Chương 19

Ánh sáng đỏ không chỉ là hiệu ứng thị giác; nó là sóng xung kích áp suất cao.

Kính cường lực của hành lang vỡ tan thành bụi trắng xóa, lấp lánh như tuyết độc dưới ánh đèn khẩn cấp.

NVP bị hất văng về phía sau, lưng đập mạnh vào tường bê tông, tiếng xương sườn kêu lên một tiếng "lách" chói tai, vang vọng trong không gian hẹp.

Máu từ khóe miệng anh chảy xuống, nhưng không đỏ sẫm như thường lệ, mà mang màu đen nhợt nhạt, đặc quánh như dầu nhớt.

Đó là dấu hiệu của dị năng đang phản chủ.

Cơ thể anh đang tự ăn mòn chính mình.

NVP cố gắng đứng dậy, hai tay chống xuống sàn lạnh lẽo.

Mỗi cử động đều kéo theo cơn đau dữ dội xé toạc cơ bắp.

Những con số trên cổ tay phải của anh — *03:00:00:00* — đang nhấp nháy điên cuồng, chuyển từ màu xanh lam sang đỏ thẫm.

Chỉ còn ba năm nữa là Hắc Tự của anh sẽ chạm số không.

Nhưng hôm nay, nó dường như đang đếm ngược từng giây, từng phút, như thể thời gian đang bị rút ngắn bởi một lực lượng vô hình.

Anh ngẩng đầu lên.

Đối diện anh, ba tên lính cơ giới hóa của Cục Quản lý Dị năng đang tiến lại gần.

Bọc trong bộ giáp titan màu đen bóng, những chiếc mũ bảo hiểm che khuất khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt đỏ rực phát sáng từ sau kính ngắm.

Họ không nói gì.

Chỉ có tiếng bước chân nặng nề, đều đặn, như tiếng trống quân báo tử.

NVP hít một hơi sâu, không khí trong phổi nóng rát.

Anh không sợ chết.

Cái anh sợ là sự vô nghĩa.

Nếu anh chết ở đây, trong một hành lang bẩn thỉu của một tòa nhà ngầm, thì tất cả những gì anh đã trải qua, những mất mát, những đau khổ, sẽ trở thành tro bụi.

"Mục tiêu xác nhận," giọng nói điện tử lạnh lùng vang lên từ hệ thống liên lạc của kẻ địch.

"Kích hoạt chế độ tiêu diệt."

Ba tên lính đồng loạt giơ súng lên.

Những khẩu súng laser hạng nặng, được thiết kế đặc biệt để xuyên thủng giáp dị nhân.

NVP biết anh không thể né tránh.

Tốc độ của anh hiện tại quá chậm, cơ thể quá yếu.

Nhưng anh không cần né.

Anh cần làm điều gì đó khác.

Anh nhắm mắt lại.

Trong tâm trí, anh hình dung ra những cánh tay năng lượng màu đen từ chương trình trước.

Nhưng lần này, chúng không vươn ra ngoài.

Chúng quay vào trong.

NVP ép dị năng của mình vào sâu trong tủy sống, vào tim, vào não.

Anh cảm thấy các mạch máu giãn nở, đập mạnh như những con rắn đang thức giấc.

*Bùng.*

Một vụ nổ âm thanh nhỏ vang lên.

Không phải từ súng, mà từ cơ thể NVP.

Những tia điện màu tím sẫm bắn ra từ da anh, quét ngang qua không gian.

Ba tên lính bị giật lùi lại, bộ giáp của họ phát ra tiếng chập chờn khó chịu.

Hệ thống điện tử của chúng bị nhiễu.

NVP không dừng lại.

Anh lao về phía trước, không phải để tấn công, mà để chạy.

Chạy thoát khỏi cái bẫy đang khép lại.

***

NVP không chạy trốn theo nghĩa đen.

Anh chạy về phía nguy hiểm nhất.

Anh bước về phía cánh cửa thép dẫn đến kho lưu trữ dữ liệu sinh học — nơi mà trước đó, khi còn là thường nhân, anh đã bị buộc phải đưa mẫu máu vào đây để "kiểm tra sức khỏe định kỳ" do Hắc Tự của anh quá ngắn.

Cánh cửa thép nặng 500kg bị đẩy bật ra như tờ giấy mỏng.

Năng lượng dị năng của anh, dù đang hỗn loạn, vẫn đủ mạnh để làm biến dạng kim loại.

Bên trong không phải là một kho lưu trữ thông thường với những kệ sách hay ổ cứng.

Đó là một phòng thí nghiệm ngầm, rộng lớn, lạnh lẽo, và đầy ắp những ống nghiệm chứa đầy chất lỏng màu đỏ tươi.

Hàng trăm, hàng nghìn ống nghiệm.

Mỗi ống đều có một nhãn dán với một mã số và một ngày tháng.

NVP đi dọc theo hàng ống nghiệm, ánh mắt anh quét qua từng nhãn dán.

Và rồi, anh dừng lại.

Mã số: *NVP-001*.

Ngày tháng: *2045-10-24*.

Đó là ngày sinh của anh.

Nhưng không phải ngày sinh thường.

Đó là ngày anh được "tạo ra".

NVP cảm thấy tim mình ngừng đập một nhịp.

Anh nhớ lại những ký ức mờ nhạt về cha mẹ mình.

Những người đàn ông và phụ nữ bình thường, sống trong một căn hộ nhỏ, hạnh phúc.

Nhưng bây giờ, nhìn vào những ống nghiệm này, anh nghi ngờ.

Có phải họ thực sự là cha mẹ anh?

Hay họ chỉ là những người chăm sóc, những người được thuê để nuôi dưỡng một thí nghiệm?

Anh đưa tay chạm vào ống nghiệm đầu tiên.

Chất lỏng bên trong rung lên, như thể đáp lại sự hiện diện của anh.

Một luồng dữ liệu lạnh lẽo chạy dọc sống lưng anh.

Anh không cần đọc nhãn dán để biết điều gì đang xảy ra.

Anh *cảm* thấy nó.

Những ống nghiệm này không chứa máu.

Chúng chứa ký ức.

Ký ức của những người đã chết.

Ký ức của những dị nhân đã bị loại bỏ.

Và ký ức của chính anh.

NVP nhắm mắt lại, để cho luồng dữ liệu tràn vào đầu anh.

Những hình ảnh hiện ra, nhanh và sắc nét.

Một phòng thí nghiệm tương tự.

Một người phụ nữ tóc bạc, mỉm cười.

Và một đứa trẻ, khóc lóc, được đặt vào một máy móc kỳ lạ.

"Chào mừng về nhà, Người Dẫn Đường," giọng nói của người phụ nữ tóc bạc vang lên trong đầu anh, rõ ràng như thể cô ta đang đứng ngay bên cạnh.

NVP mở mắt ra, đôi mắt anh giờ đây hoàn toàn màu đen, không còn tròng trắng.

Anh không còn là một con người.

Anh là một vũ khí.

Và anh vừa mới nhớ lại cách sử dụng nó.

***

Giám đốc Cục bước vào phòng, hai tay nâng cao, không hề phòng vệ.

Ông ta cười, một nụ cười khinh miệt, đầy vẻ tự tin.

"Hủy bỏ hệ thống an ninh.

Khóa cửa thoát hiểm.

Để chúng ta có một cuộc trò chuyện riêng."

NVP nghiến răng, năng lượng trong người vẫn đang hỗn loạn.

Anh muốn lao vào xé xác tên này, nhưng một luồng dữ liệu khác vừa tràn vào đầu anh, khiến anh phải dừng lại.

Anh nhìn vào Giám đốc Cục, nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của ông ta.

"Anh biết," NVP nói, giọng khàn đặc, như thể vừa nuốt phải tro than.

"Anh biết tôi là gì."

Giám đốc Cục gật đầu.

"Tất nhiên.

Anh là sản phẩm thành công nhất của Dự án Hắc Tự.

Anh không phải là một dị nhân tự nhiên.

Anh là một dị nhân nhân tạo.

Được tạo ra để kiểm soát, để dẫn dắt, và cuối cùng, để hy sinh."

NVP cảm thấy một cơn giận dữ dâng lên, nhưng nó không phải là cơn giận thông thường.

Nó là một sự trống rỗng, một sự tuyệt vọng sâu thẳm.

"Hy sinh cho ai?"

"Cho nhân loại," Giám đốc Cục đáp, giọng đầy kiêu hãnh.

"Hắc Tự không phải là lời nguyền.

Nó là một công cụ.

Một công cụ để tối ưu hóa xã hội.

Những người có ngày chết xa sẽ xây dựng tương lai.

Những người có ngày chết gần sẽ...

Và anh, NVP, anh là cầu nối.

Anh là người duy nhất có thể điều khiển được dòng chảy của thời gian chết."

NVP nhìn xuống cổ tay mình.

Những con số vẫn đang đếm ngược.

*02:59:58:12*.

"Và cha mẹ tôi?"

"Cha mẹ anh là những nhà khoa học đã tạo ra anh," Giám đốc Cục nói, giọng lạnh tanh.

"Họ đã hy sinh bản thân để hoàn thiện dự án.

Đó là một cái chết vinh quang."

NVP không nói gì.

Anh chỉ nhìn vào ống nghiệm trước mặt mình.

Trong đó, anh thấy bóng dáng của một người phụ nữ đang khóc.

Và một người đàn ông đang mỉm cười.

Họ không phải là cha mẹ anh.

Họ là những người đã bị lấy đi ký ức, bị biến thành nguyên liệu thô cho thí nghiệm này.

"Anh là một kẻ lừa dối," NVP nói.

"Và anh sẽ trả giá."

Giám đốc Cục nhếch mép cười.

"Trả giá bằng gì?

Bằng cái chết của chính anh?

Hãy nhìn vào đồng hồ của mình, NVP.

Anh không còn thời gian để chiến đấu.

Anh chỉ còn thời gian để chấp nhận số phận."

NVP mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lùng, đầy vẻ quyết tâm.

"Anh sai rồi.

Tôi không chiến đấu để sống.

Tôi chiến đấu để phá vỡ vòng lặp."

***

Giám đốc Cục giơ cao thiết bị điều khiển.

"Kích hoạt chế độ khóa chết.

Chuẩn bị tiêm thuốc ức chế vào tĩnh mạch cổ của mục tiêu."

Hai tên lính cơ giới hóa từ phía sau xuất hiện, lao tới.

NVP không còn lựa chọn nào.

Anh không thể chiến đấu khi cơ thể mình đang tự hủy.

Anh phải làm một điều gì đó điên rồ.

Thay vì né tránh, anh đứng yên.

Anh để cho hai tên lính tiến lại gần.

Khi chúng còn cách anh một mét, anh đột ngột mở rộng dị năng của mình.

Không phải để tấn công, mà để *hấp thụ*.

Những tia năng lượng từ bộ giáp của hai tên lính bị hút vào cơ thể NVP.

Anh cảm thấy cơ thể mình nóng lên, đau đớn, nhưng anh không dừng lại.

Anh hấp thụ mọi thứ.

Năng lượng, ký ức, và cả sự sợ hãi.

Hai tên lính bị tê liệt, ngã xuống đất.

Giám đốc Cục hét lên, nhưng quá muộn.

NVP đã có đủ năng lượng để làm một điều mà anh chưa bao giờ dám thử.

Anh nhìn vào ống nghiệm chứa ký ức của mình.

Anh đưa tay ra, và *nén* nó.

Ống nghiệm vỡ tan.

Chất lỏng màu đỏ bắn ra, phủ lên toàn bộ cơ thể NVP.

Và trong khoảnh khắc đó, anh không còn là NVP nữa.

Anh trở thành tất cả những người đã chết.

Anh cảm thấy nỗi đau của họ, sự sợ hãi của họ, và cả sự hận thù của họ.

NVP đứng dậy, đôi mắt anh giờ đây phát ra ánh sáng trắng xóa.

Anh nhìn vào Giám đốc Cục, và nói một câu duy nhất: "Hãy nhìn vào Hắc Tự của chính anh."

Giám đốc Cục nhìn xuống cổ tay mình.

Những con số trên đó đang biến mất.

Thay vào đó, là một dòng chữ đỏ: *ERROR*.

"Không thể nào," ông ta lắp bắp.

"Hệ thống không thể lỗi.

Tôi là người kiểm soát nó."

"Anh không kiểm soát gì cả," NVP nói, giọng vang vọng như từ khắp mọi hướng.

"Anh chỉ là một phần của vòng lặp.

Và vòng lặp này vừa bị phá vỡ."

NVP bước về phía Giám đốc Cục.

Mỗi bước đi đều khiến sàn nhà nứt vỡ.

Năng lượng của anh đang bùng nổ, không còn kiểm soát được.

Nhưng anh không cần kiểm soát.

Anh cần giải phóng.

***

NVP quay lưng, bước ra khỏi phòng.

Cơ thể anh nặng trĩu, từng bước đi là một trận chiến với ý chí muốn gục ngã.

Hành lang ngoài kia đã trống rỗng, chỉ còn lại ánh đèn khẩn cấp màu đỏ nhấp nháy.

Anh lao xuống thang máy thoát hiểm, phá khóa từ tính bằng một cú đấm năng lượng.

Khi cánh cửa thang máy đóng lại, anh nhìn vào tấm gương nhỏ trên tường.

Khuôn mặt anh đã thay đổi.

Da anh trở nên xám xịt, những mạch máu đen nổi rõ trên trán.

Và trong đôi mắt anh, không còn sự con người.

Chỉ còn lại sự trống rỗng, vô tận.

Thang máy hạ xuống, đi sâu vào lòng đất.

NVP biết anh không thể quay lại.

Anh đã phá vỡ quy tắc.

Anh đã trở thành một mối đe dọa cho chính hệ thống mà anh từng phục vụ.

Nhưng anh không hối tiếc.

Khi thang máy dừng lại ở tầng hầm sâu nhất, cánh cửa mở ra.

Trước mặt anh là một hành lang dài, tối tăm, dẫn đến một cánh cửa lớn bằng kim loại đen.

Trên cánh cửa, không có khóa, không có tay nắm.

Chỉ có một dòng chữ khắc sâu: *Điểm Mù Định Mệnh*.

NVP bước ra, tay nắm chặt thành nắm đấm.

Anh biết phía sau cánh cửa đó là gì.

Đó là sự thật cuối cùng về nguồn gốc dị năng.

Về cha mẹ anh.

Và về chính bản thân anh.

Anh đặt tay lên cánh cửa.

Nó lạnh như băng.

Và rồi, nó mở ra.

Bên trong không phải là một căn phòng.

Đó là một không gian vô tận, đầy ắp những bóng người.

Hàng triệu bóng người, đang đứng yên, nhìn anh.

Và ở giữa họ, là một chiếc ghế trống.

NVP bước vào.

Anh ngồi xuống chiếc ghế đó.

Và trong khoảnh khắc im lặng tuyệt đối, một giọng nói vang lên, không từ bất kỳ ai, mà từ chính tâm trí anh:

"Chào mừng, Người Dẫn Đường.

Trò chơi mới vừa mới bắt đầu.

Nhưng lần này, anh không phải là quân cờ.

Anh là người chơi."

NVP nhìn vào cổ tay mình.

Những con số đã biến mất.

Thay vào đó, là một biểu tượng mới: một vòng tròn đen, với một mũi tên chỉ vào trung tâm.

Anh mỉm cười.

Một nụ cười đầy bí ẩn.

Và rồi, anh nhắm mắt lại.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập