Chương 20
Âm thanh rè rĩ, như tiếng côn trùng chết yểu, vang lên giữa sự im lặng chết chóc.
Nam rít một hơi đau đớn khi ký hiệu tam giác ngược trên cổ tay như một mũi khoan vi mô, cào xé từng thớ thịt.
Da anh nóng bừng, mạch máu đập thình thịch dưới lớp biểu bì mỏng manh, dường như muốn vỡ tung để thoát ra ngoài.
Anh không kịp đọc tin nhắn, chỉ thấy màn hình nhấp nháy dòng chữ mã hóa: *"Đừng cố kháng cự.
Nó đang về."*
Cơn đau không phải là cảm giác vật lý đơn thuần.
Nó là sự xâm lấn.
Nam cảm nhận được một ý thức ngoại lai đang len lỏi vào tủy sống của anh, lạnh lẽo và vô cảm như thép.
Anh cố gắng đứng dậy, nhưng chân tay tê liệt, như thể trọng lực trong căn phòng vừa tăng lên gấp mười lần.
Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy, phát ra tiếng vo ve khó chịu, hòa quyện với nhịp tim dồn dập của anh.
Không khí trở nên đặc quánh, mùi ẩm mốc của tường giấy và mùi kim loại của máu tanh tưởi len lỏi vào mũi.
Cánh cửa gỗ mục nát bỗng vỡ tung.
Ba bóng người bước vào, di chuyển với sự linh hoạt đáng sợ của những kẻ đã quen với bạo lực.
Chúng mặc đồ đen, mặt che kín, chỉ để lộ đôi mắt lạnh băng.
Nam nhận ra chúng không phải là cảnh sát, cũng không phải là những "Săn thủ" độc lập.
Chúng là "Quét Mìn" – đơn vị dọn dẹp những dị nhân bất ổn trước khi họ kịp thức tỉnh hoàn toàn.
Gã đứng đầu giơ tay, ngón tay cái và ngón trỏ chụm lại, tạo thành một khẩu súng hình học bằng ánh sáng xanh nhạt.
Đó là dị năng "Kiểm Soát Vector".
Chỉ cần một cái búng tay, áp lực không khí xung quanh Nam sẽ ép nát xương sườn anh.
Nam không chạy.
Anh không thể.
Thay vào đó, anh nhắm mắt lại, tập trung vào cơn đau đang ăn mòn cơ thể mình.
Anh nhớ lại lời thì thầm từ chiếc ghế trống trong không gian vô tận: *"Anh là người chơi."* Nếu anh là người chơi, thì nỗi đau này chỉ là dữ liệu đầu vào.
Nam hít sâu, cưỡng ép cơ bắp tê liệt phải hoạt động.
Ký hiệu tam giác ngược trên cổ tay sáng lên, đỏ rực như máu tươi.
Anh không kháng cự lại sự xâm lấn, mà mở cửa cho nó.
Anh để cho ý thức ngoại lai đó tràn vào, nuốt chửng nỗi sợ hãi.
Gã "Quét Mìn" búng tay.
Một cơn sóng xung kích vô hình lao về phía Nam.
Nhưng thay vì bị thổi bay, Nam bước về phía trước.
Cơn sóng xung kích va vào một lớp màng bảo vệ vô hình bao quanh anh, vỡ tan thành những tia sáng nhỏ li ti.
Gã "Quét Mìn" nhíu mày, sự ngạc nhiên thoáng qua trong ánh mắt.
Nam mỉm cười, nụ cười méo mó vì đau đớn nhưng đầy thách thức.
Anh giơ tay phải, nắm chặt không khí.
Không gian trước mặt anh bắt đầu cong lại, như một tấm kính bị nhấn mạnh.
Nam hạ gã đội mũ lưỡi trai xuống sàn, hai gã còn lại bỏ chạy tán loạn.
Anh không đuổi theo.
Thay vào đó, anh quỳ xuống, déch túi lưng của gã bị bắt, lấy ra một thiết bị dạng tablet mỏng, màn hình vẫn còn sáng.
Đó là hồ sơ mật mà chúng định mang đi.
Gã "Quét Mìn" nằm vật trên sàn, thở hồng hộc, máu chảy từ khóe miệng.
Nam nhìn xuống hắn, ánh mắt trống rỗng, không có sự thù hận, cũng không có sự thương xót.
Chỉ có sự tò mò lạnh lùng.
Màn hình hiển thị một video ghi hình từ camera giám sát thành phố.
Nam vuốt màn hình, tua nhanh.
Hình ảnh cho thấy những vụ tai nạn giao thông, những vụ cháy nổ, thậm chí là những cái chết tự tử đột ngột trong vòng hai mươi bốn giờ qua.
Tất cả đều có một điểm chung: nạn nhân đều xuất hiện trong bán kính五百 mét tính từ vị trí hiện tại của Nam.
Nam cảm thấy lạnh toát.
Anh không nhớ mình đã làm gì trong khoảng thời gian đó.
Trong ký ức của anh, anh chỉ đang ngủ.
Nhưng dữ liệu nói khác.
Nam phóng to hình ảnh một nạn nhân – một cô gái trẻ đang ngồi chờ xe buýt.
Trên cổ tay cô, "Hắc Tự" đang đếm ngược: 00:05:00.
Nam nhìn đồng hồ trên điện thoại.
Thời gian trong video khớp chính xác với thời điểm thực tế.
Khi con số về 00:00:00, cô gái bỗng gồng mình, mắt trợn ngược, rồi ngã gục xuống.
Não bộ cô bị quá tải, như thể có một cú sốc điện ngầm chạy xuyên qua tủy sống.
Nam nhìn vào dòng chú thích bên dưới video: *"Mẫu số 734.
Phản ứng dây chuyền do Nguồn Gốc A kích hoạt.
Mức độ nguy hiểm: Tối đa."*
"Nguồn Gốc A." Nam lặp lại cụm từ đó trong đầu.
Tên mã hóa của anh.
Anh không phải là một dị nhân bình thường.
Anh là một quả bom hẹn giờ sống, và dây nổ đang được đếm ngược bởi chính sự tồn tại của anh.
Nam cảm thấy chóng mặt.
Ký hiệu tam giác ngược trên cổ tay càng lúc càng nóng, như thể nó đang cố gắng đốt cháy da thịt để giải phóng năng lượng bên trong.
Anh nhớ lại những giấc mơ mơ hồ về một thành phố chìm trong biển lửa, và anh đứng giữa đó, tay cầm một chiếc đồng hồ cát bị vỡ.
Nam ném tablet xuống, bước ra ban công.
Thành phố dưới chân tòa nhà đang nhộn nhịp, nhưng trong mắt anh, mọi thứ đã thay đổi.
Anh nhìn thấy những sợi dây ánh sáng mờ ảo nối liền cổ tay của mỗi người với một điểm trung tâm vô hình ở xa xôi – và điểm đó đang kéo về phía anh.
Mỗi nhịp đập của trái tim anh tạo ra một sóng xung kích nhỏ, làm rung chuyển những sợi dây đó.
Những người có "Hắc Tự" gần ngày chết thì sợi dây của họ run rẩy dữ dội, sắp đứt.
Nam nhận ra sự thật kinh hoàng: anh không chỉ là nguyên nhân của những cái chết gần đây.
Anh là trọng lực đang kéo tất cả mọi người xuống vực thẳm.
Cơn đau ở cổ tay tăng lên, ký hiệu tam giác ngược bắt đầu lan rộng, phủ kín bàn tay anh.
Nam cố gắng tập trung, nhưng tầm nhìn của anh đang bị chi phối bởi một thứ gì đó khác.
Anh nhìn thấy những con số.
Không phải "Hắc Tự" của người khác, mà là những biến số phức tạp, những phương trình toán học xoáy vào nhau trong không khí.
Anh hiểu ra: dị năng của anh không phải là sức mạnh vật lý.
Đó là khả năng thao túng xác suất.
Anh có thể làm cho một sự kiện hiếm khi xảy ra trở thành chắc chắn, hoặc ngược lại.
Và hiện tại, anh đang vô tình "xác định" cái chết cho những người xung quanh.
Nam dựa vào lan can, tay run rẩy.
Anh muốn hét lên, nhưng giọng nói bị nghẹn lại trong cổ họng.
Nếu anh tiếp tục tồn tại, thành phố này sẽ sụp đổ.
Nhưng nếu anh chết, liệu mọi thứ có dừng lại?
Hay cái chết của anh mới là cú kích hoạt cuối cùng, giải phóng toàn bộ năng lượng tích tụ, xóa sổ cả khu vực?
Nam nhìn xuống dòng người tấp nập bên dưới.
Họ cười, họ nói chuyện, họ sống cuộc đời mình mà không hề biết rằng họ đang đi trên một bãi mìn, và anh là người cầm nút bấm.
Cánh cửa căn phòng bên dưới mở ra.
Một bóng người bước ra, không phải cảnh sát, cũng không phải đặc vụ.
Đó là một phụ nữ trung niên, mặc bộ vest chỉnh tề, tóc búi gọn.
Bà ta là Giám đốc Phòng Phân Loại Thời Gian – người mà Nam từng gặp qua trên tin tức, người tuyên bố sẽ "dọn sạch" những dị nhân nguy hiểm.
Bà ta không mang vũ khí.
Trên tay bà ta chỉ có một chiếc hộp nhỏ bằng kim loại đen, giống hệt vật liệu của cánh cửa trong không gian vô tận mà Nam đã bước vào.
Bà ta không nhìn Nam với vẻ thù địch.
Ánh mắt bà ta đầy thương cảm, nhưng sâu thẳm là một sự mệt mỏi đã ngấm vào xương tủy.
"Nam," bà ta gọi tên anh, giọng nói trầm ấm, như thể đang nói chuyện với một đứa trẻ đang khóc.
"Con đã nhìn thấy chưa?
Con đã hiểu chưa?" Nam không trả lời.
Cơ thể anh đang cứng đờ, ký hiệu tam giác ngược đã bao phủ toàn bộ nửa người trên, lan dần lên cổ.
Bà ta bước lại, chậm rãi, không hề sợ hãi.
"Chúng tôi không săn lùng con để giết con.
Chúng tôi săn lùng con để cứu con.
Và cứu thế giới này khỏi con."
Nam cố gắng cử động, nhưng cơ bắp anh không còn nghe lệnh.
Ký hiệu tam giác ngược không còn là một vết thương, mà là một bộ giáp.
Nó đang khóa chặt mọi cử động của anh, biến anh thành một bức tượng sống.
Bà ta đứng trước mặt Nam, nâng chiếc hộp lên.
"Con nghĩ con là nạn nhân?
Con nghĩ con là quân cờ?" Bà ta cười nhạt, một nụ cười đầy bi kịch.
"Con là bàn cờ.
Và chúng tôi đã chơi sai nước đi từ rất lâu."
Nam lao về phía bà ta, nhưng cơ thể anh đã cứng đờ.
Ký hiệu tam giác bao phủ toàn bộ nửa người trên.
Anh quỳ xuống, gào thét nhưng không có tiếng.
Chỉ có một âm thanh rè rĩ, như tiếng tĩnh điện, phát ra từ miệng anh.
Bà ta bước lại, đặt tay lên vai Nam.
Đây là nghĩa vụ." Bà ta rút một cây kim tiêm chứa chất lỏng đen đặc, đâm vào cổ Nam.
Đau đến tột cùng.
Nhưng rồi, trong đau đớn, một luồng dữ liệu khổng lồ tràn vào đầu anh.
Nam nhìn thấy quá khứ.
Không phải quá khứ của anh, mà là quá khứ của thành phố này.
Anh thấy những thí nghiệm, những cuộc thử nghiệm trên trẻ sơ sinh.
Anh thấy cha mẹ mình – những nhà khoa học tài năng – đang khóc lóc khi nhìn vào kết quả thí nghiệm.
Và anh thấy chính mình, trong một phòng thí nghiệm tối tăm, được nuôi dưỡng bằng năng lượng thuần túy.
Không phải sinh ra.
Mà được tạo ra.
Để là một "Điểm Mù" trong hệ thống dự đoán tương lai.
Để là biến số duy nhất mà "Hắc Tự" không thể tính toán.
Chất lỏng đen lan tỏa trong máu anh, làm dịu cơn đau, nhưng cũng làm tê liệt ý chí.
Nam nhìn vào đôi mắt của bà Giám đốc.
Trong đó, anh không thấy sự ác độc.
Anh thấy sự tuyệt vọng.
Bà ta cũng là một phần của thí nghiệm.
Bà ta cũng là một "sản phẩm".
Và bà ta đang cố gắng sửa chữa sai lầm của thế hệ trước bằng cách loại bỏ anh.
Nhưng Nam biết, việc này không thể thay đổi gì.
Anh đã thức tỉnh.
Và một khi đã thức tỉnh, không có cách nào quay lại.
Nam mỉm cười.
Một nụ cười đầy bí ẩn, giống như nụ cười của anh trong không gian vô tận.
Anh nhìn vào cổ tay mình.
Ký hiệu tam giác ngược bắt đầu biến đổi.
Nó xoay vòng, rồi vỡ ra, để lộ ra một biểu tượng mới: một vòng tròn đen, với một mũi tên chỉ vào trung tâm.
Chính tâm của anh.
Bà Giám đốc lùi lại, mặt mày tái mét.
con đã làm gì?" Nam đứng dậy, nhẹ nhàng như một bóng ma.
"Tôi không làm gì cả," anh nói, giọng nói vang lên từ khắp nơi, không từ miệng anh, mà từ chính không khí xung quanh.
"Tôi chỉ đang nhớ lại."
Thành phố rung chuyển.
Những sợi dây ánh sáng nối liền cổ tay mọi người bỗng đứt gãy.
Hàng triệu "Hắc Tự" trên cổ tay người dân bắt đầu đếm ngược ngược lại.
Từ 00:00:00, chúng nhảy lên 99:99:99.
Nam nhìn ra phía chân trời, nơi mặt trời đang lặn, nhuộm đỏ bầu trời.
"Trò chơi mới vừa mới bắt đầu," anh thì thầm.
"Và lần này, tôi sẽ không để ai định đoạt số phận của tôi."
Bà Giám đốc nhìn vào chiếc hộp trong tay.
Nó đang rung lên dữ dội, phát ra những tia sáng xanh lét.
Bà ta hiểu ra.
Nam không phải là mối đe dọa.
Nam là chìa khóa.
Và bà ta vừa vừa mở cánh cửa vào địa ngục.
Nam quay lưng lại, bước xuống cầu thang bộ.
Mỗi bước chân anh in xuống là một vết nứt nhỏ trên sàn nhà, lan tỏa ra như mạng nhện.
Anh không biết mình sẽ đi đâu.
Nhưng anh biết, mọi nơi anh đến, thực tại sẽ bị bẻ cong.
Và ở đâu đó, sâu trong lòng đất, một giọng nói khác đang cười.
Giọng nói của người kể chuyện ẩn danh, người đã theo dõi anh từ ngày đầu tiên.
Và giờ, người đó đã sẵn sàng bước ra khỏi bóng tối.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận