Chương 21
Anh chỉ bước tới, từng bước chậm rãi, giày bước lên những mảnh kính vỡ tạo ra tiếng *lách cách* lạnh lẽo, vang vọng trong không gian ngột ngạt của phòng thí nghiệm ngầm.
Mùi ozone nồng nặc pha lẫn với mùi máu tanh từ vết cắt trên trán Nam khiến không khí trở nên nặng nề, khó thở.
Bà trưởng phòng thí nghiệm – người phụ nữ tóc bạc, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và căng thẳng – lùi lại cho đến khi lưng chạm vào tường lạnh lẽo.
Tay bà run rẩy, cố gắng với lấy chiếc remote gọi bảo vệ trên bàn, nhưng ngón tay bà tê liệt hoàn toàn, như thể bị đóng băng bởi chính nỗi kinh hoàng đang tràn ngập cơ thể.
"Đừng..." giọng bà khàn đặc, hầu như không thành tiếng, vỡ vạc giữa tiếng hú của hệ thống báo động đang rè rĩ.
"Ngươi không hiểu.
Ngươi không thể bước ra ngoài.
Thực tại chưa sẵn sàng.
Nếu ngươi ra ngoài, mọi thứ sẽ sụp đổ.
Không phải chỉ thành phố này, mà là toàn bộ cấu trúc thời gian."
Nam dừng lại, cách bà ta năm bước chân.
Ánh mắt anh không còn sự hoang mang của một con vật bị nhốt, mà là sự tĩnh lặng chết chóc của một vị thần đang nhìn xuống tạo vật.
Anh nhìn vào cổ tay mình.
Biểu tượng vòng tròn đen với mũi tên chỉ vào trung tâm đang xoay chậm, mỗi vòng xoay đều kéo theo một đợt rung động nhẹ nhàng nhưng đáng sợ, làm cho các thiết bị điện tử xung quanh phát ra tiếng tĩnh điện rít lên.
"Sụp đổ?" Nam lặp lại, giọng nói vang lên từ khắp nơi, không từ miệng anh, mà từ chính không khí xung quanh, như một lời phán xét cuối cùng.
"Hay là tái sinh?"
Bà trưởng phòng nhắm chặt mắt, nước mắt chảy xuống má, hòa lẫn với mồ hôi lạnh.
"Chúng tôi đã cố gắng kiểm soát nó.
Dự án Chronos không phải để giết chết ngươi, Nam.
Nó là để giữ cho thế giới này tồn tại.
Ngươi là một lỗi hệ thống.
Một biến số không thể tính toán.
Khi Hắc Tự của ngươi biến đổi, nó không chỉ thay đổi số phận của ngươi.
Nó truyền nhiễm.
Nó lan truyền như một virus mã nguồn, viết lại quy tắc sống chết của hàng triệu người."
Nam nhướng mày.
Anh nhớ lại cảnh tượng vừa rồi: hàng triệu Hắc Tự trên cổ tay người dân bắt đầu đếm ngược ngược lại.
Từ 00:00:00, chúng nhảy lên 99:99:99.
Đó không phải là sự sống mãi mãi.
Đó là sự vô nghĩa.
Khi cái chết không còn là giới hạn, cuộc sống mất đi ý nghĩa.
Khi mọi quyết định đều có thể được "hoàn tác", trách nhiệm biến mất.
Và khi trách nhiệm biến mất, con người trở thành những kẻ hủy diệt vô thức.
Anh bước thêm một bước nữa.
Vết nứt trên sàn nhà lan rộng, xuyên qua lớp bê tông cốt thép, thẳm sâu xuống lòng đất.
"Vậy thì hãy để tôi phá vỡ nó hoàn toàn."
Bà trưởng phòng bật cười, một tiếng cười khàn khàn, đầy sự tuyệt vọng và mỉa mai.
"Ngươi nghĩ mình là anh hùng?
Ngươi nghĩ mình đang giải phóng nhân loại?
Ngươi là nguyên nhân gốc rễ của mọi thảm họa mà không biết.
Những vụ nổ năng lượng dị thường, những vụ mất tích hàng loạt, những đứa trẻ sinh ra với Hắc Tự trống rỗng...
tất cả đều bắt đầu từ khi ngươi thức tỉnh.
Ngươi là lỗ hổng trong thực tại.
Và giờ, lỗ hổng đó đang mở rộng."
Nam dừng lại.
Lần đầu tiên, một chút nghi ngờ lóe lên trong ánh mắt kiên định của anh.
Anh nhìn vào bàn tay mình, những ngón tay trắng bệch, run nhẹ.
Anh nhớ lại những giấc mơ vô tận, những ký ức không thuộc về anh, những giọng nói thì thầm trong bóng tối.
Có phải anh thực sự là nạn nhân?
Hay anh là hung thủ?
"Ngươi không thể hiểu," bà trưởng phòng tiếp tục, giọng nói trở nên điên loạn hơn.
"Chúng tôi đã cố gắng sửa chữa.
Nhưng mỗi lần chúng tôi cố gắng xóa bỏ dấu vết của ngươi, thực tại lại phản ứng dữ dội hơn.
Ngươi không phải là một con người, Nam.
Ngươi là một hiện tượng.
Một thiên tai đi hai chân."
Nam cúi đầu, nhìn xuống những mảnh kính vỡ dưới chân.
Trong từng mảnh vỡ nhỏ bé, anh thấy phản chiếu hình ảnh của chính mình, nhưng méo mó, biến dạng.
Một khuôn mặt khác, lạnh lùng và tàn nhẫn, đang nhìn lại anh từ sâu thẳm trong từng mảnh vỡ.
"Hiện tượng?" anh thì thầm.
"Hay là kết quả?"
Bà trưởng phòng không đáp.
Bà ta chỉ run rẩy, tay vẫn cố gắng với lấy chiếc remote, nhưng khoảng cách ngắn ngủi đó dường như là cả một đại dương ngăn cách.
Nam biết, nếu bà ta nhấn nút đó, quân đội sẽ đến.
Họ sẽ bắn anh.
Nhưng liệu viên đạn có thể xuyên thủng một thực tại đang bị bẻ cong?
Liệu cái chết có còn là cái chết đối với một người không có Hắc Tự xác định?
Nam hít một hơi sâu.
Không khí trong phòng thí nghiệm lạnh buốt, nhưng trong lồng ngực anh, một ngọn lửa đang bùng cháy.
Không phải sự giận dữ, mà là sự quyết tâm.
Anh đã vượt qua giới hạn bản thân một lần.
Giờ, anh sẽ vượt qua giới hạn của chính thực tại.
Anh đưa tay ra, không phải để tấn công, mà để chạm vào không khí trước mặt bà ta.
Những sợi dây ánh sáng mỏng manh, vô hình với mắt thường, bắt đầu hiện hình, nối liền từ cổ tay anh đến cổ tay bà ta.
Chúng rung lên, phát ra một âm thanh cao vút, như tiếng đàn violin bị kéo căng đến đứt dây.
"Bà nói tôi là lỗi hệ thống," Nam nói, giọng nói giờ đây bình thản, nhưng mang theo một sức nặng khủng khiếp.
"Vậy thì hãy để tôi debug nó."
Anh siết chặt nắm tay.
Những sợi dây ánh sáng đột ngột co lại, giật mạnh cổ tay bà trưởng phòng.
Bà ta hét lên, đau đớn, nhưng không phải vì thể xác.
Đó là đau đớn của tâm trí, khi ký ức và thực tại va chạm.
Nam không đọc tâm trí bà ta.
Anh đang buộc bà ta đối mặt với sự thật mà bà ta đã cố gắng chôn vùi.
Trong khoảnh khắc đó, Nam thấy rõ.
Bà ta không phải là kẻ thù.
Bà ta là một nạn nhân khác.
Một người mẹ đã hy sinh con cái mình để cứu thế giới, hoặc ít nhất là bà ta tin như vậy.
Những đứa trẻ trong phòng thí nghiệm, những "sản phẩm" được tạo ra để cân bằng năng lượng dị thường mà Nam phát ra.
Và bà ta đã chọn cách loại bỏ Nam để cứu chúng, dù điều đó đồng nghĩa với việc hủy diệt chính bản thân mình.
Nam thả tay ra.
Những sợi dây ánh sáng đứt gãy, tan biến vào không khí.
Bà trưởng phòng ngã quỵ xuống sàn, thở hồng hộc, nước mắt và nước bọt chảy dài trên miệng.
"Tôi không giết bà," Nam nói, giọng nói nhẹ nhàng hơn.
"Nhưng tôi cũng không tha thứ."
Anh quay lưng lại, bước về phía cửa ra vào.
Cánh cửa kim loại nặng nề đang mở ra, để lộ ra hành lang tối om phía trước.
Ánh sáng đèn huỳnh quang nhấp nháy, tạo ra những bóng đổ dài và méo mó trên tường.
Nam biết, phía sau cánh cửa đó là sự hỗn loạn.
Là những con mắt đang nhìn anh, những khẩu súng đang瞄准 anh, và những bí mật còn lớn lao hơn những gì anh vừa biết.
Nhưng anh không sợ.
Sợ hãi là cảm xúc của những người có Hắc Tự, những người biết mình sẽ chết khi nào.
Nam không có Hắc Tự.
Anh không biết mình sẽ chết khi nào, hoặc liệu mình có chết nữa không.
Và chính sự không biết đó, là vũ khí mạnh nhất của anh.
Anh bước ra khỏi phòng thí nghiệm.
Mỗi bước chân in xuống là một vết nứt nhỏ, lan tỏa ra như mạng nhện, phá vỡ sự ổn định của không gian xung quanh.
Hành lang bắt đầu rung chuyển.
Những tấm biển chỉ dẫn bị rơi xuống, chữ viết trên đó biến đổi, đảo lộn, tạo thành những từ ngữ vô nghĩa.
Nam đi thẳng về phía trước.
Anh không biết mình sẽ đi đâu.
Nhưng anh biết, mọi nơi anh đến, thực tại sẽ bị bẻ cong.
Và ở đâu đó, sâu trong lòng đất, một giọng nói khác đang cười.
Giọng nói của người kể chuyện ẩn danh, người đã theo dõi anh từ ngày đầu tiên.
Và giờ, người đó đã sẵn sàng bước ra khỏi bóng tối.
Nam dừng lại trước một giao lộ trong hệ thống ngầm.
Ba lối đi, mỗi lối đều dẫn đến một hướng khác nhau.
Lối trái dẫn lên mặt đất, nơi thành phố đang hỗn loạn vì sự biến đổi của Hắc Tự.
Lối phải dẫn sâu hơn xuống lòng đất, nơi những bí mật đen tối nhất của Tổ chức Chronos được cất giữ.
Lối giữa, một lối đi tối om, không có ánh sáng, không có biển chỉ dẫn, chỉ có một cánh cửa sắt gỉ sét, đóng chặt.
Nam nhìn vào cổ tay mình.
Vòng tròn đen xoay chậm.
Mũi tên chỉ vào trung tâm, nhưng trung tâm giờ đây không còn là anh.
Nó là khoảng trống.
Là sự vô định.
Anh chọn lối giữa.
Cánh cửa sắt gỉ sét mở ra với một tiếng rên rỉ kéo dài, như thể nó đã bị đóng kín trong hàng trăm năm.
Bên trong là một căn phòng nhỏ, không có cửa sổ, chỉ có một chiếc ghế bành cũ kỹ và một chiếc bàn gỗ.
Trên bàn, có một cuốn sổ tay da bò, màu đen tuyền, không có chữ viết.
Nam bước vào, đóng cửa lại sau lưng.
Căn phòng im lặng đến đáng sợ.
Tiếng động từ bên ngoài, tiếng hú của báo động, tiếng bước chân của lính gác, tất cả đều bị cách âm hoàn toàn.
Chỉ còn lại tiếng tim đập của anh, và tiếng xoay vòng của biểu tượng trên cổ tay.
Anh ngồi xuống chiếc ghế bành, lấy cuốn sổ tay ra.
Bìa sách lạnh ngắt, mang theo một mùi hương cũ kỹ, của giấy mực và thời gian.
Anh mở trang đầu tiên.
Trang trống.
Anh lật trang thứ hai.
Trang trống.
Anh lật trang thứ ba, thứ tư, thứ năm...
tất cả đều trống trơn.
Không một chữ viết.
Không một hình vẽ.
Chỉ có giấy trắng tinh.
Nam nhíu mày.
Anh cảm thấy một sự kỳ lạ, một cảm giác bất an lan tỏa trong cơ thể.
Cuốn sổ này...
nó không phải là một cuốn sổ thông thường.
Nó là một cái bẫy.
Hoặc là một lời mời.
Anh nhìn vào trang cuối cùng.
Nhưng khi anh chạm tay vào trang cuối cùng, một dòng chữ bắt đầu hiện ra, như thể được viết bởi một cây bút vô hình, mực đen loang ra trên giấy.
*"Chào mừng đến với điểm mù định mệnh, Nam.
Nơi mà quá khứ, hiện tại và tương lai giao thoa.
Và nơi mà ngươi sẽ hiểu ra sự thật về chính mình."*
Nam nhìn chằm chằm vào dòng chữ.
Tim anh đập thình thịch.
Sự thật gì?
Tại sao anh lại là nguyên nhân của mọi thảm họa?
Trước khi anh kịp suy nghĩ thêm, dòng chữ biến mất.
Thay vào đó, một hình ảnh hiện ra trên trang giấy.
Đó là hình ảnh của một thành phố, nhưng không phải thành phố mà anh biết.
Đó là một thành phố bị phá hủy, đổ nát, hoang tàn.
Những tòa nhà chọc trời bị gãy đổ, những con đường nứt nẻ, và bầu trời màu đỏ tươi, như máu.
Và ở trung tâm của thành phố đổ nát đó, là hình ảnh của chính Nam.
Nhưng không phải Nam hiện tại.
Đó là một Nam khác, mặc bộ đồ đen, đôi mắt đỏ ngầu, và trên tay cầm một thanh kiếm năng lượng, đang đứng giữa đống đổ nát, cười một nụ cười điên loạn.
Nam giật mình, lùi lại, làm đổ chiếc ghế bành.
Hình ảnh đó...
nó quen thuộc.
Nó giống như một ký ức xa xôi, một giấc mơ mà anh đã quên từ lâu.
Nhưng nó quá rõ ràng, quá chi tiết, để có thể chỉ là một giấc mơ.
Anh nhìn vào cổ tay mình.
Vòng tròn đen xoay nhanh hơn, phát ra những tia sáng xanh lét, chiếu rọi khắp căn phòng.
Ánh sáng đó chiếu vào cuốn sổ tay, và những trang giấy bắt đầu tự động lật nhanh, tạo ra một loạt hình ảnh khác.
Một hình ảnh khác của Nam, đang giết chết một người phụ nữ.
Người phụ nữ đó...
Một hình ảnh khác của Nam, đang phá hủy một tòa nhà, khiến hàng trăm người chết.
Một hình ảnh khác của Nam, đang đứng trước một cánh cửa lớn, trên đó khắc dòng chữ: *"Cửa ngõ của sự thật."*
Nam thở hổn hển, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Những hình ảnh này...
chúng không phải là tương lai.
Chúng là quá khứ.
Quá khứ của anh.
Quá khứ mà anh đã bị xóa bỏ, bị chôn vùi trong ký ức.
Và giờ, nó đang quay trở lại.
Nam nhìn vào trang cuối cùng của cuốn sổ.
Dòng chữ hiện ra lần nữa, nhưng lần này, nó không phải là lời mời.
Nó là một câu hỏi.
*"Ngươi có dám đối mặt với chính mình?"*
Nam nhìn vào hình ảnh của mình trong cuốn sổ.
Đôi mắt đỏ ngầu, nụ cười điên loạn.
Anh thấy sự tàn bạo, sự vô nhân đạo, và sự tuyệt vọng trong ánh mắt của chính mình.
Anh không biết câu trả lời.
Nhưng anh biết, anh không thể quay lại.
Anh đã bước vào điểm mù định mệnh.
Và giờ, anh phải đi đến cùng.
Nam đứng dậy, cầm cuốn sổ tay trên tay.
Anh bước về phía cánh cửa sắt, mở nó ra.
Bên ngoài, tiếng động hỗn loạn càng lúc càng lớn.
Nhưng trong căn phòng nhỏ này, sự im lặng vẫn bao trùm.
Anh bước ra, không nhìn lại.
Cánh cửa đóng sập lại sau lưng, khóa chặt, như thể nó chưa bao giờ mở ra.
Nam đi vào bóng tối, mang theo cuốn sổ tay và những bí mật mà nó chứa đựng.
Anh không biết mình sẽ tìm thấy gì ở phía trước.
Nhưng anh biết, sự thật sẽ không bao giờ tha thứ cho những kẻ dám đối mặt với nó.
Và ở đâu đó, sâu trong bóng tối, một giọng nói thì thầm, vang vọng trong tâm trí anh.
*"Chào mừng ngươi trở về, Nam.
Trò chơi mới vừa mới bắt đầu."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận