Chương 22

Ánh đèn neon trong căn hộ của Lin Yan nhấp nháy, phản chiếu lên chiếc đồng hồ đếm ngược trên cổ tay anh: *00:00:45*.

Bốn mươi lăm giây nữa, hệ thống sẽ tự hủy.

Không phải hệ thống máy tính, mà là mạng lưới thần kinh nhân tạo đã được cấy ghép vào tủy sống anh từ khi còn là một đứa trẻ trong dự án "Zero Point".

Lin Yan không ngồi yên.

Anh đứng dậy, bước đến cửa sổ, nhìn xuống dòng sông dữ dội của thành phố nơi những chiếc xe tự lái lao đi như những hạt bụi.

Anh nhớ lại lời thì thầm của Nam trong chương trước, giọng nói đó vẫn còn vang vọng trong đầu như tiếng còi báo động không bao giờ tắt.

Nam đã bước vào bóng tối, nhưng Lin Yan biết rằng bóng tối đó không phải là nơi trú ẩn.

Đồng hồ đếm ngược giảm xuống *00:00:30*.

Da thịt xung quanh cổ tay anh bắt đầu nóng lên, mùi khét lẹt của da cháy lan tỏa trong không khí ẩm ướt của căn hộ chật chội.

Đây không phải là cảm giác đau đớn thông thường.

Đây là cảm giác của sự xóa sổ.

Cơ thể anh đang bị hệ thống nhận diện là "lỗi" và đang tiến hành định dạng lại.

*00:00:15*.

Lin Yan siết chặt nắm tay.

Anh không cầu nguyện.

Trong thế giới của Hắc Tự, cầu nguyện chỉ là lãng phí thời gian mà bạn sắp mất.

Anh hít một hơi thật sâu, không khí lạnh lẽo tràn vào phổi, làm dịu đi cơn nóng rát đang leo lên ngực.

Anh nhắm mắt lại, tập trung vào dòng chảy dữ liệu trong đầu mình.

Anh không thể ngăn chặn sự tự hủy, nhưng anh có thể lợi dụng nó.

*00:00:05*.

Anh mở mắt.

Đôi mắt anh không còn màu đen nữa.

Chúng chuyển sang màu xanh lam kim loại, lạnh lùng và vô cảm.

Anh đặt tay lên bàn phím cũ kỹ, ngón tay bay nhanh như tia chớp.

Anh không gõ mã lệnh để thoát ra.

Anh gõ mã lệnh để *bật* nó.

*00:00:00*.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ bên trong cơ thể anh.

Không có máu, không có xác thịt bị xé toạc.

Chỉ có một luồng sóng xung kích vô hình, đẩy tất cả đồ đạc trong phòng bay tung tóe.

Lin Yan đứng sững giữa đống đổ nát, hơi thở đều đặn.

Trên cổ tay anh, những con số đã biến mất.

Thay vào đó là một vết bỏng hình tròn, đen ngòm, giống hệt như Hắc Tự của một người đã chết.

Nhưng nó không báo hiệu cái chết.

Nó báo hiệu sự tái sinh.

Cánh cửa căn hộ bật mở.

Ba bóng người mặc bộ đồ đen, mặt nạ trơn bóng bước vào.

Họ không nói gì.

Chỉ cần nhìn vào họ, Lin Yan biết họ là ai.

Những "Người Dọn Dẹp" của Tập đoàn Chronos.

Những kẻ chuyên xử lý các biến thể dị năng không ổn định.

Lin Yan mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lẽo, đầy sát khí.

"Các anh đến sớm rồi," anh nói, giọng khàn đặc.

"Nhưng các anh đến đúng lúc."

***

Lin Yan lao ra ban công, nhảy xuống khoảng không hai tầng, sử dụng dị năng "Vector Slide" để trượt dọc theo mặt tường tòa nhà đối diện.

Gió gào thét, nhưng anh không cảm thấy sợ hãi.

Anh chỉ thấy giận dữ.

Giận dữ vì sự kiểm soát, vì những con số vô hồn trên cổ tay mỗi người, và vì sự thật rằng anh là một sản phẩm của chính sự kiểm soát đó.

Khi anh hạ cánh xuống ban công, người phụ nữ kia quay lại.

Khuôn mặt quen thuộc nhưng già nua, với những nếp nhăn của sự sợ hãi và mệt mỏi khắc sâu trên làn da.

Đó là mẹ anh.

Nhưng không phải người mẹ anh nhớ trong ký ức.

Đây là người phụ nữ đã nuôi dưỡng anh trong bóng tối, dạy anh cách ẩn náu, cách sống như một cái bóng.

"Con đã làm gì?" bà ta hỏi, giọng run rẩy.

Trong tay bà ta là một khẩu súng lục cũ kỹ, nòng súng hướng thẳng vào tim Lin Yan.

"Mẹ không cần phải bắn," Lin Yan nói, bước chậm rãi tiến lại gần.

"Viên đạn đó không thể giết được tôi nữa.

Hắc Tự của tôi đã bị xóa.

Tôi không còn thời gian để chết."

"Bố trí của Chronos đã phát hiện ra con," bà ta hét lên, nước mắt chảy xuống má.

"Con không hiểu!

Con là một lỗi trong hệ thống!

Nếu họ bắt được con, họ sẽ không giết con.

Họ sẽ *tái chế* con.

Con sẽ trở thành một công cụ, một cỗ máy giết người không có ý thức."

Lin Yan dừng lại, cách bà ta ba bước chân.

Ánh mắt anh quét qua khuôn mặt bà, tìm kiếm sự thật.

"Thế còn cha con?" anh hỏi.

"Cha con cũng là một công cụ sao?"

Bà ta im lặng.

Sự im lặng đó nói lên tất cả.

"Cha con là Người Vận Hành đầu tiên," bà ta thì thầm, giọng vỡ òa.

"Và con là thế hệ thứ hai.

Nhưng con khác.

Con có ý chí.

sự lựa chọn.

Đó là lý do tại sao họ muốn tiêu diệt con.

Không phải vì con nguy hiểm.

Mà vì con *tự do*."

Lin Yan cảm thấy một cơn đau nhói trong lồng ngực.

Không phải vì tin tức đó.

Mà vì sự thật rằng suốt mười tám năm qua, anh đã sống như một kẻ trốn chạy, trong khi thực tế, anh đang chạy trốn khỏi chính bản chất của mình.

Anh không phải là nạn nhân.

Anh là nguyên nhân.

"Mẹ hãy chạy," Lin Yan nói, giọng trầm xuống.

"Trước khi họ đến."

"Bạn không thể để mẹ chết," bà ta khóc.

"Mẹ đã hứa với bố bạn..."

"Chính vì vậy mà mẹ phải sống," Lin Yan ngắt lời.

"Mẹ phải sống để chứng kiến điều gì sẽ xảy ra khi một người không có Hắc Tự bước vào thế giới của những kẻ có số phận định sẵn."

Trước khi bà ta có thể phản ứng, Lin Yan đẩy nhẹ bà ta ra sau, ra khỏi tầm nhìn của ban công.

Bà ta ngã xuống sàn nhà, khẩu súng rơi xuống đất.

Lin Yan quay lại, nhìn ra bầu trời đêm đen kịt của thành phố.

Những ánh đèn neon nhấp nháy như những con mắt đang quan sát.

Anh biết họ đang ở đó.

Và anh sẵn sàng đối mặt.

***

Trước khi Lin Yan có thể phản ứng, ánh sáng đỏ quét qua ban công.

Ba chiếc drone sát thủ hạ cánh, súng laser nhắm thẳng vào đầu hai mẹ con.

"Chạy!" Mẹ anh hét lên, lao vào bóng tối.

Lin Yan không chạy.

Anh đứng nguyên tại chỗ, nhìn những chiếc drone.

Anh nhớ lại những vụ tai nạn "ngẫu nhiên" trong quá khứ.

Cái chết của cha anh.

Sự biến mất của những dị nhân khác.

Tất cả đều không phải là ngẫu nhiên.

Đó là những cuộc thanh trừng.

Những cuộc dọn dẹp để giữ cho hệ thống Hắc Tự vận hành trơn tru.

Chiếc drone đầu tiên bắn phát laser.

Tia sáng xanh lét xé không khí, hướng thẳng vào ngực Lin Yan.

Nhưng ngay trước khi nó chạm vào da thịt anh, không gian xung quanh Lin Yan bỗng ngột ngột biến dạng.

Những tia laser chậm lại, uốn cong, rồi vỡ tan thành hàng ngàn mảnh ánh sáng nhỏ li ti, rơi xuống đất như tuyết.

Lin Yan mở mắt.

Đôi mắt anh giờ đây không còn màu xanh lam kim loại.

Chúng là màu đỏ tươi, rực rỡ như máu.

Anh đã không chỉ vô hiệu hóa hệ thống tự hủy.

Anh đã hấp thụ năng lượng từ nó.

Năng lượng đó giờ đây chảy trong huyết quản anh, biến dị năng "Vector Slide" của anh thành thứ gì đó mạnh mẽ hơn, nguy hiểm hơn.

"Phản ứng sinh học cực đoan," một giọng nói điện tử vang lên từ chiếc drone.

"Cấp độ đe dọa: Omega.

Thực hiện tiêu diệt ngay lập tức."

Ba chiếc drone đồng loạt bắn.

Hàng chục tia laser bao vây Lin Yan từ mọi hướng.

Nhưng anh không né tránh.

Anh giơ tay lên, lòng bàn tay hướng về phía chúng.

Không gian xung quanh anh bắt đầu rung chuyển.

Những tia laser không còn uốn cong.

Chúng bị *hút* vào lòng bàn tay anh.

Lin Yan cảm thấy sức mạnh khủng khiếp đang tuôn trào trong cơ thể.

Nó không phải là năng lượng dị năng thông thường.

Nó là năng lượng của thời gian.

Của số phận.

Anh đang kiểm soát dòng chảy của chính mình.

"Anh nghĩ anh là ai?" giọng nói điện tử hỏi, giọng điệu không còn lạnh lùng mà mang chút sợ hãi.

"Anh chỉ là một lỗi."

"Lỗi," Lin Yan lặp lại, giọng cười khẩy.

"Có lẽ vậy.

Nhưng lỗi thì không thể bị xóa.

Lỗi thì sẽ lan truyền."

Anh nắm chặt tay.

Những tia laser bị hút vào lòng bàn tay anh bỗng bùng nổ.

Một vụ nổ ánh sáng trắng xóa bao trùm toàn bộ khu vực.

Khi ánh sáng tan biến, ba chiếc drone đã biến thành tro tàn.

Lin Yan đứng giữa đống đổ nát, hơi thở vẫn đều đặn.

Nhưng trong tim anh, một cảm giác lạnh lẽo đang lan tỏa.

Anh vừa giết chết ba cỗ máy.

Nhưng anh biết, đằng sau những cỗ máy đó là những con người.

Những con người đang quan sát anh.

Và họ sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.

***

Lin Yan nhìn vào cổ tay mình.

Hắc Tự đã biến mất, nhưng một ký hiệu mới đang hiện lên: Một vòng tròn vô cực, màu đen tuyền.

Anh nhớ lại lời của Người Vận Hành: *"Thay thế người vận hành cũ."*

Anh không cần phải trở thành thần thánh.

Anh chỉ cần trở thành *Admin*.

Nhưng twist không nằm ở việc anh chấp nhận hay từ chối.

Twist nằm ở việc anh nhận ra rằng không có sự lựa chọn nào cả.

Từ khi sinh ra, anh đã được định sẵn để trở thành kẻ hủy diệt hệ thống.

Nhưng hệ thống không phải là kẻ thù.

Hệ thống là cái khiên bảo vệ nhân loại khỏi chính bản thân họ.

Nếu anh phá vỡ hệ thống, những Hắc Tự sẽ biến mất.

Mọi người sẽ không còn biết ngày mình chết.

Và khi không biết ngày chết, con người sẽ sống trong nỗi sợ hãi vĩnh cửu.

Họ sẽ phạm tội vì không biết hậu quả.

Họ sẽ hủy diệt nhau vì không biết giới hạn.

Lin Yan bước ra khỏi căn hộ, đi vào con hẻm tối tăm.

Những bóng người đi ngang qua, trên cổ tay họ là những con số đang đếm ngược.

Một người đàn ông có *00:00:02*.

Hai giây nữa anh ta sẽ chết.

Lin Yan nhìn anh ta.

Anh ta đang cười, cười một cách điên loạn, như thể anh ta biết điều gì đó mà Lin Yan không biết.

"Chào anh, Admin mới," người đàn ông nói, rồi ngã gục xuống đất.

Một chiếc xe tải lao qua, cán nát xác anh ta.

Đúng như dự đoán.

Lin Yan cảm thấy buồn nôn.

Nhưng anh không quay đi.

Anh bước tiếp.

Mỗi bước chân là một sự phủ nhận của định mệnh.

Anh không thể thay đổi quá khứ.

Nhưng anh có thể thay đổi tương lai.

Bằng cách trở thành kẻ độc hại nhất trong hệ thống.

Anh nhớ lại Nam.

Nam đã bước vào cánh cửa của sự thật.

Và giờ, Lin Yan cũng vậy.

Nhưng cánh cửa của Lin Yan không dẫn đến sự thật.

Nó dẫn đến địa ngục.

Một chiếc điện thoại rung lên trong túi áo Lin Yan.

Anh lấy nó ra.

Không có số gọi đến.

Chỉ có một tin nhắn: *"Chúng tôi biết anh là ai.

Và chúng tôi biết anh sẽ làm gì tiếp theo.

Đừng đối mặt với chúng.

Hãy chạy."*

Lin Yan mỉm cười.

Anh xóa tin nhắn.

Anh không chạy.

Anh sẽ đối mặt.

Với chính mình.

Với thế giới.

Và với cái chết.

***

Lin Yan đặt chiếc chìa khóa vào cổ tay.

Nó nóng lên, rồi tan chảy vào da thịt anh.

Cảm giác đau đớn xé toạc cơ thể anh.

Nhưng anh không hét lên.

Anh mở mắt, và lần này, thế giới không còn là mã nhị phân xanh lá.

Nó là màu đỏ tươi.

Anh nhìn thấy Hắc Tự của mọi người trong thành phố.

Không chỉ là thời gian chết.

Anh thấy *lý do* họ chết.

Anh thấy những sợi dây vô hình kết nối mỗi người với nhau.

Những sợi dây đó tạo thành một mạng lưới khổng lồ, và ở trung tâm của mạng lưới đó là...

Lin Yan nhìn lên bầu trời.

Một cái bóng khổng lồ đang bay qua.

Không phải máy bay.

Không phải drone.

Đó là một con quái vật bằng thép và máu, mang tên Chronos.

Và nó đang nhìn xuống anh.

"Chào mừng ngươi trở về, Nam," giọng nói thì thầm trong đầu anh, nhưng lần này, nó không phải là giọng của Nam.

Nó là giọng của chính Lin Yan.

"Trò chơi mới vừa mới bắt đầu."

Lin Yan nhắm mắt lại.

Khi anh mở mắt, thế giới đã thay đổi.

Anh không còn là một người đàn ông.

Anh là một thiên tai.

Và thiên tai không thể bị ngăn chặn.

Nó chỉ có thể được chịu đựng.

Anh bước vào bóng tối, nơi những con số đang đếm ngược của hàng triệu người hòa quyện thành một bản nhạc tử thần.

Và anh là người chỉ huy dàn nhạc đó.

Cuối cùng, anh hiểu ra bí mật của mình.

Anh không phải là nguyên nhân gốc rễ của thảm họa.

Anh là *thuốc giải*.

Nhưng thuốc giải này quá độc.

Nó sẽ giết chết bệnh.

Và cả người bệnh.

Lin Yan mỉm cười.

Một nụ cười đầy bi kịch.

"Nếu vậy," anh thì thầm, "thì hãy để tôi là liều thuốc cuối cùng."

Và thế giới, trong khoảnh khắc đó, ngừng lại.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập