Chương 23

Không gian quanh Lin Yan vặn xoắn lại như giấy bị vò nát, những đường chân trời cong queo thành những vòng xoáy đen kịt.

Một cơn đau nhói xé toạc cổ tay phải, nơi "Hắc Tự" (Black Mark) nằm.

Con số ngày giờ trên đó không lùi lại, mà bắt đầu *xóa mờ*, từng chữ số bốc hơi thành tro đen bay vào không khí, bám vào da thịt anh như những con kiến lửa.

Lin Yan sặc máu, cảm giác kiệt sức tột độ ập đến như sóng thần.

Anh ngã quỵ, trán đập xuống sàn bê tông lạnh lẽo, vang lên một tiếng động khô khốc.

Hơi thở anh đứt quãng.

Mỗi nhịp tim đập là một lần thế giới xung quanh rung chuyển.

Những sợi dây nhân quả anh vừa nhìn thấy trong chương trước giờ đây đang siết chặt lấy cổ anh, như những sợi dây thừng vô hình đang勒 chặt lấy yết hầu.

Anh cố gắng đứng dậy, nhưng chân tay tê liệt.

Cơ thể anh phản ứng lại với việc đã can thiệp vào dòng chảy thời gian.

Đây là giá phải trả.

Mỗi lần anh đảo ngược một sự kiện, anh phải trả bằng một phần ký ức, một phần cảm xúc, hoặc tệ hơn, là một phần sự tồn tại của chính mình.

Anh liếc nhìn bàn tay phải.

Da thịt nơi Hắc Tự từng hiện diện giờ trở nên trong suốt, lộ ra những mạch máu đen ngòm bên dưới.

Chúng không còn là máu.

Chúng là dữ liệu.

Là mã nguồn của thảm họa.

Lin Yan cười, một nụ cười đau đớn và mỉa mai.

Anh đã nghĩ mình là thuốc giải.

Nhưng hóa ra, anh chỉ là liều độc dược đang từ từ ăn mòn cơ thể chủ nhân.

Bóng tối bao trùm lấy anh.

Không phải bóng tối của đêm tối, mà là bóng tối của sự vô tri.

Anh không còn thấy được Hắc Tự của người khác.

Mù trước định mệnh.

Cảm giác mất kiểm soát này kinh khủng hơn cả cái chết.

Đối với một người sống dựa trên việc tính toán xác suất và hậu quả, việc không thể nhìn thấy tương lai giống như việc một người lái xe bị mù đột ngột giữa cao tốc.

Lin Yan nghiến răng.

Anh dùng tay trái chống xuống sàn, đẩy cơ thể nặng trịch đứng dậy.

Máu chảy từ khóe miệng anh, rơi xuống sàn nhà máy bỏ hoang, tạo thành những vệt đỏ tươi trên nền xám xịt.

Anh lau đi, nhưng máu vẫn tiếp tục chảy.

Cơ thể anh đang tự hủy hoại.

Nhưng anh không dừng lại.

Anh phải đi.

Anh phải tìm ra nguồn gốc của những con số đang xóa mờ này.

***

Ba bóng người đứng chắn ngang lối ra.

Họ mặc đồ bảo hộ màu đen, mặt nạ kín mít, chỉ lộ ra đôi mắt lạnh lùng sau kính lọc ánh sáng.

Agent của Cục Điều Tra Dị Năng.

Họ không nói gì.

Chỉ cần sự hiện diện của họ là đủ để khiến không khí trở nên ngột ngạt.

Người đứng giữa giơ tay ra hiệu.

Hai người còn lại rút súng laser từ trong áo khoác.

Lin Yan đứng dậy, bước chậm rãi về phía họ.

Không phải để đầu hàng, mà để đánh lạc hướng.

Anh biết họ đang chờ đợi một phản ứng hoảng loạn.

Một con thú bị thương sẽ cắn lại.

Nhưng Lin Yan không phải con thú.

Anh là một chiến binh đã quen thuộc với mùi vị của thất bại.

Anh bước đi với đôi chân nặng trĩu, nhưng ánh mắt thì sắc lẹm như dao cạo.

Khi người thứ hai nhấc khẩu laser lên, Lin Yan nháy mắt.

Không có tiếng nổ.

Không có ánh sáng.

Ba tên agent bỗng nhiên nằm ngửa trên sàn, cổ tay họ xuất hiện những vết cháy đen hình bàn tay – dấu hiệu của "Burnout", trạng thái dị năng quá tải đột ngột.

Não bộ họ không thể xử lý lượng thông tin nhân quả mà Lin Yan vừa đẩy vào.

Anh không dùng sức mạnh vật lý.

Anh dùng chính sự tồn tại của họ làm vũ khí.

Anh đã buộc não bộ họ phải tính toán tất cả các khả năng có thể xảy ra trong một giây, và hệ thần kinh của họ đã bị quá tải.

Một trong những agent gào thét, giọng nói biến dạng, méo mó như đĩa hát bị trầy xước.

Anh bò về phía trước, tay ôm lấy đầu.

Máu chảy từ tai và mũi.

Lin Yan dẫm lên vai anh ta, bước qua.

Anh không nhìn lại.

Sự thương hại là một xa xỉ phẩm mà anh không thể chi trả.

Anh dừng lại trước xác của agent thứ ba.

Trên ngực áo người này, một chiếc huy hiệu nhỏ lấp lánh.

Không phải huy hiệu của Cục Điều Tra.

Đó là biểu tượng của một tổ chức khác.

Một tổ chức không được ghi trong bất kỳ hồ sơ công khai nào.

Một hình tròn với một đường chéo cắt ngang.

Ký hiệu của "The Nullifiers" – Những Kẻ Triệt Tiêu.

Lin Yan nhíu mày.

Tại sao họ lại ở đây?

Tại sao họ lại săn lùng anh?

Anh cúi xuống, nhặt lấy chiếc huy hiệu.

Nó lạnh giá.

Và trên đó, khắc một dòng chữ nhỏ xíu: *"Cho Nam.

Đừng tin vào quá khứ."*

Tim anh đập thình thịch.

Tên của người đàn ông đã chết mười năm trước.

Người đàn ông mà anh tin là cha mình.

Nhưng giờ đây, mọi thứ đều bị đảo lộn.

Ai là Lin Yan?

Và tại sao những kẻ này lại biết tên thật của anh?

***

Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ lối vào nhà máy.

Không còn là agent thường quy.

Lần này, là một "Executioner" – Thi hành án nhân.

Một dị nhân cấp A, sở hữu năng lực "Cắt Đứt Causal Link" (Cắt đứt liên kết nhân quả).

Người đàn ông cao lớn, mặc áo choàng xám, cầm một thanh kiếm năng lượng run rẩy.

Lưỡi kiếm phát ra âm thanh rên rỉ, như tiếng than vãn của những linh hồn bị giam cầm.

"Lin Yan," Executioner nói, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong không gian kín.

"Ngươi đã đi quá xa.

Ngươi đang phá vỡ cấu trúc thực tại.

Nếu ngươi tiếp tục, toàn bộ khu vực 7 sẽ bị xóa sổ khỏi lịch sử."

Lin Yan nhìn chằm chằm vào hắn.

Hắn không có Hắc Tự.

Cổ tay hắn trắng trẻo, trơn láng.

Điều đó có nghĩa là hắn không có ngày chết được xác định.

Hắn là một ngoại lệ.

Một lỗ hổng trong hệ thống.

"Ngươi không có Hắc Tự," Lin Yan nói, giọng khàn đặc.

"Điều đó có nghĩa là ngươi không thuộc về thế giới này.

Hay ngươi đã bán linh hồn mình để thoát khỏi định mệnh?"

Executioner cười, một tiếng cười khô khốc, không có chút cảm xúc.

"Định mệnh là một tù ngục, Lin Yan.

Tôi chỉ là kẻ phá ngục.

Và ngươi...

ngươi là chìa khóa.

Nhưng cũng là kẻ khóa cửa."

Hắn vung kiếm.

Một đường cắt ngang không khí.

Không có tiếng động.

Nhưng Lin Yan cảm thấy một lực vô hình đè nặng lên vai mình.

Đó không phải là sức mạnh vật lý.

Đó là sự cắt đứt.

Hắn đang cố gắng cắt đứt mối liên kết giữa Lin Yan và thực tại.

Nếu thành công, Lin Yan sẽ biến mất.

Không phải chết.

Mà là chưa bao giờ tồn tại.

Lin Yan cố gắng di chuyển, nhưng chân anh như bị đóng băng.

Không gian xung quanh anh bắt đầu vỡ vụn, như những mảnh gương rơi xuống.

Anh thấy những ký ức của mình bay lên, như những bong bóng xà phòng vỡ tan.

Anh thấy mẹ mình.

Anh thấy ngày sinh của mình.

Anh thấy cái chết của Nam.

Tất cả đang bị xóa bỏ.

"Không," anh gầm lên.

Anh dùng toàn bộ ý chí còn lại để giữ lấy bản thân.

Anh không chiến đấu bằng sức mạnh.

Anh chiến đấu bằng sự tồn tại.

Anh khẳng định rằng anh *có* ở đây.

Anh *đã* sống.

Anh *sẽ* chết.

Nhưng không phải theo cách này.

Executioner tiến lại gần, lưỡi kiếm đang hướng thẳng vào tim Lin Yan.

"Hãy buông bỏ," hắn thì thầm.

"Sự không tồn tại nhẹ nhàng hơn sự đau khổ."

***

Lin Yan không né tránh.

Anh nhìn thẳng vào lưỡi kiếm năng lượng đang lao tới.

Thay vì dùng năng lực đảo ngược, anh đưa tay phải – nơi Hắc Tự đang bốc cháy – chạm trực tiếp vào lưỡi kiếm.

*Chạm.*

Một vụ nổ sóng xung kích vô hình lan tỏa.

Executioner lùi lại, mắt mở to kinh hoàng.

Thanh kiếm năng lượng của anh vỡ tan thành bụi sáng, như những ngôi sao nhỏ rơi xuống.

Nhưng điều kinh hoàng hơn là cổ tay của Executioner.

Nơi trước đây trơn láng, giờ đây xuất hiện một Hắc Tự.

Nó hiện ra nhanh chóng, những con số đỏ tươi nhấp nháy.

"00:00:05," Executioner đọc, giọng run rẩy.

"00:00:04..."

Lin Yan rút tay ra.

Anh thở dài.

Anh vừa truyền định mệnh của mình cho hắn.

Không phải để giết hắn.

Mà để nhắc nhở hắn rằng hắn cũng là một phần của trò chơi.

"00:00:03," Executioner hét lên, cố gắng chạy trốn.

Nhưng anh không thể.

Định mệnh đã được xác định.

Anh đứng yên, chờ đợi.

"00:00:02."

"00:00:01."

"00:00:00."

Executioner không chết.

Anh chỉ đơn giản là...

Cơ thể anh tan rã thành những hạt ánh sáng, bay vào không khí.

Không còn lại gì.

Không có máu.

Không có xác.

Chỉ có sự trống rỗng.

Lin Yan đứng đó, nhìn vào khoảng trống nơi Executioner từng đứng.

Anh cảm thấy mệt mỏi.

Không phải mệt mỏi về thể xác.

Mà là mệt mỏi về tinh thần.

Anh vừa giết chết một con người.

Không phải bằng bạo lực.

Mà bằng sự thật.

Sự thật rằng tất cả chúng ta đều có một ngày kết thúc.

Và không ai có thể thoát khỏi nó.

Anh quay đi, bước về phía lối ra.

Nhưng trước khi anh đi xa, anh nghe thấy một giọng nói thì thầm trong đầu.

Không phải giọng của Executioner.

Không phải giọng của Nam.

Mà là giọng của chính anh.

Nhưng từ một thời điểm khác.

"Ngươi đã làm tốt," giọng nói đó nói.

"Nhưng đây chỉ mới là bước đầu.

Ngươi chưa hiểu hết.

Ngươi chưa biết ai đang điều khiển bàn cờ."

***

Lin Yan đứng một mình trong nhà máy đổ nát.

Không khí tĩnh lặng trở lại.

Anh nhìn vào điện thoại.

Tệp tin mật mã tự động mở ra một đoạn video mới, được gửi từ chính tài khoản của anh – nhưng từ *tương lai*.

Trong video, hình ảnh của Lin Yan xuất hiện, nhưng trông già đi 10 tuổi, mắt không còn nhân tính.

Người đó nhìn thẳng vào ống kính, với một nụ cười lạnh lẽo.

"Chào Lin Yan," người trong video nói.

"Nếu ngươi đang xem video này, nghĩa là ngươi đã giết Executioner.

Và nghĩa là ngươi đã bước vào giai đoạn tiếp theo.

Nhưng hãy nhớ một điều.

Ngươi không phải là nhân vật chính.

Ngươi chỉ là một quân cờ.

Và người đang cầm quân...

chính là ngươi."

Video kết thúc.

Màn hình tối sầm.

Lin Yan đứng đó, run rẩy.

Anh nhìn vào phản chiếu của mình trên màn hình điện thoại.

Đôi mắt anh đỏ ngầu.

Và trong sâu thẳm ánh mắt đó, anh thấy một thứ gì đó lạ lùng.

Một sự trống rỗng.

Một sự vô cảm.

Anh không còn là Lin Yan nữa.

Anh là thứ gì đó khác.

Thứ gì đó nguy hiểm hơn.

Và lúc đó, anh nghe thấy tiếng bước chân.

Không phải từ phía sau.

Mà từ phía trước.

Từ chính bóng tối mà anh đang đứng trong đó.

Một người phụ nữ bước ra.

Cô mặc một bộ váy trắng, sạch sẽ, không một vết bẩn.

Cô mỉm cười.

Một nụ cười quen thuộc.

"Con đã về rồi à?" cô hỏi.

Lin Yan nhận ra cô.

Đó là mẹ anh.

Người phụ nữ đã chết khi anh còn là một đứa trẻ.

Nhưng cô ấy đang đứng trước mặt anh.

Và trên cổ tay cô, không có Hắc Tự.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập