Chương 24

Tiếng bước chân không dừng lại.

Nó tiến gần hơn, nhịp nhàng như một cái búa tạ đang dần hạ xuống, mỗi nhịp đập đều trùng khớp với tiếng tim đập loạn nhịp của Lin Yan.

Anh không dám thở mạnh, lồng ngực như bị một bàn tay vô hình siết chặt, bóp nghẹt mọi oxy cần thiết cho não bộ.

Trên cổ tay phải, con số "364:23:59:59" đã chuyển sang màu đỏ thẫm, nhấp nháy với tần suất khiến da thịt xung quanh nó bỏng rát, giống như một tín hiệu lỗi hệ thống đang cố gắng cảnh báo một tai nạn sắp xảy ra.

Đây không phải là dấu hiệu của cái chết sắp tới, mà là một sự khiếm khuyết trong chính quy luật vận hành của thế giới.

Người phụ nữ bước ra từ làn khói bụi dày đặc, bộ váy trắng tinh khôi của cô ấy tạo nên một sự tương phản kinh hoàng với nền bê tông xám xịt và gỉ sét của nhà máy thép bỏ hoang.

Không một vết bẩn, không một hạt bụi bám trên vải vóc, như thể cô ấy vừa bước ra từ một phòng thí nghiệm vô trùng chứ không phải từ địa ngục công nghiệp này.

Lin Yan nheo mắt, ánh sáng yếu ớt từ những khe hở trên mái nhà chiếu xuống, cắt ngang khuôn mặt cô.

Đó là mẹ anh.

Nhưng không phải mẹ anh trong ký ức mờ nhạt, đầy nước mắt và mùi thuốc lá.

Đây là một phiên bản hoàn hảo, lạnh lùng và đáng sợ hơn gấp bội.

"Con đã về rồi à?" Cô hỏi, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng, không phải qua không khí, mà trực tiếp trong đầu anh, lạnh lẽo như băng.

Lin Yan lùi lại một bước, gót chân va chạm vào một cục sắt gỉ.

Tiếng kim loại va chạm vang lên như một phát súng, phá vỡ sự im lặng chết chóc.

Anh nhìn vào cổ tay cô.

Không có Hắc Tự.

Không có chuỗi số đếm ngược ngày chết.

Chỉ có làn da trắng mịn, nguyên vẹn, không một vết nứt, không một dấu hiệu của định mệnh.

Trong một xã hội mà mọi người đều mang theo ngày chết trên tay, việc thiếu vắng nó không có nghĩa là bất tử.

Nó có nghĩa là cô ấy đứng ngoài quy luật.

Cô ấy là một lỗi hệ thống.

Một biến số mà toán học không thể tính toán được.

"Con không hiểu," Lin Yan nói, giọng anh khàn đặc, vỡ vạc.

"Mẹ đã chết.

Tôi đã chôn mẹ.

Tôi đã nhìn thấy quan tài đó đóng lại."

Người phụ nữ mỉm cười, nụ cười đó không chạm đến đôi mắt.

Đôi mắt cô trống rỗng, sâu thẳm như hai hố đen vũ trụ, hút lấy mọi ánh sáng và hy vọng xung quanh.

"Chôn cất chỉ là nghi thức cho những kẻ chấp nhận thực tại, Lin Yan.

Nhưng thực tại...

là thứ dễ dàng bị bóp méo nhất." Cô giơ tay lên, chỉ vào cổ tay anh.

"Con nhìn vào đó.

Con nghĩ đó là ngày con chết?

Hay đó là ngày con thức tỉnh?"

Lin Yan cúi đầu nhìn vào con số đỏ thẫm.

Nó đang đếm ngược nhanh hơn bình thường.

Không phải giây, mà là mili-giây.

364:23:59:58.99...

Tốc độ đếm ngược tăng vọt, như thể thời gian đang bị rút ngắn lại, ép anh phải đối mặt với kết cục ngay lập tức.

Một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng, dị năng cấp 1 trong người anh bắt đầu phản ứng, tạo ra một trường lực vi mô xung quanh cơ thể.

Không khí xung quanh anh trở nên nặng nề, những mảnh vỡ kim loại nhỏ li ti trên sàn nhà bắt đầu rung lắc, lơ lửng trong không trung.

"Đừng kích hoạt nó," người phụ nữ cảnh báo, giọng nói vẫn giữ nguyên sự bình thản đáng sợ.

"Nếu con kích hoạt dị năng ở đây, trong khu vực chứa nguyên liệu độc hại này, con sẽ không chỉ giết chết mình.

Con sẽ giết chết cả khu dân cư phía Bắc thành phố.

Con là nguyên nhân, Lin Yan.

Con luôn là nguyên nhân."

Anh cứng đờ.

Những mảnh kim loại lơ lửng bỗng nhiên lao về phía anh, như những mũi tên vô hình.

Anh lùi lại, tay phải run rẩy, cố gắng kiểm soát trường lực.

"Mẹ nói gì?

Tôi là nguyên nhân của điều gì?"

"Của tất cả," cô trả lời ngắn gọn.

"Của cái chết của Executioner.

Của sự sụp đổ của Tổ chức Bóng Tối.

Và của sự thức tỉnh của hàng ngàn dị nhân khác trong thành phố này.

Con nghĩ con đang chiến đấu để sống sót?

Con đang chiến đấu để mở khóa một thứ gì đó lớn hơn nhiều.

Và khi con mở khóa nó...

thế giới sẽ cháy."

Lin Yan nhìn vào bàn tay mình.

Những ngón tay anh đang run lên bần bật, nhưng không phải vì sợ hãi.

Đó là sự rung động của năng lượng đang tích tụ, chờ đợi một lệnh xuất phát.

Anh nhớ lại video từ tương lai.

Người đàn ông già cỗi với đôi mắt không còn nhân tính.

*Ngươi chỉ là một quân cờ.* Câu nói đó vang lên trong đầu anh, vang vọng cùng với giọng nói của người phụ nữ trước mặt.

"Vậy mẹ là ai?" Lin Yan hỏi, giọng anh lạnh đi, sự kiên định vốn có trong con người anh bắt đầu trỗi dậy, lấn át nỗi sợ hãi.

"Nếu mẹ không có Hắc Tự, thì mẹ là gì?

Một dị nhân cấp cao?

Một thành viên của chính phủ?

một thứ gì đó khác?"

Người phụ nữ bước tới gần hơn.

Mùi hương hoa nhài thoang thoảng phát ra từ người cô, một mùi hương quen thuộc từ thời thơ ấu, nhưng giờ đây nó lại khiến Lin Yan cảm thấy buồn nôn.

"Tôi là Zero," cô nói.

"Mã số không.

Người khởi đầu.

Và cũng là người kết thúc."

Cô giơ tay ra, lòng bàn tay hướng về phía anh.

Từ lòng bàn tay cô, một luồng ánh sáng trắng tinh khiết tỏa ra, không phải là dị năng của con người, mà là một thứ gì đó thuần khiết, nguyên thủy.

Ánh sáng đó chạm vào trường lực xung quanh Lin Yan, và lập tức, những mảnh kim loại lơ lửng rơi xuống sàn nhà, phát ra tiếng va chạm khô khan.

"Con nghĩ dị năng là một món quà?" Zero hỏi, ánh mắt cô nhìn xuyên qua linh hồn anh.

Nó là một lời nguyền.

Là một phản ứng sinh học cực đoan của cơ thể trước sự áp đặt của định mệnh.

Cơ thể con đang cố gắng vượt qua Hắc Tự.

Và để làm được điều đó, nó cần năng lượng.

Năng lượng từ đâu?

Từ sự sống xung quanh.

Từ những người xung quanh.

Con là một cái hố đen, Lin Yan.

Con hút lấy thời gian của người khác để kéo dài thời gian của chính mình."

Lin Yan cảm thấy một cơn chóng mặt dữ dội.

Những ký ức碎片 (mảnh vỡ) bắt đầu xuất hiện trong đầu anh.

Một vụ cháy nhà.

Và cảm giác đói khát.

Không phải đói thức ăn, mà đói...

Anh nhớ lại những lần anh vô tình làm cho đồng hồ của người khác chạy chậm lại.

Những lần anh thấy người khác già đi nhanh chóng sau khi tiếp xúc với anh.

Anh luôn nghĩ đó là trùng hợp.

Là ảo giác.

"Không," anh lắc đầu, mồ hôi vã ra như tắm.

"Tôi không phải là như vậy.

Tôi là một người bình thường.

Tôi chỉ muốn sống."

"Sống?" Zero cười khẽ, một tiếng cười chua chát.

"Con đang sống bằng cách giết chết tương lai của người khác.

Mỗi giây con tồn tại thêm, là một giây bị rút đi từ ai đó khác.

Đó là luật bảo toàn năng lượng, Lin Yan.

Năng lượng không tự sinh ra, cũng không tự mất đi.

Nó chỉ chuyển hóa.

con là phương tiện chuyển hóa đó."

Cô đưa tay ra, chạm nhẹ vào trán anh.

Ngay lập tức, một luồng dữ liệu khổng lồ tràn vào đầu Lin Yan.

Anh thấy những hình ảnh.

Những thành phố đổ nát.

Những con người biến thành tro bụi.

Và ở trung tâm của tất cả, là hình ảnh của anh, đứng trên đỉnh một tòa tháp cao nhất, mắt đỏ ngầu, cười điên dại.

"Đây là tương lai nếu con tiếp tục," Zero nói.

"Hoặc đây là quá khứ nếu con quay lại.

Thời gian không phải là một đường thẳng, Lin Yan.

Nó là một vòng lặp.

Và con đang ở điểm giao nhau của nó."

Lin Yan quỳ xuống, ôm lấy đầu, cố gắng đẩy những hình ảnh đó ra.

Quá đau đớn.

Anh cảm thấy như não bộ mình đang bị đốt cháy.

Mẹ dừng lại!"

"Con muốn dừng lại?" Zero hỏi, giọng nói của cô vang lên từ khắp nơi, từ trong đầu anh, từ trong không khí, từ trong chính máu thịt anh.

"Thì hãy chấp nhận số phận.

Hãy để Hắc Tự hoàn thành nhiệm vụ của nó.

Và thế giới sẽ được cứu."

"Chết?" Lin Yan ngẩng đầu lên, đôi mắt anh đỏ ngầu, nhưng không còn là sự điên loạn, mà là sự quyết tâm.

"Nếu tôi chết, thì mọi thứ tôi đã trải qua, mọi người tôi đã gặp, Executioner, Nam...

tất cả họ đã chết vì tôi.

Nếu tôi chết, thì sự hy sinh của họ trở nên vô nghĩa."

Zero nhíu mày.

Lần đầu tiên, sự bình thản trên khuôn mặt cô bị xáo trộn.

"Con không hiểu.

Nếu con sống, con sẽ giết nhiều người hơn.

Hàng triệu người.

Con chọn một cái chết nhỏ để cứu hàng triệu sinh mạng.

Đó là toán học đơn giản."

"Đó không phải là toán học," Lin Yan đứng dậy, trường lực xung quanh anh bùng nổ mạnh mẽ hơn, làm nứt vỡ sàn bê tông.

"Đó là lựa chọn.

Và tôi chọn sống.

Không phải vì tôi ích kỷ.

Mà vì tôi tin rằng có một cách khác.

Một cách để phá vỡ vòng lặp này."

Anh nhìn vào cổ tay mình.

Con số vẫn đang đếm ngược.

364:23:59:50.

Nhưng lần này, anh không nhìn nó như một án tử.

Anh nhìn nó như một thách thức.

"Zero," anh nói, giọng anh lạnh lẽo, sắc bén như lưỡi dao.

"Nếu mẹ là người khởi đầu, thì hãy cho tôi thấy điểm mù của định mệnh.

Cho tôi thấy nơi mà quy luật không áp dụng được.

Và tôi sẽ phá vỡ nó."

Zero nhìn anh, ánh mắt cô đầy phức tạp.

Có sự tiếc nuối.

Có sự sợ hãi.

Và có một thứ gì đó khác, thứ mà Lin Yan không thể nhận ra ngay lập tức.

Cô lùi lại một bước, bước vào bóng tối.

"Con thật giống hắn," cô thì thầm.

"Giống hắn đến mức đáng sợ."

"Hắn là ai?" Lin Yan hỏi, nhưng Zero đã biến mất.

Chỉ còn lại mùi hương hoa nhài và sự im lặng chết chóc.

Lin Yan đứng một mình trong nhà máy.

Tiếng đếm ngược trên cổ tay vẫn tiếp tục.

Nhưng giờ đây, anh không còn sợ hãi.

Anh biết mình phải làm gì.

Anh phải tìm ra "hắn" là ai.

Và anh phải tìm ra điểm mù của định mệnh trước khi con số về 0.

Anh quay người, bước ra khỏi nhà máy.

Bên ngoài, bầu trời thành phố tối đen, những ngọn đèn neon nhấp nháy như những con mắt đang theo dõi.

Một chiếc xe cảnh sát đậu ở góc phố, đèn xanh đỏ quay tròn, nhưng không có cảnh sát nào ở bên trong.

Trên kính chắn gió, có một mảnh giấy được dán lại.

Trên đó viết một dòng chữ: *Họ đã biết con là ai.

Chạy đi.*

Lin Yan nhìn vào mảnh giấy, rồi nhìn vào chiếc xe.

Anh không chạy.

Anh bước tới, mở cửa xe và ngồi vào ghế lái.

Động cơ khởi động, phát ra tiếng gầm rú.

Anh nhìn vào gương chiếu hậu.

Trong bóng tối của gương, anh thấy một khuôn mặt khác đang nhìn lại anh.

Không phải là anh.

Mà là người đàn ông trong video từ tương lai.

Người đàn ông đó mỉm cười.

"Chào mừng trở lại, Người Điều Khiển," giọng nói đó vang lên trong đầu anh.

Lin Yan đạp ga, chiếc xe lao vút vào màn đêm, để lại sau lưng nhà máy đổ nát và bí mật của Zero.

Nhưng anh biết, đây chỉ mới là bước đầu.

Và bóng tối phía trước còn dày đặc hơn rất nhiều.

Anh cần một đồng minh.

Hoặc một kẻ thù.

Nhưng trước hết, anh cần hiểu rõ về chính mình.

Về nguồn gốc của dị năng.

Và về người phụ nữ không có ngày chết.

Điện thoại trong túi anh rung lên.

Một tin nhắn mới.

Không có tên người gửi.

Chỉ có một tọa độ và một giờ: *23:59.

Bến cảng cũ.

Đừng đến một mình.*

Lin Yan nhìn vào đồng hồ trên xe.

Anh còn 15 phút.

Anh nhai chặt răng, mắt nhìn thẳng về phía trước.

Con số trên cổ tay anh vẫn đang đếm ngược.

Nhưng lần này, anh sẽ không để nó quyết định số phận mình.

Anh sẽ là người viết lại quy luật.

Dù phải trả giá bằng mạng sống của chính mình, hoặc của cả thế giới.

Chiếc xe lao nhanh trên những con đường vắng vẻ, cắt ngang qua bóng tối của thành phố.

Những tòa nhà cao tầng như những chiếc墓碑 (bia mộ) khổng lồ, đứng sừng sững, chứng kiến sự điên rồ của con người.

Lin Yan cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ trong tim.

Không phải là nỗi sợ.

Mà là sự tò mò.

Sự tò mò chết người.

Anh nghĩ về Zero.

Về người phụ nữ không có Hắc Tự.

Nếu cô ấy không có ngày chết, thì cô ấy có thể sống mãi mãi?

Hay cô ấy đã chết từ lâu, và linh hồn cô ấy bị mắc kẹt trong một vòng lặp thời gian?

Và nếu vậy, thì anh cũng vậy.

Anh cũng là một linh hồn bị mắc kẹt.

Một linh hồn đang cố gắng phá vỡ xiềng xích của định mệnh.

Chiếc xe rẽ vào một con đường hẻm nhỏ, nơi ánh đèn đường chiếu sáng yếu ớt.

Lin Yan nhìn vào gương chiếu hậu một lần nữa.

Lần này, không có khuôn mặt nào khác.

Chỉ có đôi mắt anh, đỏ ngầu và đầy quyết tâm.

"Điểm mù định mệnh," anh thì thầm.

"Tôi sẽ tìm ra nó.

Dù phải xé toạc bầu trời."

Và trong sâu thẳm của thành phố, dưới lòng đất, một tổ chức bí mật đang theo dõi mọi cử động của anh.

Trên màn hình radar, điểm sáng đại diện cho Lin Yan đang di chuyển nhanh chóng về phía bến cảng cũ.

Một người đàn ông trong phòng điều khiển, mặc bộ vest đen, nhìn vào màn hình với vẻ mặt lạnh lùng.

"Ông ấy đã bắt đầu," người đàn ông nói.

"Kế hoạch đã đi đúng hướng.

Hãy chuẩn bị cho giai đoạn tiếp theo."

Người phụ nữ đứng cạnh anh, đeo kính râm, dù đang trong phòng tối.

"Ông chắc chắn rằng anh ta không biết về chúng ta?"

Người đàn ông cười nhạt.

"Lin Yan không bao giờ biết về mọi thứ cho đến khi quá muộn.

Đó là điểm mạnh nhất của anh ta.

Và cũng là điểm yếu chí mạng."

Người phụ nữ gật đầu.

"Vậy thì, hãy để anh ta đi.

Hãy để anh ta nghĩ rằng mình là người cầm quân.

Khi anh ta nghĩ rằng mình đã thắng...

đó chính là lúc chúng ta hạ gục anh ta."

Màn hình tắt đi.

Phòng điều khiển chìm vào bóng tối.

Nhưng ở đâu đó trong thành phố, một cơn bão đang酝酿 (nảy nở).

Và Lin Yan, không hề hay biết, đang lái xe thẳng vào tâm của cơn bão đó.

Anh nhìn vào đồng hồ.

Chỉ còn 10 phút.

Anh cảm thấy tim mình đập mạnh hơn.

Không phải vì sợ hãi.

Mà vì sự kích thích.

Sự kích thích của một kẻ săn mồi đang tiến gần đến con mồi.

Hoặc là con mồi đang tiến gần đến kẻ săn mồi.

Anh không biết mình là ai.

Nhưng anh biết một điều chắc chắn.

Anh sẽ không chết trong đêm nay.

Không phải bởi vì anh muốn sống.

Mà bởi vì anh cần biết sự thật.

Sự thật về Hắc Tự.

Về dị năng.

Và về chính mình.

Chiếc xe lao vào bóng tối, để lại sau lưng những vệt sáng của đèn pha.

Và trong bóng tối đó, có một thứ gì đó đang chờ đợi.

Một thứ gì đó cổ xưa, đáng sợ, và không thể tránh khỏi.

Lin Yan hít một hơi thật sâu.

Anh nắm chặt vô lăng.

Anh sẵn sàng.

Và thế giới, trong khoảnh khắc đó, dường như ngừng lại.

Chờ đợi bước đi tiếp theo của quân cờ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập