Chương 25

Không khí trong phòng phẫu thuật tạm thời trở nên nặng nề như chì, ngột ngạt đến mức khó thở.

Tiếng đếm ngược của "Hắc Tự" trên cổ tay ông già vẫn chạy đều đặn, từng con số đỏ rực nhấp nháy như nhịp tim của một kẻ đang hấp hối.

Cơ thể ông đã bắt đầu cứng đờ, những mạch máu dưới da nổi lên xanh thẫm, giống như mạng lưới rễ cây chết khô đang hấp thụ chất độc cuối cùng.

Zero cố kéo áo khoác ông ta, nhưng lực dị năng của lão đã bị triệt tiêu hoàn toàn, biến thành một khối u vô tri.

Thay vì lùi bước, ông già mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo và tàn nhẫn chẻ đôi khuôn mặt nhăn nheo.

"Mày nghĩ mày đang cứu ai đó sao, Zero?" Giọng ông ta khàn đặc, như tiếng cát xát vào kính.

"Mày chỉ đang dọn đường cho cái kết định mệnh."

Zero nghiến răng, mồ hôi lạnh tuôn dài sống lưng.

Anh nhìn vào đồng hồ đếm ngược trên cổ tay mình.

Còn 4 phút.

Không, không phải là thời gian sống sót.

Đó là thời gian kích hoạt.

Anh cảm thấy有一股 luồng năng lượng lạ lùng đang cuộn xoáy trong lồng ngực, nóng rát như axit.

Nó không phải là dị năng thức tỉnh cấp 1 bình thường.

Nó là thứ gì đó cũ hơn, cổ xưa hơn, thứ mà chính anh cũng không dám gọi tên.

Ông già rít lên một tiếng, cơ thể ông ta bắt đầu co giật dữ dội.

Da thịt trên tay Zero bị bỏng rát, nhưng anh không buông ra.

Anh cần nghe hết lời cuối cùng của lão.

Cần biết sự thật trước khi mọi thứ sụp đổ.

"Chúng ta không sinh ra với Hắc Tự," ông già thì thầm, đôi mắt trợn ngược, trắng bệch.

"Chúng ta được *lập trình* để chết.

mày là lỗi hệ thống."

Và rồi, cơ thể ông già nổ tung.

Không phải tiếng nổ của bom, mà là sự phân rã nguyên tử.

Một đám bụi tro xám bay lên, bao phủ lấy Zero.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, thế giới xung quanh anh bị bóp méo.

Ánh sáng trắng xóa nuốt chửng mọi thứ.

Anh không còn cảm thấy đau đớn.

Anh chỉ cảm thấy trống rỗng.

Một sự trống rỗng đáng sợ, như thể linh hồn anh vừa bị rút ra khỏi cơ thể.

**

Cánh cửa phòng bật mở.

Không phải bằng chìa khóa, mà bằng một cú đấm phá tan lớp composite.

Ba bóng người bước vào, mặc đồ bảo hộ màu xám tro, mặt đeo mặt nạ chống nhiễm độc.

Họ không nói lời nào, chỉ vung tay lên.

Những thanh kiếm ánh sáng mỏng như sợi tóc xuất hiện từ cổ tay họ — công nghệ dị năng cao cấp, loại "Lưỡi Dao Quang Học" chỉ dành cho lực lượng đặc nhiệm cấp cao.

Zero lùi lại, lưng áp vào tường.

Tim anh đập thình thịch.

Anh không có vũ khí.

Anh không có đồng minh.

Anh chỉ có mã QR đang xoay cuồng loạn trên cổ tay.

Ba bóng người lao tới.

Tốc độ của họ đáng kinh ngạc.

Không có tiếng bước chân.

Chỉ có tiếng gió rít.

Zero nhắm mắt lại, bản năng tự vệ thúc đẩy anh đưa tay lên che chắn.

Nhưng anh không cảm thấy đau.

Anh cảm thấy một lực hút mạnh mẽ.

Khi anh mở mắt ra, anh thấy những lưỡi dao ánh sáng đang bị kéo về phía anh.

Chúng không cắt vào da thịt.

Chúng bị nuốt chửng.

Từ lòng bàn tay Zero, những lỗ đen hư vô mở rộng, giống như miệng cá mập đói khát.

Chúng hút lấy ánh sáng, hút lấy năng lượng, hút lấy cả không gian xung quanh.

Ba kẻ tấn công đứng sững lại.

Mặt nạ của họ rung lên, biểu hiện sự kinh hoàng.

Họ chưa từng thấy dị năng nào như vậy.

Không phải lửa, không phải băng, không phải sức mạnh vật lý.

Đó là sự hủy diệt thuần túy.

Zero nhìn vào bàn tay mình.

Những lỗ đen đang co lại, biến mất.

Nhưng cảm giác của nó vẫn còn.

Và đói khát.

Anh nhìn ba kẻ tấn công.

Họ đang lùi lại, nhưng không chạy.

Họ đang chờ đợi.

Chờ đợi ai đó ra lệnh.

Hoặc chờ đợi cái chết.

Zero bước về phía trước.

Rồi hai bước.

Anh không biết mình đang làm gì.

Anh chỉ biết rằng anh cần biết thêm.

Cần biết nhiều hơn.

Cần biết sự thật về những kẻ đã bắt cóc anh.

Về những kẻ đã lập trình cái chết của anh.

***

Người đàn ông trong vest dừng lại, mắt sáng lên háo hức.

Phản ứng miễn dịch của vũ trụ.

Bạn không phải là người được chọn để cứu rỗi nhân loại, Zero.

Bạn là *mồi nhử*."

Zero sững sờ.

"Mồi nhử cho ai?"

"Cho những kẻ ngoài vòng tròn," người đàn ông nói, giọng đầy thích thú.

"Những thực thể không có 'Hắc Tự'.

Những kẻ không bị ràng buộc bởi thời gian.

Họ đói khát năng lượng dị năng.

bạn là một bữa tiệc thịnh soạn."

Zero cảm thấy máu trong người mình đóng băng.

Anh nhìn vào bàn tay mình.

Những lỗ đen đã biến mất, nhưng cảm giác đói khát vẫn còn.

Nó không phải là đói khát của anh.

Đó là đói khát của thứ gì đó đang ký sinh trong anh.

"Bạn nghĩ bạn là nguyên nhân của thảm họa?" Người đàn ông cười, một nụ cười mỉa mai.

Bạn là kết quả.

Bạn là sản phẩm phụ của thí nghiệm nhằm tạo ra những kẻ không có Hắc Tự.

Nhưng thí nghiệm đã thất bại.

Thay vì tạo ra những kẻ bất tử, chúng tôi tạo ra một cái hố đen sống.

Một cái hố đen sẽ nuốt chửng tất cả những ai đến gần."

Zero nhìn vào người đàn ông.

Anh không thấy sợ hãi.

Anh thấy thương hại.

Thương hại cho những kẻ nghĩ rằng họ có thể kiểm soát được sự hủy diệt.

"Vậy thì," Zero nói, giọng bình thản đáng sợ.

"Hãy để tôi ăn."

Người đàn ông nhếch môi.

"Chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng.

Nhưng bạn...

bạn vượt quá dự đoán.

Và đó là điều nguy hiểm nhất."

Anh vẫy tay.

Ba kẻ tấn công lao tới lần nữa.

Nhưng lần này, Zero không né tránh.

Anh mở rộng lòng bàn tay.

Những lỗ đen xuất hiện, lớn hơn, sâu hơn.

Chúng không chỉ hút ánh sáng.

Chúng hút lấy không gian.

Hút lấy thời gian.

Ba kẻ tấn công biến mất.

Không có tiếng hét.

Không có máu.

Chỉ có sự im lặng.

Một sự im lặng chết chóc.

Người đàn ông trong vest lùi lại một bước.

Lần đầu tiên, vẻ mặt anh ta lộ ra sự lo lắng.

"Làm gì thế?

Đừng lãng phí năng lượng.

Bạn cần giữ sức cho giai đoạn tiếp theo."

"Giai đoạn tiếp theo?" Zero hỏi, giọng lạnh băng.

"Bạn đang nói về cái gì?"

Người đàn ông không trả lời.

Anh chỉ nhìn vào màn hình radar trước mặt.

Điểm sáng đại diện cho Zero đang phát sáng rực rỡ, giống như một ngôi sao đang chết.

"Thời gian đã đến," người đàn ông thì thầm.

"Hãy để cơn bão bắt đầu."

***

Ba thanh kiếm ánh sáng lao về phía Zero.

Anh không né tránh.

Anh nâng tay lên, và những lỗ đen hư vô mở rộng, nuốt chửng những lưỡi dao ánh sáng trước khi chúng chạm vào da thịt anh.

Tiếng kim loại bị xé toạc vang lên chói tai.

Người đàn ông trong vest nhíu mày, vẻ mặt lần đầu tiên lộ ra sự lo lắng.

"Làm gì thế?

Đừng lãng phí năng lượng.

Bạn cần giữ sức cho giai đoạn tiếp theo."

Zero không đáp.

Anh cảm thấy một cơn đau nhói xuyên qua sọ não.

Không phải từ bên ngoài.

Mà từ bên trong.

Từ chính ký ức của anh.

Những mảnh vỡ ký ức đang vỡ vụn, phơi bày ra ánh sáng.

Anh nhìn thấy một căn phòng trắng.

Giống như căn phòng này.

Nhưng lớn hơn.

Và có hàng trăm người nằm trong những ống nghiệm.

Hàng trăm người với Hắc Tự trên cổ tay.

anh nằm ở giữa.

Không có ống nghiệm.

Không có Hắc Tự.

Chỉ có một sợi dây nối vào não.

Anh nhìn thấy một người phụ nữ.

Gương mặt mờ ảo.

Giọng nói vang lên trong đầu anh.

*"Con không phải là con người.

Con là công cụ."*

Zero hét lên.

Tiếng hét của anh vang vọng trong căn phòng trắng, xé toạc sự im lặng.

Những bức tường bắt đầu nứt ra.

Những vết nứt lan rộng, giống như mạng nhện.

Người đàn ông trong vest bước ra từ bóng tối.

Anh không còn mặc vest nữa.

Anh mặc một bộ đồ bảo hộ giống như ba kẻ tấn công trước đó.

Nhưng mặt nạ của anh ta khác.

Nó có hình dạng của một con mắt.

"Chào mừng đến với sự thật, Zero," người đàn ông nói, giọng vang lên từ khắp nơi.

"Bây giờ, hãy thức tỉnh."

Zero nhìn vào cổ tay mình.

Mã QR đã biến mất.

Thay vào đó, là một dòng chữ đỏ rực.

Và rồi, từ ngoài cửa sổ, từ nơi không có cửa sổ, một tiếng cào cào vang lên.

Giống như móng vuốt của một con thú hoang dã đang cố gắng phá vỡ kính cường lực.

Zero nhìn lên.

Trên trần nhà trắng tinh, những vết nứt đang lan rộng.

Và từ những vết nứt đó, một thứ gì đó đen kịt, nhờn nhớt, đang nhỏ xuống.

Máu của ai đó.

Hay là máu của chính anh?

Zero không biết.

Anh chỉ biết rằng cơn bão đã bắt đầu.

Và anh đang đứng ngay tại tâm của nó.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập