Chương 26
Zero không chờ đợi.
Anh ném chiếc điện thoại xuống sàn, vật thể nhỏ bé ấy nảy lên một cái rồi vỡ tan tành, cùng với hy vọng về một cuộc sống bình yên.
Anh lao người ra khỏi cửa, không dùng thang máy.
Tiếng nổ từ tầng dưới vang lên, rung chuyển sàn nhà, bụi bê tông rơi lả tả xuống như tuyết đen.
Anh lao xuống cầu thang bộ, nhịp chân dồn dập, mắt đảo quanh các góc khuất.
Không có tiếng súng, chỉ có tiếng bước chân đều đặn của các "Kẻ Săn Tìm" (Hunters) vang lên từ phía dưới, tiến lên từng bậc thang một cách có hệ thống.
Zero cảm thấy cổ tay mình nóng rực.
Dòng chữ đỏ vừa hiện ra không phải là lời nguyền, mà là một bản đồ.
Nó nhấp nháy theo nhịp tim của anh, hướng dẫn anh qua những lối tắt trong tòa nhà chọc trời.
Anh trượt xuống lan can kim loại, găng tay bị rách, da thịt cọ xát với sắt lạnh giá, nhưng cơn đau chỉ là một tín hiệu thứ yếu so với sự hoảng loạn trong đầu.
Những mảnh vỡ ký ức từ căn phòng trắng vẫn còn ám ảnh.
Hình ảnh hàng trăm ống nghiệm.
Giọng nói của người phụ nữ mờ ảo: *"Con là công cụ."*
Anh nhảy xuống tầng 30, nơi có một cửa sổ thoát hiểm bị vỡ do vụ nổ trước đó.
Gió đêm thổi vào mặt anh, mang theo mùi khói và mùi máu tanh.
Zero nhìn xuống.
Thành phố nằm dưới chân anh như một con thú khổng lồ đang ngủ say, những con đường ánh sáng chạy dọc ngang như những mạch máu phát quang.
Nhưng anh biết, giấc ngủ đó đang bị đánh thức.
Và anh là tiếng chuông báo động.
Zero hạ cánh xuống một mái nhà thấp hơn, va chạm mạnh khiến anh khập khiễng.
Anh không dừng lại.
Anh cần rời khỏi khu trung tâm.
Nhà anh giờ là một cái bẫy, một cái bẫy mà chính anh đã tự đặt vào đó.
Anh cần thông tin.
Và nơi duy nhất có thể chứa dữ liệu về "Hắc Tự" không phải là mạng lưới công cộng – nơi chính phủ kiểm soát chặt chẽ, lọc bỏ mọi thứ liên quan đến dị năng – mà là "Thư Viện Dữ Liệu Vong Quên" (The Forgotten Data Library).
Đó là một trung tâm lưu trữ dữ liệu cũ kỹ, nằm sâu dưới lòng đất, dưới tầng hầm của một tòa nhà văn phòng bỏ hoang từ thời đại tiền dị năng.
Nơi đây được coi là nghĩa địa của những tin tức không ai muốn nhớ, những hồ sơ bị xóa bỏ, và những sự thật bị chôn vùi.
Zero chạy qua những con hẻm tối tăm, tránh xa những camera giám sát hình cầu đang xoay tròn trên các góc phố.
Dị năng của anh, dù mới ở cấp 1, đang phản ứng với sự nguy hiểm.
Anh cảm thấy không khí xung quanh trở nên nặng nề, từng phân tử oxy như bị hút vào cơ thể anh, cung cấp một sức mạnh bùng nổ ngắn hạn.
Anh đến được cửa vào thư viện.
Cánh cửa sắt gỉ sét, khóa điện tử đã chết từ lâu.
Zero đặt tay lên ổ khóa.
Những ngón tay anh rung lên, dòng điện tĩnh điện tích tụ dưới da.
Với một cú giật nhẹ, anh đẩy dòng điện vào mạch khóa.
Tiếng "tách" vang lên khô khốc.
Cánh cửa mở ra, để lộ một khoảng không gian lạnh lẽo, mùi ẩm mốc và bụi bặm ùa ra.
Zero bước vào.
Ánh sáng từ điện thoại của anh – một thiết bị cũ kỹ, không kết nối mạng – chiếu rọi lên những dãy kệ sắt cao ngất, chất đầy những ổ cứng, băng từ và đĩa quang cũ.
Không gian này im ắng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít qua các khe hở của tòa nhà.
Anh đi sâu vào bên trong, tìm đến khu vực lưu trữ trung tâm.
Đó là một căn phòng nhỏ, nơi một máy chủ lớn, cũ kỹ, vẫn còn chạy bằng nguồn điện dự phòng độc lập.
Zero ngồi xuống trước bàn phím.
Bàn tay anh run rẩy khi anh cắm ổ cứng nhỏ bé – thứ anh đã đánh cắp từ phòng thí nghiệm bí ẩn trước khi nó nổ tung – vào cổng kết nối.
Màn hình máy chủ sáng lên, hiển thị những dòng mã lệnh xanh lá cây cổ điển.
Anh nhập mật khẩu mà anh đã ghi nhớ từ ký ức vỡ vụn: *Project_Zero_Origin*.
Màn hình nhấp nháy.
Một cửa sổ cảnh báo hiện lên: *"CẢNH BÁO: DỮ LIỆU NÀY ĐÃ BỊ XÓA BỞI CẤP ĐỘ 5.
TIẾP TỤC?"*
Zero nhấn "Có".
Dữ liệu bắt đầu tải về.
Những hình ảnh, âm thanh, ký ức không phải của anh, tràn vào đầu.
Chúng không phải là video hay âm thanh thông thường.
Chúng là dữ liệu cảm xúc, được ghi lại trực tiếp từ não bộ của những người tham gia thử nghiệm.
Zero hét lên, ôm lấy đầu.
Cơn đau xé toạc ý thức của anh.
Anh thấy một vụ nổ.
Không phải vụ nổ hóa học, mà là vụ nổ năng lượng.
Một quả cầu ánh sáng tím rực rỡ bùng lên từ trung tâm một tòa nhà.
Những người xung quanh không chết ngay lập tức.
Họ biến dạng.
Da thịt họ chảy ra như sáp nóng, xương cốt của họ xuyên qua da, tạo thành những cấu trúc kỳ dị.
Và trên cổ tay của mỗi người, Hắc Tự của họ bắt đầu đếm ngược nhanh chóng, từ vài năm xuống còn vài phút, rồi vài giây.
Zero nhìn thấy khuôn mặt của mình trong đoạn ghi hình đó.
Anh đứng ở trung tâm vụ nổ, đôi mắt mở to, không sợ hãi, mà là...
trống rỗng.
Và từ miệng anh, một giọng nói vang lên, không phải giọng của một con người, mà là giọng của một cỗ máy: *"Hệ thống ổn định.
Dị năng đã được kích hoạt."*
Zero sập xuống sàn, thở hổn hển.
Mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Anh hiểu rồi.
Anh không phải là nạn nhân.
Anh là nguyên nhân.
Những thảm họa dị năng gần đây, những vụ biến dạng kinh hoàng, những cái chết hàng loạt...
tất cả đều bắt nguồn từ anh.
Từ lần thức tỉnh đầu tiên của anh.
Anh là một vũ khí sinh học, một nguồn phát sóng dị năng mà chính phủ và những tổ chức bí mật đang cố gắng kiểm soát, hoặc tiêu diệt.
"Cánh cửa phòng bỏ hoang bật mở.
Không có tiếng động.
Chỉ có sự im lặng đáng sợ."
Zero ngẩng đầu lên.
Ba bóng dáng bước vào căn phòng lưu trữ.
Họ mặc đồ bảo hộ màu trắng, không mang mặt nạ.
Gương mặt họ trống rỗng, không cảm xúc, đôi mắt đen sì, không có tròng trắng.
Đó là "Những Người Dọn Dẹp" (The Cleaners).
Những người được chính phủ điều khiển để tiêu diệt những dị nhân "lỗi hệ thống".
Họ không phải là dị nhân.
Họ là những người bình thường, nhưng đã được cấy ghép các thiết bị công nghệ cao vào não, cho phép họ truy cập vào mạng lưới dữ liệu của chính phủ và nhận diện mục tiêu.
Người đứng đầu, một người phụ nữ cao ráo, tóc ngắn cắt ngang tai, bước tiến về phía Zero.
Cô ta không nói gì.
Cô ta chỉ giơ tay lên, và từ lòng bàn tay cô ta, một tấm khiên năng lượng mỏng manh, trong suốt, hiện ra.
Zero đứng dậy.
Cơ thể anh run rẩy, nhưng ý chí của anh thì kiên định như thép.
Anh nhìn vào cổ tay mình.
Dòng chữ đỏ đã biến đổi.
Nó không còn là một bản đồ.
Nó là một bộ đếm ngược.
*00:00:10*.
Anh không đánh bại ba Người Dọn Dẹp.
Anh không cần phải vậy.
Khi tín hiệu của anh đồng bộ với hệ thống của họ, một điều kỳ lạ xảy ra.
Những Người Dọn Dẹp dừng lại.
Gương mặt trống rỗng của họ xuất hiện một biểu cảm: sự sợ hãi.
Họ nhìn Zero không phải như một mục tiêu, mà như một hiện tượng thiên nhiên.
Một cơn bão.
Một sự kiện.
Người phụ nữ cố gắng nói gì đó, nhưng giọng nói của cô ta bị nghẹn lại.
Tấm khiên năng lượng của cô ta rung động, phát ra một âm thanh chói tai.
Zero cảm thấy một sự kết nối.
Không phải với họ, mà với thứ gì đó lớn hơn.
Thứ gì đó đang thức tỉnh trong sâu thẳm của anh.
Anh nhìn vào màn hình máy chủ.
Dữ liệu tiếp tục tải về.
Và rồi, một dòng chữ hiện lên, bằng chính giọng nói của anh, vang lên trong đầu của tất cả những người có Hắc Tự trong bán kính mười cây số:
*"Tôi là Zero.
Và tôi là ngày tận thế của các bạn."*
Zero mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lẽo, đầy vẻ xa lạ.
Anh không biết mình đang làm gì.
Nhưng anh biết rằng, từ giây phút này, anh không còn là con người.
Anh là một biến số.
Một lỗi hệ thống.
Và thế giới này, với tất cả những quy tắc và trật tự của nó, sẽ phải thích nghi với anh.
Hoặc bị xóa sổ.
Anh bước về phía những Người Dọn Dẹp.
Họ không lùi bước.
Họ đứng yên, như những bức tượng đá.
Zero đưa tay ra, chạm vào tấm khiên năng lượng của người phụ nữ.
Và thế giới xung quanh anh bắt đầu tan biến, thay thế bằng một màu tím rực rỡ, nuốt chửng mọi thứ.
Màu tím không phải là ánh sáng.
Nó là sự vắng mặt của thực tại, một lỗ hổng đen kịt được nhuộm bằng nỗi sợ hãi nguyên thủy của não bộ con người.
Zero cảm thấy da thịt mình rạn nứt, không phải do va chạm vật lý, mà vì cấu trúc phân tử của anh đang bị giải mã, viết lại bởi một quy luật vô hình.
Tiếng hét của những Người Dọn Dẹp bị bóp nghẹt, biến thành những âm thanh chói tai như kính vỡ dưới nước.
Người phụ nữ với tấm khiên năng lượng ngã quỵ.
Không phải vì bị đánh bại, mà vì cơ thể cô ấy bắt đầu "lỗi".
Máu từ mũi cô chảy ra không đỏ, mà đen như mực, sệt và nặng.
Cô ấy cố gắng thốt ra lời, nhưng giọng nói của cô bị trễ, lặp lại như một file âm thanh bị hỏng: "Sai...
Sai..."
Zero nhìn tay mình.
Những ngón tay đang trong suốt, lộ ra những mạch năng lượng màu tím nhấp nháy.
Anh không cảm thấy đau.
Anh chỉ cảm thấy...
Một cơn đói chưa từng có trong lịch sử nhân loại, cơn đói muốn nuốt chửng mọi khái niệm về sự tồn tại.
"Bắn!"
Lệnh của đội trưởng đội đặc nhiệm vang lên, khàn đặc vì sợ hãi.
Ba khẩu súng năng lượng cao cấp nhắm thẳng vào ngực Zero.
Những viên đạn plasma bắn ra, sáng rực trong bóng tối.
Nhưng chúng không chạm vào Zero.
Chúng dừng lại, lơ lửng trước ngực anh, như những con ruồi bị đóng băng trong hổ phách.
Zero nháy mắt.
Những viên đạn vỡ vụn.
Không có vụ nổ.
Chỉ có bụi tro xám rơi xuống sàn nhà.
"Không thể," đội trưởng thì thầm, lùi lại một bước, gót chân va vào tường.
"Bạn là một lỗi hệ thống.
Bạn không thể tồn tại."
"Chính xác," Zero nói.
Giọng anh lạnh lẽo, không chút cảm xúc.
"Và tôi đã đến để gỡ lỗi."
Anh bước tiếp.
Mỗi bước chân anh đặt xuống, sàn nhà bê tông nứt toác, những vết nứt lan tỏa như mạng nhện, phát ra ánh sáng tím yếu ớt.
Những Người Dọn Dẹp còn lại cố gắng tấn công, nhưng vũ khí của họ vô dụng.
Kiếm laser cắt không xuyên qua không khí xung quanh anh.
Bắn đạn dược bị hút vào chân anh như bị từ trường thu hút.
Zero không phòng thủ.
Anh chỉ đi.
Và thế giới xung quanh anh bắt đầu sụp đổ theo từng lớp.
Tường bê tông tan biến thành pixel.
Ánh đèn neon trên trần nhà tắt ngấm, thay thế bằng một màn đêm dày đặc, nặng nề.
Rồi anh nhìn thấy cô bé.
Cô bé đứng ở cuối hành lang, tay cầm một chiếc đồng hồ cát nhỏ.
Cát trong đồng hồ không rơi xuống, mà bay lên, tạo thành một vòng xoáy nhỏ.
Đôi mắt cô bé trống rỗng, không có tròng đen, chỉ toàn màu trắng đục.
"Anh đến rồi," cô bé nói.
Giọng nói của cô bé vang lên trong đầu Zero, không qua tai.
Zero dừng lại.
Tim anh đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì nhận ra.
Cô bé này...
cô bé biết anh.
Cô bé biết mọi thứ anh sẽ làm.
"Cô là ai?" Zero hỏi.
"Cô là Ngày Chết," cô bé đáp.
"Và anh là nguyên nhân."
Zero cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng.
Một ký ức, không phải của anh, tràn vào.
Hình ảnh một thành phố bốc cháy.
Hàng nghìn người chết.
Và ở trung tâm của đám cháy, là hình ảnh của chính anh, với đôi mắt màu tím, cười khẩy.
"Không," Zero thì thầm.
"Tôi không phải là..."
"Anh là," cô bé ngắt lời.
"Anh luôn là.
Từ giây phút anh sinh ra, anh đã được chọn.
Không phải để sống.
Mà để kết thúc."
Zero nhìn xuống tay mình.
Những mạch năng lượng màu tím đang lan rộng, bao phủ cả cánh tay.
Anh cảm thấy sức mạnh tuôn trào, dữ dội, hủy diệt.
Anh muốn hét lên, muốn phá vỡ mọi thứ, muốn xóa sổ thế giới này.
Nhưng sâu thẳm trong anh, một phần nhỏ bé nào đó vẫn còn là con người, đang gào thét trong tuyệt vọng.
"Đừng nghe cô ấy," một giọng nói khác vang lên.
Không phải trong đầu, mà từ phía sau.
Zero quay lại.
Một người đàn ông mặc bộ vest đen đứng đó, tay cầm một cây gậy bằng gỗ đen bóng.
Khuôn mặt anh ta bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ bằng sứ trắng, không có biểu cảm.
"Anh là ai?" Zero hỏi, giọng khàn đặc.
"Tôi là người duy nhất có thể giúp anh," người đàn ông nói.
"Nhưng trước hết, anh phải chọn.
Tiếp tục làm một lỗi hệ thống, hoặc trở thành một con người."
Zero nhìn cô bé, rồi nhìn người đàn ông.
Hai lựa chọn.
Hai con đường.
Một con đường dẫn đến hủy diệt.
Một con đường dẫn đến...
gì đó khác.
"Và nếu tôi không chọn?" Zero hỏi.
Người đàn ông cười.
Tiếng cười lạnh lẽo, không chút nhân tính.
"Thì thế giới sẽ chọn thay anh.
Và nó sẽ không thương tiếc."
Zero cảm thấy sức mạnh trong người mình bùng nổ.
Màu tím lan rộng, nuốt chửng hành lang, nuốt chửng những Người Dọn Dẹp, nuốt chửng cả cô bé và người đàn ông.
Anh không còn thấy gì nữa.
Chỉ có màu tím.
Và sự tĩnh lặng chết chóc.
Rồi, khi màu tím tan biến, Zero đứng một mình trong một căn phòng trắng tinh.
Không có cửa.
Không có cửa sổ.
Chỉ có anh và một chiếc ghế.
Anh ngồi xuống.
Tay anh run rẩy.
Anh nhìn vào bàn tay mình.
Những mạch năng lượng màu tím đã biến mất.
Anh lại là một con người bình thường.
Nhưng trong đầu anh, tiếng nói của cô bé vẫn vang vọng.
"Anh là nguyên nhân."
Zero nhắm mắt lại.
Anh nhớ lại mọi thứ.
Cuộc sống bình thường của anh.
Công việc nhàm chán.
Những người bạn vô tâm.
Và rồi, ngày hôm đó, khi anh thức dậy và biết được ngày chết của mình.
Anh đã nghĩ đó là một lời nguyền.
Nhưng hóa ra, đó là một lời mời.
Một lời mời để trở thành Chúa tể của sự hủy diệt.
Zero mở mắt ra.
Đôi mắt anh giờ đây không còn màu nâu nữa.
Chúng chuyển sang màu tím, sâu thẳm và vô cùng xa xôi.
Anh đứng dậy.
Và bước về phía trước, nơi không có gì cả.
**
Trong căn phòng trắng, Zero cảm thấy một sự hiện diện.
Không phải từ phía trước, mà từ phía sau.
Anh quay lại, nhưng không có gì cả.
Chỉ có bóng tối.
Rồi, một giọng nói vang lên, gần gũi đến mức anh có thể cảm thấy hơi thở của nó trên gáy mình.
"Con biết ngày mình chết chưa?"
Zero run rẩy.
Giọng nói đó...
anh đã từng nghe nó.
Trong những giấc mơ của mình.
Trong những ký ức bị chôn vùi.
"Con biết," anh thì thầm.
"Vậy thì, con đã sẵn sàng chưa?"
Zero không trả lời.
Anh chỉ nhìn vào đôi mắt màu tím của mình trong phản chiếu của bức tường trắng.
Và trong đôi mắt đó, anh thấy bóng dáng của một người phụ nữ.
Người phụ nữ từ tòa nhà chọc trời.
Người phụ nữ mà anh chưa bao giờ gặp.
Nhưng anh biết cô ấy.
Và anh biết, cuộc sống của anh, từ giây phút này, sẽ không bao giờ bình yên nữa.
Zero mỉm cười.
Nụ cười đó không có chút vui vẻ nào.
Nó là nụ cười của một kẻ đã chấp nhận số phận.
"Con đã sẵn sàng," anh nói.
Và thế giới, một lần nữa, bắt đầu rung chuyển.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận