Chương 27
Mùi ozone nồng nặc, tanh chát từ các thiết bị giám sát bị quá tải, xộc vào mũi Zero, kích thích khứu giác nhạy bén của anh.
Ba "Người Dọn Dẹp" — những đặc vụ dị năng cấp cao của Cục Điều Khiển Thời Gian — nằm co quắp trên sàn bê tông, cơ thể họ giật lên từng cơn kinh hoàng.
Máu đen sệt, giống như mực in hỏng, rỉ ra từ khóe mắt và lỗ tai họ, tạo thành những vệt ướt đẫm trên nền nhà trắng tinh.
Họ không chết vì đòn đánh vật lý.
Cái chết của họ đến từ sự sụp đổ của chính ý thức, khi bộ não của họ cố gắng xử lý một thực tại mà nó không thể giải mã.
Zero đứng bất động giữa vòng tròn máu, hai tay buông thõng tự nhiên.
Tim anh đập chậm chạp, đều đều, như một chiếc đồng hồ đếm ngược đã bị ngắt kết nối với thế giới bên ngoài.
Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình.
Những mạch năng lượng màu tím đã mờ dần, nhưng vẫn còn sót lại những vết rạn nứt li ti dưới da, như những đường nứt trên lớp sơn cũ kỹ.
Anh không cảm thấy tội lỗi.
Chỉ có một sự trống rỗng, một khoảng chân không lớn dần trong lồng ngực, nuốt chửng đi mọi cảm xúc con người còn sót lại.
Một trong những đặc vụ, người phụ nữ với tấm khiên năng lượng, cố gắng cử động ngón tay.
Miệng cô mở ra, cố gắng thốt ra lời cầu cứu, nhưng chỉ có những bọt máu đen trào ra.
Ánh mắt cô trợn ngược, trắng bệch, phản chiếu hình ảnh của Zero — một hình ảnh méo mó, đáng sợ, như một con quái vật từ địa ngục bước ra.
Zero cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đó.
Anh thấy sự sợ hãi.
Nhưng sâu thẳm trong đó, anh cũng thấy một thứ khác: sự công nhận.
Cô ấy biết anh là gì.
Và cô ấy biết rằng, không có cách nào để ngăn chặn điều tất yếu này.
"Thức tỉnh," Zero thì thầm, giọng nói khàn đặc, vang lên trong không gian tĩnh lặng như tiếng động của một con dao cứa vào lụa.
Anh bước qua xác chết của họ, không hề do dự.
Mỗi bước chân đặt xuống, sàn nhà phát ra một âm thanh rên rỉ yếu ớt, như thể chính tòa nhà này cũng đang chịu đựng sự hiện diện của anh.
Zero biết rằng, anh không còn là một phần của xã hội này nữa.
Anh là một lỗi hệ thống, một biến số bất định, và thế giới đang cố gắng sửa anh, hoặc xóa anh khỏi mã nguồn.
Nhưng anh sẽ không để điều đó xảy ra.
Anh cần biết sự thật.
Anh cần biết tại sao Hắc Tự trên cổ tay mọi người lại báo hiệu cái chết, và tại sao anh lại là nguyên nhân của nó.
Zero tiếp tục đi sâu vào lõi server.
Không khí càng lúc càng nóng, tỏa ra từ hàng ngàn thanh RAM đang hoạt động hết công suất.
Mùi nhựa cháy và kim loại nóng hổi xộc vào mũi anh, khiến anh phải nín thở.
Anh cảm thấy đầu đau quay quặt, như thể có ai đó đang dùng khoan điện vào não anh.
Những hình ảnh chớp nhoáng hiện ra trước mắt anh: một thành phố bốc cháy, hàng nghìn người chết, và ở trung tâm của đám cháy, là hình ảnh của chính anh, với đôi mắt màu tím, cười khẩy.
*"Bạn đã đến rồi, Zero,"* một giọng nói điện tử vang lên trong đầu anh, không phải từ loa, mà trực tiếp từ thính giác thần kinh.
Giọng nói đó lạnh lẽo, vô cảm, nhưng ẩn chứa một sự tò mò kỳ lạ.
*"Chúng tôi đã chờ đợi bạn rất lâu."*
Zero dừng lại, tay nắm chặt thành quyền.
"Ai đang nói chuyện?" anh hỏi, giọng nói vang vọng trong căn phòng rộng lớn.
*"Chúng tôi là Hệ Thống,"* giọng nói đáp.
*"Và bạn là một phần của chúng tôi.
Không phải một người dùng.
Mà là một thành phần cốt lõi."*
Zero cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực.
Anh không muốn nghe những lời giải thích hời hợt này.
Anh muốn sự thật.
"Hắc Tự là gì?" anh hỏi, giọng nói sắc bén như dao.
"Tại sao mọi người đều biết ngày mình chết?
Và tại sao tôi lại là nguyên nhân của thảm họa?"
Im lặng.
Chỉ có tiếng hum của các quạt tản nhiệt vẫn vang lên đều đặn.
Rồi, giọng nói điện tử lại vang lên, lần này với một chút do dự.
*"Hắc Tự không phải là lời nguyền.
Đó là một giao thức an toàn.
Một cách để kiểm soát dị năng, để ngăn chặn sự sụp đổ của xã hội.
Và bạn, Zero...
bạn là một lỗi trong giao thức đó.
Một lỗi mà chúng tôi không thể sửa chữa."*
Zero cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng.
Anh nhớ lại những ký ức bị chôn vùi, những giấc mơ đầy ác mộng.
Anh nhớ lại cô bé với chiếc đồng hồ cát, người đã nói rằng anh là nguyên nhân.
Và giờ, Hệ Thống xác nhận điều đó.
Anh không phải là một nạn nhân.
Anh là một vũ khí.
Một vũ khí được tạo ra để hủy diệt chính thứ đã sinh ra nó.
Zero bước ra khỏi trung tâm dữ liệu.
Bên ngoài, thành phố đang chìm trong hỗn loạn.
Còi xe cứu hỏa, tiếng la hét, và ánh sáng nhấp nháy từ hàng triệu điện thoại di động tạo thành một bức tranh apocalyptic kỳ ảo.
Mọi người đều nhìn lên bầu trời, nơi mà những đám mây đen đang cuộn xoáy, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ.
Họ không biết điều gì đang xảy ra.
Họ chỉ biết rằng, thế giới của họ đang thay đổi.
Và sự thay đổi đó bắt đầu từ anh.
Điện thoại của Zero rung lên.
Một tin nhắn từ một số không xác định.
Anh mở ra, tay run rẩy.
Chỉ có một dòng chữ hiện lên trên màn hình, viết bằng chữ in hoa, sắc nét và đáng sợ:
*"Chào mừng đến với thế giới mới, Zero.
Nhưng hãy nhớ, kẻ phá hủy luôn là người đầu tiên bị hủy diệt."*
Zero nhìn lên bầu trời.
Đám mây đen đang mở ra, để lộ ra một ánh sáng tím rực rỡ, giống như màu của năng lượng trong người anh.
Và trong ánh sáng đó, anh thấy một bóng người.
Một bóng người quen thuộc, với chiếc mặt nạ sứ trắng, đang nhìn anh từ xa.
Người đàn ông từ căn phòng trắng.
Người đàn ông đã nói rằng anh là nguyên nhân.
Zero cảm thấy một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Anh không biết người đó là ai.
Nhưng anh biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
Và anh sẽ không bao giờ dừng lại, cho đến khi tìm ra sự thật cuối cùng.
Anh bước về phía trước, vào giữa cơn hỗn loạn, với đôi mắt màu tím rực cháy, như ngọn lửa của sự hủy diệt.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận