Chương 53
Những hạt bụi li ti phản chiếu ánh sáng xanh nhạt phát ra từ lõi của hố thủng trên sàn nhà.
Đan Lương quỳ trên nền bê tông vỡ vụn, ngực phập phồng khó thở như một chiếc quạt cũ sắp gãy cánh.
Cổ tay trái của hắn đang rực nóng, nhiệt độ lan tỏa dọc theo tĩnh mạch khiến da thịt trở nên nhạy cảm với từng luồng gió nhẹ nhất thổi qua căn hầm ngầm ẩm ướt này.
Hắn liếc nhìn xuống cổ tay mình.
Vết nứt nhỏ xíu mà trước đó đã xuất hiện giờ đây không còn là một đường kẻ đơn thuần nữa.
Nó giống như một vết thương hở, nhưng thay vì máu chảy ra, thì những ký tự số đen ngòm đang tuôn trào từ bên trong da thịt hắn.
Chúng xoắn ốc vào nhau, tạo thành một mã nguồn kỳ lạ mà mắt thường khó có thể giải đọc được ngay lập tức.
"Đan Lương," giọng nói của Tử Hà vang lên phía sau, nhưng giờ đây nó nghe xa xôi và méo mó hơn bình thường.
"Cậu ổn không?
Đừng chạm vào thứ đó."
Hắn quay đầu lại, thấy bóng dáng mờ ảo của đồng đội cũ đang đứng ở rìa ánh sáng an toàn.
Nhưng điều khiến Đan Lương kinh hãi không phải là lời cảnh báo ấy.
Đó là vì anh ta nhìn thấy rõ ràng rằng Tử Hà – người vừa chết vài giây trước trong ký ức hoặc thực tại – vẫn còn đó, nguyên vẹn và sống động.
Không có vết thương xuyên thấu vai.
Không có máu chảy ròng rã trên sàn nhà lạnh lẽo.
Loại sự im lặng tuyệt đối mà chỉ những nơi đã bị xóa khỏi dòng thời gian mới sở hữu được.
Những tia sáng xanh từ dưới hố thủng bắt đầu chiếu thẳng lên mặt hắn, và trong khoảnh khắc đó, Đan Lương cảm thấy ý thức của mình bị kéo dãn ra vô tận như một sợi dây cao su sắp đứt gãy.
Hắn không tự chủ được mà đưa tay chạm vào cạnh bê tông sần sùi bên miệng hố.
(ngón tay) vừa tiếp xúc với bề mặt lạnh giá ấy, một luồng thông tin dữ dội xôn bang trong đầu óc hắn.
Không phải là hình ảnh hay âm thanh truyền thống.
Đó là cảm giác của sự mất mát tột cùng.
Cảm giác khi hàng ngàn năm lịch sử bị ép nén vào trong một giây ngắn ngủi rồi sau đó giải phóng toàn bộ sức mạnh hủy diệt ra ngoài thế giới thực tại này một cách tàn khốc nhất có thể tưởng tượng nổi bây giờ đây rồi kìa!
Đan Lương rút dao găm từ thắt lưng, lưỡi thép lạnh lẽo run rẩy dưới ánh sáng xanh kỳ dị.
Hắn không biết mình đang làm gì, chỉ biết rằng trực giác sinh tồn đang hét lên trong đầu hắn một điều duy nhất: Đừng tin vào mắt thường nữa.
Hắn nhắm nghiền hai con mắt lại và mở rộng nhận thức của bản thân ra xung quanh khu vực nguy hiểm này bằng cách sử dụng khả năng mới (thức tỉnh) gần đây nhưng chưa từng kiểm soát hoàn toàn được nó cho đến tận bây giờ đâu cần phải giải thích dài dòng chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia chứ?
Thế giới quanh hắn biến đổi.
Những bức tường bê tông xám xịt trở nên trong suốt như thủy tinh vỡ vụn dưới tác động của sóng năng lượng mạnh mẽ đang lan tỏa khắp nơi xung quanh đây rồi kìa!
Hắn thấy những luồng dòng chảy thời gian uốn lượn giữa không khí giống như những con sông ngầm sâu thẳm bất tận chờ đợi ai đó khám phá bí mật ẩn chứa bên trong lòng đất lạnh lẽo tăm tối kia mà?
Chúng di chuyển theo nhịp điệu hỗn loạn, va chạm vào nhau và tạo ra những bọt bong bóng ảo ảnh nhỏ bé nổi lên rồi nhanh chóng vỡ tan tành thành vô số mảnh vụn.
lơ lửng trên không trung giữa căn phòng nhỏ bé nơi đây rồi kìa!
Hắn nhìn thấy một hình dạng mờ nhạt đang di chuyển phía dưới hố thủng.
Không phải là Tử Hà, cũng không phải bất kỳ kẻ thù nào mà hắn từng đối mặt trước đó trong quá khứ xa xưa kia nữa đâu cần phải giải thích dài dòng chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia chứ?
Đó là một thực thể được cấu thành từ chính những đoạn thời gian bị cắt xén và loại bỏ khỏi lịch sử chung của nhân loại hiện đại ngày nay đây rồi kìa!
Nó không có khuôn mặt, không có tên tuổi cụ thể xác định rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia chứ?
Chỉ đơn thuần là sự trống rỗng tuyệt đối nuốt chửng ánh sáng và âm thanh xung quanh nó một cách đáng sợ nhất có thể tưởng tượng nổi bây giờ đây rồi kìa!
Hắn đưa dao găm ra phía trước, nhắm vào khoảng trống mà hắn đã "nhìn thấy" qua lớp màng nhận thức dị năng của mình.
Tuy nhiên, Kẻ Săn Thời Gian không phải là một mục tiêu tĩnh tại dễ dàng bị tấn công bởi vũ khí vật lý thông thường như vậy đâu cần phải giải thích dài dòng chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia chứ?
Hắn có khả năng "Đánh Cáo Thời Gian", làm cho bất kỳ đòn tấn công nào cũng trượt đi vào một khoảng thời gian khác biệt song song tồn tại ngay bên cạnh thực tại hiện hữu của chúng ta ngày nay đây rồi kìa!
Lưỡi dao găm xuyên qua không khí nhưng lại chạm phải thứ gì đó cứng rắn và lạnh lẽo như đá granite cổ xưa đã hóa thạch từ hàng triệu năm trước kia nữa đâu cần phải giải thích dài dòng chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia chứ?
Một cú sốc điện mạnh mẽ chạy dọc theo cánh tay Đan Lương, khiến cơ bắp của hắn co rút lại dữ dội và gần như làm gãy xương khớp khuỷu tay (yếu ớt) của mình ngay tại chỗ hiện tại đang đứng giữa căn phòng nhỏ bé nơi đây rồi kìa!
Đan Lương cắn chặt răng, chịu đựng cơn đau tột cùng từ những chiếc xương đang vỡ vụn bên trong cơ thể hắn.
Mồ hôi lạnh toát ra khắp trán, hòa lẫn với bụi bẩn và máu tươi chảy từ góc miệng vết thương cũ trên vai trái của mình trước khi bị kéo xuống vực thẳm vô tận bên dưới lòng đất lạnh lẽo tăm tối kia mà?
Hắn tập trung toàn bộ ý chí vào khả năng dị năng của mình.
Thay vì nhìn vào tương lai mơ hồ không xác định rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia chứ?, hắn quay ngược lại và nhìn sâu vào "quá khứ" của chính dòng năng lượng đang chảy xung quanh khu vực nguy hiểm này bằng cách sử dụng trực giác sinh tồn nguyên thủy mạnh mẽ nhất có thể tưởng tượng nổi bây giờ đây rồi kìa!
Hắn thấy dòng thời gian bị hủy hoại bởi một nguồn gốc cụ thể nào đó từ rất lâu trước khi bất kỳ ai trong số chúng ta ra đời trên thế giới hiện đại ngày nay đây rồi kìa!
Nó bắt đầu từ chính chiếc đồng hồ cơ học cổ xưa nằm sâu dưới đáy hố thủng kia mà?
Những kim giây và kim phút của nó không còn quay theo chiều hướng tiến về phía tương lai nữa đâu cần phải giải thích dài dòng chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia chứ?
Chúng đang xoay ngược lại, hút lấy năng lượng sống từ bất kỳ ai dám đến gần khu vực cấm địa bí ẩn nguy hiểm chết người này bằng cách sử dụng sức mạnh tâm linh dị thường vượt xa giới hạn hiểu biết thông thường của con người bình thường hiện nay đây rồi kìa!
Hắn nhận ra rằng Kẻ Săn Thời Gian không phải là một sinh vật độc lập tồn tại tự nhiên trong môi trường hoang dã ngoài kia đâu cần phải giải thích dài dòng chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia chứ?
Nó là một sự tích tụ của những ký ức bị lãng quên và nỗi đau tinh thần tột độ mà hàng ngàn nạn nhân vô tội đã trải qua trong quá khứ xa xưa kia nữa đâu cần phải giải thích dài dòng chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia chứ?
Mỗi lần nó hấp thụ thêm một mảnh ký ức đau thương nào đó từ chủ thể mới bị tấn công bởi chính bàn tay vô hình của số phận định mệnh khắc nghiệt gay go khốc liệt nhất có thể tưởng tượng nổi bây giờ đây rồi kìa!
Đan Lương hét lên, không phải bằng giọng nói bình thường mà là bằng toàn bộ sức mạnh tinh thần đang bùng nổ trong đầu óc hắn lúc này đây chẳng hạn ví dụ cụ thể minh họa rõ Bỗng chốc, bóng đen từ vực thẳm vươn lên, túm chặt cổ Tử Hà trước khi hắn kịp phản ứng.
Nhưng lần này, Đan Lương không né tránh.
Hắn lao thẳng vào trung tâm của cơn lốc xoáy thời gian hỗn loạn đó bằng cách sử dụng tốc độ di chuyển nhanh nhất có thể đạt được nhờ vào khả năng dị năng thức tỉnh cấp 1 yếu kém hạn chế nhiều điểm khuyết tật nghiêm trọng cần khắc phục cải thiện nâng cao hiệu suất hoạt động tối ưu hóa lâu dài bền vững phát triển tiến bộ văn minh nhân loại hiện đại ngày nay đây rồi kìa!
Hắn đâm dao găm không phải vào cơ thể vật lý của Kẻ Săn Thời Gian, mà là vào chính chiếc đồng hồ cổ xưa đang xoay ngược kim giây bên dưới đáy hố thủng kia mà?
Lưỡi thép xuyên qua lớp vỏ bọc bảo vệ bằng năng lượng thuần khiết nhất có thể tưởng tượng nổi bây giờ đây rồi kìa!
Không có vụ nổ lớn.
Không có ánh sáng rực rỡ chói lòa quét sạch mọi thứ xung quanh khu vực nguy hiểm này đâu cần phải giải thích dài dòng chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia chứ?
Chỉ có sự im lặng đáng sợ bao trùm lên toàn bộ không gian hầm ngầm ẩm ướt lạnh lẽo tăm tối vô tận bên dưới lòng đất nơi đây rồi kìa!
Kẻ Săn Thời Gian sụp đổ, không phải vì bị thương nghiêm trọng đến mức tàn phế vĩnh viễn mất khả năng chiến đấu chống trả tự vệ bảo vệ bản thân trước kẻ thù xâm lược ngoại bang hung hãn ác (độc) địa phương vùng miền cụ thể xác định rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia chứ?
Mà vì cơ thể hắn bắt đầu già nưa nhanh chóng theo cấp số nhân khủng khiếp chưa từng có tiền lệ ghi nhận lưu trữ hồ sơ tài liệu chứng cứ bằng chứng vật chất pháp lý chính thống uy tín lâu dài bền vững phát triển tiến bộ văn minh nhân loại hiện đại ngày nay đây rồi kìa!
Những năm tháng mà hắn đã ăn cắp, đã tích trữ trong chiếc đồng hồ cơ học cổ xưa kia giờ đây quay trở lại với chủ thể ban đầu của chúng một cách tàn khốc nhất có thể tưởng tượng nổi bây giờ đây rồi kìa!
Da thịt nhăn nheo và khô (bóp xẹp) đi trước mắt.
Xương cốt giòn tan vỡ vụn dưới trọng lượng của chính sự lão hóa gia tốc cực đoan phi thường vượt xa giới hạn sinh học thông thường mà con người bình thường hiện nay có thể chịu đựng nổi đâu cần phải giải thích dài dòng chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia chứ?
Tử Hà – hoặc thứ gì đó giả mạo hình dáng của anh ta – cũng tan rã thành bụi tro đen ngòm bay lơ lửng trong không khí lạnh giá căn hầm.
Không còn bóng đen nào nữa.
Chỉ có những mảnh vỡ kim loại nhỏ bé từ chiếc đồng hồ cổ xưa nằm rải rác trên sàn nhà bê tông nứt nẻ gãy đổ hoang tàn phế tích chiến tranh hủy diệt kinh hoàng khốc liệt nhất có thể tưởng tượng nổi bây giờ đây rồi kìa!
Đan Lương đứng dậy, chân bước run rẩy nhưng quyết đoán hơn bao giờ hết.
Hắn cảm thấy sức nặng của sự thật vừa được phơi bày ra trước mắt mình lớn đến mức khiến cho toàn bộ cơ thể yếu ớt mong manh mỏng manh dễ vỡ như tờ giấy cũ kỹ bị gió mùa đông bắc lạnh giá thổi bay cuốn đi xa tít mù khơi không trở lại nữa đâu cần phải giải thích dài dòng chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia chứ?
Hắn nhặt lấy một mảnh vỡ lớn nhất của chiếc đồng hồ.
Nó vẫn còn ấm nóng, rung động nhẹ nhàng như trái tim đang đập thình thịch yếu ớt nhưng kiên cường không ngừng nghỉ dù cho đó là gì đi chăng nữa cũng đều bị dập tắt ngay lập tức không chừa một ai cả!
Đan Lương đứng dậy, bước qua xác Kẻ Săn Thời Gian đã hóa thành tro bụi.
Hắn nhặt lấy chiếc đồng hồ vỡ vụn nằm giữa đống đổ nát bê tông xám xịt lạnh lẽo tăm tối vô tận bên dưới lòng đất nơi đây rồi kìa?
Trong lòng bàn tay hắn, những mảnh vỡ của chiếc đồng hồ bắt đầu phát ra một ánh sáng xanh nhạt, khác biệt hoàn toàn với màu xanh của năng lượng dị năng thông thường mà xã hội hiện đại ngày nay vẫn đang nghiên cứu tìm hiểu khám phá bí mật ẩn chứa bên trong lòng đất lạnh lẽo tăm tối kia mà?
Ánh sáng ấy không chiếu rọi vào môi trường xung quanh.
Nó đi thẳng vào mắt Đan Lương, xâm nhập sâu vào tâm trí hắn và mang theo một thông điệp rõ ràng đến mức đáng sợ: "Cậu là người đầu tiên."
Hắn sững lại, tim đập thình thịch trong lồng ngực khô khan nứt nẻ gãy đổ hoang tàn phế tích chiến tranh hủy diệt kinh hoàng khốc liệt nhất có thể tưởng tượng nổi bây giờ đây rồi kìa!
Ý nghĩa của cụm từ đó dần dạt lên bề mặt ý thức mơ hồ không xác định rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia chứ?
Nếu hắn là người đầu tiên.
thì những ai khác sẽ đến sau?
Và quan trọng hơn, tại sao chính phủ lại săn lùng gắt gao bất kỳ dị nhân nào có dấu hiệu liên hệ với loại năng lượng cổ xưa nguy hiểm chết người này bằng cách sử dụng sức mạnh tâm linh dị thường vượt xa giới hạn hiểu biết thông thường của con người bình thường hiện nay đây rồi kìa?
Đan Lương nhìn vào cổ tay trái mình một lần nữa.
Vết nứt giờ đã lan rộng khắp cả bàn tay, và những ký tự số đen ngòm đang tuôn trào ra ngoài không còn là mã nguồn hỗn loạn nữa đâu cần phải giải thích dài dòng chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia chứ?
Chúng sắp xếp thành một địa chỉ chính xác.
Một toà nhà cao tầng nằm ngay trung tâm thành phố, nơi mà hắn đã từng sống và làm việc suốt mười năm qua.
Và dưới cùng của chuỗi ký tự ấy là dòng chữ cuối cùng khiến cho máu trong tĩnh mạch Đan Lương đóng băng lạnh toát chết chóc này đây rồi kìa!
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận