Chương 54

Khói mù từ vụ nổ năng lượng dị năng chưa kịp xua tan hoàn toàn, vẫn còn lơ lửng trong không khí ẩm ướt của căn hầm ngầm.

Mùi ozone nồng nặc hòa quyện với mùi kim loại cháy khét và hơi máu tanh tưởi tạo nên một hỗn hợp kích thích khứu giác đến mức đau buốt.

Đan Lương quỳ gối trên nền bê tông nứt nẻ, mỗi thớ xi măng vỡ vụn đều như những chiếc răng nanh trắng xoá nhô lên từ lòng đất tối tăm.

Ngực anh phập phồng thở gấp, từng hơi thở kéo vào mang theo vị sắt gỉ lạnh lẽo cạo qua họng.

Cánh tay phải của hắn bị bỏng rát dữ dội, không phải từ nhiệt độ cao thông thường mà từ chính năng lượng dị năng đang tuôn chảy hỗn loạn dưới lớp da thịt.

Những vết nứt đen ngòm trên bàn tay trái giờ đã lan rộng khắp cả cánh tay, và những ký tự số – "Hắc Tự" – dường như sống động hơn bao giờ hết.

Chúng không còn là mã nguồn tĩnh tại nữa.

Chúng di chuyển.

Chúng bò lên bắp tay anh, xoắn vào nhau thành một địa chỉ chính xác mà hắn từng quen thuộc đến rợn người: Tòa nhà Tháp Thiên Trụ ở trung tâm thành phố.

Nơi mười năm trước, khi mọi thứ bắt đầu sụp đổ trong ký ức mơ hồ của hắn.

Đan Lương nhắm mắt lại cố gắng tập trung, nhưng sự im lặng nơi đây quá ồn ào.

Nó không phải là sự vắng tiếng mà là một âm thanh nền tần số thấp, rung động từ sâu dưới lòng đất, giống như nhịp tim của chính Trái Đất đang bị bệnh.

Hắn mở mắt ra, nhìn vào hố thủng trên sàn nhà bên cạnh Tử Hà.

Người đàn ông trẻ tuổi kia vẫn nằm bất động, nhưng không còn dấu hiệu sống nào cả.

Không phải vì chết đi..

hắn đã biến mất hoàn toàn khỏi thực tại này.

Chỉ còn lại bộ quần áo rách nát và một vệt máu khô sẫm màu bám trên nền bê tông lạnh lẽo.

Tử Hà chưa bao giờ tồn tại?

Hay là hắn đã bị xóa sổ khỏi dòng thời gian bởi chính năng lượng mà Đan Lương vừa giải phóng vô tình trong cơn hoảng loạn?

Câu hỏi ấy quay cuồng trong đầu anh, xé toạc lý trí mỏng manh đang cố gắng giữ lấy sự tỉnh táo.

Nhưng không có thời gian cho nỗi sợ hãi này.

Từ bóng tối sâu thẳm của căn hầm, một âm thanh kỳ lạ vang lên.

Nó giống như tiếng kim loại ma sát vào nhau, nhưng lại mang theo nhịp điệu đều đặn của đồng hồ đếm ngược.

Tíc-tác.* Tiếng bước chân nặng nề tiến gần hơn.

Đan Lương đứng dậy, cơ thể run rẩy không phải vì sợ hãi mà vì sự tràn đầy năng lượng nguy hiểm đang chảy trong tĩnh mạch anh.

Hắn dụi đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía bóng tối nơi những âm thanh đó phát ra.

Một hình dáng cao lớn bước ra từ giữa làn khói còn sót lại.

Không phải là một con quái vật hay sinh thể dị dạng như hắn từng thấy trong các hồ sơ mật của tổ chức Săn Lũm.

Đó là một người đàn ông mặc bộ vest đen bóng loáng, gương mặt lạnh lùng không biểu cảm, và đáng sợ hơn cả – cổ tay trái của anh ta trống trơn.

Không có Hắc Tự.

Không có chuỗi số đếm ngược cái chết.

Trong thế giới này, sự vắng mặt của thời gian chính là dấu hiệu của kẻ đứng ngoài vòng luật tự nhiên.

Kẻ Phản Diện mỉm cười, một nụ cười đầy khinh miệt và thấu hiểu sâu sắc nỗi đau mà Đan Lương đang mang.

"Bạn đã thức tỉnh," giọng nói trầm ấm vang lên, không cần microphone nhưng lại dội âm khắp căn hầm rộng lớn như thể nó đến từ mọi hướng cùng lúc.

"Và bạn đã làm vỡ kén của mình." Hắn giơ tay phải ra, những ngón dài ngoạc và trắng bệch bắt đầu phát sáng một màu xanh lam nhạt – màu của năng lượng nguyên thủy trước khi bị biến đổi bởi dị hóa hiện đại.

Những lưỡi dao năng lượng đen tối hình thành từ không khí xung quanh anh ta, sắc bén như kính vỡ nhưng mang trọng lực của sao chổi.

Chúng lao về phía Đan Lương với tốc độ ánh sáng, cắt ngang khoảng cách chỉ trong một phần nghìn giây.

Đan Lương không né tránh.

Trực giác sinh tồn – thứ bản năng đã cứu hắn qua vô số lần cận tử trước đây – bảo anh rằng việc chạy trốn sẽ dẫn đến cái chết tức thì.

Thay vào đó, anh dậm chân mạnh xuống sàn nhà nứt nẻ.

Một cơn sóng xung kích nhỏ bùng nổ từ dưới lòng bàn chân, đẩy bụi đất và mảnh vụn xi măng bay lên như một bức tường chắn tạm thời.

Nhưng những lưỡi dao năng lượng không hề chậm lại hay bị cản trở bởi vật chất thông thường.

Chúng xuyên thẳng qua đám mây bụi mù mịt, nhắm chính xác vào tim Đan Lương.

Anh cảm thấy lạnh buốt sống lưng khi nhìn thấy chúng tiến tới gần hơn mỗi giây.

Đây không phải là một cuộc chiến về sức mạnh thuần túy mà là một bài kiểm tra ý chí.

Kẻ Phản Diện muốn xem liệu hắn có đủ can đảm để đối mặt với sự thật đằng sau những Hắc Tự hay chỉ đơn giản là một nạn nhân khác của số phận định mệnh.

Năng lượng trong người Đan Lương bắt đầu xoay chuyển theo chiều ngược lại, không phải để tấn công mà để hấp thụ.

Anh mở rộng lòng bàn tay ra đón lấy cái chết đang đến gần đó, chấp nhận hy sinh cơ thể mình nếu cần thiết để hiểu rõ bản chất của thứ vũ khí này.

Va chạm xảy ra trong một khoảnh khắc im lặng tuyệt đối.

Không có tiếng nổ lớn hay ánh sáng chói lòa như những trận chiến trước đây mà hắn từng chứng kiến hoặc tham gia.

Thay vào đó, là cảm giác trống rỗng lan tỏa khắp cơ thể Đan Lương khi các lưỡi dao năng lượng đâm xuyên qua lớp phòng thủ vô hình của anh rồi dừng lại ngay trước da thịt.

Chúng không gây thương tích vật lý.

Chúng xâm nhập trực tiếp vào hệ thần kinh và ý thức.

Cảnh tượng xung quanh biến dạng, căn hầm tối tăm tan vỡ thành hàng triệu mảnh kính phản chiếu vô số phiên bản khác nhau của chính Đan Lương trong những thời điểm khác nhau: đứa trẻ mồ côi nhìn thấy cha mẹ mình bị xóa sổ khỏi hồ sơ nhân khẩu; thanh niên hoang mang phát hiện ra rằng ký ức về vụ tai nạn xe hơi năm ngoái hoàn toàn là một giả thuyết được cấy ghép bởi công nghệ não bộ tiên tiến nhất của chính phủ; và người đàn ông kiên định đứng trước ngưỡng cửa của sự thật khốc liệt.

Kẻ Phản Diện bước tới gần hơn, ánh mắt lạnh như băng nhìn xuyên thấu vào tâm trí đang hỗn loạn của nạn nhân.

"Bạn nghĩ mình là nguyên nhân gốc rễ," hắn nói chậm rãi, từng từ ngữ đều nặng trĩu ký ức đau thương mà Đan Lương cố tình chôn sâu dưới đáy tiềm thức.

"Nhưng thực tế thì bạn chỉ là một công cụ được thiết kế để kích hoạt hệ thống an ninh của thế giới này."

Đan Lương nghiến răng chặt đến mức xương hàm kêu lạo xạo, cố gắng duy trì sự tỉnh táo giữa dòng thác ký ức bị bóp méo đang ập vào đầu anh.

Hắn cảm nhận rõ ràng áp lực đè nặng lên tâm trí mình, giống như đại dương sâu thẳm đang nghiền nát một chiếc thuyền nhỏ bé.

Nhưng thay vì buông xuôi, hắn dùng chính nỗi đau ấy làm nhiên liệu cho dị năng của mình cấp độ 1 thức tỉnh thực sự.

Những vết nứt đen trên cánh tay trái bắt đầu phát ra ánh sáng đỏ rực – màu của máu và sự phản kháng dữ dội nhất đối với số phận đã định sẵn trước kia từ khi mới sinh ra cho mỗi con người trong xã hội tối ưu hóa thời gian này đây rồi kìa!

Hắn hét lên, một tiếng gào thét đầy phẫn nộ và tuyệt vọng xé toạc màn tĩnh lặng giả tạo nơi đây.

Năng lượng đỏ bùng nổ từ lòng bàn tay phải bị bỏng rát của anh, va chạm trực diện với những lưỡi dao năng lượng xanh lam đang xâm nhập vào cơ thể hắn.

Hai luồng sức mạnh đối kháng nhau tạo ra một xoáy gió dữ dội cuốn bay mọi thứ xung quanh họ: bụi đất, mảnh vỡ bê tông và cả không khí cũng trở nên nặng nề khó thở hơn bao giờ hết trong khoảnh khắc ấy kia mà?

Kẻ Phản Diện lùi lại bước, lần đầu tiên biểu cảm trên khuôn mặt lạnh lùng của anh ta xuất hiện một chút bất ngờ pha lẫn sự kính trọng đáng sợ chưa từng thấy trước đây đâu cần phải giải thích dài dòng chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia chứ?

Hắn rút tay về, những lưỡi dao tan biến vào không khí nhưng dư âm của chúng vẫn còn khiến Đan Lương cảm thấy tê buốt toàn thân như vừa trải qua một cơn sốt cao kéo dài nhiều ngày đêm liền mà không hề giảm bớt nào so với lúc trước kia nữa đâu cần phải giải thích chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia chứ?

Không khí giữa hai đối thủ trở nên căng thẳng đến mức có thể cắt đứt bằng dao.

Kẻ Phản Diện không vội tấn công ngay lập tức mà đứng yên một chỗ, quan sát Đan Lương với ánh mắt tò mò như đang nghiên cứu một mẫu vật hiếm gặp vừa phát hiện ra trong phòng thí nghiệm bí mật nào đó của chính phủ hay tổ chức ngầm quyền lực nhất thành phố này đây rồi kìa?

"Bạn đã chạm vào ranh giới," anh ta nói nhẹ nhàng hơn lần trước, giọng điệu mang theo sự tiếc nuối khó hiểu thay vì thù địch rõ ràng dễ nhận biết thông qua ngôn ngữ cơ thể cứng nhắc thường thấy ở những kẻ phản diện điển hình trong các tiểu thuyết siêu anh hùng hiện đại ngày nay đâu cần phải giải thích dài dòng chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia chứ?

"Nhưng bạn chưa đủ mạnh để phá vỡ nó." Hắn giơ tay lên, lần này không tạo ra vũ khí mà chỉ đơn giản là chạm vào cổ tay trái trống trơn của mình.

Một luồng ánh sáng trắng xóa bùng phát từ điểm tiếp xúc giữa ngón trỏ và lòng bàn tay, lan tỏa nhanh chóng khắp cơ thể hắn rồi quay ngược lại hướng về phía Đan Lương như một tia laser tập trung cao độ nhưng không mang tính sát thương vật lý thông thường nào cả đâu cần phải giải thích dài dòng chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia chứ?

Tia sáng ấy xuyên thẳng qua ngực Đan Lương, không gây ra vết thương hở hay chảy máu bên ngoài nhưng lại làm cho nội tạng anh rung động dữ dội đến mức muốn nôn mửa ngay lập tức tại chỗ đây rồi kìa!

Đan Lương ngã ngồi xuống sàn nhà lạnh lẽo, mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm lưng áo sơ mi trắng đã cũ kỹ và bám bụi bẩn từ nhiều ngày trước khi bước vào căn hầm ngầm nguy hiểm này kia mà?

Hắn hít thở sâu để cố gắng lấy lại sự cân bằng cho cơ thể đang bị kiệt sức vì vừa sử dụng quá mức năng lượng dị năng thức tỉnh cấp độ 1 chưa ổn định hoàn toàn sau vài tháng tập luyện bí mật cùng với Tử Hà – người bạn thân thiết nhất cũng đồng thời là nạn nhân đầu tiên của thảm họa định mệnh sắp xảy ra rộng lớn hơn nữa trong tương lai gần đây rồi kìa!

Kẻ Phản Diện đứng dậy từ vị trí ngồi bệt trên nền bê tông nứt nẻ bên cạnh hố thủng sâu thăm thẳm nơi Tử Hà biến mất trước đó không lâu kia mà?

Hắn nhìn chằm chằm vào Đan Lương với ánh mắt đầy sự thương cảm pha lẫn một chút lạnh lùng đặc trưng của những người đã trải qua quá nhiều bi kịch trong cuộc sống thực tại khắc nghiệt này đây rồi kìa!

"Tôi không phải là kẻ thù của bạn," anh ta nói rõ ràng, từng từ ngữ đều nặng trĩu ý nghĩa sâu xa mà Đan Lương chưa thể hiểu hết được ngay lúc hiện tại đang đứng giữa căn phòng nhỏ bé nơi đây rồi kìa!

"Tôi chỉ là người dọn dẹp những sai sót trong hệ thống mã nguồn thời gian." Hắn cúi đầu chào một cách trang trọng nhưng đầy vẻ khinh miệt ngầm ẩn chứa bên dưới lớp vỏ bọc lịch thiệp giả tạo thường thấy ở tầng lớp quý tộc mới nổi lên nhanh chóng nhờ vào sự phát triển vượt bậc của công nghệ dị năng hiện đại song hành cùng nền kinh tế thị trường tự do toàn cầu hóa mạnh mẽ không ngừng nghỉ đâu cần phải giải thích dài dòng chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia chứ?

Rồi anh ta bước vào bóng tối sâu thẳm phía sau căn hầm, biến mất hoàn toàn khỏi tầm nhìn của Đan Lương như chưa từng tồn tại thực sự bao giờ trong ký ức mơ hồ hỗn loạn đang quay cuồng không ngừng nghỉ bên trong tâm trí nhạy cảm dễ tổn thương của người đàn ông trẻ tuổi nọ kia mà?

Đan Lương ngồi một mình trong căn hầm ngầm tối tăm lạnh lẽo, chỉ còn lại tiếng thở đều đặn và mùi ozone nồng nặc chưa tan hết từ vụ nổ năng lượng dị năng trước đó không lâu kia mà?

Hắn nhìn vào cổ tay trái của chính mình một lần nữa.

Vết nứt giờ đã lan rộng khắp cả bàn tay, nhưng những ký tự số đen ngòm đang tuôn trào ra ngoài không còn là mã nguồn hỗn loạn ngẫu nhiên hay địa chỉ tòa nhà Tháp Thiên Trụ nữa đâu cần phải giải thích dài dòng chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia chứ?

Chúng sắp xếp thành một câu hỏi đơn giản nhưng đầy ám ảnh khiến cho máu trong tĩnh mạch Đan Lương đóng băng lạnh toát chết chóc này đây rồi kìa!

"Ai đã tạo ra bạn?" Dòng chữ ấy hiện lên rõ ràng trên da thịt anh, không mờ đi dù chỉ một giây đồng hồ ngắn ngủi trôi qua nhanh chóng như chớp giật giữa bầu trời đêm đen tối mịt mù bao phủ toàn bộ thành phố lớn đông đúc nhộn nhịp tấp nập người qua lại bên dưới những con đường nhựa phẳng lì sạch sẽ bóng loáng phản chiếu ánh đèn neon rực rỡ đủ màu sắc khác nhau xen kẽ lẫn vào nhau tạo nên khung cảnh sống động tràn đầy sức hút mãnh liệt đối với du khách ngoại quốc đến tham quan du lịch giải trí nghỉ dưỡng cuối tuần dài ngày liên tiếp không ngừng nghỉ đâu cần phải giải thích chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia chứ?

Đan Lương đứng dậy run rẩy, chân tay bủn rủn vì kiệt sức nhưng tinh thần lại tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Hắn biết rằng mình không thể ở đây lâu hơn nữa.

Những con mắt của chính phủ và các tổ chức săn lùng dị nhân đang khắp nơi tìm kiếm hắn sau vụ nổ năng lượng bất thường vừa xảy ra tại khu vực cấm địa ngầm sâu dưới lòng đất trung tâm thành phố này kia mà?

Hắn bước lên những bậc thang sắt gỉ sét hoen ố dẫn lối thoát duy nhất còn lại phía trên cao nóc căn hầm rộng lớn tối tăm lạnh lẽo nơi đây rồi kìa!

Khi đặt chân lên mặt đường nhựa cứng rắn bên ngoài, ánh đèn neon chiếu xuống phản chiếu trên những tấm gương mặt vô cảm của đám đông tấp nập đi làm về muộn hoặc đang vội vã trở về nhà sau một ngày dài mệt mỏi nhọc nhằn kiếm sống mưu sinh trong xã hội cạnh tranh khốc liệt này đây rồi kìa!

Mỗi người đều nhìn vào cổ tay mình, kiểm tra thời gian còn lại trên Hắc Tự với vẻ mặt bình thản quen thuộc đã ăn sâu bám rễ vào tiềm thức tập thể từ hàng thập kỷ qua không thay đổi nào so với lúc trước kia nữa đâu cần phải giải thích chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia chứ?

Đan Lương nhìn vào cổ tay trái mình một lần cuối cùng trước khi khoác lên người tấm áo choàng đen sẫm màu che đi những vết nứt kỳ lạ đang phát sáng mờ ảo dưới lớp vải dày cộm bảo vệ cơ thể khỏi ánh nắng mặt trời gay gắt buổi trưa hè oi bức ngột ngạt khó chịu đặc trưng của mùa hạ thành phố lớn đông đúc nhộn nhịp tấp nập xe cộ qua lại liên miên không ngơi nghỉ đâu cần phải giải thích chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia chứ?

Nhưng khi hắn chạm tay vào cổ tay trái, thứ nằm giữa hai hàng ký tự số đen ngòm khiến hắn quên cả thở.

Một con mắt đỏ rực mở ra từ chính da thịt anh ta, nhìn thẳng vào tương lai đang chờ đợi phía trước với vẻ mặt đầy kinh hãi tột độ không hề giảm bớt nào so với lúc trước kia nữa đâu cần phải giải thích chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia chứ?

Một giọng nói khàn khạc vang lên từ trong huyết khí, gọi tên hắn bằng tên thật đã bị chôn vùi ngàn năm.

Linh lực trong kinh mạch bỗng đảo ngược, xé toạc thân xác như muốn hủy diệt chủ nhân của nó.

Hắn nhìn thấy bàn tay mình đang hóa
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập