Chương 52

Khói đen dày đặc cuộn xoáy trong không gian hẹp của kho chứa hàng cũ kỹ, mang theo mùi charring nồng nặc và hương sắt gỉ tanh tưởi kích thích khứu giác nhạy bén.

Ánh sáng mờ ảo từ những khe hở trên mái tôn chiếu xuống, tạo nên những tia bụi li ti lơ lửng như bị đóng băng trong thời gian.

Đan Lương dựa lưng vào bức tường bê tông nứt nẻ, cơ thể run rẩy không phải vì lạnh mà do sự kiệt sức tột độ.

Tim đập thình thịch mạnh mẽ, vang lên like một cái búa đe nhồi vào lồng ngực hẹp hòi của cậu.

Mồ hôi trộn lẫn với máu từ vết thương ở vai thấm ướt áo sơ mi trắng, làm nặng trĩu cảm giác cơ thể.

Hắn cúi đầu nhìn xuống cổ tay trái.

Hắc Tự vẫn trống rỗng như những ngày trước, nhưng giờ đây, một vết nứt nhỏ xío chạy dọc theo đường viền của con số đang dần mờ nhạt biến mất vào làn da trắng bệch lạnh toát chết chóc này đây rồi!

Vết nứt đó không đơn thuần là tổn thương vật lý.

Nó giống như một cửa sổ vỡ ra giữa hai thế giới khác biệt hoàn toàn về quy luật vận hành vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông vô tận này vậy đó thôi!.

Đan Lương hít vào một hơi thật sâu.

Không khí lạnh buốt len lỏi qua từng lỗ chân lông, khiến da thịt hắn nổi lên những hạt gai góc khó chịu.

Hắn không còn cảm thấy đau đớn ở vai nữa.

Thay vào đó là một sự trống rỗng đáng sợ, như thể cơ thể này đã thuộc về ai khác từ lâu.

Hắn nhìn kỹ hơn vào vết nứt trên cổ tay.

Nó không chỉ đơn thuần là một đường đứt gãy sinh học.

Mà nó giống như một lỗi hệ thống trong mã nguồn thực tại.

Những tia sáng màu tím nhạt li ti phát ra từ sâu bên trong da thịt, nhảy múa theo nhịp đập của trái tim đang chậm dần lại.

"Không thể nào," hắn thầm nghĩ, giọng nói khô khốc vang lên trong căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ.

"Đây không phải là dị năng thông thường."

Hắn bước lùi lại một bước, gót chân chạm vào sàn nhà gỗ cũ kỹ tạo ra tiếng kêu ken két.

Căn hộ nhỏ bé giờ đây bỗng trở nên ngột ngạt.

Những bức tường dường như đang co thắt lại, ép chặt lấy khoảng thở ít ỏi còn sót lại của hắn.

Ánh đèn vàng hoe từ trần nhà chiếu xuống, làm cho bóng đen của Đan Lương dài ra và méo mó trên sàn nhà.

Hắn cần phải hiểu rõ điều này trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn.

Không có thời gian để hoảng loạn hay tự thương hại bản thân nữa.

Hắn đưa tay lên che mắt, cố gắng tập trung tinh thần vào vùng năng lượng kỳ lạ đang lưu chuyển bên trong cơ thể mình.

Cảm giác giống như việc đứng trên mép vực thẳm, nơi mà một bước sai lầm sẽ khiến hắn rơi xuống vĩnh viễn và không bao giờ được trở lại.

Hắn nhắm chặt hai mắt lại.

Trong bóng tối của tâm trí, hình ảnh những ký tự đen nhánh bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn.

Chúng không còn là những con số vô nghĩa nữa.

Mà chúng đang sắp xếp thành một cấu trúc phức tạp, giống như một tấm bản đồ dẫn lối đến tận cùng bí ẩn này.

Hắn mở mắt ra.

Ánh sáng trong phòng dường như đã thay đổi màu sắc.

Nó trở nên lạnh lẽo hơn, mang theo một mùi hương kim loại nồng nặc mà hắn chưa từng ngửi thấy bao giờ.

Mùi của máu trộn lẫn với ozone sau cơn bão điện từ dữ dội nhất mà thế giới này từng chứng kiến.

Hắn quay sang nhìn chiếc gương treo trên tường đối diện.

Khuôn mặt phản chiếu trong đó vẫn là khuôn mặt quen thuộc, nhưng đôi mắt thì hoàn toàn khác biệt.

Chúng không còn màu nâu sẫm nữa.

Mà đang chuyển dần sang một sắc thái xám tro lạnh lùng và xa lạ đến rợn người.

"Đan Lương," hắn tự gọi tên mình, cố gắng giữ giọng nói ổn định dù tim đập nhanh như muốn nổ tung trong lồng ngực.

"Nghe đây."

Hắn nâng bàn tay phải lên trước mặt.

Những ngón tay run nhẹ không phải vì sợ hãi.

Mà là do lượng năng lượng khổng lồ đang tuôn chảy qua các mạch máu của hắn theo một cách thức hoàn toàn mới mẻ và nguy hiểm hơn bao giờ hết.

Hắn cảm thấy sức mạnh đó như những con rắn độc ẩn nấp trong bóng tối, chờ đợi khoảnh khắc thích hợp để tấn công chủ nhân của chúng bất cứ lúc nào mà không cần báo trước.

Hắn nhớ lại lời cảnh báo của vị trưởng lão tổ chức ngày hôm qua.

Những từ ngữ ấy giờ đây vang lên rõ ràng hơn bao giờ hết trong đầu hắn như một hồi chuông báo động liên tục và dai dẳng không ngừng nghỉ.

"Khi cánh cửa mở ra, thứ bước vào sẽ không còn là con người nữa."

Hắn đã từng nghĩ đó chỉ là những lời nói phóng đại nhằm gây áp lực tâm lý cho các thành viên mới gia nhập tổ chức.

Nhưng giờ đây, khi đối mặt với thực tại phũ phàng này trước mắt mình thì hắn nhận ra sự thật tàn khốc hơn nhiều lần so với mọi dự đoán ban đầu của tất cả mọi người xung quanh nơi đây lúc bấy giờ kia rồi!

Hắn bước về phía cửa sổ kính lớn nhìn ra thành phố bên ngoài.

Những tòa nhà chọc trời vẫn đứng sừng sững dưới ánh đèn neon rực rỡ và không ngừng nhấp nháy liên tục như những ngọn hải đăng dẫn đường cho những linh hồn lạc lối trong đêm tối dày đặc bao trùm lấy toàn bộ khu vực đô thị rộng lớn nọ kia vậy đó thôi!

Nhưng có một điều gì đó sai lệch.

Rất nhiều thứ đang diễn ra ngoài tầm kiểm soát của con người bình thường chúng ta hiện nay nữa đâu mà nói chuyện với nhau làm chi cho khổ thân mình thêm vào nữa chứ?

Những dòng xe cộ trên đường phố dường như di chuyển chậm chạp hơn bình thường một cách đáng kể so với những ngày trước đây không lâu kia rồi!

Ánh sáng từ các tấm biển quảng cáo kỹ thuật số nhấp nháy liên tục tạo ra hiệu ứng thị giác kỳ lạ khiến cho mắt người nhìn dễ bị hoa lên và đau đầu chóng mặt nếu phải tập trung quan sát quá lâu vào chúng trong môi trường tối tăm như thế này đây chẳng hạn ví dụ cụ thể minh họa rõ ràng nhất qua chính trải nghiệm cá nhân trực tiếp của bản thân anh ta lúc hiện tại đang đứng trước cửa sổ kính lớn kia mà thôi!

Đan Lương nhíu chặt hai lông mày lại.

Hắn cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ giữa mình và dòng chảy thời gian bên ngoài kia.

Giống như thể hắn có thể chạm vào nhịp điệu của thành phố này bằng chính suy nghĩ của mình vậy đó.

độc giả thân mến ạ!

Nhưng không, đây không phải là trò đùa vui nhộn gì cả đâu mà là hiện tượng khoa học siêu nhiên chưa từng được ghi nhận trong bất kỳ tài liệu nghiên cứu nào trước đây bao giờ hết.

Hắn đưa tay ra chạm nhẹ vào bề mặt kính lạnh giá.

Ngay lập tức, một làn sóng năng lượng lan tỏa từ lòng bàn tay của hắn truyền sang phía bên kia thế giới ảo tưởng này mà thôi!

Những giọt mưa bắt đầu rơi xuống mạnh hơn, đánh vào kính tạo thành những vệt nước chảy dài như những dòng lệ khóc thương cho số phận bi thảm đang chờ đón trước mắt tất cả mọi người trong khu vực rộng lớn nọ đây rồi kìa.

Hắn rụt tay lại nhanh chóng.

Cảm giác tê buốt chạy dọc theo cánh tay trái của hắn khiến hắn phải cắn chặt răng để ngăn không hét lên đau đớn thê thiết vang vọng khắp căn phòng nhỏ bé vắng vẻ hiu quạnh nơi này bây giờ nữa chứ?

"Hắn cần giúp đỡ," một giọng nói trầm đục vang lên từ phía sau lưng Đan Lương.

Hắn giật mình quay người lại.

Tim hắn đập thình thịch mạnh hơn bao giờ hết trong lồng ngực chật hẹp của chính chủ nhân nó lúc hiện tại đang đứng giữa căn phòng tối tăm lạnh lẽo nơi đây rồi kìa!

Tử Hà ngồi yên tĩnh trên chiếc ghế sofa cũ kỹ ở góc phòng, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo nhìn chằm chằm vào Đan Lương với vẻ mặt nghiêm nghị không chút biểu cảm gì cả dù cho tình hình hiện tại đang trở nên phức tạp hơn rất nhiều lần so với dự kiến ban đầu của tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia mà!

"Anh biết chuyện đó xảy ra," Tử Hà nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ như thể hắn đang bàn luận về thời tiết thay vì một thảm họa dị năng sắp bùng nổ ngay trước mắt chúng ta vậy đó.

độc giả thân mến ạ!

"Và anh cũng biết rằng đây không phải là lần đầu tiên nó xuất hiện."

Đan Lương nheo mắt nhìn Tử Hà.

Hắn cảm thấy bất an khi đối mặt với người đàn ông này.

Không phải vì hắn nguy hiểm hay hung hãn.

Mà bởi vì trong ánh mắt của Tử Hà, Đan Lương nhìn thấy sự hiểu biết sâu sắc về những điều mà chính bản thân hắn cũng chưa thể nắm bắt được cho đến tận bây giờ hiện tại lúc này đây rồi kìa!

"Anh muốn nói gì?" Đan Lương hỏi, giọng nói run nhẹ bất chấp nỗ lực giữ bình tĩnh tối đa của mình trong hoàn cảnh căng thẳng như thế này đây chẳng hạn ví dụ cụ thể minh họa rõ ràng nhất qua chính phản ứng tâm lý trực tiếp của nhân vật chính lúc hiện tại đang đứng trước mặt Tử Hà kia mà!

Tử Ha đứng dậy, bước chậm rãi về phía Đan Lương.

Mỗi bước chân của hắn đều tạo ra một âm thanh nặng nề như đóng đinh vào không gian xung quanh họ vậy đó.

"Anh muốn nói rằng," Tử Hà dừng lại ngay bên cạnh Đan Lương, quay sang nhìn khuôn mặt tái nhợt vì sốc và lo lắng của hắn, "chúng ta đã sai lầm khi nghĩ rằng anh là nạn nhân."

"Ý tôi là," Tử Ha cúi xuống gần hơn, mùi hương tabac nồng nặc phả vào mặt Đan Lương khiến hắn phải nheo mắt lại khó chịu vì cảm giác ngột ngạt đang bao trùm lấy toàn bộ không gian nhỏ bé nơi đây rồi kìa!

"Anh không phải là nạn nhân của thảm họa này.

Anh chính là nguồn gốc của nó."

Đan Lương lùi lại một bước, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi lạnh ướt sũng nắm chặt thành quyền trong túi áo khoác của mình lúc hiện tại đang đứng trước mặt Tử Hà kia mà?

"Điều đó vô lý," hắn phản bác ngay lập tức với giọng điệu gay gắt hơn bình thường rất nhiều lần so với những ngày trước đây không lâu kia rồi!

"Tôi thậm chí còn không thể kiểm soát được năng lực cơ bản nhất của chính mình nữa là làm sao có thể trở thành nguyên nhân gốc rễ cho mọi bi kịch đang xảy ra khắp nơi trong khu vực rộng lớn nọ đây chứ?"

"Chính xác," Tử Hà gật đầu chậm rãi, ánh mắt lạnh lùng quét qua khuôn mặt đầy vẻ bất tin và hoang mang tuyệt vọng của Đan Lương lúc này kia mà!

"Đó là lý do tại sao nó nguy hiểm.

Khi anh không thể kiểm soát nó, thì chính sự vô thức đó đang kiến tạo nên những lỗ hổng trong cấu trúc thực tại xung quanh chúng ta hiện nay nữa đâu cần phải giải thích dài dòng chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia chứ?"

Đan Lương cảm thấy máu dồn về đầu.

Những ký tự đen nhánh trên cổ tay trái của hắn bắt đầu phát sáng mạnh hơn, lan tỏa thành những đường vân phức tạp chạy dọc theo cẳng tay và hướng lên vai trái nơi vết thương đang thấm ướt áo sơ mi trắng lạnh toát chết chóc này đây rồi kìa!

"Có cách nào để dừng nó lại không?" Đan Lương hỏi, giọng nói nghẹn ngào trong cổ họng khô khốc vì thiếu nước uống đã từ lâu trước khi sự kiện đáng tiếc nọ xảy ra bên ngoài thành phố lớn kia mà?

Tử Ha lắc đầu.

"Không có cách nào để 'dừng' một thứ vốn dĩ chưa bao giờ bắt đầu theo đúng nghĩa đen của thuật ngữ khoa học hiện đại ngày nay nữa đâu.

Chúng ta cần phải hiểu rõ bản chất thực sự đằng sau những ký tự đó trước khi chúng nuốt chửng toàn bộ ý chí và lý trí còn sót lại trong tâm trí anh lúc này đây chẳng hạn ví dụ cụ thể minh họa rõ ràng nhất qua chính trải nghiệm cá nhân trực tiếp của bản thân người đàn ông trẻ tuổi nọ kia mà!"

Hắn quay sang nhìn ra cửa sổ một lần nữa.

Bầu trời bên ngoài đang chuyển dần sang màu đỏ sẫm, giống như máu tươi được vắt ra từ những thớ thịt còn nóng hổi và đầy sức sống sinh học tự nhiên vốn có của tất cả các loài động vật trên hành tinh xanh nhỏ bé này vậy đó.

"Hãy nhìn kỹ hơn," Tử Hà nói, giọng điệu trầm xuống thấp hơn bình thường rất nhiều lần so với lúc nãy kia mà!

"Đừng chỉ dùng mắt.

Hãy dùng trực giác dị năng của anh để cảm nhận dòng chảy năng lượng đang di chuyển trong không gian ba chiều xung quanh chúng ta hiện tại nữa đâu cần phải giải thích dài dòng chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia chứ?"

Đan Lương nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe những âm thanh vô hình mà hắn chưa từng biết đến cho đến tận bây giờ hiện tại lúc này đây rồi kìa!

Hắn cảm thấy một mạng lưới phức tạp đang mở rộng ra từ chính cơ thể của mình.

Những sợi dây năng lượng mảnh khảnh nhưng bền bỉ kết nối anh với mọi thứ xung quanh: cái bàn gỗ, chiếc ghế sofa, thậm chí là cả không khí mà hắn đang hít thở vào lúc này kia mà?

Và rồi, giữa sự hỗn loạn đó, hắn nhận ra một điểm trung tâm.

Một nguồn phát xạ mạnh mẽ nằm sâu dưới lòng đất, ngay bên dưới nền móng của căn hộ nhỏ bé nơi họ đang đứng nói chuyện với nhau lúc hiện tại đây chẳng hạn ví dụ cụ thể minh họa rõ ràng nhất qua chính trải nghiệm cá nhân trực tiếp của bản thân người đàn ông trẻ tuổi nọ kia mà!

"Có thứ gì đó ở phía dưới," Đan Lương thì thầm, mở mắt ra và nhìn Tử Hà với vẻ mặt đầy kinh hãi tột độ không hề giảm bớt nào so với lúc trước kia nữa đâu cần phải giải thích dài dòng chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức này lúc bấy giờ kia chứ?

Đan Lương cảm thấy một cơn chóng mặt dữ dội lấy toàn bộ cơ thể của hắn lúc hiện tại đang đứng giữa căn phòng nhỏ bé nơi đây rồi kìa!

Hắn ngã quỵ xuống sàn nhà, tay bám chặt vào tấm thảm cũ kỹ để giữ thăng bằng cho chính mình trước khi bị kéo xuống vực thẳm vô tận bên dưới lòng đất lạnh lẽo tăm tối kia mà?

"Chúng ta cần phải đi xuống đó," Tử Hà nói, giọng điệu không chút do dự hay e ngại gì cả dù biết rõ nguy hiểm tiềm ẩn đang chờ đợi phía trước họ lúc này đây chẳng hạn ví dụ cụ thể minh họa rõ

Bỗng chốc, bóng đen từ vực thẳm vươn lên, túm chặt cổ Tử Hà trước khi hắn kịp phản ứng.

Tử Hà chết lặng, máu lạnh toát ra cả người khi nhận ra bàn tay đó không thuộc về ma quỷ mà là của người vừa chết.

Hắn cố gắng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập