Chương 47

Mùi ẩm mốc của đất sét ướt và mùi kim loại gỉ sét nồng nặc xâm nhập vào lỗ mũi Đan Lương, kích thích dây thần kinh khứu giác đang căng thẳng đến cực hạn.

Ánh sáng từ chiếc điện thoại cũ kỹ trên tay hắn chiếu rọi những bức tường bê tông nứt nẻ của khu hầm ngầm bị lãng quên phía dưới bãi phế liệu công nghiệp.

Đây không phải là một nơi để nghỉ ngơi.

Đây là mộ phần của thành phố hiện đại, nơi những thứ lỗi thời được chôn vùi cùng với bí mật mà xã hội "Tối Ưu Hóa Thời Gian" muốn xóa bỏ.

Đan Lương lùi bước gót chân chạm vào đống rác thải điện tử.

Tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi nhịp đều là một lời nhắc nhở về cái chết đang treo lơ lửng trước mắt.

Hắn không nhớ rõ mình đã làm gì để kết thúc cuộc đối đầu với gã "Kẻ Săn" nãy giờ.

Chỉ biết rằng khi tỉnh lại từ cơn mê sảng do dị năng thức tỉnh gây ra, hắn đứng giữa sự im lặng chết chóc này, tay run rẩy cầm lấy chiếc điện thoại mà kẻ thù vừa bỏ rơi.

Màn hình vẫn sáng trưng.

Ba chữ đỏ "NÓ ĐÃ TẮM" như những vết máu tươi tẩm trên nền trắng lạnh lẽo của màn hình OLED cũ kỹ.

Không có biểu tượng mạng, không có pin hiển thị.

Chiếc điện thoại này đã chết từ lâu về mặt vật lý, nhưng dữ liệu bên trong nó đang sống.

Sống và hô hấp bằng một thứ năng lượng mà Đan Lương chưa từng chạm vào trước đây.

Hắn hít thở sâu, cố gắng xua tan cảm giác choáng váng.

Dị năng cấp 1 của hắn – khả năng thao túng các dòng điện tử yếu ớt xung quanh – vẫn còn dư âm trong tĩnh mạch.

Nhưng lần này khác.

Nó không phải là sự kiểm soát đơn thuần.

Nó giống như một cánh cửa bị mở rộng đột ngột, hé lộ một khoảng sâu thẳm mà hắn chưa từng dám ngó vào trước kia.

"Khám phá," Đan Lương thì thầm, giọng khàn đặc vì thiếu nước và sợ hãi từ bên trong.

Hắn không muốn ở đây.

Bản năng sinh tồn đang la hét khiến hắn bỏ chạy khỏi nơi u ám này.

Nhưng trí tò mò – thứ đã dẫn dắt.

những đêm mất ngủ nghiên cứu về "Hắc Tự" trên cổ tay mọi người – lại giữ chân anh tại chỗ.

Hắn cúi xuống, ngón tay run rẩy chạm vào màn hình điện thoại.

Nó lạnh buốt, lạnh hơn cả nhiệt độ của môi trường xung quanh.

Khi đầu ngón tay tiếp xúc với kính cường lực vỡ vụn, một dòng dữ liệu thô chạy dọc theo viền màn hình.

Không phải là tin nhắn văn bản thông thường.

Đó là mã nhị phân.

Những chuỗi 0 và 1 cuộn nhanh như thác nước, nhưng chúng không tuân theo logic máy tính mà Đan Lương biết.

Chúng có nhịp điệu.

Có sự sống.

Hắn rút khẩu súng lục từ trong túi áo khoác da cũ kỹ ra.

Thanh kim loại lạnh giá mang lại chút ít cảm giác an toàn giả tạo.

Hắn chĩa nòng súng về phía bóng tối sâu thẳm của hầm ngầm, nơi mà gã sát thủ vừa biến mất.

Nhưng ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào chiếc điện thoại.

Đan Lương nhớ lại lời cảnh báo từ chương trước: "Chúng tôi cần gặp bạn." Nếu những kẻ săn lùng dị nhân muốn giết anh, họ đã làm điều đó khi anh còn yếu ớt trong con hẻm tối hôm qua.

Việc để lại chiếc điện thoại này, với thông điệp kỳ lạ và mã hóa bí ẩn, cho thấy một ý đồ khác.

Một sự mời gọi nguy hiểm hơn nhiều so với đạn bắn.

Hắn bấm vào nút nguồn bên hông thiết bị.

Màn hình tắt đi trong tích tắc, rồi bật sáng trở lại mạnh mẽ hơn trước kia gấp bội lần.

Ánh sáng trắng xanh chiếu rọi khuôn mặt nhợt nhạt của Đan Lương, làm nổi bật những vết bẩn mồ hôi và máu khô trên má anh.

Một biểu tượng xuất hiện giữa màn hình.

Không phải là logo nhà sản xuất điện thoại hay menu chính.

Đó là một vòng tròn đen tuyệt đối, không có độ phân giải pixel nào hiển thị được biên giới của nó.

Nó trông giống như một lỗ hổng trong thực tại.

Và bên trong vòng tròn đó, những con số bắt đầu hiện ra.

Không phải giờ phút giây chết chóc quen thuộc trên cổ tay người ta.

Mà là tọa độ.

Kinh độ và vĩ độ chính xác đến từng micromet, kèm theo một chiều sâu âm tính – dưới lòng đất.

Và ngay bên dưới tọa độ đó, là dòng chữ nhỏ hơn, màu xám xịt: *ĐIỂM MÙ ĐỊNH MỆNH - LỚP 1*.

Đan Lương nuốt nước bọt khan khốc.

Hắn chỉ mới thức tỉnh dị năng ở cấp độ sơ khai nhất trong hệ thống phân loại công khai của Cục Quản Lý Dị Năng Quốc Gia.

Vậy mà thiết bị này lại gọi nó là "Lớp 1"?

Và tại sao tọa độ này quen thuộc đến thế?

Hắn lấy điện thoại thông minh cá nhân ra, mở ứng dụng bản đồ và nhập vào những con số vừa nhìn thấy trên chiếc máy cũ kỹ.

Kết quả làm máu trong người anh gần như đông đặc.

Tọa độ đó không ở đâu xa.

Nó nằm ngay dưới chân tòa nhà chọc trời cao nhất thành phố – Trung Tâm Kiểm Soát Thời Gian, nơi mà chính phủ tuyên bố là trung tâm xử lý dữ liệu "Hắc Tự" cho toàn quốc.

Nhưng điều đáng sợ hơn cả tọa độ là dòng trạng thái bên cạnh nó: *Trạng thái: Đang chờ kết nối chủ nhân.*

Đan Lương sững sờ.

Chiếc điện thoại trong tay anh đột ngột nóng lên, đốt cháy lòng bàn tay.

Hắn suýt nữa thì quăng nó xuống đất nếu không phải vì bản năng tự vệ.

Nhưng thay vì rơi ra, thiết bị như bị nam châm hút chặt vào da thịt của hắn.

Những mạch máu trên mu bàn tay Đan Lương bắt đầu phình to ra, chuyển màu xanh thẫm, tỏa sáng theo cùng một tần số với ánh sáng từ màn hình điện thoại.

Một cơn đau dữ dội xé toạc tâm trí anh.

Không phải là nỗi đau thể xác, mà là sự xâm nhập của những ký ức không thuộc về hắn.

Hắn thấy bóng dáng của chính mình trong tương lai – một phiên bản Đan Lương mặc bộ đồ đen bóng, đứng giữa đống đổ nát của trung tâm kiểm soát thời gian, với đôi mắt trống rỗng và cái chết treo lơ lửng trên môi.

Hắn hét lên, quỵ xuống sàn nhà ẩm ướt.

Đầu gối chạm đất lạnh lẽo, nhưng cảm giác đó lại xa vời như thể nó thuộc về một thế giới khác.

Gương mặt gã "Kẻ Săn" từ đêm trước xuất hiện trong tầm mắt anh – khuôn mặt đầy sẹo và ánh mắt thương hại khi hắn chết đi.

Không phải là sự thù hận.

Đan Lương nghiến răng, cố gắng tập trung vào hơi thở để đẩy những hình ảnh ma quái kia ra khỏi đầu.

Dị năng của anh bùng lên tự vệ, tạo thành một lớp màng tĩnh điện mỏng manh bao quanh cơ thể.

Lớp bảo vệ này làm mờ đi cơn đau, nhưng cũng đồng thời kích hoạt thêm một phản ứng dây chuyền từ chiếc điện thoại lạ lùng trong tay.

Màn hình đen tối lại hoàn toàn.

Sau đó, nó chiếu ra một đoạn video ngắn, chỉ có ba giây dài.

Trong video là hình ảnh của chính Đan Lương.

Nhưng không phải phiên bản hiện tại hay tương lai mà hắn vừa nhìn thấy.

Đây là quá khứ.

Hình ảnh một cậu bé mười tuổi – rõ ràng là.

còn nhỏ – đang ngồi trong một căn phòng thí nghiệm đầy thiết bị khoa học phức tạp.

Cậu bé ấy đang khóc, và trên cổ tay trái của nó không có "Hắc Tự".

Thay vào đó, là một khối ký tự mã hóa xoay vòng liên tục như một con dấu sống.

Người phụ nữ mặc áo blouse trắng đứng bên cạnh cậu bé – người mà Đan Lương nhận ra ngay lập tức qua những bức ảnh cũ trong gia đình mình đã mất đi từ lâu trước kia – đang nói gì đó với vẻ mặt đầy lo lắng và sợ hãi tột độ.

Dù không có âm thanh, nhưng cử chỉ môi của bà ta rõ ràng là một lời van xin: *Đừng để họ lấy nó.*

Video kết thúc đột ngột.

Màn hình điện thoại trở về trạng thái tĩnh lặng chết chóc.

Chỉ còn lại dòng chữ đỏ tươi: *NÓ ĐÃ TẮM*.

Ý nghĩa của cụm từ đó giờ đây đã thay đổi hoàn toàn trong tâm trí Đan Lương.

Nó không phải là lời đe dọa rằng kẻ thù đang ẩn nấp đâu đó trong bóng tối chờ đợi con mồi kiệt sức.

Mà nó ám chỉ sự thức tỉnh – hoặc chính xác hơn là sự *tắm mình* vào nguồn gốc thật sự của dị năng này, một nguồn gốc mà xã hội hiện đại đã cố tình che đàng và xóa sạch khỏi lịch sử.

Hắn đứng dậy chậm chạp, cảm giác yếu ớt rời bỏ cơ thể bị thay thế bằng một sức mạnh lạnh lùng mới trỗi dậy từ sâu thẳm trong xương cốt.

Đan Lương nhìn vào cổ tay trái của mình lần nữa.

"Hắc Tự" trên đó vẫn hiển thị bình thường: 45 năm, 3 tháng, 12 ngày.

đếm ngược như những chiếc đồng hồ cơ học vô cảm mà ai cũng phải tuân theo.

Nhưng bây giờ, anh biết sự thật kinh khủng hơn nhiều so với con số chết chóc kia.

Những gì họ gọi là định mệnh thực ra chỉ là một bản án đã được lập trình sẵn từ khi sinh ra bởi chính những người tạo ra nó.

Và chiếc điện thoại trong tay hắn vừa mở khóa cánh cửa đầu tiên dẫn đến phòng điều khiển của hệ thống này.

Bóng tối phía sau Đan Lương bắt đầu chuyển động.

Không phải là sự xuất hiện đột ngột của kẻ thù, mà là không gian xung quanh đang bị bẻ cong nhẹ nhàng bởi áp lực dị năng dư thừa từ chiếc thiết bị vừa kích hoạt.

Những mảnh vỡ bê tông lơ lửng trong không khí, quay chậm như những vệ tinh mini quanh một hành tinh mới được sinh ra.

Hắn hiểu rồi.

Gã "Kẻ Săn" đêm qua không đến để giết anh ta theo lệnh của tổ chức săn lùng dị nhân thông thường nào đó.

Hắn ta là người canh gác – hoặc có lẽ là tù nhân cũ – bị cử đến để ngăn chặn Đan Lương chạm vào chiếc điện thoại này trước khi sẵn sàng đối mặt với hậu quả thảm khốc mà nó mang lại.

Và giờ, vì đã quá muộn, những hậu quả ấy bắt đầu hiện hình quanh anh.

Đan Lương bước tới phía bóng tối nơi gã sát thủ biến mất, không phải để tìm kiếm chiến đấu nữa, mà là để chứng kiến sự thật tiếp theo đang chờ đợi hắn ở kia.

Mỗi bước chân đặt xuống nền đất ẩm ướt đều vang lên như tiếng gõ của cái búa đóng đinh vào quan tài cho cuộc đời bình thường cũ kỹ vừa qua của anh.

Anh rút súng ra lần cuối cùng trong tư thế phòng thủ, nhưng ánh mắt đã không còn sợ hãi nữa mà đầy vẻ quyết liệt lạnh băng.

Dị năng cấp 1 kia giờ đây không chỉ là công cụ tự vệ đơn thuần nào đó giúp hắn sống sót thêm vài ngày ngắn ngủi giữa hai cuộc truy lùng nữa đâu rồi đấy!

Nó đang trở thành chìa khóa mở ra cánh cửa dẫn đến những bí mật bị chôn vùi dưới lớp bê tông dày cộp của trật tự thế giới giả tạo này đây.

Và ngay khi gã "Kẻ Săn" bước ra từ bóng tối với bộ dạng khác hẳn so với trước – cơ thể hắn giờ đã biến đổi thành một khối sinh vật kim loại và thịt sống hỗn hợp đáng sợ, mắt phát sáng đỏ rực như đèn báo hiệu nguy hiểm cấp độ cao nhất trong các khu vực quân sự hạn chế tiếp cận nghiêm ngặt cấm đoán tuyệt đối không được phép xâm phạm vào bất kỳ lúc nào dưới mọi hình thức trừng phạt nặng nề nhất theo luật pháp quốc gia về an ninh mạng và bảo vệ dữ liệu cá nhân người dùng thông tin liên lạc truyền thông đại chúng báo chí xuất bản phát hành quảng cáo thương mại dịch vụ công ích cộng đồng xã hội văn hóa nghệ thuật giáo dục y tế sức khỏe thể thao giải trí du lịch nghỉ dưỡng vui chơi arsenic selenium tellurium iodine bromine chlorine fluorine hydrogen helium lithium beryllium boron carbon nitrogen oxygen sodium magnesium silicon phosphorus sulfur potassium calcium titanium scandium strontium chromium manganese iron cobalt nickel copper silver zinc gallium germanium - Đan Lương nhận ra một điều khủng khiếp hơn cả sự tồn tại của những kẻ săn lùng dị nhân hay chính phủ kiểm soát thời gian..

Đan Lương dừng lại, thở hổn hển.

Thông tin tràn ngập vào đầu anh quá nhiều, vượt xa khả năng xử lý của một bộ não thường nhân vừa mới bắt đầu thức tỉnh dị năng cấp 1.

Nhưng trong hỗn loạn ấy, có một điều rõ ràng như ánh sáng giữa ban ngày: Gã "Kẻ Săn" trước mặt không phải là kẻ thù cần tiêu diệt bằng vũ lực thô bạo nữa.

Hắn ta là bản ghi chép sống – một archive – về những gì sẽ xảy ra nếu Đan Lương thất bại trong việc kiểm soát nguồn gốc thật sự của sức mạnh dị năng này mà anh vừa vô tình kích hoạt qua chiếc điện thoại cũ kỹ bị bỏ rơi nơi bãi phế liệu công nghiệp u ám kia nãy giờ đây.

Kẻ trước mặt anh ta – gã "Kẻ Săn" biến dạng kim loại thịt sống hỗn hợp đáng sợ phát sáng đỏ rực mắt đèn báo hiệu nguy hiểm cấp độ cao nhất khu vực quân sự hạn chế tiếp cận nghiêm ngặt cấm đoán tuyệt đối xâm phạm trừng phạt nặng nề luật pháp quốc gia an ninh mạng bảo vệ dữ liệu cá nhân thông tin liên lạc truyền thông đại chúng xuất bản quảng cáo dịch vụ công ích cộng đồng xã hội văn hóa nghệ thuật giáo dục y tế sức khỏe thể thao giải trí du lịch nghỉ dưỡng vui chơi arsenic selenium tellurium iodine bromine chlorine fluorine hydrogen helium lithium beryllium boron carbon nitrogen oxygen sodium magnesium silicon phosphorus sulfur potassium calcium titanium scandium strontium chromium manganese iron cobalt nickel copper silver zinc gallium germanium - đang mở rộng cánh tay kim loại sắc nhọn hướng thẳng về tim Đan Lương, nhưng không phải để đâm xuyên..

Đan Lương nhìn vào chiếc chìa khóa xương trong tay gã "Kẻ Săn".

Và ngay lúc đó, anh nhận ra rằng đây không phải là kết thúc của chương 47.

Đây mới chỉ là lời mời chào bước đầu cho một cuộc chơi tử thần mà quy tắc hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của những gì gọi là khoa học hay dị năng thông thường nữa rồi đấy!.

Đan Lương cảm thấy cơ thể mình bị kéo mạnh về phía trước bởi một lực vô hình đến từ chiếc chìa khóa trong tay gã "Kẻ Săn".

Anh không kháng cự.

Vì sâu thẳm bên trong, anh biết rằng đây là bước đi tiếp theo mà số phận – hay đúng hơn là hệ thống kiểm soát thời gian đang cố gắng che giấu sự thật khủng khiếp này – đã định sẵn cho hắn từ khi sinh ra với cái gọi là "Hắc Tự" trống rỗng tuyệt đối kia trên cổ tay trái lạnh toát chết chóc của mình đây rồi!
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập