Chương 46
Lớp màng bảo vệ của khu công nghiệp cũ đã bị xé toạc bởi sức mạnh dị năng nãy giờ, để lộ trần bê tông trần trụi dưới bầu trời nhân tạo đang chuyển màu tím sẫm.
Đan Lương quỳ giữa đống đổ nát, ngực phập phồng gấp gáp.
Mỗi nhịp thở đều kéo theo cơn đau nhói từ cổ tay trái lan tỏa khắp cơ thể như một mạng lưới dây thần kinh bị đứt gãy.
Hắn cúi đầu nhìn xuống lòng bàn tay phải.
Những ngón tay run rẩy không kiểm soát được đang cố gắng giữ chặt lấy vết thương hằn sâu trên vai trái.
Máu đỏ thẫm chảy ra, hòa lẫn với nước mưa chua chát, tạo thành những vệt bẩn trên nền gạch vỡ.
Mùi ozone nồng nặc từ các tia sét dị năng chưa kịp tắt ngấm vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng mùi kim loại tanh tưởi của máu mới là thứ thực sự khiến hắn cảm thấy buồn nôn.
Đây không phải là một trận chiến bình thường.
Kẻ đối diện với hắn trước đó — gã đàn ông mặt nạ sắt mà Đan Lương gọi tạm là "Kẻ Săn" — đã biến mất trong tích tắc.
Không dấu vết bước chân, không tiếng động khi lui quân.
Chỉ có sự im lặng chết chóc và cảm giác bị theo dõi từ khắp mọi hướng.
Đan Lương hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi cơn chóng mặt đang quay cuồng trong đầu.
Hắn cần tỉnh táo.
Lý trí là thứ vũ khí duy nhất còn lại sau khi dị năng của hắn bắt đầu phản chủ.
Cơn đau ở cổ tay trái không hề thuyên giảm, ngược lại, nó càng lúc càng dữ dội hơn.
Những con số trên "Hắc Tự" — dấu hiệu tử thần gắn liền với mỗi người từ khi sinh ra — đang thay đổi màu sắc.
Thay vì màu đen tuyền như mọi khi, chúng bắt đầu chuyển sang một tông đỏ sẫm, giống như máu vừa mới chảy ra.
Đan Lương rít lên đau đớn khi cảm nhận được sự nóng rát lan truyền dọc theo tĩnh mạch của mình.
Hắn nhìn kỹ hơn vào cổ tay trái dưới ánh đèn neon nhấp nháy từ phía xa.
Con số giờ không còn là thời gian đếm ngược cho cái chết nữa mà đang hiển thị một chuỗi ký tự lạ lùng, giống như mã nhị phân nhưng lại được viết bằng chữ Hán cổ đại bị biến dạng.
"Không thể nào," hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì đau và sự bất ngờ.
"Hắc Tự không thể thay đổi."
Đó là quy tắc cơ bản nhất của thế giới này.
Hắc Tự là định mệnh, là thời điểm kết thúc đã được xác lập bởi hệ thống Tối Ưu Hóa Thời Gian của chính phủ.
Nó không sai lệch một giây nào trong suốt hai thập kỷ qua.
Nhưng giờ đây, trước mắt Đan Lương, thực tại đang bị xé toạc.
Hắn chậm rãi đứng dậy, cơ thể cứng đờ vì mệt mỏi và sốc.
Khu vực xung quanh hắn là những phế tích của nhà máy lọc năng lượng cũ, nơi từng là trung tâm thử nghiệm các thí nghiệm dị năng trái phép năm xưa.
Những cột bê tông nứt nẻ vươn lên cao như những ngón tay xương xẩu chỉ về bầu trời tối đen.
Trong bóng tối đó, có thứ gì đó đang di chuyển.
Không phải con người.
Không phải quái vật dị dạng thông thường mà hắn từng gặp ở tầng ngầm của thành phố.
Đó là một sự hiện diện vô hình, nặng nề và đầy áp lực, khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh như nhựa đường nguội lạnh.
Đan Lương cảm thấy da đầu mình tê dại, lông gà dựng ngược.
Bản năng sinh tồn đang gào thét trong tâm trí hắn: *Chạy đi.*
Nhưng chân hắn không thể di chuyển được một milimét nào.
Hắn bị khóa chặt tại chỗ bởi một lực lượng vô hình, giống như trọng lực đột ngột tăng lên gấp mười lần.
Ánh mắt Đan Lương quét nhanh quanh khu vực đổ nát, tìm kiếm điểm yếu hoặc lối thoát.
Hắn nhận thấy rằng những mảnh vỡ trên mặt đất không nằm ngẫu nhiên.
Chúng tạo thành một vòng tròn hoàn hảo xung quanh vị trí hắn đang đứng, hướng về phía trung tâm — nơi gã "Kẻ Săn" đã biến mất.
Ở chính giữa vòng tròn đó, nền bê tông bị lõm xuống sâu vài centimet, hình thành nên một hố nhỏ chứa đầy nước mưa màu xám.
Trong vũng nước ấy, có thứ gì đó đang phát ra ánh sáng xanh nhạt, nhấp nháy theo nhịp đập của trái tim Đan Lương.
Hắn nghiến răng, cố gắng tập trung toàn bộ ý chí vào việc phá vỡ sự khóa chặt trên người mình.
Dị năng cấp 1 trong hắn bùng lên một cách hỗn loạn, những luồng khí điện màu tím chập chờn quanh bàn tay phải đang cầm máu.
"Không," hắn nói với chính mình, giọng lạnh lẽo hơn bất kỳ ai từng nghe thấy từ miệng cậu ta trước đây.
"Tôi sẽ không chết ở đây mà thậm chí chưa hiểu điều gì đang xảy ra."
Hắn dậm chân mạnh xuống đất, dùng lực phản tác dụng để thoát khỏi áp lực vô hình kia.
Cơn đau xé toạc cơ bắp, nhưng hắn vẫn bước về phía hố nước trung tâm.
Khi tiến lại gần hơn, ánh sáng xanh từ dưới đáy vũng nước trở nên rõ ràng hơn.
Đó không phải là hiện tượng điện tử hay dị năng thông thường.
Nó giống như một lỗ hổng nhỏ trong không gian thời gian, đang hút lấy mọi thứ xung quanh vào bên trong nó: bụi bẩn, lá cây khô, và cả những giọt mưa axit rơi xuống cũng bị kéo lệch quỹ đạo, xoáy tròn vào tâm điểm đó.
Đan Lương dừng lại ngay trước mép hố.
Hắn cúi người xuống, ánh mắt sắc bén quan sát kỹ lưỡng hiện tượng kỳ lạ này.
Trên bề mặt nước tĩnh lặng của vũng nước, phản chiếu không phải là hình ảnh khuôn mặt hắn đang nhợt nhạt vì mất máu, mà là một khung cảnh hoàn toàn khác.
Đó là một căn phòng bệnh viện trắng tinh tươm tất.
Ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo soi sáng những thiết bị y tế hiện đại nhất.
Ở giữa giường bệnh, nằm bất động một người phụ nữ trẻ tuổi với mái tóc đen dài trên gối trắng.
Trên cổ tay cô ấy, Hắc Tự đang đếm ngược: 00:00:15.
Chỉ còn mười lăm giây nữa là kết thúc cuộc đời của cô.
Đan Lương sững sờ.
Hắn nhận ra khuôn mặt đó.
Đó không phải là người xa lạ.
Đó là hình ảnh từ tin tức cũ cách đây ba năm, về một vụ thí nghiệm dị năng thất bại được chính phủ che đậy nhanh chóng.
Cô gái trong phòng bệnh kia chính là "Mẫu Số Không", nguồn gốc của dòng máu đột biến mà những tổ chức bí mật đang săn lùng ráo riết.
Nhưng điều khiến Đan Lương quên cả thở không phải là hình ảnh quá khứ, mà là thứ nằm ngay bên cạnh giường bệnh người phụ nữ ấy.
Một bàn tay đeo găng tay phẫu thuật màu xanh lam đang đưa một chiếc ống tiêm chứa đầy chất lỏng đỏ tươi vào tĩnh mạch của cô gái.
Trên mu bàn tay kia, có khắc một biểu tượng quen thuộc: logo của Tập đoàn Tối Ưu Hóa — chính xác là nơi mà Đan Lương đã làm việc như một nhân viên kỹ thuật vô danh suốt hai năm qua.
Và trên cổ tay người bác sĩ phẫu thuật đó, Hắc Tự không hiển thị thời gian chết.
Nó trống rỗng hoàn toàn.
Một khoảng trắng tuyệt đối giữa những con số đen tối của thế giới này.
Đan Lương cảm thấy máu trong cơ thể mình như đóng băng.
Hắn lùi lại một bước, gót chân va vào mảnh vỡ bê tông phía sau.
Sự im lặng xung quanh đột ngột bị xé toạc bởi một âm thanh kỳ lạ — giống như tiếng kính vỡ nhưng vang lên từ bên trong não bộ của hắn.
Hắn quay đầu lại thật nhanh, nhìn về phía bóng tối nơi gã "Kẻ Săn" đã biến mất.
Lần này, không có sự hiện diện vô hình nào nữa.
Thay vào đó, nằm trên nền đất ẩm ướt là một chiếc điện thoại thông minh cũ kỹ, màn hình đang sáng lên với cường độ cao nhất, chiếu rọi khuôn mặt kinh hoàng của Đan Lương trong ánh đèn neon nhấp nháy gần đó.
Chiếc điện thoại bắt đầu rung lên dữ dội, phát ra những tiếng bíp liên hồi như lời cảnh báo khẩn cấp.
Màn hình hiển thị một tin nhắn từ một số không rõ danh tính, nội dung chỉ có duy nhất ba từ bằng chữ in hoa màu đỏ tươi: "NÓ ĐÃ TẮM."
Từ trong bóng tối phía sau, một bàn tay xương khơ lạnh giá thò ra, siết chặt lấy cổ hắn.
Hắn nghẹn thở, tuyệt vọng cố vùng vẫy nhưng lực lượng trên người đang bị nhanh chóng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận