Chương 39

Khu công nghiệp cũ nằm ven sông không còn là nơi của những nhà máy ồn ào hay khói bụi than đá.

Giờ đây, nó là một ma trận thép và bê tông bị bỏ hoang, nơi ánh sáng neon từ trung tâm thành phố chỉ hắt vào đây như những tia laser yếu ớt, xuyên qua màn sương mù dày đặc mang mùi vị kim loại và ozone.

RVC bước ra khỏi bóng tối của dãy kho số 4 không phải bằng sự lảng tránh hoảng loạn, mà với một vẻ tĩnh lặng đáng sợ.

Anh dừng lại giữa con đường bê tông nứt nẻ, hít vào sâu.

Không khí lạnh cắt da thịt, nhưng nó không thể làm tê đi cảm giác nóng rát đang lan tỏa từ cổ tay trái của anh.

Mười lăm giây nữa sẽ là thời điểm cái chết được định sẵn theo logic tàn khốc của xã hội Tối Ưu Hóa Thời Gian.

RVC nhìn xuống cánh tay mình, ngón tay run nhẹ không phải vì sợ hãi, mà vì sự phản bội dữ dội từ chính cơ thể.

Máu từ vết thương trên vai chảy dọc theo cẳng tay, hòa lẫn với ánh sáng xanh lam lạnh lẽo phát ra từ những ký tự đen nhánh kia.

Anh nhớ lại lời thì thầm của The Architect trong chương trước: *"Đừng tin vào những gì bạn thấy."*

Và giờ đây, anh đang đứng trước một thực tế mâu thuẫn nhất mà lý trí con người có thể chấp nhận được.

Đồng hồ đếm ngược sắp về không, nhưng trái tim anh vẫn đập mạnh mẽ như trống chiến.

RVC giơ tay lên nhìn kỹ hơn dưới ánh đèn neon nhấp nháy phía xa.

Những ký tự đen trên da thịt bắt đầu rung động, phát ra một âm thanh tần số cao mà chỉ có những người dị năng cấp độ nhất định mới nghe thấy được — giống như tiếng kim loại cạo vào kính.

RVC cúi xuống nhặt một mảnh thủy tinh vỡ từ mặt đất, dùng nó để rạch nhẹ lên phần da bên cạnh Hắc Tự.

Máu nhỏ ra, nhưng thay vì chảy xuống, những giọt máu lại bị hút ngược vào các ký tự đen kia như thể chúng đang đói khát sự sống.

Anh cảm thấy lạnh toát toàn thân, không phải vì nhiệt độ môi trường, mà vì một nhận thức kinh hoàng vừa lóe lên trong tâm trí: Hắc Tự không báo hiệu cái chết của anh.

Nó là một cái bẫy năng lượng.

Tiếng động cơ trực thăng xé toạc bầu không khí tĩnh mịch, vang vọng giữa những tòa nhà đổ nát như tiếng gầm của thú dữ.

RVC ngẩng đầu lên, nhìn thấy bóng đen của hai chiếc trực trinh sát thuộc loại "Hunter-3" của Tập đoàn Thời Gian đang lượn vòng phía trên, đèn chiếu sáng quét xuống mặt đất với cường độ đủ để làm mù tạm thời một người thường.

Họ đã tìm ra anh.

Hoặc đúng hơn là họ đã chờ đợi anh ở đây từ lâu.

Bên dưới ánh sáng chói lòa, ba bóng đen nhảy xuống từ các cửa sổ tầng cao của khu nhà máy cũ đối diện.

Họ mặc bộ giáp phản lực màu xám sẫm, không mang ký hiệu quân đội hay cảnh sát nào cả.

Trên ngực áo họ là biểu tượng một chiếc đồng hồ cát bị gãy đôi — logo của "Những Người Thu Gom".

Đây không phải là đơn vị thực thi pháp luật thông thường.

Đây là những kẻ dọn dẹp rác thải sinh học mà Tập đoàn coi là lỗi hệ thống.

Họ được trang bị vũ khí năng lượng tần số cao, chuyên dùng để vô hiệu hóa dị nhân trước khi giải phẫu lấy não bộ và tuyến nội tiết dị biến.

RVC lùi lại một bước, gót chân chạm vào vũng nước đọng.

Hình ảnh phản chiếu của anh trong mặt nước run rẩy cùng với ánh sáng từ trực thăng.

Anh thấy mình không còn là một nạn nhân chạy trốn nữa.

Sự kiên định vốn có trong tính cách giờ đây chuyển hóa thành một sự tập trung lạnh lùng đến mức đáng sợ.

"Đừng di chuyển, đối tượng 734," giọng nói của người dẫn đầu Những Người Thu Gom vang lên qua loa phóng thanh được gắn trên cổ áo, âm thanh méo mó nhưng đầy uy quyền.

"Hắc Tự của bạn đang trong trạng thái bất ổn định.

Chúng tôi đến đây để thu hồi dữ liệu trước khi nó nổ tung và làm ô nhiễm khu vực."

RVC nhếch môi cười nhạt.

Họ gọi sự sống còn của anh là dữ liệu cần được xóa bỏ?

Anh đặt tay lên cuốn nhật ký cũ kỹ trong túi áo, cảm nhận độ cứng của bìa sách qua lớp vải ướt sũng mồ hôi và máu.

Anh không rút súng vì biết rõ đó chỉ là hành động vô nghĩa trước những khẩu súng plasma mà họ đang chĩa về phía mình.

Thay vào đó, anh nhắm mắt lại một giây, lắng nghe nhịp đập trong đầu mình.

Nó nhanh hơn bình thường.

Không phải do adrenaline của sự sợ hãi, mà giống như một cỗ máy đang tăng tốc độ quay tuabin để vượt qua giới hạn an toàn.

RVC biết rằng nếu anh chết ở đây, không chỉ là mất mạng.

Bí mật về nguồn gốc thực sự của Hắc Tự — và vai trò của chính anh trong chuỗi thảm họa này — sẽ bị chôn vùi cùng xác thối dưới lòng đất lạnh giá thành phố.

Anh phải sống.

Không để chạy trốn, mà để chứng minh rằng định mệnh không thể được lập trình sẵn bởi những kẻ cầm quyền.

Ánh sáng từ trực thăng quét qua mặt RVC, khiến anh nhắm mắt lại vì đau đớn.

Nhưng trong bóng tối sau mí mắt, thế giới của anh trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Anh nhìn thấy dòng chảy năng lượng màu xanh lá cây phát ra từ các khẩu súng plasma đang nạp đạn, và những luồng điện tím chập chờn quanh người Những Người Thu Gom — họ cũng là dị nhân, hoặc ít nhất đã được cải tạo gen để chịu đựng sức ép của trường lực thời gian.

RVC mở mắt ra.瞳孔 co lại thành một khe hẹp.

Anh cảm thấy áp lực nặng nề đè lên lồng ngực, như thể không khí xung quanh đang đặc lại thành bê tông lỏng.

Đây là hiệu ứng phụ khi Hắc Tự chạm gần điểm kỳ dị.

Không gian xung quanh anh bắt đầu bị bẻ cong nhẹ, tạo ra những ảo giác thị giác khiến Những Người Thu Gom đứng im tại chỗ, bối rối trước sự biến dạng của thực tế ngay trước mặt họ.

Người dẫn đạo gào lên mệnh lệnh: "Bắn!

Vô hiệu hóa mục tiêu!"

Ba tia plasma màu xanh lam xé không khí lao về phía RVC với tốc độ âm thanh.

Trong khoảnh khắc này, thời gian dường như ngừng lại đối với anh.

Anh có thể thấy những hạt bụi bay lơ lửng trong đường đi của các tia năng lượng.

Anh có thể nghe thấy tiếng tim mình đập từng cái một, rõ ràng và mạnh mẽ: *Thump-thump*.

Hắc Tự chạm đáy.

Con số cuối cùng biến mất, thay vào đó là một khoảng trống đen kịt trên cổ tay trái của anh.

Theo lý thuyết y khoa và định mệnh học mà xã hội này tôn sùng, RVC đã chết.

Tế bào não ngừng hoạt động, tim dừng đập, cơ thể trở thành xác thịt vô tri.

RVC vẫn đứng đó.

Đau đớn vì vết thương trên vai đang rỉ máu, nhưng sống.

Sống hơn bất kỳ lúc nào trước đây.

Sự im lặng bao trùm khu công nghiệp cũ là tuyệt đối, sâu thẳm và đáng sợ.

Những Người Thu Gom hạ khẩu súng xuống một chút, vẻ mặt họ lộ rõ sự kinh hoàng tột độ.

Họ đã chứng kiến đủ trường hợp tự sát hoặc tử vong do Hắc Tự để biết rằng không ai có thể vượt qua được vạch kẻ đỏ này.

Ngoại trừ RVC.

Và rồi, từ khoảng trống đen kịt trên cổ tay anh, một luồng khí lạnh giá bắt đầu tỏa ra.

Nó không phải là hơi thở của cái chết, mà là sự giải phóng năng lượng thuần khiết — thứ năng lượng mà The Architect gọi là "nguyên thủy".

Những tia plasma còn sót lại trong không trung bị hút vào khoảng trống đó và biến mất như thể chưa từng tồn tại.

RVC bước về phía trước một bước.

Chỉ một bước.

Nhưng âm thanh bàn chân anh dấn xuống vũng nước vang lên như tiếng sấm, làm rung chuyển cả khu vực xung quanh.

Anh nhìn thẳng vào người dẫn đạo của Những Người Thu Gom, đôi mắt giờ đây không còn màu nâu đen nữa mà đang phát ra ánh sáng trắng xoá mờ ảo.

"Định mệnh," RVC nói, giọng anh khàn đặc nhưng đầy uy lực, vang lên như thể nó được khuếch đại bởi chính bầu không khí xung quanh.

"Chỉ là một câu chuyện cho những kẻ quá yếu đuối để viết nên kết thúc của riêng mình."

Những Người Thu Gom hoảng loạn.

Họ rút lui nhanh chóng, nhảy trở lại lên các cửa sổ tầng cao hoặc gọi hỗ trợ từ trực thăng phía trên.

RVC không đuổi theo.

Anh biết rằng việc giết họ sẽ chỉ kéo dài thêm sự chú ý và thu hút những kẻ săn mồi lớn hơn từ Tập đoàn Thời Gian.

Mục tiêu của anh lúc này không phải là chiến tranh, mà là thông tin — và cách duy nhất để có được nó là khiến chính hệ thống giám sát của chúng trở thành công cụ truyền tải cho anh.

Anh quay lại chiếc trực thăng Hunter-3 đang lượn vòng ở độ cao thấp, camera hồng ngoại và quang học của nó liên tục quét qua khu vực.

RVC lao về phía một tòa nhà đổ nát gần đó, nơi dây cáp điện thoại cũ kỹ vẫn còn treo lơ lửng từ các cột trụ bê tông.

Với sức mạnh dị năng mới thức tỉnh — khả năng điều khiển trường lực xung quanh cơ thể trong phạm vi ngắn hạn — anh bứt mình lên không trung, bám vào thân trực thăng đang bay ngang qua.

Gió đập vào mặt anh như những nắm đấm vô hình, nhưng bàn tay trái của RVC — nơi Hắc Tự đã biến mất — lại chạm nhẹ vào tấm kính chắn gió phía trước buồng lái.

Anh lấy một mảnh kim loại sắc nhọn từ vest áo khoác ra, rạch sâu hơn vết thương trên vai mình để tạo áp lực máu lớn nhất có thể.

Máu anh không đỏ thẫm như người thường mà mang màu tím sẫm, lấp lánh những hạt nano ánh sáng — dấu hiệu của sự đột biến gen cấp độ cao.

RVC bôi dòng máu đó lên bề mặt kính chắn gió bên ngoài, ngay dưới ống kính camera chính của trực thăng.

Ngay lập tức, một phản ứng hóa học kỳ lạ xảy ra.

Máu anh hòa quyện với lớp phủ chống đạn và mạch điện tử trên kính, tạo thành một cầu nối sinh học tạm thời giữa cơ thể anh và hệ thống điều khiển từ xa của chiếc máy bay.

Anh nhắm mắt lại, tập trung ý chí vào luồng năng lượng đang chảy ngược từ cổ tay trái lên não bộ.

Anh không hack vào hệ thống bằng mã nhị phân; anh xâm nhập nó qua tần số sóng não cộng hưởng với Hắc Tự đã vỡ.

Trong đầu RVC, hình ảnh những dòng dữ liệu thô của trực thăng hiện ra: tọa độ GPS, băng thông liên lạc với trung tâm chỉ huy Tập đoàn Thời Gian, và quan trọng nhất — kênh video truyền trực tiếp về phòng điều khiển trung tâm.

Anh thấy rõ cảnh quan từ góc nhìn của camera: khu công nghiệp cũ, những Người Thu Gom đang hoảng loạn báo cáo tình trạng "Lỗi Hệ Thống", và khuôn mặt kinh hoàng của phi công khi anh ta cố gắng tắt máy mà không được đáp ứng.

RVC mỉm cười trong bóng tối trên thân trực thăng.

Anh đã chiếm quyền kiểm soát kênh truyền hình sống này.

Bây giờ, chỉ cần một cú nhấn nhẹ vào ý muốn, tất cả những gì đang xảy ra ở đây — sự tồn tại của anh sau cái chết định mệnh, ánh sáng phát từ mắt anh, và dòng máu màu tím sẫm trên kính chắn gió — sẽ được phát sóng trực tiếp đến mọi màn hình trong thành phố.

Đây không phải là một cuộc nổi dậy vũ trang.

Đây là một tuyên ngôn công khai về sự sụp đổ của trật tự giả tạo mà họ đã xây dựng dựa trên nỗi sợ hãi cái chết.

RVC định nghĩa lại quy tắc: anh không còn là con mồi, và cũng không đơn thuần là kẻ phản bội.

Anh là biến số bất khả kháng trong phương trình hoàn hảo của Tập đoàn Thời Gian.

RVC rơi xuống từ thân trực thăng trước khi nó kịp quay đầu bay đi, đáp xuống một đống phế thải kim loại bên dưới với tiếng động ồn ào.

Trực thăng lao lên cao, thoát khỏi tầm kiểm soát của anh và biến mất vào màn sương mù phía chân trời thành phố, mang theo hình ảnh cuối cùng là khuôn mặt RVC nhìn thẳng vào ống kính camera với ánh mắt lạnh băng như băng hà vĩnh cửu.

Cơ thể anh run rẩy dữ dội vì mất máu và kiệt sức sau lần sử dụng dị năng vượt ngưỡng vừa rồi.

Mỗi cơ bắp trong người đều gào thét đau đớn, nhưng tâm trí thì chưa bao giờ tỉnh táo hơn.

Anh biết rằng mọi camera, mọi cảm biến, mọi con mắt trong thành phố sẽ quay lại nhìn anh vào khoảnh khắc dữ liệu được giải phóng hoàn toàn khỏi bộ nhớ đệm của trực thăng — một quá trình mà anh đã cài đặt hẹn giờ tự động kích hoạt sau 10 phút nữa.

RVC lê bước ra khỏi đống phế thải, hòa vào bóng tối của những con hẻm nhỏ hẹp nằm sâu trong khu công nghiệp.

Ánh sáng từ các tấm biển quảng cáo phía xa dần mờ đi khi anh tiến sâu hơn vào mê cung bê tông và thép.

Anh không cần ánh sáng để dẫn đường nữa.

Trên cổ tay trái, nơi Hắc Tự từng tồn tại, giờ đây chỉ còn lại một vết sẹo hình xoắn ốc màu bạc lấp lánh dưới ánh trăng yếu ớt.

Nó không phải là dấu hiệu của sự giải thoát mà là một cánh cửa đã được mở ra — và RVC biết rằng phía bên kia cánh cửa đó không có con đường về nhà an toàn nào cả.

Đột nhiên, điện thoại cũ kỹ trong túi áo anh rung lên dữ dội.

Màn hình sáng lên giữa bóng tối, hiển thị một tin nhắn đến từ số ẩn danh: *"Chào mừng vào vòng trong, RVC.

Bạn vừa phá vỡ lớp vỏ đầu tiên của Quả Trứng.

Giờ hãy chuẩn bị cho sự nở rộ."*

RVC nhìn vào màn hình, rồi ngước lên bầu trời thành phố nơi những tòa nhà chọc trời đang nháy đèn báo hiệu trạng thái khẩn cấp toàn bộ khu vực.

Anh không sợ hãi.

Trái lại, một cảm giác phấn khích điên cuồng dâng trào trong lồng ngực anh.

Cuộc chơi mới bắt đầu, và lần này, luật lệ do anh đặt ra.

Anh bước vào bóng tối sâu thẳm nhất của thành phố, nơi ngay cả ánh sáng nhân tạo cũng phải nép mình vì kính sợ.

Và từ phía trước, trong khoảng không vô tận giữa những tòa nhà cao tầng, một tiếng cười lạnh lùng vang lên — không phải từ RVC, mà từ chính những bức tường xung quanh anh, như thể thành phố này đang sống và nó vừa mới đánh thức để chào đón vị khách mời đặc biệt nhất của mình.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập