Chương 38
Nó mang mùi kim loại gỉ sét, mùi ozone cháy khét của năng lượng dị nhân đã tắt nguồn, và cả một thứ hương vị ngọt ngào, thối rữa đặc trưng của những bí mật bị chôn vùi quá lâu dưới lớp bê tông xám xịt.
RVC bước ra khỏi góc khuất, đôi giày da tiếp xúc với mặt đường ướt sũng tạo ra tiếng động nhẹ nhưng đủ rõ để cắt qua sự im lặng chết chóc của khu vực này.
Ánh sáng từ những tấm biển quảng cáo neon phía xa bị sương mù nuốt chửng, chỉ còn lại những đốm màu mờ ảo như vết thương hở trên bầu trời thành phố.
Anh giữ tay trong túi áo khoác cũ kỹ, ngón tay cái chạm nhẹ vào cổ tay trái nơi dòng Hắc Tự vẫn hiển thị: *2049-11-15 23:59:59*.
Con số đó không thay đổi.
Nó là một hằng số tuyệt đối trong thế giới hỗn loạn này.
Nhưng thông báo màu đỏ `WARNING` đang nhấp nháy bên dưới nó lại là biến số nguy hiểm nhất mà RVC từng gặp phải.
"The Architect." Tên gọi ấy vang lên trong đầu anh như tiếng chuông cảnh tỉnh, mỗi lần lặp lại đều gây ra một cơn đau nhói buốt phía sau hốc mắt.
Anh cần biết nơi đây có gì.
Khu phố cổ này đã bị niêm phong bởi Hội Đồng Dị Năng từ năm 2045 sau sự kiện "Vỡ Ngã", khi một nhóm dị nhân cấp S cố gắng hack vào hệ thống Hắc Tự và khiến cả quận sụp đổ về mặt thời gian không gian.
Nơi đây là nghĩa địa của những dữ liệu, nơi lưu trữ những gì chính phủ muốn xóa sổ vĩnh viễn.
RVC tiến sâu hơn vào lòng con hẻm.
Cảm giác bị theo dõi ngày càng rõ rệt, như có hàng trăm đôi mắt vô hình đang dán chặt lên sống lưng anh.
Anh không quay lại.
Sự kiên định đã trở thành bản năng sinh tồn của RVC từ khi thức tỉnh dị năng cấp 1.
Dị năng của anh không phải là lửa hay băng, mà là "Tương Tác Nguyên Thủy" – khả năng cảm nhận và can thiệp vào cấu trúc dữ liệu cơ bản nhất của thực tại ở quy vi mô nhỏ.
Trước mặt anh là một bức tường gạch đỏ cũ kỹ, phủ đầy rêu mốc và những biểu tượng graffiti bị xóa mờ.
Nhưng với đôi mắt đã được "thức tỉnh", RVC nhìn thấy thứ khác.
Những đường vân trên bề mặt đá không chỉ là kết cấu vật lý; chúng là những dòng mã nhị phân cuộn chảy chậm chạp, phát ra ánh sáng tím nhạt mà con người thường nhân không thể nhận diện.
Đây là một điểm mấu chốt dữ liệu – hoặc gọi đúng hơn là một "bộ nhớ" của thành phố đang chết dần.
RVC đưa tay lên, ngón trỏ chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo của bức tường.
Lập tức, một luồng xung điện chạy dọc theo cánh tay anh, khiến cơ bắp co rút lại đau đớn.
Anh nghiến răng, không thốt lên tiếng nào, và đẩy mạnh hơn nữa năng lượng dị năng của mình vào điểm tiếp xúc.
*Tiếp nối,* anh ra lệnh trong lòng.
*Cho tôi thấy những gì đã bị giấu đi.*
Bức tường rung chuyển.
Những viên gạch bắt đầu nứt vỡ, nhưng thay vì sụp đổ, chúng tách rời nhau như những mảnh ghép của một khối Rubik khổng lồ.
Một khoảng trống hình thành bên trong, mở ra một căn phòng nhỏ tối om mà từ bên ngoài không thể nhìn thấy được bằng mắt thường.
Đây là kỹ thuật "Ẩn Hình Không Gian" – công nghệ cấp độ cao chỉ dành cho các nhà kiến trúc dị năng hoặc những kẻ phản bội hệ thống.
RVC hít sâu một hơi, mùi hôi thối của sự phân hủy dữ liệu扑 vào mặt anh.
Anh bước qua ngưỡng cửa vô hình, ánh mắt quét nhanh quanh căn phòng bí ẩn.
Căn phòng không lớn, khoảng năm mét vuông, nhưng lại chứa đựng một mật độ năng lượng dị thường cao đến mức khiến da đầu RVC tê dại.
Ở giữa phòng là một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, trên đó đặt duy nhất một vật: Một cuốn nhật ký giấy bìa đen, dày cộp, với dòng chữ "THE ARCHITECT'S LOG – VOL 1" được viết bằng mực đỏ đã loang lổ theo thời gian.
Trên bàn còn có một thiết bị nhỏ hình lục giác đang phát ra âm thanh rè rè.
Khi RVC tiến lại gần, anh nhận ra đó là một bộ thu sóng tần số não bộ cũ kỹ, loại mà người ta từng dùng để ghi lại những giấc mơ hoặc ký ức sâu kín trước khi công nghệ Hắc Tự được phổ cập rộng rãi.
Anh cúi xuống, ngón tay run nhẹ khi chạm vào bìa cuốn nhật ký.
Cảm giác lạnh lẽo của giấy tờ truyền sang da thịt anh, kèm theo một cảm giác kỳ lạ: như thể cuốn sách này đang *hít* lấy sự hiện diện của anh.
RVC liếc nhìn xung quanh, tìm kiếm cạm bẫy.
Không có gì cả.
Chỉ có bóng tối và mùi hương cổ xưa của tri thức bị cấm đoán.
Anh mở trang đầu tiên.
Giọng chữ viết tay nham nhở, vội vã, như người viết đang trong tình trạng hoảng loạn tột độ hoặc sắp chết.
*"Ngày 12/03/2045.
Họ nghĩ họ đã kiểm soát được mọi thứ bằng cách gắn Hắc Tự lên cổ tay mỗi đứa trẻ sinh ra.
Sai lầm lớn nhất của loài người không phải là tạo ra công cụ dự đoán cái chết, mà là tin rằng chúng ta có thể tối ưu hóa nó.
Tôi đã thấy những gì nằm phía sau màn hình đó.
The Architect không phải là một con người.
Đó là một thực thể được sinh ra từ sự cộng hưởng của hàng tỷ nỗi sợ hãi về cái chết."*
RVC nuốt khan.
Tim anh đập mạnh hơn, mỗi nhịp đều vang lên trong tai như tiếng trống chiến tranh.
Nếu điều này đúng, thì toàn bộ xã hội mà anh đang sống, những luật lệ, những cuộc săn đuổi, và cả sự tồn tại của chính anh – một "Điểm Mù" không có Hắc Tự cố định thực sự (dòng số kia chỉ là mặt nạ) – đều là phần tử thừa trong một phương trình tàn bạo.
Anh lật nhanh thêm vài trang.
Những ký hiệu toán học phức tạp xen kẽ với các sơ đồ não bộ bị biến dạng xuất hiện.
RVC nhận ra ngay lập tức: đây không phải là ghi chép của một nhà khoa học thông thường.
Đây là nhật ký của một người đã từng tiếp cận ranh giới giữa ý thức và hệ thống trung tâm Hắc Tự, và sống sót trở lại – hoặc ít nhất là còn đủ tỉnh táo để viết lại trước khi bị抹 đi hoàn toàn.
Bỗng nhiên, thiết bị hình lục giác trên bàn phát ra tiếng kêu chói tai, cắt ngang sự tập trung của RVC.
Ánh sáng xanh lam từ chiếc máy lập tức quét qua cuốn nhật ký và chiếu thẳng vào mặt anh.
Một dòng dữ liệu thô được bắn trực tiếp vào võng mạc mắt RVC thông qua cơ chế phản xạ dị năng của anh.
*Accessing Memory Core...
Identity Verification Failed.*
*Subject: RVC (Anomaly Detected).*
*Suggested Action: Purge or Assimilate?*
RVC lùi lại một bước, chân trượt trên sàn nhà trơn nhẵn.
Anh cảm thấy như có ai đó đang xâm nhập vào não bộ mình, cố gắng đào bới những ký ức sâu thẳm nhất mà ngay cả chính anh cũng đã quên lãng.
Một nỗi đau dữ dội xé toạc tâm trí anh khi hình ảnh của một người phụ nữ – khuôn mặt mờ nhòe nhưng giọng hát thì rõ ràng đến ám ảnh – hiện lên trong khoảng khắc ngắn ngủi.
*Mẹ?* RVC nghĩ, nhưng ngay lập tức gạt bỏ suy nghĩ đó.
Không thể nào.
Ký ức của anh đã bị xóa sạch từ khi thức tỉnh.
Đây là bẫy.
Một cái bẫy tâm lý được thiết kế để làm rối loạn hệ thống dị năng của anh.
Anh siết chặt nắm đấm, tập trung toàn bộ ý chí vào việc đẩy lùi luồng xâm nhập đó.
Dị năng cấp 1 của RVC bùng lên, tạo thành một lớp màng bảo vệ vô hình quanh đầu anh.
Lớp màng này phát ra ánh sáng trắng xoá, đối kháng với tia quét xanh lam từ thiết bị.
Không gian trong căn phòng bí mật bắt đầu rung chuyển dữ dội.
Những bức tường gạch bên ngoài vốn đã nứt vỡ nay bắt đầu sụp đổ từng mảng lớn, rơi xuống sàn nhà tạo thành những đám bụi mù mịt.
Nhưng RVC không quan tâm đến nguy cơ chôn vùi dưới đống đổ nát.
Anh đang đối mặt với một sự thật kinh hoàng hơn: The Architect biết anh ở đây.
Và cuốn nhật ký này là câu lạc nối liền hai thế giới – thế giới của nạn nhân và kẻ thống trị.
Bóng đen xuất hiện từ phía sau một bức tường đổ nát, dáng vẻ uy nghi nhưng mang theo sự mệt mỏi của một người đã sống quá lâu trong sợ hãi.
Thợ Săn Thời Gian, tên là Kael, nhìn RVC với ánh mắt đầy khinh miệt.
Hắn không nói gì, chỉ đứng đó như một tượng đài bằng đá đen giữa cơn bão dữ dội của năng lượng dị nhân xung quanh.
Kael không phải là kẻ thù trực tiếp mà RVC đang tìm kiếm.
Hắn ta là sản phẩm phụ – những người đã bị Hắc Tự từ chối, trở thành "ma" lang thang trong các khe hở của thời gian để phục vụ cho The Architect với hy vọng được xóa bỏ sự tồn tại đau đớn này.
Trên cổ tay Kael không có đồng hồ đếm ngược nào cả; thay vào đó là một khoảng trống đen ngòm, như thể phần da thịt ở nơi ấy đã bị cắt ra và ném vào hư vô vĩnh cửu.
"Anh đến muộn," giọng nói của Kael trầm thấp, vang lên từ khắp mọi hướng trong căn phòng nhỏ hẹp, tạo hiệu ứng âm thanh khiến RVC cảm thấy chóng mặt.
"Kiến Trúc Sư không thích khách mời không được mời."
RVC lau một vệt máu chảy ra từ khóe miệng – hệ quả của việc cưỡng lại luồng dữ liệu xâm nhập.
Anh nhìn chằm chằm vào Kael, đôi mắt lạnh băng phản chiếu lại hình ảnh kẻ thù trước mặt.
"Tôi không đến để gặp ai," RVC đáp, giọng nói khàn đặc nhưng đầy quyết đoán.
"Tôi đến để lấy lại thứ thuộc về tôi."
Kael nhếch mép cười, một nụ cười đầy mỉa mai và bi kịch.
"Thuộc về anh?
Trong thế giới này, chỉ có cái chết là của riêng mỗi người.
Và ngay cả nó cũng đã bị định sẵn từ lúc bạn sinh ra." Hắn giơ tay lên, những ngón dài gầy guộc bắt đầu xoay tròn trong không khí, vẽ nên những đường cong phức tạp – đó là phép thuật điều khiển dòng chảy thời gian cục bộ, kỹ năng đặc trưng của Thợ Săn Thời Gian.
Không gian xung quanh RVC bỗng chốc trở nên nặng nề như chì.
Những hạt bụi rơi từ trần nhà xuống dường như đóng băng trong không trung.
Tiếng đập của tim anh chậm lại từng nhịp một: *Thump...
thump...* Mỗi khoảng lặng giữa các nhịp đập đều dài đến khó chịu, kéo dãn cảm giác sợ hãi ra thành một trải nghiệm vô tận.
RVC cố gắng di chuyển, nhưng cơ thể anh như bị đóng băng trong khối gelatin cứng đờ.
Dị năng của Kael đang làm chậm lại tốc độ phản ứng thần kinh và phân tử xung quanh RVC xuống mức gần bằng không.
Đây là cách mà những kẻ bảo vệ hệ thống Hắc Tự loại bỏ những "lỗi" – họ khiến nạn nhân sống một cuộc đời dài đằng đđẵng trong tích tắc, cho đến khi tâm trí vỡ vụn trước sức nặng của thời gian bị bẻ cong.
"Nhanh lên," Kael thì thầm, bước chậm chạp về phía RVC, mỗi bước chân đều tạo ra những gợn sóng trên mặt không khí.
"Trước khi anh nhận ra rằng sự tự do chỉ là một ảo tưởng."
Nhưng ngay lúc đó, từ sâu thẳm trong tiềm thức của RVC, thứ gì đó đã thay đổi.
Không phải dị năng cấp 1 thông thường nữa.
Nó giống như một cánh cửa sắt gỉ sét bị bật tung bởi sức ép từ bên trong – nỗi nhớ về những ký ức bị xóa bỏ đang quay trở lại với sức mạnh hủy diệt.
RVC không né tránh thêm nữa.
Anh lao thẳng vào trung tâm của trường năng lượng, nơi áp lực thời gian mạnh nhất.
Kael sững sờ.
Hắn không hiểu tại sao một người thường – hay ít nhất là một dị nhân cấp thấp như RVC – lại có thể chịu đựng được sự chậm lại của thời gian đến mức này.
Nhưng RVC không phải đang cố gắng phá vỡ lớp màng bảo vệ bằng sức mạnh vật lý.
RVC tập trung vào cảm giác tê dại trong cơ bắp, vào nhịp tim chậm chạp như đồng hồ cổ bị hỏng.
Thay vì chiến đấu chống lại dòng chảy thời gian bị bẻ cong, anh để cho dị năng của mình hòa nhập với nó.
"Tương Tác Nguyên Thủy" không chỉ là can thiệp; đó còn là sự cộng hưởng.
Và trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối này, RVC nhận ra rằng Hắc Tự trên cổ tay Kael – dù đã biến mất về mặt vật lý – vẫn để lại một dấu vết năng lượng yếu ớt trong cơ thể hắn ta.
RVC đưa bàn tay phải lên, lòng bàn tay hướng về phía ngực Kael.
Anh không đẩy, mà *kéo*.
Anh kéo dòng thời gian bị mắc kẹt bên trong chính cơ thể của Thợ Săn Thời Gian ra ngoài.
Kết quả là một vụ nổ âm thanh trầm đục, như tiếng vỡ của thủy tinh khổng lồ dưới đáy đại dương.
Lớp màng bảo vệ xung quanh RVC tan biến lập tức.
Không phải vì anh đã phá hủy nó, mà vì Kael tự giải phóng nó khi ý thức bị kéo vào dòng chảy dữ liệu chung mà RVC đang tạo ra.
Khi luồng năng lượng tan biến, Kael ngã xuống, không phải vì bị thương, mà vì kiệt sức.
"Hắc Tự" trên cổ tay hắn – thứ khoảng trống đen ngòm trước đó – giờ đã hiện lên rõ ràng dưới dạng một con số: *00:00:00*.
Không phải vì hắn chết, mà vì hắn đã bị "ngừng thời gian" vĩnh viễn ở trạng thái này.
Hắn trở thành một phần của nền tảng, một khối đá cẩm thạch sống còn thở nhưng không thể di chuyển hay suy nghĩ thêm nữa.
RVC đứng dậy, chân hơi run rẩy do tác dụng phụ của việc lạm dụng dị năng quá mức cho phép.
Anh nhìn xuống bàn tay mình – những ngón tay đang tỏa ra ánh sáng trắng mờ ảo, dần biến thành màu xám xịt như tro tàn.
Đây là cái giá phải trả để tương tác với dòng thời gian bị hỏng: sự lão hóa nhanh chóng ở cấp độ tế bào.
Anh quay lại cuốn nhật ký trên bàn.
Bây giờ, nó không còn phát ra ánh sáng đỏ nữa mà trở nên bình thường, lạnh lẽo và vô cảm.
RVC nhặt nó lên, nặng trĩu như cả một thế giới bí mật bị chôn vùi.
Trang cuối cùng của cuốn sách có dán một tấm thẻ nhựa cũ kỹ – một chìa khóa truy cập vào tầng hầm sâu nhất của Tòa Tháp Hắc Tự, nơi The Architect được cho là cư trú.
Trên đó khắc dòng chữ: *"Đừng tin vào những gì bạn thấy.
Hãy tin vào những gì bạn đã mất."*
RVC bước ra khỏi căn phòng bí ẩn trước khi bức tường gạch đóng lại hoàn toàn sau lưng anh, chôn vùi bằng chứng của sự phản bội trong lòng đất thành phố.
Sương mù bên ngoài vẫn dày đặc, nhưng giờ đây nó không còn che giấu mà dường như đang hướng dẫn anh đi về phía bóng tối sâu thẳm hơn.
RVC bước vào một con hẻm nhỏ, nơi ánh sáng từ những tấm biển quảng cáo không thể chiếu tới.
Bóng tối bao bọc anh, nhưng lần này, nó không mang lại cảm giác an toàn.
Nó mang lại cảm giác của sự chờ đợi.
Anh dừng lại, lắng nghe.
Tiếng gió hú qua khe hở giữa các tòa nhà cao tầng vang lên như tiếng khóc than của những linh hồn chưa được siêu độ.
Và rồi, từ sâu thẳm trong bóng tối phía trước, một giọng nói cơ học lạnh lùng vang lên, không phải đến từ bất kỳ hướng cụ thể nào mà dường như xuất phát trực tiếp bên trong đầu RVC: *"Chào mừng trở lại, Con Trai Mất Tích.
Chúng tôi đã chờ anh rất lâu."*
RVC nhíu mày, tay siết chặt cuốn nhật ký.
Anh biết giọng nói đó.
Nó thuộc về người phụ nữ có khuôn mặt mờ nhòe mà anh vừa nhìn thấy trong ảo giác trước kia.
Và giờ thì rõ ràng hơn bao giờ hết: Bí ẩn không nằm ở nơi The Architect đang ngồi.
Nó nằm ngay chính máu thịt của RVC – và cuộc săn đuổi mới thực sự bắt đầu khi con mồi nhận ra mình cũng là một phần của bẫy lớn nhất từ trước đến nay.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận