Chương 37
Nó lơ lửng, từng giọt dung dịch ăn mòn màu xanh lá cây nhạt bị đóng băng trong không khí, phản chiếu ánh sáng neon nháy nhấp nhô từ những biển hiệu quảng cáo cũ kỹ bên kia con hẻm tối đen.
RVC nằm vật vã dưới đống sắt vụn gỉ sét, ngực anh phập phồng dữ dội như một cái quạt gió sắp đứt cánh tuabin.
Mùi ozon nồng nặc—hương vị đặc trưng của năng lượng dị năng dư thừa sau khi va chạm—thấm vào mũi anh, kích thích những dây thần kinh đã bị căng thẳng đến giới hạn chịu đựng.
Máu từ vết thương bên sườn thấm đẫm áo khoác da cũ kỹ, trộn lẫn với bùn đất và dầu mỡ công nghiệp tạo thành một lớp nhầy lạnh giá bám trên da thịt.
Nhưng RVC không cảm thấy đau đớn nhiều như anh nghĩ.
Sự tê liệt lan tỏa từ cánh tay phải sang vai trái mới là thứ đáng sợ hơn cả cái chết.
Anh nhìn lên, qua kẽ những giọt mưa axit đóng băng, và thấy bóng dáng của K đang tiến lại gần.
K, gã "Sát thủ Thời Gian" cấp B, bước đi với sự uyển chuyển kỳ lạ của một con thú săn mồi đã bao vây được nạn nhân trong lồng sắt.
Trên cổ tay trái của K, chiếc đồng hồ đếm ngược Hắc Tự vẫn hiển thị những con số đỏ rực: *04:12:35*.
Bốn giờ nữa, anh ta sẽ chết theo định mệnh khắc nghiệt nhất mà xã hội này áp đặt lên dị nhân.
Nhưng hiện tại, K không quan tâm đến cái chết của mình.
Anh ta chỉ quan tâm đến việc kết thúc RVC trước khi đồng hồ đếm ngược của chính mình về số 0.
"Ngươi đã chạy đủ rồi," K nói, giọng trầm đục vang vọng giữa những bức tường bê tông ẩm ướt.
Ánh mắt anh ta lạnh băng, không có chút cảm xúc nào ngoại trừ sự thỏa mãn khi nhìn thấy con mồi tuyệt vọng.
"Hệ thống đã cảnh báo tôi về ngươi từ ba ngày trước.
Một biến số bất ổn định.
Một lỗi hệ thống cần được sửa chữa." RVC cố gắng cử động ngón tay cái của bàn tay trái, nơi ký hiệu vòng tròn bị cắt đôi đang quay chậm lại, yếu ớt như ngọn nến cuối cùng trong cơn bão.
Anh không thể kích hoạt dị năng ngay lúc này.
Cơ thể anh kiệt quệ sau cú va chạm với tường bê tông ở đoạn đường trước đó.
Năng lượng bên trong đã cạn kiệt, chỉ còn lại những tia lửa li ti tàn dư.
"Biến số?" RVC khạc ra một ngụm máu lẫn bọt nhớt.
virus?" K nhíu mày, vẻ ngạc nhiên thoáng qua trên khuôn mặt đầy sẹo của anh ta nhanh chóng biến mất vào sự hung hãn.
Anh ta giơ tay phải lên, những ngón tay dài và mảnh khảnh bắt đầu phát sáng màu tím nhạt—dấu hiệu cho thấy anh ta đang chuẩn bị kích hoạt kỹ năng "Đóng Băng Thời Gian".
"Ngươi không có quyền đặt tên cho chính mình," K quát lên, tiếng nói của anh ta vang lên kèm theo một âm thanh rè rĩ như nhiễu sóng radio.
"Hãy chết đi để hệ thống trở lại bình thường." RVC nhắm mắt lại, hít thở sâu vào trong phổi đầy bụi kim loại và axit.
Anh không sợ hãi.
Sự sợ hãi là một phản ứng sinh học tốn nhiều năng lượng, mà anh hiện tại không có đủ để chi trả cho nó.
Thay vì hoảng loạn, tâm trí RVC trở nên tĩnh lặng lạ thường, giống như mặt hồ phẳng lặng trước khi cơn bão tố ập đến.
Trong sự im lặng ấy, những ký ức rời rạc từ chương trước bắt đầu nối lại thành một chuỗi logic đáng sợ.
Những thuật ngữ đó không thuộc về ngôn ngữ của con người bình thường trong thế giới này.
Chúng là mã nguồn.
Và RVC cảm thấy chúng...
quen thuộc đến rợn người.
Anh mở mắt ra, nhìn thẳng vào K đang lao tới với tốc độ vượt quá khả năng nhận thức thông thường.
Nhưng lần này, RVC không cố gắng né tránh.
Anh để mặc cơ thể mình nằm im trên đống sắt vụn, chờ đợi cái chết—or sự giải thoát—ập đến.
K sững người khi thấy đòn tấn công của mình trượt mục tiêu một cách kỳ lạ.
Không phải vì RVC đã di chuyển, mà không gian xung quanh gã Sát thủ Thời Gian bỗng chốc trở nên dày đặc như xi măng lỏng.
Những giọt mưa axit trước đây lơ lửng, giờ đây rơi xuống chậm rãi theo nhịp điệu của một bản giao hưởng ma quái.
Sự ngạc nhiên chỉ kéo dài một phần mười giây đối với K, nhưng trong thế giới bị chậm lại mà RVC đang cảm nhận được qua trực giác dị nhân cấp 1 vừa thức tỉnh, đó là một eternity—một khoảng thời gian vô tận đủ để anh ta phân tích từng cử động cơ bắp của kẻ thù.
K lập tức thay đổi hướng, chân đạp vào một tảng đá lớn vỡ vụn bên cạnh, lực tác dụng đẩy anh ta bật lùi ra sau ba mét để tạo khoảng cách an toàn.
Bề mặt bê tông dưới giày K nứt nẻ dưới sức ép của cú đạp đó, bụi phấn trắng bay lên như sương mù dày đặc.
Tuy nhiên, RVC không cho anh ta cơ hội thở phào nhẹ nhõm.
Khi K vừa hoàn thành cú bật nhảy, một luồng năng lượng đen kịt từ lòng bàn tay phải của RVC phóng ra.
Nó không mang hình dạng vật lý rõ ràng—không phải tia lửa điện hay dòng khí nén—mà giống như một vết nứt trong thực tại, lan tỏa với tốc độ ánh sáng nhưng lại bị giam cầm bởi trường hấp lực mà K đang cố gắng duy trì.
K hét lên khi luồng năng lượng đen chạm vào vùng ngực của anh ta.
Không có tiếng nổ, không có khói lửa.
Chỉ có âm thanh rè rĩ của kim loại bị bẻ cong và xương cốt vỡ vụn dưới áp suất cực cao từ bên trong cơ thể.
Gã Sát thủ Thời Gian bay ngược trở lại va đập mạnh vào bức tường bê tông phía sau mình, tạo ra một hố lõm sâu thẳm hình người.
RVC đứng dậy, chân anh run rẩy nhưng vẫn giữ được thăng bằng tuyệt đối.
Anh cảm thấy một sự kiệt sức tột độ lan tỏa khắp cơ thể, như будто vừa chạy hết marathon mà không uống一滴 nước.
Dị năng của anh—thứ anh chưa từng kiểm soát hoàn toàn—đang tiêu hao sinh lực nhanh hơn bất kỳ ai khác có thể tưởng tượng được.
"Không..." K khạc ra một ngụm máu tươi từ vết nứt trên môi, giọng nói giờ đây yếu ớt và đầy vẻ kinh hoàng thay vì hung hăng.
"Điều đó...
không thể xảy ra.
Ngươi chỉ là cấp 1.
Làm sao ngươi có thể phá vỡ trường thời gian của tôi?" RVC bước tới chậm rãi, mỗi bước chân đều in rõ dấu bùn đen trên nền đất ẩm ướt.
Ánh mắt anh lạnh lùng, phân tích cấu trúc cơ bắp và điểm yếu còn lại trên người K.
Anh không nói gì.
Chỉ cần hành động thôi cũng đủ để trả lời câu hỏi đó.
K cố gắng đứng dậy, nhưng hai tay của gã Sát thủ Thời Gian đã bị tê liệt hoàn toàn—một hiệu ứng phụ từ luồng năng lượng đen vừa rồi.
Những đường vân tím nhạt trên da thịt anh ta giờ đây chuyển sang màu xám xịt, dấu hiệu cho thấy hệ thống tuần hoàn đang sụp đổ dưới áp lực của dị năng đối phương.
"Ngươi là ai?" K gầm lên lần cuối cùng trước khi cơ thể anh ta gục xuống, quỳ gối trên đống gạch vụn.
"Ai đã gửi ngươi đến đây?
Tổ chức 'Mắt Thần'?
Hay chính phủ Liên bang Dị Nhân?" RVC dừng lại ngay phía trước mặt K.
Khoảng cách giữa họ chỉ còn một mét—đủ gần để RVC có thể nhìn thấy những giọt mồ hôi lạnh đọng trên trán kẻ thù, và đủ xa để anh ta không thể với tới nếu muốn tự vệ.
"Tôi không được gửi đến," RVC nói, giọng của anh khàn đặc vì mất máu nhưng lại mang theo một sự chắc chắn đáng sợ.
"Tôi là kết quả." K mở to mắt, vẻ kinh hãi trên khuôn mặt anh ta lớn hơn cả khi đối diện với cái chết.
Anh ta nhìn chằm chằm vào cổ tay phải của RVC, nơi ký hiệu vòng tròn bị cắt đôi đang quay nhanh đến mức tạo ra những ảo ảnh thị giác.
Và bên dưới nó, dòng chữ `SYSTEM_RESET IMMINENT` vẫn còn đó, nhưng giờ đây màu sắc đã chuyển từ đỏ sang đen tuyền—màu của sự hư vô.
"Không..." K thì thầm, giọng run rẩy.
"Ngươi không phải là một dị nhân bình thường...
Ngươi là..." RVC đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào má K.
Không có sát khí, không có thù hận.
Chỉ đơn thuần là một cử động của sự tò mò bệnh hoạn.
Anh muốn biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo trong kịch bản này mà anh vô tình trở thành đạo diễn.
K cuối cùng cũng bắt được RVC.
Hoặc ít nhất thì đó là cách nó trông giống như từ góc nhìn bên ngoài, nếu có ai đó chứng kiến cảnh tượng điên rồ này giữa cơn mưa axit.
Thực tế, K đã không dùng sức mạnh vật lý mà lợi dụng sự mất cân bằng năng lượng tạm thời của RVC để lao vào ôm chầm lấy anh ta từ phía sau.
Gã Sát thủ Thời Gian tóm chặt cổ RVC, nâng anh lên khỏi mặt đất một cách dễ dàng nhờ vào lực đẩy phản lực từ đôi chân còn hoạt động bình thường.
Cánh tay K siết chặt quanh eo RVC, ngón tay bấm sâu vào thịt đến mức gây ra cảm giác đau nhói buốt lạnh lan tỏa khắp cơ thể nạn nhân.
RVC nghẹt thở, chân chới với trong không trung, bàn đạp tìm kiếm điểm tựa nhưng chỉ gặp phải không khí loãng và mùi thối của rác thải công nghiệp.
K cười khẩy, một nụ cười đầy vẻ thắng thế của kẻ đã cầm chắc quân cờ trong tay suốt nhiều năm qua dưới sự bảo trợ của những tổ chức ngầm.
"Con số của ngươi đang giảm, phải không?" K hỏi, giọng nói trầm đục vang lên ngay sát tai RVC, hơi thở nóng hổi phả vào da thịt lạnh giá của anh.
"Ngươi cảm thấy nó đúng không?
Cảm giác như có ai đó đang rút linh hồn ra khỏi cơ thể từng chút một mỗi giây trôi qua.
Ngươi đang tự kết liễu mình bằng cách sử dụng sức mạnh này." RVC cố gắng cử động ngón tay, cố gắng kích hoạt dị năng một lần nữa để phá vỡ vòng vây chết chóc của K.
Nhưng cơ thể anh đã kiệt quệ đến mức không còn phản hồi lại mệnh lệnh từ não bộ.
Những đường gân trên cổ RVC nổi lên rõ rệt như những con rắn nhỏ đang bò lổm ngổm dưới da thịt, đấu tranh sinh tử với áp lực siết chặt từ bàn tay của K.
"Đừng lo lắng," K tiếp tục nói, giọng điệu trở nên dịu dàng một cách đáng sợ, giống như một người thầy đang giảng giải bài học cho trò chơi không biết nghe lời.
"Khi ngươi chết đi, hệ thống sẽ quét xác thải và thu hồi năng lượng thừa.
Chúng tôi gọi đó là 'Vệ Tinh'.
Và ngươi...
ngươi chính là mục tiêu vệ tinh số 402." RVC cố gắng mở mắt ra để nhìn K rõ hơn, nhưng tầm nhìn của anh đang mờ dần do thiếu oxy.
Trong khoảnh khắc tối tăm ấy, một giọng nói khác vang lên trong đầu anh—không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm vùng não bộ nơi ký ức bị phong ấn nằm ẩn nấp.
*“Đừng tin anh ta,”* giọng nói đó thì thầm, mang âm sắc quen thuộc đến rợn người của chính RVC nhưng lại trẻ trung hơn, trong trẻo hơn nhiều so với bản thân hiện tại.
*“Anh ấy không phải là Sát thủ Thời Gian.
Anh ấy là một bộ phận của chương trình kiểm duyệt.”* K sững sờ khi thấy biểu cảm trên khuôn mặt RVC thay đổi từ tuyệt vọng sang...
Gã Sát thủ Thời Gian nhíu mày, nghi ngờ rằng mình đã nghe nhầm hoặc bị ảnh hưởng bởi hiệu ứng phụ nào đó từ dị năng đối phương.
"Ngươi đang nghĩ gì vậy?" K hỏi, giọng căng thẳng hơn trước.
"Tại sao ngươi không sợ hãi?" RVC mỉm cười trong bóng tối của sự ngạt thở.
Đó là một nụ cười kỳ lạ—đầy sự chấp nhận và cả sự mỉa mai cay đắng dành cho định mệnh.
Anh hiểu rồi.
Tất cả những gì anh đã trải qua, tất cả những trận chiến vô nghĩa, tất cả những lần gần chết...
chúng không phải là tai nạn ngẫu nhiên.
Chúng là các bài kiểm tra stress.
Và giờ đây, RVC đang đứng ở ngưỡng cửa của kết quả cuối cùng.
Anh ngừng kháng cự hoàn toàn.
Cơ thể thả lỏng, buông bỏ mọi cố gắng sinh tồn bản năng.
Điều đó khiến K ngạc nhiên đến mức nới lỏng lực siết một chút—đúng như những gì RVC mong đợi.
K sập xuống, chết ngay lập tức.
Không có máu bắn ra tóe thành hình hoa văn đẹp mắt trên nền bê tông xám xịt, không có tiếng hét cuối cùng đầy bi tráng của kẻ phản diện trong các bộ phim hành động rẻ tiền.
Chỉ có một âm thanh "bíp" khô khan, ngắn ngủi và đáng sợ phát ra từ chiếc đồng hồ đếm ngược Hắc Tự trên cổ tay K khi con số về 00:00:00 chính xác đến từng mili giây.
Ngay lúc đó, một luồng năng lượng đen kịt từ xác K bắn vào người RVC như những sợi dây thép mảnh khảnh nhưng vô hình.
Nó xâm nhập qua các lỗ chân lông, len lỏi vào mạch máu và lan tỏa khắp cơ thể với tốc độ chóng mặt.
NVC cảm thấy một sức mạnh khủng khiếp tràn vào, lấp đầy những khoảng trống năng lượng trước đó đã cạn kiệt hoàn toàn.
Nhưng đây không phải là sự hồi phục bình thường—đây là sự chiếm đóng.
Cơ bắp RVC co rút dữ dội khi hệ thống thần kinh của anh phải đối mặt với khối lượng thông tin khổng lồ mà luồng năng lượng này mang theo.
Không chỉ là sức mạnh vật lý, mà còn là những mảnh ký ức không thuộc về anh: hình ảnh một phòng thí nghiệm lạnh giá dưới lòng đất sâu thẳm, tiếng máy móc whirring phát ra từ những cỗ máy duy trì sự sống cho hàng trăm cơ thể dị nhân khác bị giam cầm trong các ống kính chứa đầy dịch nuôi cấy màu xanh lá cây, và khuôn mặt của một người phụ nữ mặc áo lab trắng đang nhìn vào màn hình hiển thị dòng chữ `PROJECT: BLIND SPOT - PHASE 3 INITIATED`.
RVC quỳ xuống trên nền đất bùn lầy lội, hai tay ôm lấy đầu như thể cố gắng ngăn chặn sự sụp đổ của chính tâm trí mình.
Những đường vân năng lượng đen dưới da anh bắt đầu lan tỏa nhanh hơn, tạo thành một mạng lưới phức tạp giống như hệ thống rễ cây hoặc mạch điện tử vi mô phủ kín toàn bộ cơ thể từ chân đến cổ.
Mưa axit vẫn rơi xuống, nhưng giờ đây nó không còn ăn mòn bê tông nữa mà bốc hơi ngay khi chạm vào trường năng lượng bảo vệ xung quanh RVC.
Không khí xung quanh trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ—không có tiếng động của thành phố phía xa, không có tiếng gió hú qua những khe hở tòa nhà đổ nát.
Chỉ có âm thanh đập thình thịch trong tim anh và giọng nói thì thầm liên tục từ sâu bên trong não bộ.
*“Dữ liệu tải về hoàn tất,”* giọng nói đó lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, mang theo một sự thỏa mãn tàn nhẫn mà RVC chưa từng nghe thấy ở bất kỳ ai trước đây.
*“Đồng bộ hóa 98%.
Lỗi hệ thống được sửa chữa.”* RVC mở mắt ra.
Màu sắc của thế giới xung quanh đã thay đổi hoàn toàn.
Những tòa nhà cao tầng phía xa giờ đây xuất hiện những đường viền sáng màu vàng neon lơ lửng trong không khí, giống như khung xương hiển thị trong phần mềm thiết kế 3D.
Trên mỗi người dân đi lại trên các con phố cách đó vài trăm mét—dù anh ta không thể nhìn thấy họ trực tiếp qua khoảng cách và sương mù mưa axit—đều có một thẻ danh tính ảo lơ lửng phía sau đầu, hiển rõ tên tuổi, cấp độ dị năng và...
ngày giờ chết của họ.
Và trên xác K nằm bất động bên cạnh, RVC thấy một dòng chữ nhỏ hiện lên ngay trên trán người đã khuất: `STATUS: RECYCLED`.
Anh đứng dậy, cảm giác nhẹ bẫng đến mức đáng sợ.
Không còn mệt mỏi, không còn đau đớn từ vết thương sườn.
Thay vào đó là sự tỉnh táo tuyệt đối và khả năng nhận thức vượt xa giới hạn của một con người bình thường—hoặc thậm chí cả dị nhân cấp B như K vừa rồi.
RVC nhìn xuống đôi tay của mình.
Những đường vân đen dưới da giờ đây không còn lan tỏa hỗn loạn mà sắp xếp thành những ký tự mã hóa phức tạp, liên tục thay đổi và cập nhật thông tin theo thời gian thực.
Anh nhận ra rằng chúng không chỉ là trang trí—chúng đang quét môi trường xung quanh, phân tích cấu trúc vật lý, dự đoán chuyển động của các hạt mưa axit và tính toán xác suất sống sót cho mọi kịch bản chiến đấu tiềm năng trong vòng 5 giây tới.
"Thú vị," RVC thì thầm với chính mình, giọng nói giờ đây mang theo một sự lạnh lùng máy móc mà anh chưa bao giờ sở hữu trước đó.
"Vậy nên...
tôi không phải là nạn nhân." Anh quay sang nhìn xác K lần cuối cùng rồi bước đi qua đống sắt vụn, bỏ lại phía sau cái chết của gã Sát thủ Thời Gian như thể nó chỉ là một chi tiết nhỏ nhặt trong bức tranh lớn hơn mà anh đang dần ghép lại.
Mưa axit vẫn rơi xuống khu công nghiệp cũ, nhưng RVC không cần trú ẩn nữa.
Trường năng lượng xung quanh cơ thể anh đủ mạnh để đẩy lùi bất kỳ tác nhân ăn mòn nào từ môi trường độc hại này.
Trước khi rời khỏi con hẻm tối tăm, RVC dừng lại và đưa tay lên chạm vào cổ tay trái của chính mình—nơi chiếc đồng hồ Hắc Tự cá nhân vẫn hiển thị ngày giờ chết của anh ta: *2049-11-15 23:59:59*.
Con số đó đã không thay đổi trong suốt hai mươi lăm năm qua.
Nhưng bây giờ, bên dưới dòng chữ đếm ngược ấy, một thông báo mới vừa xuất hiện bằng màu đỏ tươi rực rỡ như máu tươi vừa đổ ra: `WARNING: DESTINATION LOCKED OVERRIDE DETECTED.` `NEW TARGET ACQUIRED: THE ARCHITECT.` RVC nhíu mày, cảm thấy một cơn đau nhói buốt xuyên qua thái dương.
Tên gọi đó—The Architect (Kiến Trúc Sư)—không nằm trong bất kỳ cơ sở dữ liệu công khai nào mà anh từng tiếp cận trước đây.
Nó thuộc về tầng lớp tối thượng của thế giới ngầm dị nhân, những người được cho là đã vượt lên trên cả hệ thống Hắc Tự để kiểm soát dòng chảy số phận của toàn bộ xã hội loài người.
Và giờ đây, RVC biết rằng mình không chỉ đơn thuần là một "Điểm Mù" hay "Virus" cần bị loại bỏ.
Anh ta là chìa khóa duy nhất có thể mở ra cánh cửa dẫn đến phòng điều khiển trung tâm nơi The Architect ngồi trấn trị.
Nhưng để lấy được nó...
anh sẽ phải trả giá bằng thứ quý giá nhất mà con người còn lại sau khi mất đi ký ức: sự nhân tính của chính mình.
RVC bước vào
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận