Chương 36

Không khí trong căn hộ cao cấp nặng trĩu mùi ozone và mùi kim loại tanh tưởi của máu.

Nó không phải là máu đỏ tươi, mà là một chất lỏng sẫm màu, gần như đen thẫm, chảy từ dưới cơ thể người đàn ông vest đen nằm co quắp trên sàn.

Người Quan sát viên cấp cao của Cục Quản Lý Thời Gian vẫn đang run rẩy, hai tay ôm chặt lấy cổ tay mình, ngón tay cái móc sâu vào da thịt như thể cố gắng xé nát những con số đang nhấp nháy trên đó.

RVC đứng im, ánh mắt lạnh băng nhìn xuống.

Giày anh dính đầy bụi tro từ xác của Elias – hay đúng hơn là từ bản sao lưu của Elias.

Trên cổ tay RVC, Hắc Tự đã biến mất.

Thay vào đó là một ký hiệu vòng tròn bị cắt đôi, phát ra một ánh sáng mờ nhạt, xanh dương, giống hệt màu mắt của Elias trong ký ức.

Ký hiệu đó đập thình thịch, không theo nhịp tim, mà theo nhịp của một cái gì đó lớn hơn, vĩ đại hơn.

Một cái đồng hồ đếm ngược không dành cho một người, mà cho cả hệ thống.

RVC cúi xuống, dùng đầu ngón tay cái chạm nhẹ vào má người Quan sát viên.

Da mặt người đàn ông lạnh ngắt, cứng đờ như đá.

Nhưng điều khiến RVC rùng mình không phải là cái chết, mà là những dòng chữ đang hiện lên trên không khí trước mặt anh.

Chúng không phải là mã nhị phân thông thường.

Chúng là những mệnh lệnh hệ thống, được viết bằng chính năng lượng dị năng của RVC, đang rò rỉ ra khỏi cơ thể anh như một vết nứt trên kính vỡ.

`ERROR: USER RVC DETECTED.

ADMIN PRIVILEGES ACTIVE.`
`WARNING: TEMPORAL PARADOX IMMINENT.`
`ACTION: PURGE INITIATED.`

RVC lùi lại một bước, gót chân chạm vào một mảnh vỡ của chiếc hộp kim loại.

Anh cảm thấy một cơn đau nhói trong thái dương, như thể có ai đó đang dùng khoan điện xuyên thẳng vào não.

Những ký ức về bãi biển, về Elias trẻ tuổi, về những xác người mang khuôn mặt của chính anh, tất cả quay cuồng trong đầu.

Anh không chỉ là một dị nhân.

Anh là một lỗ hổng.

Một lỗi trong mã nguồn của sự thực.

Và hệ thống đang cố gắng sửa nó bằng cách xóa bỏ anh.

Anh cúi xuống, nhặt lấy chiếc vest đen còn nguyên vẹn từ trên người người Quan sát viên.

Vải áo lạnh lẽo và cứng cỏi.

RVC khoác nó lên vai, che đi bộ đồ bảo hộ trắng tinh giờ đã nhuốm máu đen.

Anh cần phải di chuyển.

Ở đây không còn an toàn.

Căn hộ này, từng là nơi ẩn náu, giờ đã trở thành một cái bẫy tử thần.

Camera giám sát sinh trắc học ở sảnh chờ chắc chắn đã ghi lại sự biến mất của Hắc Tự trên cổ tay anh.

Cảnh báo đã được gửi đi.

RVC mở cửa ra, bước ra hành lang.

Ánh đèn khẩn cấp nhấp nháy đỏ, tạo ra những bóng đen dài và méo mó, giống như những con quái vật đang nhe nanh.

Anh không nhìn lại.

Anh không có thời gian để sợ hãi.

Anh chỉ có một mục tiêu duy nhất: tìm ra nơi mà Hắc Tự không thể nhìn thấy.

Tìm ra "Điểm Mù".


RVC chạy vào một con hẻm nhỏ phía sau tòa nhà, cố gắng ổn định hô hấp.

Cánh cửa sắt đóng sập lại phía sau lưng, chặn đứng năm người Cleaner đang lao tới.

Tiếng kim loại va vào kim loại vang lên dữ dội, nhưng không ai có thể phá vỡ cánh cửa đã được RVC "khóa" bằng một lệnh mã đơn giản.

Trong bóng tối của con hẻm, mùi ẩm mốc và rác thải cũ kỹ扑 vào mũi.

RVC dựa lưng vào bức tường bê tông lạnh lẽo, trượt xuống.

Anh ôm đầu, hai tay siết chặt lấy mái tóc.

Không phải đau về thể xác, mà là đau về tinh thần.

Mỗi lần anh sử dụng dị năng, anh cảm thấy một phần ký ức của mình bị xé ra.

Anh nhớ lại lời của Quan sát viên: *"Bạn là lỗi hệ thống."*

Nhưng tại sao?

Tại sao anh lại là lỗi?

RVC nhắm mắt lại, cố gắng hình dung cấu trúc của thành phố trong đầu.

Những tòa nhà cao tầng không phải là bê tông và thép.

Chúng là những cột dữ liệu.

Những con người không phải là sinh vật sống.

Họ là những biến số.

Và Hắc Tự...

Hắc Tự là giá trị cuối cùng của mỗi biến số.

Khi giá trị đó đạt đến 0, biến số bị xóa.

Nhưng RVC không có giá trị 0.

Anh không có Hắc Tự.

Anh là một biến số không xác định.

Một biến số mà hệ thống không thể tính toán.

Đó là lý do tại sao anh nguy hiểm.

Không phải vì sức mạnh của anh, mà vì sự *không chắc chắn* của anh.

Trong một thế giới được tối ưu hóa bởi sự xác định, sự không chắc chắn là thảm họa.

Đột nhiên, một bóng người lao ra từ bóng tối, chặn đường anh.

Không phải Cleaner.

Là một cô gái trẻ, mặc áo khoác mưa màu xanh lá cây, tóc ướt sũng, dính chặt vào khuôn mặt nhợt nhạt.

Cô ta không có Hắc Tự.

Cổ tay cô trơn tru, trắng bệch.

Nhưng trên trán cô, một vết sẹo hình chữ Y đang phát ra ánh sáng đỏ mờ.

Cô gái nhìn RVC với đôi mắt sắc lẹm, đầy vẻ cảnh giác.

Trong tay cô là một khẩu súng ngắn cũ kỹ, nòng súng hướng thẳng vào ngực RVC.

"Ngừng lại," cô gái nói, giọng khàn khàn, như thể cô vừa mới mất tiếng nói sau một thời gian dài im lặng.

"Nếu anh bước thêm một bước nữa, tôi sẽ bắn anh.

Không phải vì tôi sợ anh.

Mà vì tôi sợ những gì anh mang theo."

RVC nâng tay lên, lòng bàn tay mở ra.

"Tôi không muốn chiến đấu," anh nói, giọng trầm, mệt mỏi.

"Tôi chỉ đang tìm đường ra."

"Không có đường ra," cô gái cười lạnh, nụ cười đầy vẻ mỉa mai.

"Chỉ có những vòng lặp.

Anh nghĩ anh đang chạy trốn?

Anh chỉ đang đi vào một bẫy khác.

Hệ thống này không cho phép ai thoát ra.

Trừ khi..."

"Trừ khi gì?" RVC hỏi, nghiêng đầu.

"Trừ khi anh chấp nhận trở thành một phần của nó," cô gái đáp, ánh mắt sắc như dao cạo.

"Hoặc phá vỡ nó hoàn toàn."

RVC nhìn vào vết sẹo trên trán cô gái.

Anh cảm thấy một sự cộng hưởng kỳ lạ.

Giống như hai tần số sóng đang gặp nhau, tạo ra một tiếng vang nhỏ.

Cô gái này...

cô ta cũng là một lỗi hệ thống.

Một người khác không có Hắc Tự.

"Anh là ai?" RVC hỏi.

"Tôi là người dọn dẹp," cô gái nói, nhưng lần này, giọng cô có chút run rẩy.

"Và anh là rác cần được xử lý."

Nhưng RVC không tin cô.

Anh thấy sự sợ hãi trong mắt cô.

Không phải sợ anh.

Mà sợ chính mình.

Sợ những gì cô đã phải làm để sống sót.

Sợ những gì cô sẽ phải làm tiếp.

RVC bước tới, không hề run sợ.

"Nếu tôi là rác, thì tại sao anh lại chưa bắn tôi?"

Cô gái hạ khẩu súng xuống một chút, nhưng ngón tay vẫn đặt trên cò súng.

"Vì tôi cần biết sự thật.

anh là chìa khóa."


*"Chúng tôi đã biết bạn là ai.

Đừng tin anh ta.

Anh ta không phải là Điểm Mù.

Anh ta là Virus."*

Tiếng nói đó vang lên từ đâu đó sâu thẳm trong đầu RVC.

Không phải từ cô gái.

Không phải từ hệ thống.

Mà từ chính nội tâm của anh.

Một giọng nói khác.

Một giọng nói mà anh chưa từng nghe, nhưng lại quen thuộc đến rợn người.

RVC mở mắt.

Anh đang đứng giữa con hẻm.

Cô gái vẫn đang nhìn anh, khẩu súng vẫn hướng về phía anh.

Nhưng mọi thứ xung quanh đã thay đổi.

Những bức tường bê tông giờ đây là những dòng mã xanh lá cây.

Những giọt nước mưa là những ký tự đang rơi.

Và trên mặt đất, những vệt máu đen của người Quan sát viên giờ đây là những dòng lệnh lỗi: `FATAL ERROR`.

RVC nhìn xuống cổ tay mình.

Ký hiệu vòng tròn bị cắt đôi đang quay tròn, ngày càng nhanh.

Và bên dưới nó, một dòng chữ nhỏ hiện ra, không phải bằng tiếng Việt, không phải bằng tiếng Anh, mà bằng một ngôn ngữ mà anh không thể hiểu, nhưng lại cảm nhận được ý nghĩa.

`SYSTEM_RESET IMMINENT.

PREPARE FOR PURGE.`

RVC mỉm cười.

Anh không biết tại sao.

Nhưng anh cảm thấy...

Cô gái nhìn xuống cổ tay mình.

Nơi trước đây trơn tru, giờ đây một vết đen nhỏ, hình dạng giống con mắt, đang từ từ hiện ra.

Nó mở ra, nhìn thẳng vào RVC.

Cô khẽ cười, một nụ cười đầy sát khí.

Thú vị."

Và rồi, cả hai cùng lao vào bóng tối, nơi mà Hắc Tự không thể nhìn thấy.

Nơi mà sự thật bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập