Chương 40

Cơn bão không chỉ là nước mưa và gió.

Nó là tiếng gào thét của thời gian đang bị xé toạc.

RVC đứng giữa lòng con hẻm tối om, nơi ánh sáng neon từ quảng cáo bên ngoài thành phố đã hoàn toàn biến mất.

Không khí nặng trĩu mùi ozone cháy khét, trộn lẫn với vị kim loại sắt gỉ tanh tưởi bám đầy lưỡi anh.

Những giọt mưa đá rơi xuống không tạo ra âm thanh va chạm bình thường.

Chúng phát ra tiếng rít chói tai, như thể chúng đang cố gắng khoan vào thực tại trước khi chạm đất.

Anh giơ bàn tay phải lên.

Trên cổ tay trái của RVC, những con số "Hắc Tự" đang đập thình thịch.

Không phải là ánh sáng đỏ quen thuộc mà giờ đây nó chuyển sang màu tím sẫm, sâu thẳm như một vết thương hở trên da thịt.

Mỗi nhịp đập đều kéo theo một cơn đau nhói trong xương sống anh.

Đây không phải là hiện tượng thời tiết tự nhiên.

RVC biết điều đó bằng trực giác của kẻ sắp chết.

Bầu trời phía trên đầu anh đang bị nứt vỡ.

Những đám mây đen không trôi theo hướng gió mà xoáy tròn quanh người anh, như thể trọng lực chỉ còn tác động duy nhất lên cơ thể này.

"Ngừng lại," RVC thì thầm.

Giọng nói của anh nghẹt thở trong cổ họng khô khốc.

Anh nhắm mắt lại, tập trung vào nhịp đập trên cổ tay.

Dị năng cấp 1 thức tỉnh bên trong anh không phải là lửa hay băng.

Nó là sự kiểm soát khoảng cách giữa các khoảnh khắc.

Một kỹ năng nghe có vẻ vô dụng nhưng thực chất là một lời nguyền chết người.

Khi bạn nhìn thấy mọi thứ chậm đi, nỗi sợ hãi cũng trở nên kéo dài hơn gấp trăm lần.

Một tia sét xé toạc bầu trời ngay phía trên đầu anh.

Ánh sáng trắng xóa bao trùm thị giác.

RVC không né tránh.

Anh đứng im như tượng đá.

Viên đạn mưa đá kích thước bằng nắm tay lao thẳng vào trán anh với tốc độ âm thanh, nhưng trong mắt anh, nó di chuyển chậm chạp đến mức có thể nhìn thấy những tinh thể băng nhỏ li ti trên bề mặt của nó đang xoay tròn.

Anh đưa bàn tay ra đỡ lấy viên đá đó.

Lực va chạm làm cổ tay anh rung lên bần bật, xương khớp phát ra tiếng lạo xạo đau đớn.

Nhưng anh không lùi bước.

Anh cần cảm nhận sự tĩnh tại này.

Đây là lúc thế giới ngừng quay để lộ ra bộ khung thật của nó.

Và trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, RVC nhìn thấy điều khiến máu trong người anh đông đặc lại.

Những giọt mưa xung quanh anh không rơi thẳng xuống.

Chúng cong về phía anh.

Không phải do gió.

Mà như thể có một lực hút vô hình đang kéo mọi thứ vào bên trong cơ thể anh.

Anh là tâm điểm của cơn bão.

Anh là hố đen thu nhỏ giữa thành phố đang chết dần này.

Trong khoảng thời gian tĩnh tại này, nhận thức của RVC mở rộng ra đến mức đáng sợ.

Những con số "Hắc Tự" trên cổ tay không còn chỉ hiển thị giờ và phút nữa.

Chúng bắt đầu thay đổi.

Các ký tự xoay chuyển, đảo ngược, tạo thành những chuỗi mã nhị phân phức tạp mà não bộ anh cố gắng giải mã bằng cách bản năng.

RVC nheo mắt, mồ hôi lạnh chảy xuống sống mũi.

Anh không cần dịch ra tiếng Việt để hiểu ý nghĩa thô sơ của nó.

Đó là một câu hỏi.

Một lời mời gọi từ sâu thẳm trong tiềm thức anh đang bị đánh thức bởi dị năng đột biến này.

Hắn nhận ra rằng "Hắc Tự" không phải là đồng hồ đếm ngược thụ động được gán cho mỗi người ngay khi sinh ra để báo hiệu cái chết định mệnh.

Xã hội đã dạy họ chấp nhận nó như một sự thật tất yếu, như luật hấp dẫn hay entropy trong vũ trụ.

Nhưng RVC đang chứng kiến sự giả tạo đó sụp đổ trước mắt mình..

nghĩ về việc "ngừng lại" để tránh bị sét đánh, thế giới thực xung quanh bắt đầu phản hồi lại ý chí của hắn.

Những mảnh kính vỡ từ cửa sổ tòa nhà đối diện bay lơ lửng trong không trung, tạo thành một hình cầu bao bọc lấy RVC.

Không phải do sức gió.

Mà là vì anh muốn chúng ở đó.

"Đây là cái gì?" Anh tự hỏi, giọng run rẩy nhưng đầy tò mò điên cuồng.

Cảm giác quyền lực dâng trào trong lồng ngực hắn giống như uống rượu cay nồng giữa lúc đói khát tuyệt vọng.

Hắn có thể chạm vào thời gian.

Hắn có thể uốn nắn nó theo ý muốn của mình.

Nhưng cái giá phải trả là sự kiệt quệ nhanh chóng về mặt tinh thần.

Mỗi giây thế giới dừng lại, cơ thể RVC già đi một chút.

Tóc anh trắng thêm vài sợi ở hai bên thái dương.

Da dẻ trở nên nhăn nheo hơn trong nháy mắt.

Hắn nhìn xuống bàn tay mình.

Các đường vân trên lòng bàn tay đang mờ dần, như thể chúng bị xóa bỏ khỏi thực tại để dành năng lượng cho việc duy trì trường lực này.

Đây không phải là thiên tài dị nhân thuần túy.

Đây là sự trao đổi.

Anh đang dùng tuổi thọ của chính mình làm nhiên liệu để kiểm soát khoảnh khắc hiện tại.

Và điều đáng sợ nhất là anh thấy.

thích thú với cảm giác đó.

Sự thỏa mãn khi đứng trên đỉnh của thời gian, nhìn xuống những sinh vật khác phải chịu đựng dòng chảy tất yếu mà không thể thoát ra được.

Nhưng niềm vui ngắn ngủi ấy bị cắt ngang bởi một âm thanh kim loại leng keng phát ra từ phía sau lưng anh.

Trong thế giới tĩnh tại này, chỉ có những thứ liên quan trực tiếp đến "mục tiêu" mới di chuyển được.

Và giờ đây, mục tiêu đó đang tiến lại gần RVC với từng bước chân chậm rãi nhưng chắc nịch.

Từ bóng tối dày đặc của con hẻm, một người đàn ông bước ra.

Anh ta mặc bộ vest đen tuyền, sạch sẽ đến mức không hề có một giọt mưa nào bám trên vải áo.

Trên mặt anh ta đeo một chiếc khẩu trang y tế màu trắng, che đi nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt lạnh băng như thép nguội.

Mã số của kẻ săn dị nhân thuộc tổ chức Thanh Trừng.

Trong thế giới bình thường, RVC sẽ không thể phản ứng kịp với tốc độ ra đòn của một tay súng chuyên nghiệp như vậy.

Nhưng trong khoảnh khắc dừng thời gian này, cử động của 404 trông giống như đang múa ballet chậm rãi dưới nước.

Anh ta rút khẩu súng laser đặc chế từ sau lưng.

Vũ khí đó có thân bằng hợp kim đen bóng, tỏa hơi ấm đỏ rực dù không hề phát ra ánh sáng nào.

RVC nhìn viên đạn trong buồng súng.

Nó cũng bị đóng băng ở trạng thái chuẩn bị bắn.

Nếu thời gian tiếp tục trôi, viên đạn sẽ xuyên.

trước khi hắn kịp nháy mắt.

Đây là tình thế bí.

Một ván cờ mà quân vua của RVC đang bị chiếu hết ngay từ nước đầu tiên nếu không có sự can thiệp kỳ diệu này.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ: năng lượng của RVC sắp cạn kiệt.

Anh cảm thấy phổi mình như muốn nổ tung vì thiếu oxy trong môi trường áp suất cao do trường lực tạo ra.

Máu chảy ngược lên đầu, khiến thị giác anh mờ đi từng chút một.

Những đốm đen xuất hiện trước mắt, che khuất tầm nhìn.

"Đừng kháng cự," 404 nói.

Giọng nói của người đàn ông đó vang lên không phải.

mà trực tiếp trong sọ não hắn, lạnh lùng và vô cảm như máy tính báo lỗi hệ thống.

"Hãy để viên đạn đi xuyên qua.

Đó là cách duy nhất để cân bằng phương trình."

RVC nghiến răng.

Cơn đau đầu dữ dội xé toạc ý thức anh ra làm đôi.

Anh không muốn chết.

Không phải bây giờ, không phải theo cách này.

Hắn còn nhiều câu hỏi chưa có lời đáp về thân phận của mình, về cuốn nhật ký mà hắn đã tìm thấy trong chương trước đó.

Hắn tập trung toàn bộ sức lực còn lại vào việc duy trì trường dừng thời gian xung quanh viên đạn đang lơ lửng giữa không trung, chỉ còn cách ngực anh hai mươi centimet.

Kim loại nóng hổi tỏa hơi ấm chực chờ thiêu đốt da thịt RVC ngay cả khi nó chưa bắn ra.

"Anh nghĩ mình là người giải cứu?" RVC hỏi, giọng khàn đặc như cát mịn cạo qua cổ họng.

"Hay chỉ là kẻ dọn dẹp rác rưởi cho hệ thống?"

404 không trả lời.

Anh ta chỉ nâng cao khẩu súng hơn một chút.

Trong thế giới bị đóng băng này, hành động đó giống như một tuyên bố chiến tranh cuối cùng.

RVC biết rằng nếu anh để thời gian tiếp tục trôi, viên đạn sẽ xuyên..

Nếu anh dừng thời gian mãi mãi, anh sẽ kiệt sức và chết yểu trong cô độc giữa hư không.

Không có lựa chọn nào là sống sót cả.

Chỉ có cách chết đau đớn hơn hoặc ít đau đớn hơn mà thôi.

Nhưng RVC không chấp nhận định mệnh đó.

Hắn đã vượt qua giới hạn bản thân một lần để thức tỉnh dị năng, giờ đây hắn sẽ thử thách chính quy luật của vũ trụ xem nó yếu kém đến đâu.

Hắn nhắm mắt lại, không phải để đầu hàng, mà để lắng nghe nhịp đập cuối cùng trước khi mọi thứ sụp đổ.

Và trong sự im lặng tuyệt đối đó, anh tìm thấy một lối thoát mà ngay cả 404 cũng chưa từng lường trước được.

Không phải bằng sức mạnh vật lý.

Mà bằng cách chấp nhận vai trò của nạn nhân hoàn hảo nhất để kích hoạt cơ chế phòng vệ tự động từ sâu thẳm trong tiềm thức bị phong ấn.

RVC thả lỏng cơ thể.

Anh ngừng cố gắng giữ vững trường dừng thời gian xung quanh viên đạn.

Thế giới quay trở lại tốc độ bình thường với một tiếng nổ lớn như sấm sét phát ra từ chính lồng ngực anh.

Nhưng thay vì cảm giác đau đớn xé toạc thịt da, RVC rơi xuống đất trong tư thế ngồi bệt, thở hồng hộc.

Viên đạn đã bay qua khoảng không trước mặt anh mà không chạm vào người hắn dù chỉ một milimet.

Nó xuyên thẳng vào bức tường bê tông phía sau, tạo thành một lỗ thủng tròn hoàn hảo với các cạnh bị nung chảy đỏ rực.

404 đứng sững sờ.

Đôi mắt lạnh băng của kẻ săn mồi giờ đây lộ rõ vẻ hoang mang hiếm thấy.

Anh ta nhìn khẩu súng trong tay mình, rồi ngước lên nhìn RVC đang ngồi trên đống bê tông vỡ vụn.

Khẩu súng laser không hề bị nóng lên hay phát nổ như dự kiến khi gặp phải trường năng lượng dị nhân mạnh mẽ.

Nó hoạt động hoàn hảo, nhưng lại trượt mục tiêu một cách kỳ lạ nhất có thể.

nó đã tránh anh," 404 nói, giọng lần đầu tiên run rẩy.

"Điều đó không thể xảy ra trong tính toán xác suất."

RVC lau máu từ khóe miệng chảy xuống cằm.

Không phải do vết thương mà là do áp lực nội tạng bị ép cực hạn khi anh ngừng kiểm soát thời gian đột ngột.

Cơ thể hắn cảm thấy nhẹ bẫng, như thể vừa được giải phóng khỏi một gánh nặng ngàn cân đè lên vai suốt nhiều năm qua.

Đột nhiên, một giọng nói vang lên trong đầu RVC.

Không phải của 404, không phải của The Architect từ chương trước mà là của chính anh trong tương lai xa xôi nào đó.

Một phiên bản già hơn, mệt mỏi nhưng đầy quyết liệt đang gửi tín hiệu ngược dòng thời gian về hiện tại này.

*"Đừng kháng cự sự hút năng lượng,"* giọng nói ấy thì thầm, rõ ràng và sắc bén như lưỡi dao mổ phẫu thuật.

*"Hãy dẫn nó vào trong.

Biến nỗi sợ thành nhiên liệu."*

RVC nhắm mắt lại lần nữa.

Lần này không phải để dừng thời gian mà là để mở cánh cửa tâm trí ra đón nhận dòng chảy dữ dội đang ập đến từ bên ngoài.

Cơn bão xung quanh anh bắt đầu thay đổi hướng gió.

Những giọt mưa đá, những mảnh kính vỡ, thậm chí cả ánh sáng từ các tòa nhà cao tầng đều bị kéo về phía RVC như thể hắn là một hố đen thu nhỏ đang hấp thụ tất cả mọi thứ trong bán kính mười mét.

404 lùi lại một bước, tay siết chặt khẩu súng nhưng không dám bắn thêm phát nào nữa.

Anh ta nhận ra rằng mình đang đối mặt với thứ gì đó vượt xa khỏi danh mục "dị nhân cấp 1" mà hồ sơ mật ghi chép.

Đây là sự đột biến ngoài kiểm soát của tổ chức Thanh Trừng đã cố gắng che giấu trong suốt hai thập kỷ qua.

RVC đứng dậy, cơ thể run rẩy nhưng ánh mắt thì sáng rực lên một thứ ánh sáng tím sẫm giống hệt màu sắc trên Hắc Tự cổ tay anh trước khi nó tắt hẳn đi vĩnh viễn vào khoảnh khắc này.

Anh không cần phải di chuyển nhanh nữa.

Thời gian sẽ tự động làm việc cho hắn nếu anh biết cách ra lệnh đúng đắn.

Hắn bước về phía 404, mỗi bước chân đặt xuống đều tạo ra những vết nứt nhỏ trên nền bê tông ẩm ướt.

Không khí xung quanh trở nên nặng nề đến mức khó thở đối với kẻ săn mồi kia.

RVC không nói gì thêm.

Anh chỉ cần một cái gật đầu nhẹ và thế giới sẽ tuân theo ý chí mới của hắn – vị vua tạm thời của khoảnh khắc hiện tại, dù quyền lực đó có được trả giá bằng chính mạng sống của anh đi chăng nữa thì cũng đã quá muộn để từ bỏ con đường này rồi.

NVC đứng dậy, nhìn 404 đang ngồi bệt xuống đất, run rẩy vì sợ hãi và lão hóa nhanh chóng dưới ảnh hưởng dư thừa của trường lực dị năng vừa mới tan biến.

Cơn bão ngoài kia vẫn tiếp tục quật phá thành phố dữ dội hơn trước, nhưng giờ đây, những giọt mưa rơi xuống chậm chạp một cách bất thường xung quanh RVC, như thể thế giới đang ở trong trạng thái ngủ đông chỉ dành riêng..

RVC cảm thấy một sự trống rỗng khủng khiếp trong lòng bàn tay trái của mình nơi Hắc Tự từng hiện diện trước kia.

Nó đã biến mất hoàn toàn cùng với khả năng đếm ngược cái chết định mệnh mà xã hội áp đặt lên mỗi người sinh ra.

Anh tự do rồi, nhưng cũng đồng thời bị mắc kẹt vào một vòng xoáy mới nguy hiểm hơn gấp bội lần so với việc tuân thủ số phận ban đầu của mình theo đúng kế hoạch được vạch sẵn từ trước khi chưa hề biết gì về những bí mật đen tối đang chờ đợi phía sau cánh cửa vừa mới mở ra này trong khu công nghiệp bỏ hoang nơi ánh sáng không thể chiếu tới và bóng tối luôn che giấu sự thật tàn khốc nhất mà ngay cả chính The Architect cũng phải khiếp sợ khi nhắc đến tên gọi của nó trong các tài liệu mật cấp cao nhất được lưu trữ dưới lòng đất sâu thẳm bên dưới thành phố này đã bao đời nay.

Tàn tích cũ bỗng nứt toác, một bàn tay sắt lạnh lẽo thốt ra từ bóng tối.

Hắn chết lặng, linh khí trong cơ thể như bị đóng băng hoàn toàn.

Đó không phải là xác chết, mà
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập