Chương 9

Chương 9 — Hủy Diệt Thế Giới Từ Tro Tàn

Lâm Phong mở mắt.

Thế giới xung quanh hắn thay đổi.

Những luồng nguyên lực chảy chậm như mật ong đông đặc.

Tiếng nói của các đệ tử tông môn vang lên ì ầm, kéo dài ra như tiếng vọng từ đáy biển.

Hắn cảm nhận được "Thời Gian" không còn là khái niệm trừu tượng mà là một thực thể hữu hình, nặng trĩu, áp lên lồng ngực hắn như ngàn cân.

Không khí trong phòng luyện kiếm bỗng trở nên dày đặc đến mức khó thở.

Từng hạt bụi li ti lơ lửng trong không trung, ngừng chuyển động hoàn toàn.

Ánh nắng chiếu qua cửa sổ bị cắt ngang, tạo thành những tia sáng cứng nhắc như thanh kiếm bằng thủy tinh.

Lâm Phong đứng giữa sự tĩnh lặng chết chóc đó, cảm giác về cơ thể mình đang dần tách rời khỏi thực tại.

Hắn nhìn xuống đôi bàn tay của mình.

Da thịt nhăn nheo, gân xanh nổi cộm, nhưng bên trong những tĩnh mạch đó, dòng khí nguyên lực đang tuôn chảy với tốc độ khủng khiếp.

Mỗi nhịp đập của trái tim hắn kéo dài đến cả chục giây đối với người thường, nhưng đối với hắn, đó chỉ là một khoảnh khắc chớp nhoáng.

Hắn đã bước qua ranh giới.

Hắn đã chạm vào ngưỡng cửa của cảnh giới Phi Phàm, nơi thời gian không còn là kẻ thù, mà là công cụ.

Sư Huynh Đại vẫn đang giơ cao thanh kiếm, mũi kiếm hướng thẳng vào tim hắn.

Nhưng trong mắt Lâm Phong, thanh kiếm đó dường như đang treo lơ lửng trong không trung, không tiến tới được milimet nào.

Hắn có thể thấy từng giọt mồ hôi trên trán đối thủ, nhỏ xuống chậm chạp, tạo thành những viên ngọc nước trong suốt, phản chiếu ánh mắt đầy kinh hoàng của kẻ đang đối diện.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu.

Không khí lạnh lẽo tràn vào phổi, mang theo mùi hương của gỗ cũ và máu khô.

Hắn nhận ra rằng, sự tĩnh lặng này không phải là ân huệ.

Nó là một lời nguyền.

Khi ngươi nhìn thấy thế giới đứng yên, ngươi cũng đồng nghĩa với việc ngươi bị cô lập vĩnh viễn khỏi dòng chảy của sự sống.

Những cảm xúc, những tương tác, những rung động nhỏ bé nhất của con người đều trở nên xa vời, như những bức tranh tĩnh vật không còn sức sống.

Hắn bước đi.

Từng bước chân đặt xuống sàn nhà đều không tạo ra tiếng động, vì âm thanh cũng bị kéo dãn ra thành những sóng âm dài lê thê, vang vọng trong đầu hắn như tiếng rên rỉ của quỷ dữ.

Hắn đi vòng quanh Sư Huynh Đại, quan sát từng chi tiết nhỏ bé nhất.

Hắn thấy vết nứt nhỏ trên áo giáp của đối thủ, thấy sự run rẩy nhẹ nhàng trong bắp chân của kẻ đang cố gắng duy trì tư thế tấn công.

Đây là sức mạnh của sự tàn lụi.

Đây là cái giá phải trả cho việc nhìn thấy sự thật.

Lâm Phong mỉm cười, nụ cười của một kẻ đã nhìn thấy tận cùng của con đường tu luyện.

Hắn biết rằng, khi hắn bước qua ngưỡng cửa này, hắn sẽ không còn là một phần của thế giới phàm tục nữa.

Hắn sẽ trở thành một quan sát viên, một kẻ đứng ngoài cuộc, lạnh lùng và vô cảm.

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, một giọng nói khác vang lên, đầy khàn khàn và dữ dội.

*"Ngươi không thể đứng ngoài cuộc.

Ngươi là nguyên nhân của mọi thứ.

Ngươi là kẻ đã phá vỡ vòng lặp.

Và giờ, ngươi phải chịu trách nhiệm."*

Lâm Phong dừng lại.

Hắn nhìn vào đôi mắt của Sư Huynh Đại, đôi mắt đang mở to vì sợ hãi và bất lực.

Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm nhận được một sự kết nối kỳ lạ.

Không phải là sự thù địch, mà là sự đồng cảm.

Cả hai đều là nô lệ của thời gian.

Cả hai đều đang cố gắng chống lại dòng chảy vô tình của vũ trụ.

Hắn đưa tay ra, chạm nhẹ vào lưỡi kiếm đang treo lơ lửng trước ngực mình.

Lưỡi kiếm lạnh giá, nhưng dưới tay hắn, nó dường như trở nên mềm mại như lụa.

Hắn không đẩy nó đi, mà giữ nó lại, cảm nhận được áp lực của nó.

Áp lực của sự lựa chọn.

Áp lực của sinh tử.

Thế giới xung quanh vẫn tiếp tục đứng yên.

Nhưng trong đầu Lâm Phong, một cơn bão đang dữ dội hơn bao giờ hết.

Hắn đã vượt qua giới hạn của bản thân, nhưng cái giá phải trả là sự cô đơn tuyệt đối.

Và giờ, hắn phải đối mặt với câu hỏi lớn nhất: Liệu sự thật mà hắn tìm kiếm có đáng để hy sinh tất cả những gì hắn còn lại?

— "Tại sao tóc huynh bạc trắng?" — Giọng nói của Sư Huynh Đại vang lên, không phải qua không khí, mà trực tiếp vang trong đầu Lâm Phong, sử dụng kỹ thuật truyền âm cao cấp.

Lâm Phong mỉm cười, nụ cười của một ông lão hiền lành.

— "Vì ta đã sống quá nhiều, Sư Huynh.

Hoặc là ta sắp chết quá sớm."

Sư Huynh Đại nhíu mày, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo.

Hắn không hiểu ý định của Lâm Phong.

Trong mắt hắn, đối thủ trước mặt vừa mới đột phá, nhưng cơ thể lại tàn lụi nhanh chóng như lá mùa thu.

Đây là một hiện tượng kỳ lạ, chưa từng được ghi chép trong bất kỳ bộ kinh điển nào của tông môn.

— "Huynh đang nói gì vậy?" — Giọng truyền âm của Sư Huynh Đại run rẩy, lộ rõ sự bất an.

— "Cơ thể huynh đang tan rã.

Nguyên lực trong người huynh đang hỗn loạn.

Huynh đang tự hủy hoại chính mình!"

Lâm Phong lắc đầu nhẹ nhàng.

Hắn cảm nhận được dòng nguyên lực trong cơ thể mình, nó không hỗn loạn, mà đang chảy theo một quy luật mới.

Một quy luật mà chỉ những kẻ đứng ở đỉnh cao mới có thể hiểu được.

— "Không phải tự hủy hoại, Sư Huynh.

Là tái sinh." — Lâm Phong đáp, giọng nói trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

— "Ta đang trao đổi thời gian của ta lấy sự thật.

Mỗi sợi tóc bạc đi, ta lại gần hơn một bước với cội nguồn của mọi thứ."

Sư Huynh Đại sững sờ.

Hắn nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, cố gắng tìm kiếm sự dối trá trong ánh mắt của đối thủ.

Nhưng tất cả những gì hắn thấy là một sự bình thản đáng sợ.

Một sự bình thản của kẻ đã chấp nhận số phận.

— "Sự thật?" — Sư Huynh Đại lặp lại từ đó, giọng nói đầy nghi ngờ.

— "Sự thật về cái gì?

Về việc huynh là kẻ phản bội?

Về việc huynh đã giết chết đồng môn của chúng ta?"

Lâm Phong im lặng.

Hắn biết rằng, những lời buộc tội này không hoàn toàn sai.

Hắn đã làm nhiều điều sai trái trong quá khứ.

Nhưng cũng có nhiều điều mà hắn chưa từng được biết đến.

Và giờ, hắn đang đứng trước ngưỡng cửa của sự thật, nơi mà mọi ranh giới giữa đúng và sai đều bị xóa nhòa.

— "Sự thật về cha ta." — Lâm Phong nói, giọng nói bỗng trở nên lạnh lẽo.

— "Và về người đang điều khiển đồng hồ thời gian này."

Sư Huynh Đại nhíu mày, vẻ mặt đầy bối rối.

— "Cha huynh?

Cha huynh đã chết từ lâu.

Ai là người điều khiển đồng hồ thời gian?

Huynh đang nói linh tinh."

Lâm Phong không đáp.

Hắn chỉ nhìn vào đôi mắt của Sư Huynh Đại, chờ đợi khoảnh khắc mà sự thật sẽ vỡ òa.

Hắn biết rằng, đối thủ của hắn không phải là kẻ thù.

Hắn là một mảnh ghép, một phần của bức tranh lớn mà Lâm Phong đang cố gắng ghép lại.

— "Hãy nhìn kỹ hơn, Sư Huynh." — Lâm Phong nói, giọng nói vang vọng như tiếng chuông chùa.

— "Hãy nhìn vào đôi mắt của chính ngươi.

Hãy nhìn vào sự sợ hãi trong lòng ngươi.

Đó không phải là sự sợ hãi của một kẻ chiến đấu.

Đó là sự sợ hãi của một kẻ đã nhìn thấy bóng tối."

Sư Huynh Đại run rẩy.

Hắn cố gắng lắc đầu, cố gắng phủ nhận những lời nói của Lâm Phong.

Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, một nỗi sợ hãi mơ hồ đang lan tỏa.

Hắn nhớ lại những giấc mơ kỳ lạ, những ký ức mờ nhạt về một con mắt khổng lồ nhìn xuống hắn từ bầu trời.

— "Ta không hiểu..." — Sư Huynh Đại thì thầm, giọng nói đầy tuyệt vọng.

— "Ta chỉ muốn bảo vệ tông môn.

Ta chỉ muốn bảo vệ đồng môn."

Lâm Phong thở dài.

Hắn cảm thấy một nỗi đau nhói trong tim.

Nỗi đau của sự hiểu lầm.

Nỗi đau của những lý tưởng bị bóp méo.

— "Ngươi đang bảo vệ điều gì, Sư Huynh?" — Lâm Phong hỏi, giọng nói đầy bi thương.

— "Ngươi đang bảo vệ một thế giới đang chết dần?

Hay ngươi đang bảo vệ một lời nói dối?"

Sư Huynh Đại không đáp.

Hắn chỉ đứng đó, thanh kiếm trong tay run rẩy, ánh mắt trống rỗng.

Hắn đã bị đẩy vào một góc chết, nơi mà mọi lựa chọn đều dẫn đến sự hủy diệt.

Nhân cách "Ác" cuối cùng cũng bùng lên, nhưng không phải để chiến đấu, mà để phân tích.

*"Hắn nói đúng.

Luật lệ của Vạn Cổ Ma Giới là như vậy.

Nếu ngươi không lấy thời gian của đứa bé, ngươi sẽ chết.

Nếu ngươi lấy, ngươi sẽ trở thành quái vật.

Nhưng nếu ngươi chết, đứa bé cũng khôn."*

Giọng nói trong đầu Lâm Phong vang lên, lạnh lùng và sắc bén như lưỡi dao.

Nó không phải là tiếng nói của sự ác, mà là tiếng nói của sự tàn khốc.

Sự tàn khốc của thực tại.

Lâm Phong nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng nói đó.

Hắn biết rằng, nhân cách "Ác" này không phải là kẻ thù của hắn.

Nó là một phần của hắn.

Một phần mà hắn đã cố gắng đè nén, che giấu trong suốt nhiều năm qua.

Nhưng giờ, nó đã thức tỉnh.

*"Họ nghĩ rằng họ đang bảo vệ thế giới."* — Giọng nói "Ác" tiếp tục, đầy mỉa mai.

— "Nhưng họ chỉ đang bảo vệ quyền lực của mình.

Họ lấy thời gian của người yếu để duy trì sự bất tử của kẻ mạnh.

Đó là luật lệ.

Đó là trật tự."

Lâm Phong mở mắt ra.

Ánh mắt của hắn sắc lẹm hơn, đầy quyết tâm.

Hắn hiểu rồi.

Hắn hiểu tại sao cha mình lại tạo ra thế giới này.

Không phải vì lòng tham, mà vì nỗi sợ.

Nỗi sợ về sự chết chóc.

Nỗi sợ về sự vô nghĩa của cuộc sống.

*"Vậy thì, chúng ta sẽ phá vỡ nó."* — Lâm Phong nói với chính mình, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

— "Chúng ta sẽ phá vỡ luật lệ.

Chúng ta sẽ phá vỡ trật tự.

Dù giá phải trả là gì đi nữa."

Sư Huynh Đại nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, mắt mở to vì kinh hãi.

Hắn cảm nhận được một áp lực khủng khiếp đang dồn nén từ cơ thể của đối thủ.

Không phải là nguyên lực, mà là ý chí.

Một ý chí mạnh mẽ đến mức có thể làm vỡ tan mọi rào cản.

— "Huynh định làm gì?" — Sư Huynh Đại hỏi, giọng nói run rẩy.

Lâm Phong không đáp.

Hắn chỉ đưa tay ra, nắm chặt thanh kiếm đang treo lơ lửng trước ngực mình.

Lưỡi kiếm lạnh giá, nhưng dưới tay hắn, nó dường như trở nên nóng rực.

Hắn đang dùng nguyên lực của mình để làm nóng lưỡi kiếm.

— "Ta định kết thúc nó." — Lâm Phong nói, giọng nói đầy quyết đoán.

— "Kết thúc sự dối trá.

Kết thúc sự sợ hãi.

Và tìm ra sự thật."

Sư Huynh Đại hét lên, cố gắng rút kiếm lại.

Nhưng lưỡi kiếm đã bị Lâm Phong nắm chặt, không thể di chuyển.

Hắn cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc theo cánh tay, lan truyền xuống toàn bộ cơ thể.

— "Hãy nhìn vào mắt ta, Sư Huynh!" — Lâm Phong gầm lên, giọng nói vang vọng như sấm sét.

— "Hãy nhìn vào sự thật!"

Sư Huynh Đại nhắm mắt lại, không dám nhìn.

Hắn không muốn nhìn thấy sự thật.

Hắn không muốn đối mặt với những gì mà Lâm Phong đang cố gắng tiết lộ.

Nhưng sự thật không thể bị che giấu mãi.

Nó sẽ tìm cách lộ ra, dù bằng bất kỳ giá nào.

Lâm Phong nhắm mắt lại.

Hắn không rút kiếm.

Hắn không niệm chú.

Hắn làm một điều khác.

Hắn để nhân cách "Ác" lên làm chủ hoàn toàn, nhưng không phải để tấn công, mà để "Thừa Nhận".

Cơ thể già nua của hắn đột ngột co cứng.

Những vết nhăn trên da thịt bắt đầu chuyển động, như thể chúng đang cố gắng thoát khỏi sự kiểm soát của hắn.

Dòng nguyên lực trong cơ thể hắn bùng nổ, tạo thành một cột sáng trắng xóa, chiếu rọi khắp căn phòng.

Sư Huynh Đại mở mắt ra, kinh hãi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.

Hắn thấy cơ thể của Lâm Phong bắt đầu tan rã, hóa thành những hạt bụi ánh sáng.

Nhưng khác với lần trước, những hạt bụi này không bay lên bầu trời, mà lao thẳng vào thanh kiếm trong tay hắn.

— "Không!" — Sư Huynh Đại hét lên, cố gắng đẩy thanh kiếm ra.

Nhưng quá muộn.

Những hạt bụi ánh sáng đã xâm nhập vào lưỡi kiếm, lan truyền xuống cánh tay, và rồi vào cơ thể hắn.

Hắn cảm thấy một luồng năng lượng khủng khiếp tràn vào người mình.

Không phải là nguyên lực, mà là ký ức.

Ký ức của Lâm Phong.

Ký ức của cha Lâm Phong.

Và ký ức của chính hắn.

Hắn nhìn thấy những hình ảnh mờ nhạt.

Một con mắt khổng lồ nhìn xuống từ bầu trời.

Một đứa trẻ khóc lóc trong bóng tối.

Và một người đàn ông, với mái tóc bạc trắng, mỉm cười đầy bi thương.

— "Đây là...

gì?" — Sư Huynh Đại thì thầm, giọng nói đầy sợ hãi.

Lâm Phong, giờ đây chỉ còn là một bóng mờ, mỉm cười.

— "Đây là sự thật, Sư Huynh.

Và giờ, ngươi cũng là một phần của nó."

Khi làn sóng bụi thời gian lan ra, mọi thứ xung quanh dừng lại.

Sư Huynh Đại bị đóng băng trong tư thế giơ kiếm.

Cậu bé bị đóng băng trong tiếng hét.

Chỉ có Lâm Phong, đang tan rã thành hạt bụi, vẫn có thể di chuyển.

Hắn nhìn thấy thế giới qua lăng kính mới.

Không còn sự phân biệt giữa mạnh và yếu, giữa thiện và ác.

Chỉ có sự thật.

Và sự thật thì tàn khốc hơn bất kỳ lời nói dối nào.

Hắn bay lên, vượt qua mái nhà, vượt qua bầu trời, hướng về phía con mắt khổng lồ đang mở ra trên nền trời đêm.

Con mắt đó đang nhìn xuống hắn, với ánh mắt lạnh lùng, vô cảm.

— "Con trai ta, ngươi đã về nhà." — Giọng nói đó vang lên, quen thuộc đến rợn người.

Lâm Phong dừng lại, treo lơ lửng trong không trung.

Hắn nhìn vào con mắt đó, và trong sâu thẳm tâm trí, một câu hỏi nảy sinh.

Nếu cha hắn là kẻ tạo ra thế giới này, thì ai là kẻ tạo ra cha hắn?

Và liệu sự thật mà hắn tìm kiếm, có thực sự là sự thật, hay chỉ là một lời nói dối lớn hơn?

Hắn mỉm cười.

Nụ cười của một kẻ đã chấp nhận số phận.

Và rồi, hắn lao thẳng vào con mắt đó, như một tia sáng lao vào bóng tối.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập