Chương 8

Không khí xung quanh Lâm Phong trở nên đặc quánh, nặng trĩu như nhựa đường nóng chảy.

Những vì sao trên bầu trời không còn là những điểm sáng nhỏ bé, vô tri vô giác, mà biến thành những vệt sáng dài, xoáy tròn như những con trùn ánh sáng đang bò chậm chạp trên nền vải đen thẫm.

Tiếng hét của Hầu Lang – một tên Luyện Khí tầng 7 với khuôn mặt méo mó vì sợ hãi – vang lên, nhưng âm thanh đó bị kéo dãn, biến dạng thành một tiếng rít kim loại chói tai, chậm chạp đến mức gần như tĩnh lặng.

Đối với Lâm Phong, thế giới đã ngừng quay.

Hắn đứng giữa khoảng không, cảm nhận được dòng chảy thời gian xung quanh mình bị bóp méo.

Mỗi nhịp đập của trái tim hắn là một thế kỷ đối với những kẻ yếu đuối xung quanh.

Hắn nhìn thấy Hầu Lang đang giơ tay lên, ngón tay cái của hắn còn dang rộng, nhưng chuyển động đó cứ thế treo lơ lửng trong không trung, như một bức tượng sáp bị đóng băng vĩnh cửu.

Linh lực đen kịt trong cơ thể Lâm Phong cuộn xoáy, không phải để tấn công, mà để duy trì trạng thái "Phi Phàm" này.

Hắn không phải là một phần của dòng thời gian thông thường nữa.

Hắn là một lỗ đen nhỏ bé, hút lấy sự sống và thời gian của vạn vật xung quanh.

Hắn bước đi.

Một bước chân nhẹ nhàng, nhưng đối với người thường, đó là một khoảng cách xa vời vợi.

Hắn đi ngang qua Hầu Lang, quan sát từng sợi mồ hôi đọng trên trán kẻ địch, từng giọt nước mắt sắp rơi ra nhưng vẫn bị mắc kẹt trong giác mạc.

Sự cách ly về nhận thức là tuyệt đối.

Kẻ mạnh không còn hiểu được nỗi sợ hãi của kẻ yếu, vì nỗi sợ hãi đó diễn ra quá chậm, quá vô nghĩa trong mắt một người đã trải qua vô số kiếp sống trong một khoảnh khắc.

Lâm Phong dừng lại trước mặt Hầu Lang.

Hắn đưa tay ra, chạm nhẹ vào vai kẻ địch.

Vào khoảnh khắc đó, hắn thấy da thịt Hầu Lang bắt đầu nhăn nheo, xám xịt.

Thời gian của Hầu Lang đang bị rút cạn, bị hút vào trong cơ thể Lâm Phong như một dòng suối chảy vào vực sâu.

Hắn rút tay về, cảm giác lạnh lẽo từ lòng bàn tay lan tỏa lên cánh tay.

Hắn không muốn điều này.

Hắn muốn vượt qua giới hạn, muốn phá vỡ quy luật, nhưng quy luật thời gian lại là thứ hung bạo nhất, không chừa tình cho ai.

**

Hầu Lang, vừa phục hồi phần nào sự bình tĩnh, hét lên với giọng khàn đặc: "Hạo ca, giết nó đi!

Nó là quái vật!剛才 nó nhìn tôi như thể tôi là một con kiến!

Nó muốn hút sạch thời gian của tôi!"

Trần Gia Hạo giơ tay ngăn lại, ánh mắt vẫn không rời khỏi Lâm Phong.

Nếu ta giết hắn bây giờ, cái 'thứ' đó sẽ giải phóng toàn bộ năng lượng thời gian bị tích trữ.

Nó sẽ làm lão hóa cả vùng đất này trong nháy mắt.

Chúng ta sẽ cùng chết.

Da thịt chúng ta sẽ mục rữa, xương cốt chúng ta sẽ hóa thành bụi tro, trước khi chúng ta kịp thở hơi cuối cùng."

Lâm Phong (Bạch Phong) nhìn hai người đàn ông kia, cảm thấy một nỗi buồn mênh mông lan tỏa trong lồng ngực.

Hắn không muốn giết họ.

Hắn cũng không muốn bị giết.

Hắn chỉ muốn tìm ra sự thật.

Nhưng sự thật này lại đầy rẫy những mâu thuẫn đau đớn.

"Ta không muốn giết ai," Lâm Phong nói, giọng nói vang lên rõ ràng, truyền vào tâm can của mọi người.

"Nhưng ta cũng không thể dừng lại.

Linh lực đen kịt này...

nó đang gọi ta.

Nó nói rằng thế giới này là một lời nói dối.

Và ta phải phá vỡ nó."

"Lời nói dối?" Trần Gia Hạo nhíu mày.

"Ngươi nói gì vậy?

Thế giới này là thật.

Nỗi đau, sự chết chóc, tất cả đều là thật."

"Thật ư?" Lâm Phong bước tới một bước, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên sắc bén, như một lưỡi dao vừa được mài giũa.

"Vậy tại sao khi ta nhìn vào mắt ngươi, Hạo ca, ta lại thấy những ký ức không thuộc về ngươi?

Tại sao ta lại nhớ rõ mùi hương của hoa sen trong một kiếp sống mà ngươi chưa từng trải qua?"

Trần Gia Hạo sững sờ.

Hắn không ngờ Lâm Phong lại có thể nhìn thấu tâm can hắn.

Hắn nhớ lại, trong những năm tháng tu luyện, hắn thường mơ thấy những cảnh tượng kỳ lạ, những nơi chốn xa lạ mà hắn chưa từng đặt chân đến.

Hắn nghĩ đó là tâm ma, là ảo giác.

Nhưng giờ đây, Lâm Phong nói rằng đó là ký ức.

Ký ức của ai?

ngươi đọc được tâm trí ta?" Trần Gia Hạo hỏi, giọng nói có chút run rẩy.

"Không," Lâm Phong lắc đầu.

"Ta chỉ nhìn thấy dòng chảy thời gian.

Và trong dòng chảy đó, mọi thứ đều kết nối với nhau.

Không có kẻ xấu thuần túy.

Không có người tốt tuyệt đối.

Chúng ta đều là những mảnh ghép của một bức tranh lớn, và bức tranh đó đang bị rách nát."

Hầu Lang sợ hãi lùi lại vài bước.

Hắn không hiểu những gì họ đang nói, nhưng hắn cảm nhận được áp lực khủng khiếp từ cuộc đối thoại này.

Không phải là áp lực của linh lực, mà là áp lực của sự thật.

Sự thật mà con người phàm tục không thể chịu đựng nổi.

***

Trận chiến không diễn ra bằng kiếm khí hay chưởng lực, mà bằng sự *xâm lấn*.

Trần Gia Hạo tung kiếm.

Cú chém nhắm vào cổ Lâm Phong.

Nhưng ngay khi lưỡi kiếm tiếp cận da thịt, không gian xung quanh Lâm Phong nứt vỡ.

Những mảnh vỡ không phải là đá, mà là những khoảnh khắc quá khứ.

*Làm flash ngắn:*
* *Hình ảnh Lâm Phong nhỏ bé, ngồi một mình trong bóng tối, khóc nức nở.

Một bàn tay lạnh giá đặt lên vai hắn.

"Đừng sợ," một giọng nói vang lên.

"Thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương."*
* *Hình ảnh Trần Gia Hạo trẻ tuổi, đứng trước mộ phần của cha mẹ mình, thề sẽ bảo vệ thế giới này khỏi sự hủy diệt.

"Thế giới này phải tồn tại, dù bằng mọi giá."*

Hai hình ảnh chồng chéo lên nhau, va chạm trong không gian.

Trần Gia Hạo cảm thấy linh lực của mình bị hút vào trong những mảnh vỡ đó.

Hắn nhìn thấy chính mình, nhìn thấy quá khứ của mình, và nhìn thấy tương lai mà hắn đã chọn.

Hắn hiểu ra rằng, việc bảo vệ thế giới này không phải là một nghĩa vụ, mà là một sự trừng phạt.

Hắn đang giữ lại một thế giới đang chết dần, một thế giới nơi thời gian bị thao túng bởi những thế lực tối cao.

Lâm Phong không né tránh.

Hắn đứng yên, để cho lưỡi kiếm của Trần Gia Hạo chạm vào da thịt mình.

Một vết rách nhỏ xuất hiện trên cổ hắn, nhưng không có máu chảy ra.

Thay vào đó, là những hạt bụi thời gian, lấp lánh như kim cương, bay ra từ vết thương.

"Ngươi thấy chưa?" Lâm Phong hỏi, giọng nói vang vọng trong tâm trí của Trần Gia Hạo.

"Thế giới này không cần được bảo vệ.

Nó cần được giải phóng.

Từ những xiềng xích của thời gian.

Từ những lời nói dối của những kẻ đứng trên cao."

Trần Gia Hạo run rẩy.

Hắn rút kiếm ra, nhưng tay hắn không còn sức lực.

Hắn nhìn vào vết thương của Lâm Phong, nhìn vào những hạt bụi thời gian đang bay lên bầu trời.

Hắn hiểu ra rằng, mình đã sai.

Mình đã chiến đấu vì một điều sai trái.

Mình đã bảo vệ một tù ngục, chứ không phải một thế giới.

vậy chúng ta phải làm gì?" Trần Gia Hạo hỏi, giọng nói yếu ớt, như một đứa trẻ lạc lối.

Lâm Phong mỉm cười.

Nụ cười đầy bi thương, nhưng cũng đầy hy vọng.

"Chúng ta phải phá vỡ nó.

Phá vỡ vòng lặp thời gian.

Phá vỡ những lời nói dối.

Và tìm ra sự thật.

Dù sự thật đó có đau đớn đến đâu."

***

Tiếng rên rỉ vang lên, không phải từ Trần Gia Hạo, mà từ chính Lâm Phong.

Cơ thể anh co quắp lại.

Tóc anh biến bạc trắng hoàn toàn trong vòng một giây.

Da mặt nhăn nheo, tàn lụi.

Nhưng ánh mắt của anh...

lại trở nên trong veo, sáng tỏ hơn bao giờ hết.

Hắn đã đột phá.

Không phải bằng cách hấp thụ linh lực, mà bằng cách chấp nhận sự thật.

Chấp nhận rằng mình là một phần của sự hủy diệt, nhưng cũng là một phần của sự tái sinh.

Trần Gia Hạo nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, mắt mở to vì kinh hãi.

Hắn thấy cơ thể Lâm Phong bắt đầu tan rã, hóa thành những hạt bụi ánh sáng, bay lên bầu trời.

Nhưng trong những hạt bụi đó, hắn thấy một khuôn mặt mới.

Một khuôn mặt trẻ trung, tràn đầy sức sống, nhưng đôi mắt thì già nua, chứa đựng cả một vũ trụ.

Lâm Phong – hay có lẽ là một thực thể mới – mở miệng nói, giọng nói vang vọng từ khắp mọi hướng, từ quá khứ, hiện tại và tương lai.

"Chào mừng ngươi đến với thế giới thật, Trần Gia Hạo.

Giờ đây, chúng ta mới bắt đầu điều tra.

Ai là kẻ đang điều khiển đồng hồ thời gian này?

Và tại sao...

tại sao cha ta lại là kẻ tạo ra nó?"

Trần Gia Hạo sững sờ.

Cha của Lâm Phong?

Kẻ tạo ra thế giới này?

Hắn nhìn lên bầu trời, nơi những vì sao đang xoáy tròn, và hắn thấy một con mắt khổng lồ đang mở ra, nhìn xuống hắn với ánh mắt lạnh lùng, vô cảm.

Và từ trong con mắt đó, một giọng nói vang lên,熟悉 đến rợn người.

*"Con trai ta, ngươi đã về nhà."*

Trần Gia Hạo cảm thấy một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Hắn nhận ra rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.

Và kẻ thù của họ không phải là nhau.

Mà là chính thời gian.

Và người điều khiển nó.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập