Chương 7

Chương 7 — "Hủy Diệt Thế Giới Từ Tro Tàn"

Lâm Phong đứng chết lặng giữa tàn tích của phủ đệ Lâm gia.

Không khí xung quanh không còn mùi máu tanh nồng nặc, mà thay vào đó là mùi ozone và tro bụi lạnh lẽo.

Em gái hắn, Lâm Tuyết, nằm bất động trên mặt đất.

Nhưng khác với những gì hắn mong đợi, thân hình cô không còn ấm áp.

Lớp da thịt trên khuôn mặt Lâm Tuyết đang trở nên trong suốt, lộ ra bộ xương cốt già nua, khô mục bên trong.

"Làm cái quái gì vậy?" Lâm Phong gào lên, giọng nói vỡ vụn.

Hắn lao tới ôm chặt lấy em gái, nhưng bàn tay hắn xuyên qua cơ thể cô như thể cô chỉ là một ảo ảnh khói sương.

Từ trong bóng tối của chính bóng đổ hắn, một giọng nói trầm thấp, lạnh băng vang lên trực tiếp trong đầu: *"Ngươi đã không cứu cô ấy.

Ngươi đã ăn trộm thời gian của cô ấy để nuôi dưỡng bản thân."*

Hạt nhân đen kịt lơ lửng trước mặt Lâm Phong, xoay tròn chậm rãi.

Nó không phải là vật thể vô tri, mà là một con mắt đang quan sát.

Lâm Phong lùi lại, chân hắn đạp vỡ những mảnh gạch đá.

Linh lực trong kinh mạch hắn cuộn xoáy hỗn loạn, như thể đang phản kháng lại mệnh lệnh của ý thức.

Hắn cố gắng thu hồi nguyên lực, nhưng dòng chảy thời gian quanh người hắn đã bị đảo lộn.

Một giây đối với hắn, có thể là một khắc đối với thế giới bên ngoài.

Hoặc ngược lại.

Lâm Phong nhìn vào bàn tay mình.

Hình xăm đồng hồ cát vỡ trên lòng bàn tay đang tỏa ra ánh sáng đỏ thẫm.

Mỗi lần tim hắn đập, hình xăm đó lại sáng lên một lần, hút lấy một chút sinh khí từ không gian xung quanh.

Cây cỏ xung quanh tàn lụi, lá vàng rơi xuống và hóa thành tro bụi ngay lập tức.

"Ngươi nói dối," Lâm Phong nghiến răng, mồ hôi lạnh tuôn xuống sống lưng.

"Ta đã phá vỡ quy luật.

Ta đã giành lại thời gian."

*"Quy luật không thể bị phá vỡ, chỉ có thể bị chuyển hướng,"* giọng nói trong đầu cười nhạo, âm thanh vang vọng như tiếng chuông cổ xưa.

*"Ngươi nghĩ ngươi là người cứu rỗi?

Ngươi chỉ là kẻ ăn thịt đồng loại trong một thế giới mà thời gian là thức ăn duy nhất."*

Lâm Phong nhắm mắt lại, cố gắng tập trung.

Hắn cần phải kiểm soát luồng năng lượng này.

Nếu hắn không làm được, hắn sẽ trở thành một con quái vật hút cạn sinh mệnh của tất cả mọi thứ xung quanh.

Hắn hít sâu một hơi, dẫn dắt linh lực từ đan điền lên đỉnh đầu.

Cảnh giới Trúc Cơ của hắn run rẩy, như thể một cây cầu sắp gãy dưới trọng tải quá lớn.

Hắn mở mắt ra, ánh mắt sắc lạnh như dao cứa.

"Nếu đây là sự thật, thì ta sẽ chấp nhận nó.

Nhưng ta sẽ không để cho bất kỳ ai, kể cả 'Ngươi', điều khiển ta."

Hắn vung tay, một luồng nguyên lực màu đỏ thẫm bắn ra, đánh vào hạt nhân đen kịt.

Không có tiếng nổ.

Chỉ có một âm thanh rít lên chói tai, như kim loại cọ xát vào kính.

Hạt nhân đen kịt rung lên dữ dội, rồi đột ngột biến mất vào trong lòng bàn tay Lâm Phong.

Cảm giác lạnh buốt lan tỏa khắp cơ thể.

Hắn cảm thấy mình đang mất đi một phần nhân tính, thay vào đó là sự vô cảm của một cỗ máy.

***

Bầu trời trên đầu phủ đệ Lâm gia đã chuyển sang màu tím sẫm.

Không phải màu tím của hoàng hôn, mà là màu tím của sự thối rữa.

Những đám mây cuộn xoáy lại, tạo thành những mắt bão nhỏ bé, hút lấy ánh sáng từ mặt trời.

Lâm Phong bước ra khỏi tàn tích.每一步 hắn đặt xuống, mặt đất đều xuất hiện những vết nứt đen.

Những vết nứt này không phải do lực vật lý, mà do sự suy giảm của thực tại.

Không gian xung quanh hắn đang "lão hóa" nhanh chóng.

Một bóng đen xuất hiện phía sau.

Người đó mặc áo choàng xám, khuôn mặt bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ bằng xương.

Hắn không nói gì, chỉ đứng đó, quan sát.

"Ngươi là ai?" Lâm Phong hỏi, giọng nói không còn cảm xúc.

*"Ta là một trong những Người Giữ Thời Gian trước đây,"* bóng đen đáp, giọng nói vang lên từ khắp nơi, không xác định được hướng.

*"Và ngươi vừa trở thành kẻ thù của chúng ta."*

Lâm Phong quay lại, linh lực dồn vào hai chân.

"Tại sao?"

*"Vì ngươi đã vi phạm luật thứ nhất của Vạn Cổ Ma Giới: Không được can thiệp vào dòng chảy tự nhiên của thời gian.

Ngươi đã ăn trộm thời gian của một người chết để sống.

Điều đó phá vỡ cân bằng."*

Bóng đen giơ tay lên.

Một chiếc đồng hồ cát nhỏ bé xuất hiện trong lòng bàn tay hắn.

Những hạt cát bên trong đồng hồ không rơi xuống, mà bay lên trên.

Thời gian quanh người bóng đen đang chảy ngược.

"Ngươi muốn giết ta?" Lâm Phong hỏi.

Chúng ta muốn 'thu hồi' ngươi.

Thời gian ngươi ăn trộm phải được trả lại.

Và cái giá phải trả là mạng sống của ngươi."*

Bóng đen vung tay.

Một luồng năng lượng trắng xóa bắn về phía Lâm Phong.

Luồng năng lượng này không mang theo sức mạnh vật lý, mà mang theo sự "quên lãng".

Bất cứ thứ gì nó chạm vào sẽ bị xóa bỏ khỏi ký ức của thế giới.

Lâm Phong né tránh, di chuyển với tốc độ kinh hoàng.

Nhưng hắn cảm thấy cơ thể mình đang trở nên nặng nề.

Mỗi bước di chuyển đều như thể đang đi trong bùn nhão.

Thời gian quanh người hắn đang bị chậm lại, trong khi thời gian của kẻ thù đang tăng tốc.

Hắn rút kiếm ra.

Lưỡi kiếm của hắn không còn sắc bén như trước, mà đang bị bào mòn bởi sự lão hóa nhanh chóng.

Những vết gỉ sét xuất hiện trên lưỡi kiếm chỉ trong vài giây.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể thắng ta bằng cách này sao?" Lâm Phong cười khẽ, một nụ cười đầy khinh miệt.

"Ta đã học được một điều từ Kỷ Niệm.

Thời gian không phải là thứ để kiểm soát.

Nó là thứ để 'dịch chuyển'."

Hắn cắn vào môi mình, một giọt máu đỏ tươi rơi xuống đất.

Giọt máu đó chạm vào hình xăm đồng hồ cát trên lòng bàn tay.

Một vụ nổ năng lượng bùng phát.

Không phải lửa, mà là ánh sáng trắng xóa.

Thời gian xung quanh Lâm Phong đột ngột dừng lại.

Bóng đen đứng sững sờ, luồng năng lượng trắng xóa treo lơ lửng trong không trung.

Lâm Phong bước qua luồng năng lượng đó.

Hắn cảm thấy cơ thể mình đang bị xé toạc, nhưng hắn không quan tâm.

Hắn cần phải tìm ra sự thật.

Hắn cần phải biết ai là kẻ đã tạo ra hạt nhân đen kịt này.

Hắn đặt tay lên ngực của bóng đen.

"Hãy cho ta thấy quá khứ của ngươi."

Bóng đen gào thét.

Hình ảnh bắt đầu hiện ra trong đầu Lâm Phong.

Hắn thấy một thế giới khác, một thế giới nơi thời gian không tồn tại.

Hắn thấy những người tu tiên cảnh giới cao, những người đã đạt đến cảnh giới Phi Phàm, đang ngồi thiền trong những tòa tháp bằng kim cương.

Họ không nói năng, không cử động.

Họ chỉ đơn giản là tồn tại, như những bức tượng sống.

Và ở trung tâm của thế giới đó, có một con mắt khổng lồ, màu đen, đang mở to.

***

Lâm Phong giật mình tỉnh dậy.

Hắn đang nằm trên mặt đất, bên cạnh xác chết của bóng đen.

Chiếc mặt nạ bằng xương đã vỡ tan.

Khuôn mặt bên dưới không phải là một người già, mà là một thiếu niên khoảng mười lăm tuổi, với đôi mắt trống rỗng.

Lâm Phong nhìn vào đôi mắt đó.

Hắn nhận ra sự quen thuộc.

Đôi mắt đó giống hệt đôi mắt của cha hắn.

Tim hắn đập thình thịch.

Cha hắn đã chết khi hắn còn nhỏ.

Nhưng nếu kẻ này là cha hắn, hoặc là một phiên bản của cha hắn, thì điều đó có nghĩa là...

"Cha..." Lâm Phong thì thầm.

Một cơn đau nhói chạy qua đầu hắn.

Ký ức bắt đầu quay trở lại.

Không phải ký ức của chính hắn, mà là ký ức của kẻ vừa chết.

Hắn thấy cha hắn, một người tu tiên cảnh giới Nguyên Anh, đang đứng trước con mắt khổng lồ màu đen.

Cha hắn không chiến đấu.

Cha hắn đang giao tiếp.

*"Con trai ta,"* giọng nói của cha hắn vang lên trong đầu Lâm Phong, nhưng không phải là giọng nói của một người cha yêu thương.

Đó là giọng nói của một kẻ thí nghiệm.

*"Ngươi đã làm tốt lắm.

Ngươi đã hấp thụ được hạt nhân.

Bây giờ, ngươi đã sẵn sàng để trở thành bình chứa."*

Lâm Phong đứng dậy, tay run rẩy.

Hắn nhìn vào bàn tay mình.

Hình xăm đồng hồ cát đang phát sáng mạnh hơn bao giờ hết.

Hắn cảm thấy một sức hút mạnh mẽ từ phía chân trời.

Một thứ gì đó đang gọi hắn.

Hắn không còn nghi ngờ nữa.

Hắn không phải là người được chọn để cứu rỗi thế giới.

Hắn là một công cụ.

Một bình chứa để chứa đựng "Thời Gian" bị đánh cắp từ thế giới này, để nuôi dưỡng con mắt khổng lồ kia.

Lâm Phong nhìn lên bầu trời màu tím sẫm.

Những đám mây cuộn xoáy đang tạo thành hình dạng của một con mắt.

"Ta sẽ không để cho ngươi làm điều đó," Lâm Phong nói với chính mình, giọng nói lạnh lùng và quyết liệt.

"Ta sẽ hủy diệt thế giới này, nếu cần thiết.

Nhưng ta sẽ không trở thành nô lệ của ngươi."

Hắn bắt đầu di chuyển.

Không phải chạy trốn, mà là tiến về phía nguồn gốc của sức hút đó.

Hắn biết rằng đó là một cái bẫy.

Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác.

Nếu hắn không đi, hạt nhân trong người hắn sẽ nổ tung, và toàn bộ phủ đệ Lâm gia sẽ bị xóa sổ khỏi lịch sử.

Hắn cần phải tìm ra cách để kiểm soát hạt nhân.

Hoặc là tiêu diệt nó.

Trên đường đi, hắn gặp phải những kẻ tu tiên khác.

Họ không tấn công hắn.

Họ chỉ nhìn hắn với ánh mắt sợ hãi và kính trọng.

Họ gọi hắn là "Người Giữ Thời Gian".

Nhưng trong ánh mắt của họ, Lâm Phong nhìn thấy sự ghê tởm.

Hắn hiểu tại sao.

Hắn là một mối đe dọa.

Một mối đe dọa đối với trật tự tự nhiên của thế giới.

Lâm Phong không quan tâm.

Hắn chỉ tập trung vào mục tiêu của mình.

Hắn cần phải đạt đến cảnh giới Nguyên Anh.

Chỉ có khi đạt đến cảnh giới đó, hắn mới có thể hiểu được quy luật của thời gian, và tìm ra cách để phá vỡ nó.

Hắn ngồi xuống bên vệ đường, đóng cửa sổ tinh thần.

Hắn bắt đầu tu luyện.

Linh lực trong cơ thể hắn cuộn xoáy, va chạm với hạt nhân đen kịt.

Một cuộc chiến không ngừng nghỉ bắt đầu bên trong cơ thể hắn.

Thời gian trôi qua.

Đối với người thường, có lẽ chỉ là một đêm.

Nhưng đối với Lâm Phong, đó là cả một kiếp người.

Hắn thấy mình già đi, rồi trẻ lại.

Hắn thấy mình chết, rồi sống lại.

Hắn trải qua vô số cuộc đời trong một khoảnh khắc.

Và cuối cùng, hắn mở mắt ra.

Ánh mắt của hắn đã thay đổi.

Nó không còn là ánh mắt của một thiếu niên mười tám tuổi.

Nó là ánh mắt của một người đã sống hàng ngàn năm, đã thấy hết sự phù du của thế gian.

Hắn đứng dậy.

Cảnh giới của hắn đã đột phá.

Không phải Trúc Cơ viên mãn.

Mà là Nguyên Anh sơ kỳ.

Nhưng linh lực của hắn không còn màu xanh lam nữa.

Nó màu đen.

Màu đen của sự hủy diệt.

Lâm Phong nhìn về phía chân trời.

Con mắt khổng lồ đang mở to, chờ đợi hắn.

"Ta đến đây," hắn nói.

Và từ trong bóng tối, một giọng nói vang lên, không phải từ con mắt, mà từ chính trong lòng hắn.

*"Chào mừng ngươi trở về, con trai ta."*

Lâm Phong mỉm cười.

Nụ cười đầy sát khí.

"Ta không phải là con trai của ngươi.

Ta là kẻ hủy diệt của ngươi."

Hắn vung kiếm.

Lưỡi kiếm màu đen cắt qua không gian, tạo ra một vết rách.

Vết rách đó không dẫn đến một nơi khác.

Nó dẫn đến quá khứ.

Lâm Phong bước vào vết rách.

Hắn không biết mình sẽ đi đến đâu.

Nhưng hắn biết một điều chắc chắn.

Hành trình của hắn mới chỉ bắt đầu.

Và thế giới này sẽ phải trả giá cho sự tồn tại của nó.

Trong bóng tối sâu thẳm của vết rách thời gian, một hình bóng khác đang chờ đợi.

Hình bóng đó không phải là cha hắn.

Đó là một người phụ nữ, với khuôn mặt giống hệt Lâm Tuyết, nhưng đôi mắt thì đỏ rực như máu.

Cô ta mỉm cười, và nói:

"Anh đã mất quá nhiều thời gian rồi, Lâm Phong."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập