Chương 6
Hắn quỳ gối trên nền đá lạnh giá, hai tay chôn sâu vào lòng đất, cố gắng tìm kiếm một điểm tựa cho cơ thể đang rệu rạo.
Linh lực đen kịt không còn chảy trong kinh mạch như một dòng sông dữ dội, mà ngưng tụ lại thành những khối băng giá, bám chặt vào từng tế bào.
Đó không phải là độc tố, mà là thời gian bị ngưng đọng.
Hắn cảm nhận được trọng lượng khủng khiếp của nó, mỗi một đơn vị thời gian trôi qua đều nặng trĩu như cả một thế kỷ đè lên vai.
Xung quanh, những mảnh vỡ của tòa điện cổ vẫn lơ lửng trong không trung, đóng băng trong khoảnh khắc sụp đổ.
Bụi phấn từ những tảng đá khổng lồ treo lơ lửng, không rơi xuống, không bay lên, tạo nên một bức tranh tĩnh lặng đến rợn người.
Đối với Lâm Phong, cảnh giới Trúc Cơ sơ kỳ, thế giới này đang chậm lại một cách phi lý.
Hắn nhìn thấy một hạt bụi nhỏ li ti xoay tròn trong ánh sáng yếu ớt, chuyển động của nó chậm chạp đến mức hắn có thể đếm được từng vòng quay.
Sự cách biệt về cảnh giới đã biến thực tại thành một ngục tù của sự chậm chạp.
Hắn muốn hét lên, nhưng âm thanh từ cổ họng hắn phát ra cũng bị kéo dài, biến thành một tiếng gầm rú trầm thấp, kéo dài vô tận trong không gian tĩnh lặng.
Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng cơ bắp phản kháng lại ý chí của hắn.
Thời gian ở đây không chảy đều.
Nó cuộn xoáy, thắt chặt xung quanh hắn như một con rắn độc.
Những ký tự màu đỏ trên lòng bàn tay hắn giờ đây rực sáng, không còn là sự hủy diệt thuần túy, mà là một cánh cửa mở ra vào vực thẳm của quy luật thế giới.
Hắn nhớ lại lời cảnh báo, nhưng giờ đây, nỗi sợ đã nhường chỗ cho một sự tỉnh táo lạnh lùng.
Hắn không thể chết ở đây.
Nếu chết, bí mật về thân phận và nguồn gốc linh lực đen kịt này sẽ mãi mãi chôn vùi cùng tro tàn.
Đám bụi cuối cùng cũng bắt đầu lắng xuống, nhưng không phải vì trọng lực, mà vì có một sức mạnh khác đang can thiệp.
Một bóng dáng áo trắng tinh khôi bước ra từ phía sau đống đổ nát, đôi chân nhẹ nhàng chạm xuống nền đá mà không gây ra một chút tiếng động nào.
Đó là một thiếu nữ tóc bạc, khuôn mặt thanh tú đến mức không tì vết, nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như vực đen, chứa đựng sự mệt mỏi của hàng ngàn năm cô độc.
Nàng ta cầm trên tay một chiếc đồng hồ cát nhỏ xíu, trong đó chứa đầy cát vàng lấp lánh, những hạt cát rơi xuống với tốc độ bình thường, tạo nên một âm thanh "tíc tắc" đều đặn, vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng.
Nàng ta không nhìn Lâm Phong, mà ánh mắt tập trung vào xác Lão Giả nằm bất động dưới chân.
Lão Giả đã chết, nhưng trên mặt hắn không có vẻ đau đớn, chỉ có sự bình yên kỳ lạ, như thể hắn đã tìm thấy câu trả lời cuối cùng trước khi rời đi.
Thiếu nữ tóc bạc nhẹ nhàng cúi xuống, dùng ngón tay thon dài chạm vào trán Lão Giả.
Một luồng khí sáng trắng tỏa ra từ ngón tay nàng, quét qua thi thể, rồi biến mất.
"Lão tử già rồi, nhưng vẫn cố gắng che giấu bí mật 'Đảo Lộn Thời Gian'," giọng nói của nàng vang lên, lạnh lùng và vô cảm, như thể nàng đang đọc một bản án thay vì một lời chia tay.
"Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể bảo vệ hắn?
Bảo vệ một kẻ đã đánh mất nhân tính để truy cầu sự vĩnh cửu?"
Lâm Phong cố gắng tập trung tinh thần, đẩy lùi cảm giác nặng nề của thời gian.
Hắn nhận ra rằng, người phụ nữ này không phải là kẻ thù thông thường.
Khí tức của nàng không mang theo sát ý, mà mang theo sự áp chế tuyệt đối của quy luật.
Nàng là một phần của thế giới này, một người canh giữ những điều cấm kỵ.
"Ngươi là ai?" Lâm Phong hỏi, giọng khàn đặc.
Câu hỏi này không phải để tìm kiếm danh tính, mà để xác định vị thế.
Trong tu luyện, biết đối phương là ai đồng nghĩa với việc biết cách đối phó.
Thiếu nữ tóc bạc缓缓 quay đầu, đôi mắt bạc trắng nhìn thẳng vào Lâm Phong.
"Ta là Kỷ Niệm.
Ta là người bắt giữ thời gian, và cũng là người chịu đựng hậu quả của nó." Nàng bước tới, từng bước một, mỗi bước chân đều làm không gian xung quanh rung động nhẹ.
"Và ngươi, Lâm Phong, ngươi vừa mở khóa một thứ mà không ai trong lịch sử Vạn Cổ Ma Giới dám chạm vào."
Không khí giữa hai người trở nên nặng nề, dày đặc đến mức khó thở.
Kỷ Niệm không tấn công.
Cô ta chỉ đứng đó, để cho quy luật thời gian tự nó giết chết Lâm Phong.
Mỗi giây trôi qua, Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình nặng trĩu hơn, như bị ngàn cân ép xuống.
Da thịt hắn bắt đầu khô héo, tóc bạc dần xuất hiện, những vết nhăn hiện lên trên trán.
Hắn đang lão hóa, nhanh chóng, trong vài nhịp thở.
"Lâm Phong, ngươi hiểu sai rồi," Kỷ Niệm nói, giọng điệu đột nhiên trở nên dịu dàng, nhưng trong đó chứa đựng một sự thương hại đáng sợ.
"Ngươi nghĩ rằng linh lực đen kịt này là sức mạnh?
Nó là lời nguyền.
Nó đang hút lấy thời gian sống của ngươi để duy trì sự tồn tại của cánh cửa đó.
Ngươi càng chiến đấu, ngươi càng già đi.
Ngươi đang tự sát."
Lâm Phong nghiến răng, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.
Hắn cảm nhận được sự thật trong lời nói của Kỷ Niệm.
Linh lực đen kịt đang chảy ngược, hút lấy sinh lực từ cơ thể hắn.
Nhưng hắn không dừng lại.
Hắn đã đi quá xa để quay lại.
Nếu hắn dừng lại, tất cả những hy sinh, những bí mật, và lý do khiến hắn đứng ở đây sẽ trở thành vô nghĩa.
"Ta không sợ chết," Lâm Phong đáp, giọng nói kiên định, dù cơ thể đang run rẩy.
"Ta chỉ sợ không tìm ra sự thật."
Kỷ Niệm khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn bã.
Sự thật là thế giới này đang sụp đổ vì tham lam của những kẻ như ngươi.
Chúng ta, những người Phi Phàm, sống trong một dòng thời gian khác biệt.
Chúng ta nhìn phàm nhân như những bức tranh tĩnh lặng, nhưng chúng ta cũng đang bị mắc kẹt trong vòng lặp của chính mình.
Lão Giả đã cố gắng phá vỡ vòng lặp đó, và ngươi đang tiếp nối con đường chết chóc của hắn."
Bỗng nhiên, một bóng đen xuất hiện từ trong đống đổ nát.
Đó không phải là một sinh vật hữu hình, mà là một bóng ma, một ảo ảnh được tạo ra từ linh lực đen kịt.
Nó lao về phía Kỷ Niệm với tốc độ chóng mặt, phá vỡ sự tĩnh lặng của không gian.
Kỷ Niệm không hề hoảng hốt, nàng chỉ nhẹ nhàng lắc chiếc đồng hồ cát trong tay.
Những hạt cát vàng bắn ra, tạo thành một bức tường ánh sáng, chặn đứng đòn tấn công của bóng đen.
"Lâm Phong, lắng nghe ta," một giọng nói khác vang lên, không phải từ Kỷ Niệm, mà từ chính bên trong đầu Lâm Phong.
Đó là giọng của Nô Ảnh, kẻ từng là đồng minh, nay lại trở thành bóng ma trong tâm trí hắn.
"Kỷ Niệm sai.
Cô ta không thể kiểm soát ngươi vì ngươi không hoàn toàn thuộc về thế giới này.
Linh lực đen kịt của ngươi không phải là thời gian bị ngưng đọng, mà là *thời gian bị xé toạc*."
Lâm Phong nhắm mắt lại, tập trung vào giọng nói đó.
Hắn cảm thấy một luồng năng lượng mới, khác biệt, đang trỗi dậy từ sâu thẳm linh hồn.
Nó không mang theo sự hủy diệt, mà mang theo sự giải phóng.
Hắn nhận ra rằng, linh lực đen kịt không phải là lời nguyền, mà là chìa khóa.
Chìa khóa để phá vỡ quy luật thời gian tương đối, để hòa nhập hai dòng chảy thời gian khác biệt.
"Ngươi không phải là nạn nhân," Nô Ảnh tiếp tục, giọng nói trầm lắng, sâu sắc.
"Ngươi là biến số.
Là kẻ yếu thế nhất, nhưng cũng là kẻ kiềm chế duy nhất có thể cân bằng lại thế giới này.
Kỷ Niệm muốn bảo vệ trật tự cũ, nhưng trật tự đó đang giết chết thế giới.
Ngươi phải chọn: tiếp tục là con rối của thời gian, hay trở thành người viết lại quy luật."
Lâm Phong mở mắt ra.
Đôi mắt hắn giờ đây không còn màu đen, mà là một màu đỏ thẫm, rực rỡ như máu.
Hắn đứng dậy, mặc dù cơ thể vẫn đang lão hóa, nhưng khí tức của hắn lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Hắn nhìn Kỷ Niệm, không còn sự sợ hãi, mà là sự thách thức.
"Ta chọn thứ hai," Lâm Phong nói, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một tuyên ngôn.
Kỷ Niệm nhíu mày, vẻ mặt lần đầu tiên lộ ra sự bất ngờ.
"Ngươi không biết mình đang làm gì.
Nếu ngươi phá vỡ đồng hồ cát này, toàn bộ đảo sẽ sụp đổ.
Thời gian sẽ chảy hỗn loạn, sinh mạng sẽ bị xé toạc."
"Và nếu ta không làm, thế giới này sẽ tiếp tục chết dần trong sự tĩnh lặng giả tạo," Lâm Phong đáp, bước tới gần Kỷ Niệm.
"Lão Giả đã chết để mở đường.
Ta sẽ hoàn thành nó."
Kỷ Niệm thở dài, một tiếng thở dài đầy mệt mỏi.
Nàng nâng chiếc đồng hồ cát lên, ánh mắt nhìn vào những hạt cát vàng đang rơi.
"Vậy thì, xin lỗi."
Cô ta ném chiếc đồng hồ cát về phía Lâm Phong.
Không phải để tấn công, mà để giao phó.
Lâm Phong đưa tay ra, bắt lấy chiếc đồng hồ cát.
Ngay khi bàn tay hắn chạm vào, một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ.
Những hạt cát vàng bắn ra tứ phía, mỗi hạt cát đều mang theo một đoạn ký ức, một khoảnh khắc thời gian bị lãng quên.
Chiếc đồng hồ cát vỡ tan.
Kỷ Niệm hét lên, cơ thể cô ta bắt đầu lão hóa nhanh chóng, tóc bạc chuyển sang màu xám, da thịt nhăn nheo trong vài giây.
Nhưng Lâm Phong cũng không tốt hơn.
Máu từ mũi hắn chảy xuống, rơi xuống đất thành những vệt đen.
Hắn cảm thấy cơ thể mình đang bị xé toạc, từng tế bào đang phân rã và tái tạo lại trong một quá trình hỗn loạn.
Khi Kỷ Niệm ngã gục, biến thành một đống xương khô, không gian xung quanh trở lại bình thường.
Những mảnh vỡ rơi xuống, tiếng động vang lên rõ ràng.
Thời gian bắt đầu chảy lại, nhưng nó không còn đều đặn.
Nó cuộn xoáy, tạo thành những dòng xoáy nhỏ, lan tỏa ra khắp nơi.
Lâm Phong đứng đó, thở hổn hển.
Hắn nhìn vào bàn tay mình.
Những ký tự màu đỏ đã biến mất, thay vào đó là một hình xăm mới, một hình xăm của một chiếc đồng hồ cát vỡ.
Hắn cảm thấy một sự kết nối mới, một sự kết nối với toàn bộ dòng chảy thời gian của thế giới này.
Hắn không còn là một người tu luyện bình thường.
Hắn là một phần của quy luật.
Nhưng ngay khi hắn nghĩ rằng mình đã thắng, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Hắn quay lại, nhìn vào đống xương khô của Kỷ Niệm.
Ở giữa đống xương, một vật thể nhỏ bé, đen kịt, vẫn còn nguyên vẹn.
Đó là hạt nhân của đồng hồ cát.
Và từ trong hạt nhân đó, một giọng nói vang lên, không phải từ Kỷ Niệm, mà từ một thực thể khác, một thực thể đã chờ đợi từ lâu.
*"Cuộc chơi mới bắt đầu.
Chào mừng ngươi, Người Giữ Thời Gian."*
Lâm Phong nhìn vào hạt nhân đen kịt, tim hắn đập thình thịch.
Hắn nhận ra rằng, mọi thứ mới chỉ bắt đầu.
Và kẻ thù thực sự, chưa từng lộ diện.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận