Chương 5

Lâm Phong không đợi.

Bước chân thứ ba của hắn đặt xuống, nhẹ nhàng như lá rụng, nhưng lại gây ra một chấn động vô hình lan tỏa ra khắp không gian xung quanh.

Không có âm thanh, không có gió lốc, chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc.

Những tên tu sĩ Lão Mộc đang chuẩn bị thi triển linh quyết phòng thủ bỗng ngừng lại.

Linh lực trong cơ thể họ, vốn dĩ lưu thông nhanh nhẹn như suối chảy, bỗng trở nên trì trệ, nặng nề như chì rót vào kinh mạch.

Họ cố gắng hô hấp, cố gắng di chuyển ngón tay, nhưng mọi cử động đều trở nên chậm chạp đến mức khó tin.

Với Lâm Phong, ở cảnh giới Trúc Cơ hậu kỳ, thời gian xung quanh hắn đang bị kéo dãn ra.

Hắn nhìn thấy những giọt mồ hôi rơi từ trán kẻ địch, rơi chậm rãi, treo lơ lửng trong không trung như những hạt ngọc pha lê.

Hắn nhìn thấy sự hoảng loạn trong ánh mắt họ, sự giãn nở của đồng tử, tất cả diễn ra trong một khung cảnh tĩnh lặng đến rợn người.

Đó không phải là ảo giác.

Đó là luật lệ của Vạn Cổ Ma Giới.

Kẻ mạnh có thể bóp nghẹt dòng chảy của thời gian, biến thế giới bên ngoài thành một bức tranh tĩnh lặng.

Lâm Phong bước tiếp, từng bước chân in hằn lên mặt đất đá vụn, tiến về phía Lão Giả – kẻ đứng đầu nhóm tu sĩ này.

Lão Giả vẫn còn nguyên vẹn, nhưng ánh mắt của hắn đã mất đi sự tự tin ban đầu.

Hắn nhận ra mình đang đối mặt với một thứ gì đó vượt ra ngoài hiểu biết thông thường.

Lâm Phong giơ tay, năm ngón tay mở rộng, nắm lấy không khí trước mặt.

Hắn cảm nhận được sự rung động của nguyên lực, những sợi dây thời gian mỏng manh đang bị hắn bẻ cong.

Một vòng sóng vô hình lan tỏa, mạnh mẽ hơn trước đó gấp bội.

Những tên tu sĩ yếu kém nhất trong nhóm Lão Mộc kêu lên đau đớn, da thịt họ bắt đầu khô瘪, tóc bạc phơ trong tích tắc.

Họ đang bị lão hóa cưỡng bức, một hình phạt tàn khốc của kẻ thao túng thời gian.

Nhưng Lâm Phong không dừng lại ở đó.

Hắn hướng về phía Lão Giả.

Lão Giả cố gắng hô hấp, cố gắng调动 linh lực để chống cự, nhưng mọi nỗ lực đều trở nên vô nghĩa.

Trong mắt Lâm Phong, Lão Giả giống như một con bọ đang giãy giụa trong nhện tơ.

Hắn bước đến, từng bước một, không vội vã, nhưng áp lực đè lên tâm trí Lão Giả càng lúc càng lớn.

Khi máu của Lão Giả – do sự căng thẳng tột độ khiến mạch máu vỡ – bắn lên không trung, ánh mắt của Lâm Phong thay đổi.

Màu nâu ấm áp, vốn dĩ là biểu hiện của sự kiên định và thông minh, bỗng biến mất.

Thay vào đó là màu đen sâu thẳm, như hố vực không đáy, hút lấy mọi ánh sáng và hy vọng.

Nhân cách Ác, hay còn gọi là "Ma", trỗi dậy.

Ma không nói nhiều.

Hắn nhìn chằm chằm vào Lão Giả, giọng nói trầm đục, vang lên như tiếng chuông mộ từ đáy địa ngục.

"Lão già, ngươi đang sợ hãi sao?" Ma hỏi, giọng điệu lạnh lùng, không chút cảm xúc.

"Ngươi đã dành cả đời để bảo vệ bí mật này, để ngăn chặn sự thật hủy diệt thế giới.

Nhưng ngươi có biết không?

Sự thật không cần được bảo vệ.

Sự thật cần được giải phóng."

Lão Giả cố gắng nói gì đó, nhưng giọng nói của hắn bị nghẹn lại trong cổ họng.

Hắn nhìn vào đôi mắt đen kịt của Ma, và trong đó, hắn thấy sự phản chiếu của chính mình – một kẻ già nua, yếu đuối, và vô nghĩa trước dòng chảy của thời gian.

ta không cho phép..." Lão Giả khàn khàn, từng từ một như bị kéo ra từ phổi khô cằn.

nếu cánh cửa mở ra...

toàn bộ Vạn Cổ Ma Giới sẽ sụp đổ.

Thời gian sẽ bị xé toạc.

Không còn ai tồn tại."

Ma cười.

Một nụ cười khinh miệt, đầy vẻ chế giễu.

"Sụp đổ?" Ma lặp lại, như thể đó là một từ ngữ lạ lẫm.

"Ngươi nghĩ sự tồn tại của các ngươi là vĩnh cửu?

Ngươi nghĩ những quy tắc cứng nhắc mà các ngươi đặt ra là vĩnh cửu?

Thời gian không bao giờ đứng yên.

Nó luôn chảy, luôn thay đổi, luôn hủy diệt và tái sinh.

Các ngươi chỉ là những con kiến đang cố gắng ngăn chặn dòng sông bằng đôi tay yếu ớt."

Ma bước lại gần hơn nữa.

Khoảng cách giữa hắn và Lão Giả chỉ còn vài bước chân.

Linh lực đen kịt tuôn ra từ cơ thể Ma, bao trùm lấy Lão Giả như một đám mây tối sẫm.

Lão Giả cảm thấy lạnh lẽo.

Không phải lạnh lẽo của nhiệt độ, mà là lạnh lẽo của sự tuyệt vọng, của cái chết đang kề bên.

"Ngươi sai rồi," Ma nói, giọng nói vang vọng trong tâm trí Lão Giả.

"Sự hủy diệt không phải là kết thúc.

Nó là khởi đầu.

ta chính là người cầm chìa khóa."

Các đệ tử Lão Mộc bắt đầu hoảng loạn.

Họ muốn chạy, muốn bỏ lại thầy mình để tìm đường thoát thân.

Nhưng không gian xung quanh đang bị "đóng băng" theo cách riêng.

Với họ, mọi cử động đều trở nên nặng nề, như đang bơi trong mật đặc.

Đây là hiệu ứng phụ của việc đối đầu với một kẻ có khả năng thao túng thời gian tương đối.

Họ không thể di chuyển nhanh hơn nhịp đập của trái tim mình.

Ma quay đầu, nhìn về phía những kẻ đang giãy giụa.

Hắn không cần phải làm gì thêm.

Áp lực của thời gian đang đè lên họ, khiến họ dần dần kiệt sức.

Da thịt họ bắt đầu nhăn nheo, mắt họ trợn ngược, miệng họ há ra trong tiếng hét câm lặng.

Họ đang trải qua cả một đời tuổi già trong vài giây thực tại.

"Tại sao?" Một tên đệ tử trẻ, gương mặt còn đầy vẻ non nớt, cố gắng thốt lên.

Giọng nói của hắn yếu ớt, đứt quãng.

"Tại sao ngài phải làm vậy?

Chúng tôi chỉ muốn bảo vệ...

bảo vệ sự bình yên..."

Ma dừng lại.

Hắn nhìn chằm chằm vào tên đệ tử trẻ.

Trong đôi mắt đen kịt của hắn, không có sự thương hại, không có sự giận dữ, chỉ có một sự trống rỗng sâu thẳm.

"Bình yên?" Ma lặp lại, như thể đó là một trò đùa.

"Ngươi gọi sự giam cầm là bình yên?

Ngươi gọi sự dối trá là bình yên?

Các ngươi đã giam cầm sự thật trong bóng tối, đã che đậy tội lỗi của cha ông bằng những lời nói dối ngọt ngào.

Và bây giờ, khi sự thật bước ra, các ngươi lại gọi đó là hủy diệt?"

Ma bước đến trước mặt tên đệ tử trẻ.

Hắn đưa tay ra, chạm nhẹ vào trán cậu ta.

Linh lực đen kịt xâm nhập vào cơ thể cậu, không phải để giết chết, mà để cho cậu thấy.

"Nhìn đi," Ma nói.

"Nhìn vào quá khứ.

Nhìn vào những gì các ngươi đã che giấu."

Tên đệ tử trẻ hét lên.

Không phải vì đau đớn thể xác, mà vì sự thật mà hắn đang chứng kiến.

Hắn thấy những hình ảnh của quá khứ, những cuộc chiến tàn khốc, những hy sinh vô nghĩa, và sự dối trá của những kẻ cầm quyền.

Hắn thấy rằng "sự bình yên" mà họ bảo vệ thực chất là một nhà tù, nơi mọi người bị tước đoạt quyền biết sự thật, quyền tự do lựa chọn.

Khi hắn mở mắt ra, ánh mắt của cậu ta đã thay đổi.

Không còn sự ngây thơ, không còn sự tin tưởng mù quáng.

Chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi sợ hãi tột cùng.

Ma rút tay về.

Hắn quay lại đối diện với Lão Giả.

Lão Giả đã không còn cố gắng chống cự.

Hắn ngồi xuống, lưng dựa vào bức tường đổ nát, đôi mắt nhìn vào khoảng không vô định.

Hắn đã hiểu.

Hắn hiểu rằng mình đã sai.

Không phải vì hắn bảo vệ sự thật, mà vì hắn đã che giấu nó.

ta chỉ muốn bảo vệ họ," Lão Giả thì thầm, giọng nói yếu ớt như tiếng thở dài cuối cùng.

"Ta không muốn họ phải chịu đựng nỗi đau mà ta đã chịu đựng.

Ta không muốn họ phải đối mặt với sự thật tàn khốc này."

Ma cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Lão Giả.

"Ngươi đã tước đoạt quyền lựa chọn của họ," Ma nói, giọng nói lạnh lẽo như băng.

"Và bây giờ, ngươi sẽ trả giá."

Ma giơ tay lên.

Năm ngón tay khép lại, rồi mở ra.

Một luồng năng lượng đen kịt bùng nổ, bao trùm lấy Lão Giả.

Lão Giả không kêu lên.

Hắn chỉ nhắm mắt lại, chấp nhận số phận của mình.

Trong khoảnh khắc cuối cùng, hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm.

Sự nhẹ nhõm của kẻ đã hoàn thành sứ mệnh, dù là sai lầm.

Tên đệ tử trẻ, người vừa mới trải qua cơn sốc tâm lý, bỗng nhiên đứng dậy.

Hắn không còn bị đóng băng bởi áp lực thời gian nữa.

Có lẽ vì sự tuyệt vọng của hắn đã vượt quá giới hạn, hoặc có lẽ vì hắn đã tìm thấy một lý do mới để chiến đấu.

Hắn rút ra một tấm bùa giấy từ trong người.

Tấm bùa giấy cũ kỹ, màu vàng úa, viết đầy những ký tự kỳ lạ.

Hắn ném tấm bùa về phía Ma.

Tấm bùa giấy không bay nhanh.

Nó không mang theo ý chí tấn công, không có linh lực mạnh mẽ.

Nó chỉ là một vật thể vô tri, bay theo quán tính.

Nhưng Ma không thể dự đoán quỹ đạo của nó.

Vì nó không mang theo "thời gian" – không có ý định, không có mục đích, không có sự sống.

Ma cố gắng dùng khả năng lão hóa để hủy diệt tấm bùa trước khi nó chạm vào hắn.

Nhưng tấm bùa giấy không có "thời gian" để lão hóa.

Nó là một vật thể tĩnh, tồn tại ngoài dòng chảy của thời gian mà Ma đang kiểm soát.

Tấm bùa giấy chạm vào trán Ma.

Không có tiếng nổ.

Không có ánh sáng.

Chỉ có một sự im lặng chết chóc.

Ma dừng lại.

Hắn nhìn vào tấm bùa giấy dán trên trán mình.

Hắn cảm thấy một sự rung động kỳ lạ trong cơ thể.

Linh lực đen kịt trong người hắn bắt đầu hỗn loạn, xung đột với nhau.

Hắn cố gắng kiểm soát, nhưng không thể.

Tấm bùa giấy không phá hủy linh lực của hắn, mà nó làm rối loạn dòng chảy của thời gian trong cơ thể hắn.

Ma hét lên.

Một tiếng hét đau đớn, đầy sự kinh hoàng.

Hắn nhìn vào đôi tay của mình, thấy chúng đang già đi và trẻ lại liên tục, trong một vòng lặp vô tận.

Hắn đang bị mắc kẹt trong một khoảnh khắc thời gian, không thể tiến về phía trước, cũng không thể quay lại quá khứ.

Các đệ tử Lão Mộc, tận dụng khoảnh khắc này, bắt đầu chạy trốn.

Họ bỏ lại thầy mình, bỏ lại mọi thứ, chỉ còn lại sự sống sót bản năng.

Họ chạy vào trong bóng tối của rừng rậm, biến mất khỏi tầm nhìn.

Sự im lặng bao trùm.

Chỉ còn lại xác骸 của Lão Giả và Lâm Phong đứng giữa đống đổ nát.

Ma đã biến mất, hoặc có lẽ đang tồn tại trong một trạng thái khác, bị mắc kẹt trong chính sự thao túng thời gian của hắn.

Lâm Phong đứng đó, hơi thở gấp gáp.

Linh lực trong người hắn bùng nổ, nhưng nó hỗn loạn, đen kịt.

Hắn cảm thấy mệt mỏi.

Không phải mệt mỏi thể xác, mà là sự kiệt quệ của tâm trí.

Hắn vừa mới chứng kiến sự sụp đổ của niềm tin, sự hủy diệt của lý tưởng, và sự thật tàn khốc mà hắn đang mang theo.

Hắn nhìn vào bàn tay của mình.

Những ký tự trên tay hắn, vốn dĩ đã mờ đi, giờ đây lại sáng lên, nhưng không phải màu trắng, mà là màu đỏ tươi, như máu.

Hắn cảm thấy một sự ấm áp kỳ lạ lan tỏa từ lòng bàn tay, nhưng nó không phải là sự sống, mà là sự hủy diệt.

Hắn nhớ lại lời cảnh báo: *Nếu ngươi mở nó, tất cả sẽ kết thúc.*

Và bây giờ, hắn đã mở nó.

Lâm Phong nhìn lên bầu trời.

Bầu trời tối sầm, những đám mây đen cuộn xoáy, như thể đang chuẩn bị cho một cơn bão lớn.

Hắn cảm thấy một sự rung động mạnh mẽ từ sâu thẳm trong lòng đất.

Đó không phải là động đất.

Đó là sự rung động của thế giới, của thời gian, của chính sự tồn tại.

Hắn biết rằng, đây chỉ mới là bắt đầu.

Sự thật mà hắn đang tìm kiếm không nằm trong quá khứ, mà nằm trong tương lai.

Và tương lai đó, đang đếm ngược từng giây.

Trong bóng tối, một bóng người xuất hiện.

Không phải người áo trắng.

Mà là một bóng người quen thuộc, nhưng lại xa lạ.

Đó là Tiểu Uyển.

Cô bé đứng đó, nhìn vào Lâm Phong với đôi mắt đầy nước mắt.

Nhưng nước mắt của cô bé không phải vì buồn bã, mà vì sợ hãi.

"Anh..." Cô bé gọi tên hắn, giọng nói run rẩy.

"Anh đã làm gì?"

Lâm Phong không trả lời.

Hắn chỉ nhìn vào cô bé, và trong đôi mắt của cô bé, hắn thấy sự phản chiếu của chính mình – một kẻ đã đánh mất con người, để trở thành công cụ của sự hủy diệt.

Và rồi, từ trong bóng tối, một giọng nói vang lên.

Không phải từ Tiểu Uyển, không phải từ Lâm Phong.

Mà là từ chính bên trong đầu hắn.

*Chào mừng ngươi, người mở khóa.*

Lâm Phong nhắm mắt lại.

Hắn biết rằng, mình không thể quay lại.

Con đường phía trước chỉ có một hướng – tiến về phía hủy diệt, hoặc bị hủy diệt.

Và hắn đã chọn.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập