Chương 4
Nó đen như mực, đặc quánh và nặng trĩu, chảy xuống mặt đất đá xám lạnh lẽo.
Nhưng thay vì bốc hơi tan biến vào hư không như máu thú thường, nó lại bám dính vào da thịt Lâm Phong, tạo thành một lớp màng lạnh ngắt, xuyên thấu qua da thịt, len lỏi vào từng thớ cơ, từng mạch máu.
*Làm gì vậy?
Ngươi muốn chết sao?*
Một giọng nói lạnh lẽo, khàn khàn vang lên từ sâu thẳm tiềm thức.
Không phải từ tai, mà trực tiếp rung động trong xương tủy.
Đó là Tử Hà.
Phần nhân cách Ác.
Hắn đang cười.
Tiếng cười ấy như dao cạo vào màng nhĩ, gây ra cảm giác tê tái khó chịu.
Lâm Phong nghiến răng, hai tay siết chặt lại.
Móng tay cắm vào lòng bàn tay, đau đớn nhưng cũng giúp hắn giữ được ý thức.
Hắn nhìn xuống con thú khổng lồ nằm chỏng chơ trước mặt.
Đôi mắt của Hắc Xích Báo đã mất đi神采, nhưng bộ lông đen kịt vẫn đang rung lên bần bật, như thể đang hấp thụ cái gì đó từ không khí xung quanh.
*Thời gian.*
Lâm Phong hít một hơi sâu.
Không khí ở đây loãng và lạnh.
Hắn cảm nhận được dòng chảy của thời gian xung quanh con thú.
Nó chậm lại.
Một con ruồi bay ngang qua cánh mũi của xác thú, nhưng trong mắt Lâm Phong, nó gần như đứng yên.
Cánh mỏng manh của con ruồi rung động với tần suất thấp đến mức khó tin.
Đây là hiệu ứng của 'Thời Gian Tương Đối'.
Khi một sinh vật tu luyện hấp thụ linh khí hoặc nguyên lực mạnh mẽ, trường thời gian xung quanh nó sẽ bị bóp méo.
Đối với một người ở cảnh giới Luyện Khí sơ kỳ như Lâm Phong, việc cảm nhận được sự biến dạng này là điều phi thường.
Nhưng đối với Tử Hà, đây là bữa tiệc.
*Đừng sợ,* Tử Hà thì thầm, giọng điệu đầy诱惑.
*Hãy để ta giúp ngươi.
Chỉ cần một chút thôi.
Hãy để máu này thấm vào xương cốt ngươi.
Ngươi sẽ thấy thế giới này rõ ràng hơn.*
Lâm Phong lắc đầu, cố gắng đẩy lùi ý nghĩ đó.
Hắn nhớ lời của lão già ở cửa ải: "Thời gian là tài nguyên, nhưng cũng là độc dược.
Ai tham lam, người đó sẽ bị thời gian nuốt chửng."
Nhưng cơ thể hắn không nghe lời.
Lớp màng máu đen trên da thịt bắt đầu nóng lên.
Một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng.
Hắn quỳ xuống, hai tay chống đất, mồ hôi lạnh toát ra.
Trong khoảnh khắc ấy, thế giới xung quanh hắn thay đổi.
Những giọt máu đen rơi xuống đất.
*Tách.*
Tiếng động ấy vang lên chậm chạp, kéo dài ra như một bản hòa tấu của những chiếc đồng hồ cổ.
Mỗi nhịp *tách* đều làm tim Lâm Phong co bóp mạnh hơn.
Hắn nhìn thấy những hạt bụi lơ lửng trong không trung.
Chúng không rơi xuống.
Chúng treo đó, lấp lánh dưới ánh nắng yếu ớt của buổi chiều tà.
Hắn đang rơi vào trạng thái 'Tĩnh'.
Đây là trạng thái mà chỉ những người tu luyện đạt đến cảnh giới Phi Phàm mới có thể kiểm soát được.
Nhưng Lâm Phong thì khác.
Hắn không kiểm soát nó.
Hắn đang bị nó kiểm soát.
*PHẦN 2: Bức Tranh Tĩnh Lặng**
Khi cơn đau qua đi, sự im lặng bao trùm lấy khu rừng.
Không còn tiếng gió thổi qua kẽ lá.
Không còn tiếng chim hót.
Chỉ có tiếng *tí tách* đều đặn vang lên trong đầu Lâm Phong.
tách...*
Lâm Phong mở mắt.
Hắn nhìn xung quanh.
Thế giới đã thay đổi hoàn toàn.
Những tán cây xanh mướt giờ đây trở nên xám xịt, như những bức tranh vẽ bằng than chì.
Những con thú nhỏ chạy trốn trong bụi rậm giờ đây đứng yên như tượng đá.
Một con sóc đang nhảy từ cành cây này sang cành cây khác, nhưng nó treo lơ lửng giữa không trung, chân trước dang ra, mắt mở to, đầy hoảng sợ nhưng không thể cử động.
Lâm Phong đứng dậy.
Chân hắn nặng trịch, nhưng hắn cảm thấy nhẹ nhàng hơn bao giờ hết.
Hắn đưa tay ra, chạm vào một chiếc lá đang rơi.
Chiếc lá không chạm vào tay hắn.
Nó dừng lại ngay trước ngón tay, cách đó vài milimet.
Hắn có thể cảm nhận được cấu trúc của chiếc lá.
Những mạch xanh nhỏ bé, những tế bào đang cố gắng duy trì sự sống.
Và hắn có thể cảm nhận được...
thời gian của nó.
Chiếc lá này sẽ chạm đất sau ba giây.
Nhưng trong thế giới của Lâm Phong lúc này, ba giây ấy kéo dài ra thành ba phút, ba giờ, hoặc có thể là ba ngày.
*Phê bình,* Tử Hà nói, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt.
*Ngươi đang nhìn thế giới này như một đứa trẻ nhìn vào bể cá.
Nhưng ngươi quên một điều.
Ngươi không phải là người quan sát.
Ngươi là kẻ xâm nhập.*
Lâm Phong nhíu mày.
Hắn quay lại nhìn xác Hắc Xích Báo.
Con thú khổng lồ vẫn nằm đó, nhưng bây giờ, hắn có thể nhìn thấy những luồng khí đen đang tuôn ra từ xác nó, xâm nhập vào đất, vào rễ cây, vào không khí.
Những luồng khí ấy di chuyển chậm chạp, như những con rắn độc đang bò.
Và hắn nhận ra một điều kinh hoàng.
Những luồng khí đen đó không chỉ là nguyên lực của con thú.
Chúng mang theo...
Hắn đưa tay ra, chạm nhẹ vào một luồng khí đen.
Ngay lập tức, một hình ảnh hiện lên trong đầu hắn.
*Một cánh rừng rực cháy.
Những con thú gào thét.
Một bóng người mặc áo đen đứng giữa biển lửa, tay cầm một thanh kiếm dài.
Bóng người đó quay lại, nhìn thẳng vào Lâm Phong.
Đôi mắt ấy không có đồng tử.
Chỉ có hai hố đen sâu thẳm, hút lấy mọi ánh sáng.*
Lâm Phong giật lùi lại, tim đập thình thịch.
Hình ảnh đó tan biến, nhưng cảm giác lạnh giá vẫn còn đọng lại.
*Đó là quá khứ của con thú,* Tử Hà giải thích.
*Hắc Xích Báo không phải là một con thú bình thường.
Nó là một 'Thí Nghiệm'.
Chúng được tạo ra để thử nghiệm khả năng hấp thụ thời gian.
Và con thú này...
đã thất bại.*
Lâm Phong nuốt nước bọt.
Hắn nhìn xuống tay mình.
Lớp màng máu đen đã biến mất, nhưng trên da thịt hắn, những đường vân kỳ lạ đang hiện ra.
Chúng giống như những đường nứt trên gốm sứ, phát ra ánh sáng mờ nhạt.
*Ngươi vừa hấp thụ một phần 'Huyết Thời' của nó,* Tử Hà cười.
*Chúc mừng.
Ngươi đã bước qua ranh giới đầu tiên.
Nhưng cẩn thận.
Thời gian không cho mà không lấy.
Ngươi đã mượn của nó, giờ ngươi phải trả giá.*
Lâm Phong không trả lời.
Hắn đang bận nhìn vào một thứ khác.
Ở phía xa, nơi ánh nắng bắt đầu tắt dần, một bóng người đang đứng đó.
Bóng người ấy mặc áo trắng, tóc đen dài.
Hắn đứng yên như một bức tượng.
Nhưng Lâm Phong có thể cảm nhận được sự hiện diện của hắn.
quen thuộc.
*PHẦN 3: Kẻ Săn Mồi Trong Bóng Tối**
Lâm Phong chạy.
Không phải chạy theo nghĩa đen.
Trong trạng thái 'Tĩnh', việc di chuyển là một hành động nguy hiểm.
Nếu hắn di chuyển quá nhanh, hắn sẽ phá vỡ sự cân bằng của trường thời gian, và hậu quả có thể là sự sụp đổ của chính cơ thể hắn.
Hắn di chuyển chậm rãi, từng bước một.
Mỗi bước chân đều phải tính toán kỹ lưỡng.
Hắn nhìn bóng người áo trắng.
Khoảng cách giữa họ đang thu hẹp lại.
Nhưng đối với người áo trắng, khoảng cách ấy vẫn không thay đổi.
Hắn vẫn đứng đó, như thể đang chờ đợi một ai đó.
Lâm Phong dừng lại.
Hắn đứng cách người áo trắng mười bước chân.
Hắn có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt của người đó.
Đó là một thanh niên trẻ tuổi, không quá hai mươi.
Gương mặt thanh tú, đôi mắt sắc lẹm như dao.
Nhưng trên trán hắn, có một vết sẹo nhỏ, hình chữ thập.
Lâm Phong nhận ra vết sẹo đó.
Hắn đã thấy nó trong ký ức của Hắc Xích Báo.
Trong hình ảnh về cánh rừng rực cháy, bóng người mặc áo đen có vết sẹo tương tự.
*Anh ấy là ai?* Lâm Phong tự hỏi.
*Anh ấy là 'Kẻ Săn Mồi',* Tử Hà nói, giọng điệu bỗng nhiên nghiêm túc.
*Một người tu luyện ở cảnh giới Trúc Cơ.
Và anh ta...
đang săn lùng ngươi.*
Lâm Phong cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
Một người ở cảnh giới Trúc Cơ mà có thể nhìn thấy hắn trong trạng thái 'Tĩnh'?
Điều đó là bất khả thi.
*Trừ khi anh ta cũng đang ở trong trạng thái 'Tĩnh',* Tử Hà tiếp tục.
*Và anh ta đã ở đó từ lâu trước khi ngươi đến.*
Lâm Phong nhìn kỹ hơn.
Hắn nhận ra rằng, xung quanh người áo trắng, không khí đang dao động nhẹ.
Những hạt bụi xung quanh hắn không đứng yên.
Chúng đang xoáy tròn, tạo thành một vòng xoáy nhỏ.
Người áo trắng đang kiểm soát thời gian.
Không phải bị thời gian kiểm soát.
*Chạy đi,* Tử Hà ra lệnh.
*Ngươi không thể đánh lại hắn.
Ngươi còn quá yếu.*
Lâm Phong không chạy.
Hắn đứng đó, nhìn thẳng vào đôi mắt của người áo trắng.
Hắn muốn biết sự thật.
Hắn muốn biết tại sao một người ở cảnh giới cao như vậy lại xuất hiện ở nơi hẻo lánh này.
Và tại sao anh ta lại có vết sẹo giống với kẻ trong ký ức của con thú.
Người áo trắng nhướng mày.
Hắn dường như vừa nhận ra sự hiện diện của Lâm Phong.
Đôi mắt sắc lẹm của hắn quét qua Lâm Phong, dừng lại ở những đường vân kỳ lạ trên da thịt cậu.
*Thú vị,* người áo trắng nói.
Giọng nói của hắn vang lên rõ ràng, không bị bóp méo bởi sự chậm chạp của thời gian.
*Một người ở cảnh giới Luyện Khí mà có thể bước vào 'Tĩnh'.
Ngươi là ai?*
Lâm Phong không trả lời.
Hắn lùi lại một bước.
*Đừng chạy,* người áo trắng cười nhạt.
*Ta không muốn giết ngươi.
Ta chỉ muốn hỏi một vài câu.
Về 'Huyết Thời'.
Về con thú đó.
ngươi.*
Lâm Phong cảm thấy một áp lực lớn đè lên vai mình.
Đó không phải là áp lực vật lý, mà là áp lực của cảnh giới.
Người áo trắng đang dùng nguyên lực của mình để ép buộc Lâm Phong phải tuân phục.
Hắn cắn răng, cố gắng giữ vững ý chí.
Hắn nhớ lại lời của lão già: "Khi đối mặt với kẻ mạnh hơn, đừng đối đầu.
Hãy ẩn mình."
Lâm Phong nhắm mắt lại.
Hắn tập trung vào tiếng *tí tách* trong đầu.
Hắn đẩy lùi cảm giác của thế giới bên ngoài.
Hắn rút lui vào chính nội tâm mình.
*Đừng làm vậy,* Tử Hà cảnh báo.
*Nếu ngươi rút lui, hắn sẽ tìm thấy ngươi dễ dàng hơn.
Trong thế giới của ngươi, ngươi không có chỗ trốn.*
Nhưng Lâm Phong không nghe.
Hắn đang tìm kiếm một lối thoát.
Và hắn tìm thấy nó.
Trong sâu thẳm tâm trí, có một cánh cửa.
Cánh cửa mà hắn đã thấy trong ký ức của Hắc Xích Báo.
Cánh cửa dẫn đến...
*PHẦN 4: Cánh Cửa Trong Tâm Trí**
Thế giới bên ngoài biến mất.
Lâm Phong đứng trong một không gian trống rỗng.
Không có trời, không có đất.
Chỉ có màu trắng xóa bao quanh.
Trước mặt hắn là một cánh cửa gỗ cũ kỹ.
Trên cánh cửa, có những ký tự kỳ lạ, giống như những đường vân trên da thịt hắn.
*Đây là đâu?* Lâm Phong tự hỏi.
*Đây là 'Thế Giới Nội Tại' của ngươi,* Tử Hà nói.
Giọng nói của hắn vang vọng trong không gian trắng xóa.
*Nơi mà linh hồn và thể xác gặp nhau.
Và nơi mà thời gian không tồn tại.*
Lâm Phong tiến lại gần cánh cửa.
Hắn đưa tay ra, chạm vào bề mặt gỗ thô ráp.
Một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể.
*Đừng mở nó,* một giọng nói khác vang lên.
Giọng nói của lão già.
*Nếu ngươi mở nó, tất cả sẽ kết thúc.*
Lâm Phong ngừng lại.
Hắn nhớ lại cảnh tượng trước đó.
Cánh cửa trong ký ức của Hắc Xích Báo.
Người phụ nữ đang khóc.
Và lời cảnh báo.
*Ai đang nói với ta?* Lâm Phong hỏi.
một phần của ngươi,* giọng nói của lão già đáp.
*Một phần mà ngươi đã quên lãng.
Một phần mà ngươi đã chôn vùi.*
Lâm Phong nhíu mày.
Hắn nhìn vào cánh cửa.
Khe hở trên cánh cửa đang mở rộng ra.
Từ bên trong, một luồng năng lượng mạnh mẽ đang tuôn ra.
Năng lượng ấy không phải là linh lực, cũng không phải là nguyên lực.
Thuần khiết.
Và nguy hiểm.
*Ngươi muốn biết sự thật?* Tử Hà hỏi.
Và ngươi sẽ thấy tất cả.*
Lâm Phong do dự.
Hắn nhớ lại người áo trắng.
Hắn nhớ lại vết sẹo trên trán hắn.
Và hắn nhớ lại cảm giác lạnh giá khi chạm vào luồng khí đen của Hắc Xích Báo.
Sự thật có thể hủy diệt thế giới này.
Nhưng sự giả dối thì hủy diệt chính hắn.
Hắn đưa tay ra, nắm lấy tay nắm cửa.
*PHẦN 5: Tro Tàn Và Sự Thật**
Cánh cửa mở ra.
Một luồng năng lượng mạnh mẽ bùng nổ, cuốn phăng mọi thứ xung quanh.
Lâm Phong cảm thấy như thể mình đang bị kéo vào trong một vực thẳm.
Hắn nhìn thấy hình ảnh của người áo trắng.
Hắn nhìn thấy hình ảnh của Hắc Xích Báo.
Và hắn nhìn thấy...
chính mình.
Nhưng không phải là Lâm Phong mà hắn biết.
Đó là một người đàn ông mặc áo đen, tay cầm thanh kiếm dài.
Trên trán là vết sẹo hình chữ thập.
Và trong tay, hắn đang cầm một khối tinh thể đen sì, phát ra ánh sáng mờ nhạt.
*Huyết Thời,* người đàn ông nói.
Giọng nói của hắn giống hệt giọng nói của Tử Hà.
*Đây là chìa khóa để phá vỡ vòng lặp.*
Vòng lặp?
Lâm Phong nhìn vào khối tinh thể.
Hắn nhận ra rằng, đó chính là thứ mà Hắc Xích Báo đã hấp thụ.
Và cũng là thứ mà người áo trắng đang săn lùng.
Và rồi, hắn thấy một người phụ nữ.
Người phụ nữ trong ký ức của hắn.
Cô ấy đang khóc.
Vô Khuyết cảm thấy một cơn đau nhói trong tim.
Hắn muốn bước qua cánh cửa.
Hắn muốn đến bên cô ấy.
Nhưng hắn nhớ lại lời cảnh báo.
*Nếu ngươi mở nó, tất cả sẽ kết thúc.*
Hắn đứng đó, phân vân.
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau hắn.
Hắn quay người lại, và thấy một bóng người đang chạy về phía hắn.
Đó là Tiểu Uyển.
*Anh!* Tiếng gọi của cô bé vang lên, đầy hoảng sợ.
Vô Khuyết quay lại, nhìn vào cánh cửa.
Khe hở trên cánh cửa đang mở rộng ra.
Và từ bên trong, một luồng năng lượng mạnh mẽ đang tuôn ra.
*Tiểu Uyển, chạy đi!* Vô Khuyết hét lên.
Nhưng Tiểu Uyển không chạy.
Cô bé đứng đó, nhìn vào cánh cửa, với đôi mắt đầy kinh hoàng.
Và rồi, cánh cửa mở ra.
***
Lâm Phong tỉnh dậy.
Hắn đang nằm trên mặt đất.
Xung quanh hắn là tàn tích của ngôi đền cổ.
Cánh cửa đã biến mất.
Tiểu Uyển cũng biến mất.
Chỉ còn lại hắn.
Và những ký tự trên tay hắn, giờ đây đã mờ đi, như thể đang ngủ.
Hắn đứng dậy, nhìn xung quanh.
Hắn cảm thấy một sự trống rỗng trong lòng.
Hắn đã làm gì?
Hắn đã mở cánh cửa?
Hay hắn đã không mở?
Hắn không biết.
Nhưng hắn biết một điều.
Sự thật mà hắn đang tìm kiếm, giờ đây đã nằm trong tay hắn.
Và sự thật đó, sẽ hủy diệt thế giới này.
Hắn nhìn lên bầu trời.
Và lần đầu tiên, hắn thấy một vì sao sáng lên, rồi tắt đi.
Và hắn biết rằng, thời gian đã bắt đầu đếm ngược.
Ở phía xa, người áo trắng đang chạy về phía hắn.
Tốc độ của hắn nhanh như một tia chớp.
Nhưng trong mắt Lâm Phong, hắn vẫn chậm chạp.
Lâm Phong mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lẽo.
*Ta đã sẵn sàng,* hắn nói với chính mình.
Và hắn bước về phía trước, bước vào trong bóng tối của thời gian.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận