Chương 3
Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe đá, nhưng với Vô Khuyết, nó không mang lại sự sống, mà chỉ là một thứ ánh sáng lạnh lẽo, tàn nhẫn chiếu rọi lên những vết nứt trên nền tảng tồn tại của hắn.
Hắn đứng giữa hang động, cơ thể run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì sự xung đột dữ dội giữa linh lực đang điên cuồng xoay chuyển trong kinh mạch và ý chí đang cố gắng kìm nén nó lại.
Không khí xung quanh đặc quánh, nặng nề như chì, mỗi hơi thở đều trở thành một cuộc chiến sinh tử.
Tiểu Uyển vẫn nằm gọn trong vòng tay hắn, ấm áp, tĩnh lặng, như một lời nhắc nhở rằng thế giới này vẫn còn chút gì đó đáng để bảo vệ.
Nhưng trong đầu Vô Khuyết, tiếng vang của ký ức vừa rồi vẫn chưa dứt.
Mùi hương trầm nồng nặc, lạnh lẽo như băng giá, và giọng cười khinh miệt của người phụ nữ – mẹ hắn?
Hay là kẻ thù?
– vẫn vang vọng, xé toạc màn sương mù che khuất quá khứ.
Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, cố gắng áp dụng *Thần Thanh Lục*.
Linh lực trong cơ thể hắn, vốn dĩ hỗn loạn như những con rắn độc đang cuộn tròn, bắt đầu chậm rãi lắng xuống, nhưng vẫn để lại những dư chấn đau nhói.
Hắn cảm thấy rõ ràng sự khác biệt.
Trước đây, khi hắn còn là một phàm nhân yếu ớt, thời gian trôi đi đều đặn, từng giây, từng phút, không phân biệt ai giàu ai nghèo, ai mạnh ai yếu.
Nhưng giờ đây, sau khi đánh thức thứ gì đó trong hang động này, hắn cảm thấy thời gian...
Một con ruồi bay lượn trước mặt hắn.
Trong mắt thường, nó chỉ là một chấm đen nhỏ xíu, bay nhanh như một cơn gió.
Nhưng với Vô Khuyết, hắn thấy rõ từng nhịp đập của đôi cánh mỏng manh, thấy từng giọt mồ hôi nhỏ xíu trên thân nó, thấy sự chậm chạp đến kinh hoàng của chuyển động đó.
Hắn nháy mắt, và con ruồi vẫn chưa di chuyển được nửa tấc.
"Thời gian tương đối..." Vô Khuyết thì thầm, giọng nói khô khốc, vang lên trong sự im lặng chết chóc của hang động.
Hắn nhớ lại lời của Vô Khuyết – hay đúng hơn, là lời của kẻ đã xuất hiện trong ký ức – "Một ngày của người tu tiên cảnh giới cao có thể bằng một thế kỷ của phàm nhân." Hắn đã từng nghĩ đó chỉ là một câu nói khoa trương, một huyền thoại để làm cho những kẻ yếu kém kính sợ.
Nhưng giờ đây, hắn hiểu.
Đó không phải là huyền thoại.
Đó là luật lệ.
Là nền tảng của Vạn Cổ Ma Giới.
Hắn mở mắt, nhìn xuống đôi bàn tay của mình.
Những đường vân trên lòng bàn tay dường như sáng lên một chút, những ký tự cổ xưa mà hắn đã thấy trong ký ức – những cột đá khắc đầy ký tự – hiện lên mờ ảo trên da thịt hắn.
Chúng không phải là hình xăm.
Chúng là vết tích.
Là dấu hiệu của một thân phận mà hắn chưa từng biết đến.
Tiểu Uyển khẽ rùng mình, đôi mắt mở ra một nửa.
Ánh mắt trong veo, ngây thơ, nhưng sâu thẳm trong đó là một tia sáng xanh lam, giống như bầu trời tự do mà Vô Khuyết đã thấy trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
"Anh..." Tiếng nói của bé yếu ớt, đứt quãng.
"Anh ổn chứ?"
Vô Khuyết cúi xuống, nhẹ nhàng chạm vào trán cô em gái.
Nhiệt độ cơ thể cô bé bình thường, không có dấu hiệu của linh lực, cũng không có dấu hiệu của bệnh tật.
Nhưng hắn cảm thấy một sự rung động kỳ lạ trong linh lực của mình khi tiếp xúc với cô bé.
Như thể cô bé là một điểm neo giữ, một thứ gì đó ổn định trong dòng chảy hỗn loạn của thời gian mà hắn đang trải qua.
"Tớ ổn," Vô Khuyết nói, giọng điệu cố gắng bình tĩnh, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc lạnh, cảnh giác.
"Tớ chỉ cần nghỉ ngơi một chút."
Tiểu Uyển gật đầu, nhưng ánh mắt cô bé vẫn nhìn chằm chằm vào những ký tự trên tay Vô Khuyết.
"Anh à, những chữ này...
chúng là gì?"
Vô Khuyết nhanh chóng rút tay lại, giấu bàn tay vào trong tay áo.
"Không có gì.
Chỉ là vết bẩn thôi."
Tiểu Uyển không nói gì thêm, nhưng sự im lặng của cô bé nặng nề hơn bất kỳ lời nói nào.
Cô bé biết rằng anh trai mình đang giấu diếm điều gì đó.
Và trong thế giới này, sự giấu diếm thường dẫn đến cái chết.
Vô Khuyết đứng dậy, bước ra khỏi hang động.
Ánh nắng ban mai chiếu rọi xuống, nhưng hắn không cảm thấy ấm áp.
Hắn chỉ cảm thấy lạnh.
Lạnh hơn bao giờ hết.
Vì hắn biết rằng, từ giây phút này, hắn không còn là một kẻ săn mồi, cũng không còn là con mồi.
Hắn là một mảnh ghép trong một bức tranh lớn hơn, một bức tranh mà hắn chưa từng thấy toàn bộ.
Và ở đâu đó, trong một chiều không gian khác, một đôi mắt khổng lồ đang mở ra, nhìn xuống thế giới này, với một nụ cười đầy mỉa mai.
*PHẦN 2: Rạn Nứt Của Thực Tại**
Bước chân ra khỏi hang động, Vô Khuyết cảm thấy thế giới bên ngoài khác hẳn.
Cỏ cây, đá sỏi, thậm chí cả không khí, tất cả đều mang một màu sắc u ám, như thể bị phủ lên một lớp sương mù mỏng manh.
Hắn nhìn xung quanh, và lần đầu tiên, hắn thực sự *nhìn* thấy thế giới này.
Không phải bằng mắt thường, mà bằng linh lực.
Linh lực trong cơ thể hắn, dù còn yếu ớt ở tầng 1 Luyện Khí, nhưng giờ đây đã trở nên nhạy bén hơn.
Hắn cảm nhận được dòng chảy của thời gian xung quanh mình.
Nó không phải là một dòng sông chảy đều đặn, mà là một mạng lưới phức tạp, với những dòng chảy nhanh và chậm đan xen vào nhau.
Ở nơi này, trong khu rừng hoang vu này, thời gian chảy chậm hơn so với trong hang động.
Nhưng hắn biết rằng, chỉ cần bước vào một khu vực khác, hoặc gặp phải một kẻ tu tiên có cảnh giới cao hơn, dòng chảy đó sẽ thay đổi hoàn toàn.
Hắn đi bộ chậm rãi, mỗi bước chân đều cẩn thận, như thể đang đi trên một bãi mìn.
Hắn cần tìm hiểu thêm về thế giới này.
Về những ký tự trên tay mình.
Về người phụ nữ trong ký ức.
Và quan trọng nhất, về lý do tại sao Ma Hầu và hai đồng bọn của hắn lại biến mất như thể chưa từng tồn tại.
Đi được khoảng nửa ngày, Vô Khuyết đến một khu rừng rậm rạp.
Cây cối ở đây cao lớn, cành lá um tùm, che khuất ánh nắng mặt trời.
Không khí ẩm ướt, nặng mùi đất sét và phân hủy.
Hắn dừng lại, lắng nghe.
Tiếng chim hót.
Tiếng gió thổi qua kẽ lá.
Tiếng nước chảy khe khẽ từ đâu đó.
Tất cả đều bình thường.
Nhưng Vô Khuyết cảm thấy một sự bất an.
Một cảm giác như thể có thứ gì đó đang quan sát hắn.
Hắn quay người, linh lực trong cơ thể hắn lập tức căng thẳng, sẵn sàng bùng nổ.
Nhưng không có gì.
Chỉ có bóng tối và sự im lặng.
"Ra đây," Vô Khuyết nói, giọng lạnh lùng, vang vọng trong khu rừng.
Không có đáp lại.
Hắn nhíu mày, bước tiếp.
Hắn biết rằng mình không thể ở lại đây quá lâu.
Hắn cần tìm một nơi an toàn để nghỉ ngơi, để suy nghĩ.
Và quan trọng hơn, hắn cần tìm hiểu về những ký tự trên tay mình.
Đi thêm một đoạn nữa, Vô Khuyết thấy một dòng suối nhỏ chảy qua khu rừng.
Nước trong vắt, phản chiếu ánh nắng mặt trời.
Hắn quỳ xuống, nhìn vào mặt nước.
Hình ảnh của hắn hiện lên.
Gương mặt gầy gò, đôi mắt sắc lạnh, và những ký tự cổ xưa trên tay hắn.
Nhưng khi hắn nhìn kỹ hơn, hắn thấy một điều kỳ lạ.
Những ký tự đó không phải là tĩnh.
Chúng đang chuyển động.
Chậm rãi, như thể đang thở.
Vô Khuyết rùng mình.
Hắn rút tay ra, nhưng những ký tự vẫn còn đó, sáng lên mạnh mẽ hơn.
Hắn cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương, và một giọng nói vang lên trong đầu hắn.
*"Ngươi đã đánh thức nó.
Và giờ, nó sẽ không bao giờ để ngươi yên."*
Vô Khuyết nhắm mắt lại, cố gắng tập trung.
Nhưng giọng nói đó không phải là của hắn.
Nó đến từ đâu đó sâu thẳm trong linh hồn hắn, hoặc có thể, từ chính những ký tự trên tay hắn.
Hắn mở mắt, nhìn vào dòng suối.
Hình ảnh của hắn trong nước đã biến mất.
Thay vào đó là một hình ảnh khác.
Một cánh cửa khổng lồ, đang từ từ mở ra.
Và ở cuối con đường dài vô tận, hai bên là những cột đá khắc đầy ký tự cổ xưa, một bóng người đứng đó, quay lưng lại với hắn.
Đó là cha hắn.
*PHẦN 3: Vết Tích Của Quá Khứ*
####
Vô Khuyết đứng trước cánh cửa, tim đập thình thịch.
Hắn biết rằng mình đang đứng trước một ranh giới.
Một ranh giới mà nếu bước qua, hắn sẽ không bao giờ có thể quay lại.
Hắn nhìn vào những ký tự trên tay mình.
Chúng đang sáng lên mạnh mẽ hơn, như thể đang chờ đợi một mệnh lệnh.
Hắn nhớ lại lời của Vô Khuyết già.
"Thời gian là một vòng tròn."
Và hắn nhớ lại cảm giác khi nhìn con ruồi trong hang động.
Sự chậm chạp của thời gian.
Sự cách ly của kẻ mạnh.
Hắn hiểu ra.
Hắn không chỉ là một kẻ tu tiên.
Hắn là một phần của vòng tròn thời gian.
Và cánh cửa này là điểm giao thoa.
Nhưng tại sao?
Tại sao hắn lại bị cuốn vào điều này?
Hắn nhìn vào cánh cửa.
Và lần đầu tiên, hắn thấy một khe hở nhỏ trên cánh cửa.
Một khe hở mà qua đó, hắn có thể nhìn thấy bên trong.
Bên trong cánh cửa là một thế giới khác.
Một thế giới mà thời gian chảy ngược.
Những tòa nhà sụp đổ, những con người già đi rồi trẻ lại, những cây cối héo úa rồi đâm chồi.
Và ở trung tâm của thế giới đó, là một người phụ nữ.
Người phụ nữ trong ký ức của hắn.
Cô ấy đang khóc.
Vô Khuyết cảm thấy một cơn đau nhói trong tim.
Hắn muốn bước qua cánh cửa.
Hắn muốn đến bên cô ấy.
Nhưng hắn nhớ lại lời cảnh báo của Vô Khuyết già.
"Nếu ngươi mở nó, tất cả sẽ kết thúc."
Hắn đứng đó, phân vân.
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau hắn.
Hắn quay người lại, và thấy một bóng người đang chạy về phía hắn.
Đó là Tiểu Uyển.
"Anh!" Tiếng gọi của cô bé vang lên, đầy hoảng sợ.
Vô Khuyết quay lại, nhìn vào cánh cửa.
Khe hở trên cánh cửa đang mở rộng ra.
Và từ bên trong, một luồng năng lượng mạnh mẽ đang tuôn ra.
"Tiểu Uyển, chạy đi!" Vô Khuyết hét lên.
Nhưng Tiểu Uyển không chạy.
Cô bé đứng đó, nhìn vào cánh cửa, với đôi mắt đầy kinh hoàng.
Và rồi, cánh cửa mở ra.
*PHẦN 5: Tro Tàn Và Sự Thật**
Cánh cửa mở ra, và một luồng năng lượng mạnh mẽ bùng nổ, cuốn phăng mọi thứ xung quanh.
Vô Khuyết cảm thấy như thể mình đang bị kéo vào trong một vực thẳm.
Hắn nhìn thấy Tiểu Uyển bị cuốn theo luồng năng lượng đó.
Hắn hét lên, cố gắng với tay ra, nhưng không thể chạm đến cô bé.
Và rồi, hắn mất ý thức.
Khi hắn tỉnh lại, hắn đang nằm trên mặt đất.
Xung quanh hắn là tàn tích của ngôi đền cổ.
Cánh cửa đã biến mất.
Tiểu Uyển cũng biến mất.
Chỉ còn lại hắn.
Và những ký tự trên tay hắn, giờ đây đã mờ đi, như thể đang ngủ.
Vô Khuyết đứng dậy, nhìn xung quanh.
Hắn cảm thấy một sự trống rỗng trong lòng.
Hắn đã làm gì?
Hắn đã mở cánh cửa?
Hay hắn đã không mở?
Hắn không biết.
Nhưng hắn biết một điều.
Sự thật mà hắn đang tìm kiếm, giờ đây đã nằm trong tay hắn.
Và sự thật đó, sẽ hủy diệt thế giới này.
Hắn nhìn lên bầu trời.
Và lần đầu tiên, hắn thấy một vì sao sáng lên, rồi tắt đi.
Và hắn biết rằng, thời gian đã bắt đầu đếm ngược.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận