Chương 2

Bóng tối của hang động không còn ngột ngạt, thay vào đó là một sự im ắng chết chóc, nặng nề như chì rót vào tai.

Vô Khuyết đứng giữa không gian trống trải, ánh mắt hắn thay đổi.

Không phải vì sợ hãi, mà vì hắn đang *nhìn thấy*.

Thế giới xung quanh bắt đầu phân hủy thành những sợi chỉ sáng bạc, mảnh vỡ của thực tại bị xé toạc bởi áp lực của linh lực đang dồn nén trong kinh mạch.

Hắn cảm nhận được nhịp đập của thời gian.

Không phải tiếng tắc dích đều đều của đồng hồ, mà là những đợt sóng gợn lăn tăn trên mặt hồ tĩnh lặng.

Mỗi lần tim hắn đập, một vòng sóng lan ra, làm chậm lại dòng chảy của không khí xung quanh.

Những hạt bụi li ti lơ lửng trong hang động, vốn dĩ rơi xuống đất theo quán tính, nay lại treo giữa không trung, rung lên bần bật như những con kiến bị đóng băng trong nhựa đường.

Đây là cảm giác của Luyện Khí tầng đỉnh, khi linh lực đã đạt đến mức bão hòa, chạm vào ngưỡng cửa của Nguyên Thủy.

Nhưng khác biệt ở chỗ, linh lực của Vô Khuyết không nóng rực như lửa, mà lạnh lẽo, tê cóng như băng hà vĩnh cửu.

Nó không phá hủy, nó *đóng băng*.

Hắn nhớ lại lời lão già kia.

"Thời gian không phải là kẻ thù, cũng không phải là bạn bè.

Nó chỉ là một dòng chảy." Nhưng với người tu luyện đạt đến cảnh giới cao, dòng chảy đó trở thành một bức tường vô hình.

Một ngày của họ là một thế kỷ của phàm nhân.

Một hơi thở của họ là một đời người của kẻ yếu.

Sự cách ly này không chỉ là về sức mạnh, mà là về nhận thức.

Khi ngươi nhìn xuống, ngươi không còn thấy những sinh linh đang sống, mà chỉ thấy những bức tranh tĩnh lặng, những con rối bị giật dây bởi định mệnh.

Vô Khuyết đưa tay ra, ngón tay run rẩy chạm vào một hạt bụi đang treo lơ lửng.指尖 (chỉ kiên) của hắn xuyên qua lớp vỏ thời gian mỏng manh, chạm vào thực tại thô ráp.

Hạt bụi vỡ tan thành những mảnh vụn ánh sáng, biến mất vào hư không.

Hắn hít một hơi thật sâu, không khí trong hang động khô khốc, mang mùi ẩm mốc của đất đá và mùi kim loại tanh tưởi của máu.

Trong mắt Vô Khuyết thiện, thế giới xung quanh bắt đầu phân hủy thành những sợi chỉ sáng bạc.

Đó không phải là ảo giác, mà là bản chất của vạn vật khi bị quan sát bởi một ý thức vượt khỏi giới hạn phàm tục.

Hắn thấy những mối liên kết nhân quả, những sợi dây vô hình nối liền quá khứ và tương lai.

Và ở cuối những sợi dây đó, là một bóng đen khổng lồ, đang từ từ thức tỉnh.

Hắn quay đầu lại.

Phía sau lưng, Tiểu Uyển vẫn nằm bất động, nhưng trong mắt hắn, cơ thể bé nhỏ của cô gái đang phát ra một luồng sáng yếu ớt, như một ngọn đèn dầu leo lắt giữa bão tố.

Ánh sáng đó không phải là linh lực, mà là thứ gì đó cổ xưa hơn, thuần khiết hơn.

Nó giống như màu mắt của người phụ nữ trong ký ức mơ hồ kia.

Vô Khuyết đặt Tiểu Uyển xuống an toàn trên một tảng đá phẳng, cách xa lối vào hang động.

Hắn chỉnh lại tư thế, hai chân chùng xuống, trọng tâm hạ thấp, chuẩn bị cho một cuộc chiến mà hắn biết mình có thể sẽ thua.

Nhưng hắn không sợ.

Sự sợ hãi đã bị thay thế bằng một sự tỉnh táo lạnh lùng, tàn nhẫn.

Ba tên tu sĩ đối phương vẫn còn đang trong quá trình tung ra chiêu thức, khuôn mặt chúng biến dạng vì kinh hãi khi thấy Vô Khuyết xuất hiện trước mặt chúng trong tích tắc.

Đối thủ đầu tiên, một tu sĩ áo đen tên Ma Hầu, lắp bắp.

Trong mắt Vô Khuyết, lời nói của Ma Hầu kéo dài, méo mó, như tiếng vọng từ đáy vực sâu: "B..bạn...

làm gì được chúng ta?

Chúng ta...

trật tự..."

Âm thanh của Ma Hầu bị kéo dài ra, từng âm tiết bị dãn rộng, méo mó thành những tiếng gầm gừ khó hiểu.

Vô Khuyết nhìn chằm chằm vào môi của đối thủ, quan sát sự co giãn của cơ bắp, sự rung động của dây thanh quản.

Hắn thấy được ý định giết chóc đang hình thành trong mắt Ma Hầu, như những đám mây đen tụ tập trước khi cơn bão ập đến.

Tên tu sĩ áo đen kia, Ma Hầu, là một trong những kẻ săn lùng "Thời Gian Tàn Dư" — những mảnh vụn thời gian bị rò rỉ từ các thế giới khác.

Hắn tin rằng việc thu thập những mảnh vụn này sẽ giúp hắn đột phá cảnh giới, đạt được sự bất tử.

Trong mắt Ma Hầu, Vô Khuyết là một kẻ cướp, một kẻ phá vỡ cân bằng tự nhiên, một mối đe dọa đối với trật tự mà hắn và đồng bọn đang cố gắng duy trì.

Hai tên còn lại, một nam một nữ, cũng đang trong trạng thái tương tự.

Nữ tu sĩ, áo xanh nhạt, tay cầm một cây quyền trượng bằng gỗ cổ thụ, ánh mắt sắc lẹm như dao cứa.

Nam tu sĩ, áo xám, lưng đeo một chiếc hộp gỗ kín mít, miệng念念 có niệm chú, linh lực xung quanh người hắn cuộn xoáy như lốc nhỏ.

Vô Khuyết thiện phân vân.

Cứu em gái bằng cách bán linh hồn?

Hay chiến đấu và mạo hiểm cả làng người chết?

Câu hỏi này vang lên trong đầu hắn, như một lời nguyền dai dẳng.

Hắn nhớ lại cảnh làng mạc bị thiêu rụi, những tiếng kêu cứu xé lòng, những cái xác vô hồn nằm ngổn ngang.

Tất cả những điều đó xảy ra chỉ vì một viên ngọc, một thứ đồ vật mà hắn thậm chí không hiểu rõ bản chất.

Bên trong đầu hắn, Vô Khuyết ác càu nhàu, giọng nói khàn khàn, đầy vẻ chế giễu: *"Chúng nó đạo đức giả.

Chúng bảo vệ phàm nhân chỉ để thu hoạch linh hồn, để lấy thời gian sống thêm cho bản thân.

Ngươi nghĩ chúng là thiện?

Chúng là những con sâu ăn xác thối, chỉ khoác lên mình lớp vỏ đạo đức giả tạo.

Giết chúng đi.

Lấy thời gian của chúng.

Dùng nó để cứu cô bé kia.

Đó là cách duy nhất."*

Vô Khuyết thiện im lặng.

Hắn biết Vô Khuyết ác nói đúng một phần.

Thế giới tu tiên này không có trắng đen rõ ràng.

Chỉ có sinh tồn.

Nhưng nếu hắn giết chúng, hắn sẽ trở thành một phần của cái vòng luẩn quẩn đó.

Hắn sẽ trở thành kẻ săn mồi, thay vì con mồi.

Và khi đó, hắn sẽ còn khác gì những kẻ đã giết cha mẹ hắn?

Không khí căng thẳng đến mức có thể cắt đứt bằng dao.

Hai phe đều có lý, nhưng cả hai đều dẫn đến cái chết theo cách riêng.

Ma Hầu và đồng bọn tin rằng họ đang bảo vệ trật tự, ngăn chặn sự hỗn loạn của thời gian bị phá vỡ.

Vô Khuyết tin rằng hắn đang bảo vệ sự sống, bảo vệ những gì còn sót lại của gia đình mình.

Cả hai đều mù quáng, cả hai đều tin mình là đúng.

Vô Khuyết nhìn vào đôi mắt của Ma Hầu.

Trong khoảnh khắc đó, hắn thấy được sự sợ hãi ẩn sâu trong đáy mắt kẻ thù.

Không phải sợ chết, mà sợ thất bại.

Sợ không thể đạt được mục tiêu.

Sợ trở về với kiếp phàm nhân, với sự yếu đuối và vô thường.

Đó là nỗi sợ chung của tất cả những kẻ tu luyện.

Nỗi sợ bị thời gian nuốt chửng.

Hắn hạ thấp vai, linh lực trong kinh mạch bắt đầu luân chuyển chậm rãi.

Không phải để tấn công, mà để phòng thủ.

Hắn tạo ra một lớp vỏ bọc bằng linh lực lạnh lẽo, bao quanh cơ thể mình.

Lớp vỏ này không cứng rắn, mà mềm mại, linh hoạt, như nước chảy.

Nó sẽ hấp thụ đòn đánh, phân tán lực lượng, thay vì đối kháng trực tiếp.

Ma Hầu thấy dấu hiệu bất ổn trên người Vô Khuyết.

Hắn ra hiệu cho hai tên còn lại.

Trước khi hắn mất kiểm soát!" Giọng nói của Ma Hầu đột ngột trở nên sắc bén, cắt ngang sự im lặng.

Hắn không còn lắp bắp nữa.

Sự sợ hãi đã biến mất, thay vào đó là sự quyết liệt của kẻ đã đặt cược tất cả.

Ba tên tu sĩ đồng loạt phóng pháp quyết.

Ba đạo sáng màu tím lao về phía Vô Khuyết, nhanh như sét đánh.

Đó là "Tứ Đại Linh Ấn", một kỹ năng công kích mạnh mẽ của cảnh giới Luyện Khí tầng 7.

Linh lực trong ba đạo sáng đó cuộn xoáy, mang theo sức mạnh nghiền nát mọi thứ trên đường đi.

Vô Khuyết không né.

Hắn nhắm mắt lại.

Trong khoảnh khắc ấy, hắn thả lỏng mọi phòng thủ.

Hắn để ý thức của mình rơi vào trạng thái vô niệm, nơi không có thiện, không có ác, không có quá khứ, không có tương lai.

Chỉ có hiện tại.

Chỉ có sự tồn tại.

Hắn nhớ lại lời lão già: "Học cách bơi trong dòng chảy, chứ không phải cố gắng dừng nó lại." Hắn không chống cự lại ba đạo linh lực.

Hắn để chúng va vào lớp vỏ bọc linh lực của mình.

Lớp vỏ bọc đó vỡ tan, nhưng linh lực của hắn không bị tiêu diệt.

Nó hòa tan vào trong ba đạo sáng màu tím, làm chậm lại tốc độ của chúng, làm loãng đi sức mạnh của chúng.

Thời gian dường như dừng lại.

Ba đạo sáng màu tím dừng ngay trước mặt Vô Khuyết, cách mũi hắn chưa đầy một tấc.

Linh lực trong chúng run rẩy, như những con thú hoang bị giam cầm.

Vô Khuyết mở mắt ra.

Đôi mắt hắn không còn màu đen thường thấy, mà chuyển sang màu bạc, lạnh lẽo và xa xăm.

Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào ba đạo sáng đó.

Linh lực trong tay hắn lan tỏa, như những sợi chỉ bạc, quấn lấy ba đạo sáng, kéo chúng lại gần.

Hắn không phá hủy chúng.

Hắn *hấp thụ* chúng.

Linh lực màu tím chảy vào trong cơ thể hắn, hòa quyện với linh lực lạnh lẽo của hắn, tạo ra một hỗn hợp mới, kỳ lạ và nguy hiểm.

Ma Hầu và hai đồng bọn đứng sững người, mắt trợn tròn, không thể tin vào những gì đang xảy ra.

Chúng đã từng nghe nói về khả năng hấp thụ linh lực của kẻ địch, nhưng chưa bao giờ thấy ai làm điều đó một cách dễ dàng đến vậy, đặc biệt là với linh lực của chính mình.

Vô Khuyết dừng lại trước mặt Ma Hầu.

Tên này run rẩy, không phải vì sợ chết, mà vì sợ điều gì đó lớn hơn.

Hắn lùi lại một bước, gót chân chạm vào vách đá lạnh lẽo.

Ánh mắt của Ma Hầu không còn nhìn vào Vô Khuyết, mà nhìn xuyên qua hắn, như thể đang nhìn vào một bóng ma từ quá khứ.

"Đừng," Ma Hầu thốt lên, giọng lạc hẳn, vỡ vụn.

"Nếu ngươi làm vậy, 'Họ' sẽ biết.

Hội Ma Đạo không phải là tổ chức duy nhất.

Có những kẻ...

những kẻ ở *bên ngoài* thế giới này.

Ngươi vừa đánh thức thứ gì đó cổ xưa."

Vô Khuyết không trả lời.

Hắn vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng đá.

Linh lực trong cơ thể hắn đang hỗn loạn, va chạm, tạo ra những âm thanh rè rè, như tiếng sét xa xôi.

Hắn cảm thấy một sự đau đớn âm ỉ lan tỏa khắp cơ thể, như thể từng tế bào đang bị xé toạc.

Nhưng hắn không ngừng lại.

Hắn cần biết thêm.

Hắn cần biết sự thật.

Ma Hầu nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.

"Ngươi không hiểu.

Thời gian không phải là tài nguyên.

Nó là *bẫy*.

Những kẻ tu luyện, chúng ta đang tự giam cầm mình trong một vòng lặp vô tận.

Và ngươi...

ngươi vừa phá vỡ vòng lặp đó.

Bây giờ, 'Họ' sẽ đến.

Và khi 'Họ' đến, không ai có thể sống sót.

Không ai."

Vô Khuyết nhìn xuống tay mình.

Những sợi chỉ bạc vẫn còn quấn quanh ngón tay, phát ra một ánh sáng yếu ớt.

Hắn nhớ lại hình ảnh người phụ nữ trong ký ức.

Đôi mắt giống hệt hắn.

Và nụ cười.

Nụ cười đó không phải là niềm vui.

Đó là sự thương cảm.

Thương cảm cho những kẻ đang ngủ trong mê cung của thời gian.

Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Ma Hầu.

"Ai là 'Họ'?" Giọng nói của hắn lạnh lẽo, không một chút cảm xúc.

Ma Hầu không trả lời.

Hắn chỉ lắc đầu, một nụ cười đau khổ hiện lên trên môi.

"Ngươi sẽ biết.

Khi tất cả đã quá muộn."

Vô Khuyết cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương.

Ký ức về cha mẹ hắn bắt đầu trở về, nhưng không phải là những ký ức rõ ràng.

Chúng là những mảnh vỡ, những hình ảnh mờ ảo, bị che khuất bởi một lớp sương mù dày đặc.

Hắn thấy một con đường dài vô tận, hai bên là những cột đá khắc đầy ký tự cổ xưa.

Và ở cuối con đường đó, là một cánh cửa khổng lồ, đang từ từ mở ra.

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tập trung.

Linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu ổn định, nhưng vẫn còn dư âm của sự hỗn loạn.

Hắn biết rằng mình vừa bước qua một ranh giới không thể quay lại.

Hắn đã đánh thức thứ gì đó.

Và thứ đó đang nhìn hắn.

Ma Hầu và hai đồng bọn biến mất, không để lại dấu vết.

Chúng không chạy trốn.

Chúng *biến mất*, như thể chưa từng tồn tại.

Chỉ còn lại Vô Khuyết và Tiểu Uyển, trong sự im lặng chết chóc của hang động.

Vô Khuyết cúi xuống, bế Tiểu Uyển vào lòng.

Cơ thể bé nhỏ của cô gái ấm áp, trái ngược với sự lạnh lẽo trong linh lực của hắn.

Hắn nhìn vào đôi mắt khép hờ của em gái, và trong khoảnh khắc đó, hắn thấy một tia sáng xanh lam lóe lên trong bóng tối của mí mắt cô.

Đó không phải là linh lực.

Đó là màu của bầu trời.

Màu của tự do.

Màu của một thế giới mà thời gian không còn là nô lệ.

Vô Khuyết đứng dậy, bước ra khỏi hang động.

Ánh nắng ban mai chiếu rọi xuống, nhưng hắn không cảm thấy ấm áp.

Hắn chỉ cảm thấy lạnh.

Lạnh hơn bao giờ hết.

Vì hắn biết rằng, từ giây phút này, hắn không còn là một kẻ săn mồi, cũng không còn là con mồi.

Hắn là một mảnh ghép trong một bức tranh lớn hơn, một bức tranh mà hắn chưa từng thấy toàn bộ.

Và ở đâu đó, trong một chiều không gian khác, một đôi mắt khổng lồ đang mở ra, nhìn xuống thế giới này, với một nụ cười đầy mỉa mai.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập