Chương 1
Đối với một tu sĩ ở cảnh giới Luyện Khí Tầng 1 yếu ớt như hắn, thế giới này vốn dĩ là một hỗn loạn ồn ào của vạn vật sinh trưởng, nhưng hôm nay, không khí dày đặc đến mức nghẹt thở, nặng nề như chì rót vào phổi.
Hắn cảm nhận được dòng "Nguyên Lực Thời Gian" đang dồn nén xung quanh, từng sợi tơ vô hình căng thẳng chờ đợi một cú nổ tung phá vỡ sự tĩnh lặng giả tạo.
Đối diện hắn, Tiêu Phong đứng sừng sững, kiếm trong tay run rẩy nhưng ánh mắt lại rực cháy một thứ điên cuồng khó hiểu.
Tiêu Phong không phải là kẻ thù truyền kiếp, họ từng cùng nhau quét dọn sân viện, cùng nhau chịu đựng sự khinh thường của các nội môn đệ tử, nhưng giờ đây, khoảng cách giữa hai người lại xa vời như trời cách biển.
Máu từ vết thương trên trán Tiêu Phong nhỏ xuống, từng giọt rơi xuống đất khô cằn.
Trong mắt Hạ Vô Khuyết, giọt máu ấy rơi chậm chạp, kéo dài thành một sợi dây đỏ thẫm lơ lửng trong không trung.
Đó là đặc thù đáng sợ của "Luật Thời Gian Tương Đối".
Khi nguyên lực trong cơ thể đạt đến một ngưỡng nhất định, hoặc khi tâm trí tập trung vào một điểm cực hạn, dòng chảy của thời gian đối với người đó sẽ chậm lại so với thế gian bên ngoài.
Hạ Vô Khuyết chưa từng đạt cảnh giới Phi Phàm, nhưng khoảnh khắc này, hắn đang đứng trên bờ vực của sự nhận thức khác biệt.
Hắn nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt Tiêu Phong, nhưng nó không phải là sự sợ hãi trước cái chết, mà là sự sợ hãi trước sự thật.
Sự thật mà viên ngọc nhỏ bé, đen ngòm nằm gọn trong lòng bàn tay tiêu phong đang nắm chặt.
Viên ngọc đó tỏa ra một aura lạnh lẽo, làm cong cả không gian xung quanh, khiến những chiếc lá rơi chậm lại và treo lơ lửng.
Hạ Vô Khuyết hít một hơi thật sâu, không khí vào phổi đau nhói như nuốt lửa.
Hắn biết mình không thể né tránh.
Nếu hắn lùi bước, hắn sẽ thừa nhận mình là kẻ yếu, là phế vật vĩnh cửu.
Nhưng nếu hắn tiến lên, hắn đang bước vào một trò chơi mà quy tắc không còn là sức mạnh đơn thuần.
Hắn nhớ lại lời của thầy giáo cũ, người đã bỏ mặc hắn giữa rừng sâu năm nào: *"Thời gian không bao giờ chờ đợi kẻ chậm chạp, nhưng nó cũng không bao giờ giết chết kẻ kiên định."* Hắn siết chặt đôi bàn tay gân guốc, móng tay cào vào da thịt đến chảy máu.
Máu của hắn rơi xuống, hòa vào bụi đất, và trong khoảnh khắc ấy, hắn cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với mặt đất này.
Rễ cây dưới chân hắn như những con rắn khổng lồ đang ngủ say, nhưng chúng đang rung lên, đáp lại nhịp đập tim của hắn.
Tiêu Phong gồng mình, cơ bắp căng cứng đến mức quần áo rách nát.
Hắn không tấn công ngay lập tức.
Hắn đang chờ đợi.
Chờ đợi một sai lầm, một kẽ hở, hay có lẽ là một lời xin tha thứ.
Nhưng Hạ Vô Khuyết không bao giờ xin tha.
Hắn bước đi, từng bước một, chậm rãi nhưng chắc chắn.
Mỗi bước chân dậm xuống đất đều tạo ra một âm thanh trầm đục, vang vọng trong khoảng không tĩnh mịch.
Tiếng bước chân ấy vang lên như tiếng trống trận, đánh thức sự chú ý của cả khu rừng.
Những con thú nhỏ trong bụi rậm rúc rích, hoảng sợ bỏ chạy, nhưng Hạ Vô Khuyết không nhìn chúng.
Hắn chỉ nhìn vào Tiêu Phong, nhìn vào viên ngọc đen, và nhìn vào sự thật đang chờ đợi được hé lộ.
Hắn biết, trận chiến này không phải để quyết định ai sống ai chết, mà là để quyết định ai sẽ sở hữu quyền lực kiểm soát dòng chảy thời gian, dù chỉ là một phần nhỏ bé.
Chiến đấu bùng nổ, nhưng nó diễn ra trong sự tĩnh lặng đáng sợ của Hạ Vô Khuyết.
Tiêu Phong gầm lên, một tiếng gầm chứa đầy tuyệt vọng và giận dữ, kiếm khí lao tới với tốc độ ánh mắt thường không thể theo kịp.
Đối với người thường, đó là một tia sáng bạc sắc bén, nhưng đối với Hạ Vô Khuyết, trong khoảnh khắc nguyên lực trong kinh mạch hắn bùng nổ, luồng kiếm khí ấy di chuyển chậm chạp, như một con rắn bạc đang bò qua không trung.
Hạ Vô Khuyết không né tránh theo cách thông thường.
Hắn lao thẳng vào luồng kiếm khí.
Da thịt hắn rách nát, máu phun ra, nhưng hắn vẫn tiến lên.
Mỗi bước chân của hắn đều đè nát rễ cây, mỗi hơi thở đều mang theo mùi sắt gỉ của máu và mùi ẩm mốc của đất.
Hắn cảm nhận được lưỡi kiếm cứa qua vai trái, xé toạc da thịt, nhưng cơn đau ấy lại làm cho ý thức của hắn thêm minh mẫn.
Trong cơn đau, hắn nhìn thấy rõ từng hạt bụi bay lên do va chạm, nhìn thấy những sợi tóc của Tiêu Phong bay loạn xạ.
Đây là lợi thế của kẻ chấp nhận cái chết.
Khi không còn sợ hãi, thời gian dường như mở ra cho hắn một lối thoát.
Hắn đưa tay phải, nắm chặt thành quyền, tập trung toàn bộ nguyên lực mỏng manh trong kinh mạch vào một điểm duy nhất.
Không phải để phòng thủ, mà để phản công.
Hắn đấm thẳng vào không trung, ngay trước mũi kiếm của Tiêu Phong.
Một âm thanh "Bùng" vang lên, không phải do va chạm vật lý, mà do sự xung đột của hai luồng nguyên lực khác biệt.
Luồng kiếm khí của Tiêu Phong bị lệch hướng, cắm sượt qua vai Hạ Vô Khuyết, đào lên một vết thương sâu hoắm, nhưng cũng tạo ra một khoảng trống chết người trong phòng thủ của Tiêu Phong.
Hạ Vô Khuyết lợi dụng khoảng trống ấy.
Hắn lao tới, không dùng kiếm, không dùng phép thuật, mà dùng chính cơ thể mình như một viên đạn.
Hắn lao vào ngực Tiêu Phong, hất văng hắn ra xa.
Tiêu Phong bay đi, đập vào thân cây cổ thụ, gãy đổ một cành cây lớn.
Rác rưởi và lá rụng phủ kín đầu hắn.
Hạ Vô Khuyết đứng lại, thở hổn hển, máu từ vai trái chảy ròng ròng, nhuộm đỏ áo bào rách nát.
Hắn nhìn về phía Tiêu Phong, ánh mắt lạnh lùng nhưng không hề có sự thù hận.
Hắn hiểu động lực của Tiêu Phong.
Tiêu Phong muốn viên ngọc đó để cứu mẹ mình, người đang nằm liệt giường vì bệnh tật kỳ lạ, một căn bệnh mà y thuật thường không thể chữa trị, nhưng nguyên lực thời gian có thể đảo ngược.
Đó là lý do chính đáng.
Đó là lý do của một người con hiếu thảo.
Nhưng Hạ Vô Khuyết cũng có lý do của mình.
Hắn cần viên ngọc đó để phá vỡ giới hạn Luyện Khí, để thoát khỏi thân phận phế vật, để tìm ra bí mật về cha mẹ mình, những người đã biến mất trong một vụ nổ thời gian năm xưa.
Hai phe đều có lý.
Hai phe đều đúng theo cách của mình.
Và chính sự đúng đắn tương đối này mới là thứ nguy hiểm nhất.
Nếu cả hai đều sai, có lẽ họ đã có thể thỏa hiệp.
Nhưng khi cả hai đều tin rằng mình đang làm điều đúng đắn, thì không có chỗ cho sự nhượng bộ.
Hạ Vô Khuyết bước tới, nhặt viên ngọc đen từ dưới chân Tiêu Phong.
Viên ngọc lạnh lẽo, nhưng khi chạm vào da thịt, nó truyền vào hắn một luồng thông tin hỗn độn.
Hình ảnh những tòa tháp sụp đổ, những khuôn mặt biến dạng, và một giọng nói vang vọng từ quá khứ: *"Hủy diệt thế giới từ tro tàn..."* Hắn nhíu mày, cố gắng đẩy những hình ảnh đó ra khỏi đầu.
Hắn không cần biết lịch sử, hắn chỉ cần hiện tại.
Hắn cần sức mạnh.
Người đánh ngã Hạ Vô Khuyết là Lão Giả Tả Thanh, một đệ tử ngoại môn của Sơn Phụng Thiên – nơi cả hai người trẻ đều tu luyện.
Lão Giả không mang khí tức uy áp, chỉ đơn giản là một người bình thường, nhưng ánh mắt hắn sắc bén như dao cạo.
Hắn xuất hiện từ trong bóng tối, bước đi nhẹ nhàng như một con mèo, không gây ra tiếng động gì.
Khi Hạ Vô Khuyết quay đầu lại, viên ngọc đã nằm gọn trong tay Lão Giả.
Tiêu Phong nằm dưới gốc cây, bất động, không rõ còn sống hay đã chết.
Hạ Vô Khuyết cảm thấy một cơn thịnh nộ bùng lên, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi sự lạnh lùng của Lão Giả.
"Hentikan," Lão Giả nói, giọng trầm ổn, vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
"Tiêu Phong, thu kiếm lại.
Hạ Vô Khuyết, buông tay." Lão Giả không nhìn Hạ Vô Khuyết, mà nhìn vào viên ngọc.
Ánh mắt hắn có một sự tôn trọng, thậm chí là sợ hãi.
"Đây không phải thứ thuộc về hai đứa trẻ ở cảnh giới Luyện Khí.
Đây là di vật của Kỷ Nguyên Trước, thứ có thể làm sụp đổ nền tảng thời gian của một tông môn." Hạ Vô Khuyết nheo mắt.
Hắn nhìn thấy sự run rẩy trong tay Lão Giả, dù rất nhỏ.
Lão Giả cũng sợ.
Lão Giả cũng muốn viên ngọc đó, nhưng lão biết giá trị của nó quá lớn, lớn đến mức có thể hủy diệt cả người sở hữu.
"Hai người đều trẻ tuổi, đều có tiềm năng," Lão Giả tiếp tục, giọng điệu như một người cha đang khuyên bảo con cái.
"Nhưng tham vọng sẽ giết chết các ngươi.
Tiêu Phong muốn cứu mẹ, Hạ Vô Khuyết muốn tìm cha mẹ.
Nhưng các ngươi có biết giá của nó là gì không?
Thời gian không cho vay, nó chỉ cho mượn, và lãi suất là mạng sống của các ngươi." Hạ Vô Khuyết cười khẩy, một nụ cười đầy mỉa mai.
"Vậy thì lão sư phụ định làm gì?
Lấy nó đi và để chúng tôi chết?" Lão Giả im lặng.
Hắn đưa viên ngọc ra xa, rồi ném về phía Hạ Vô Khuyết.
Viên ngọc bay trong không trung, chậm chạp, như thể thời gian xung quanh nó đang đóng băng.
Hạ Vô Khuyết đưa tay ra, bắt lấy viên ngọc.
Cảm giác lạnh lẽo truyền vào lòng bàn tay, làm dịu cơn đau nhói trong đầu, nhưng cũng đánh thức một thứ gì đó tối tăm trong tâm can.
Hạ Vô Khuyết nắm chặt viên ngọc.
Cảm giác lạnh lẽo của nó truyền vào lòng bàn tay, làm dịu cơn đau nhói trong đầu.
Hắn nhìn Tiêu Phong, kẻ đang cố đứng dậy, ánh mắt vẫn đầy khao khát sinh tồn, không phải sự thù hận.
Trong đầu Hạ Vô Khuyết, hai giọng nói vang lên.
Một giọng nói dịu dàng, lý trí, là "Thiện", khuyên hắn nên chia sẻ, nên thỏa hiệp.
Một giọng nói hung bạo, cuồng vọng, là "Ác", thúc giục hắn giết chết Tiêu Phong, lấy tất cả, và bước lên đỉnh cao.
*"Cho hắn nó,"* giọng Thiện khuyên nhủ.
*"Mẹ mày đã bỏ mặc mày từ lâu.
Còn Tiêu Phong, hắn cần nó hơn.
Hắn có tình cảm, có trách nhiệm.
Mày chỉ có sự cô độc."* Nhưng giọng Ác cười nhạt, *"Cô độc là sức mạnh.
Tình cảm là điểm yếu.
Nếu mày chia sẻ, mày sẽ yếu đi.
Mày sẽ mãi mãi là một tên nô lệ của thời gian.
Hãy lấy nó, hãy tiêu diệt hắn, và mày sẽ trở thành chủ nhân của số phận."*
Hạ Vô Khuyết nhắm mắt lại.
Hắn cảm nhận được sự xung đột trong tâm trí.
Viên ngọc trong tay hắn bắt đầu rung lên, phản ứng với sự dao động nội tâm của chủ nhân.
Không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn, những chiếc lá rơi xuống chậm chạp, treo lơ lửng.
Hắn nhìn thấy hình ảnh của mình trong tương lai: một kẻ đứng trên đỉnh núi, nhìn xuống thế gian như những con kiến, lạnh lùng và vô cảm.
Và một hình ảnh khác: hắn nằm xuống bên cạnh Tiêu Phong, hai người cùng chết, nhưng có lẽ sẽ tìm được sự bình yên.
Hắn mở mắt ra, ánh mắt sắc lẹm.
Hắn nhìn Tiêu Phong, rồi nhìn Lão Giả Tả Thanh.
"Tôi sẽ không giết anh," Hạ Vô Khuyết nói, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng.
"Và tôi cũng sẽ không cho anh nó." Hắn đưa viên ngọc ra xa, ném vào không trung.
Viên ngọc bay lên, rồi vỡ tan thành những mảnh bụi sáng lấp lánh, hòa vào ánh nắng xuyên qua tán lá.
Tiêu Phong sững sờ.
Lão Giả Tả Thanh nhíu mày, ánh mắt lộ ra sự bất ngờ.
Hạ Vô Khuyết bước tới, nắm lấy vai Tiêu Phong, kéo hắn đứng dậy.
"Mẹ anh sẽ được chữa trị," hắn nói.
"Nhưng không phải bằng viên ngọc này.
Bằng sức mạnh của chính anh.
Hãy tu luyện, hãy mạnh lên.
Và tôi cũng vậy.
Chúng ta sẽ gặp lại nhau ở đỉnh cao, khi đó, chúng ta sẽ không cần đến những thứ phù du này." Tiêu Phong nhìn Hạ Vô Khuyết, ánh mắt đầy phức tạp.
Có sự kính nể, có sự khó hiểu, và có lẽ là một chút sợ hãi.
Lão Giả Tả Thanh nhìn hai người trẻ, lắc đầu nhẹ.
"Các ngươi thật ngốc nghếch," lão nói.
"Nhưng có lẽ, chính sự ngốc nghếch đó mới là con đường dẫn đến đại đạo." Lão quay lưng, biến mất vào trong rừng, không để lại dấu vết.
Hạ Vô Khuyết quay lưng, bước đi chông chênh vào bóng tối của khu rừng.
Máu trên người hắn đã đông đặc, lạnh như băng.
Trong đầu, sự im lặng bao trùm.
Cả giọng Thiện lẫn Ác đều không nói gì.
Chúng đang sợ hãi.
Không phải vì nguy hiểm bên ngoài, mà vì sự thay đổi bên trong chủ nhân của chúng.
Hạ Vô Khuyết không biết tại sao viên ngọc lại vỡ.
Hắn không biết tại sao mình lại làm như vậy.
Nhưng hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ, như thể một gánh nặng vô hình vừa được dỡ bỏ.
Hắn nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây trôi chậm chạp.
Hắn nhận ra rằng, thời gian không phải là kẻ thù, cũng không phải là bạn bè.
Nó chỉ là một dòng chảy, và hắn phải học cách bơi trong đó, chứ không phải cố gắng dừng nó lại.
Khi hắn bước ra khỏi khu rừng, mặt trời đang lặn, nhuộm đỏ cả bầu trời.
Bóng dáng của hắn kéo dài trên mặt đất, đơn độc và nhỏ bé.
Nhưng trong đôi mắt hắn, một tia lửa đã được thắp lên.
Đó không phải là lửa của sự thù hận, cũng không phải là lửa của tham vọng.
Đó là lửa của sự tỉnh thức.
Hắn biết rằng, con đường phía trước sẽ đầy chông gai.
Hắn biết rằng, bí mật về cha mẹ mình vẫn còn chưa được giải đáp.
Và hắn biết rằng, Tiêu Phong sẽ trở thành một đối thủ, hoặc một đồng minh, trong tương lai.
Nhưng điều quan trọng nhất, hắn đã học được bài học đầu tiên: Trong thế giới của tu tiên, sức mạnh không đến từ những thứ bên ngoài, mà đến từ sự lựa chọn của chính bản thân.
Và lựa chọn của hắn, mới chỉ bắt đầu.
Hắn bước tiếp, từng bước một, vào bóng tối của buổi tối, nơi những bí mật khác đang chờ đợi được khám phá.
Và sâu thẳm trong tiềm thức, một hình ảnh mờ ảo hiện ra: một người phụ nữ với đôi mắt giống hệt hắn, đang mỉm cười trong một dòng thời gian khác.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận