Chương 10
Tim hắn đập thình thịch, mỗi cú đập vang lên như tiếng trống trận trong không gian tĩnh lặng chết chóc.
Không phải sự chết chóc của xác thịt, mà là sự chết chóc của *thời gian*.
Một hạt bụi nhỏ đang lơ lửng trước mũi hắn, xoay chậm rãi.
Chậm đến mức hắn có thể đếm được từng vân nứt trên bề mặt nó, từng mảnh vỡ vi mô của linh thạch cổ xưa.
Tiếng hô hào của các ngoại môn đệ tử vừa mới cất lên một nửa giờ đây hóa thành những làn sóng âm thanh bị bẻ gãy, treo lơ lửng trong không khí như những sợi dây vô hình, căng thẳng và đứt gãy.
Hắn hít một hơi sâu.
Không khí lạnh lẽo, đậm đặc, mang mùi vị của ozone và máu khô.
Đây là Quảng Trường Trung Tâm của Tông Môn Thanh Vân.
Nhưng nó không còn là nơi tu luyện ồn ào, hỗn loạn mà hắn đã quen thuộc.
Nó là một bảo tàng của khoảnh khắc.
Hàng ngàn đệ tử đông đúc, mỗi người đang trong tư thế khác nhau.
Người thì vung kiếm, lưỡi kiếm còn chưa chạm đến mục tiêu.
Người thì niệm chú, miệng há ra nhưng âm thanh bị khóa chặt trong cổ họng.
Những tia linh lực bắn ra từ chưởng tâm của họ dừng lại giữa không trung, tạo thành những vệt sáng rực rỡ nhưng bất động như tranh vẽ.
Lâm Phong đứng giữa biển người đông đúc ấy, cảm giác cô độc đến rợn người.
Hắn đưa tay ra, chạm vào một vệt linh lực xanh lam đang trôi lơ lửng trước mặt.指尖 (ngón tay) hắn xuyên qua luồng năng lượng đó.
Không có cảm giác nóng rát, không có sức cản.
Chỉ có một độ lạnh thấu xương, lạnh như băng hà vĩnh cửu.
"Thời gian...
đã dừng?"
Giọng nói của hắn vang lên trong đầu, nhưng không tạo ra tiếng vang nào trong không gian thực.
Hắn đang tồn tại ở một tần số khác.
Một tần số mà chỉ những kẻ đạt cảnh giới Phi Phàm, hoặc những kẻ bị thời gian bỏ rơi, mới có thể chạm tới.
Hắn nhìn xuống đôi chân của mình.
Đôi giày vải thô sơ, bám đầy bùn đất của con đường đất đỏ.
Hắn nhớ lại cảm giác chạy trốn, cảm giác tuyệt vọng khi thanh kiếm của Sư Huynh Đại lao tới.
Và rồi, mọi thứ sụp đổ.
Bây giờ, hắn là người duy nhất đang di chuyển trong một thế giới đã chết.
Lâm Phong bước đi.
Mỗi bước chân đặt xuống mặt đá hoa cương, không tạo ra tiếng động.
Hắn đi qua hàng ngũ các ngoại môn đệ tử.
Hắn nhìn thấy khuôn mặt của Tiểu Fat, người bạn cùng phòng luôn hay trêu chọc hắn.
Miệng Tiểu Fat đang há to, mắt trợn tròn, vẻ mặt kinh hoàng như vừa nhìn thấy quỷ thần.
Một giọt mồ hôi đang trôi từ trán cậu ta xuống, dừng lại ở sống mũi, lấp lánh như một hạt ngọc trai.
Lâm Phong khẽ chạm vào giọt mồ hôi đó.
Nó vỡ tan thành những hạt sương nhỏ li ti, nhưng vẫn không rơi xuống đất.
Chúng lơ lửng, xoay quanh ngón tay hắn như những con ruồi bị ám ảnh.
"Ta đang ở đâu?" Hắn tự hỏi.
"Hay chính xác hơn, ta đang ở *khi nào*?"
Hắn nhớ lại lời nói cuối cùng của bóng mờ kia.
*Con trai ta, ngươi đã về nhà.*
Và con mắt khổng lồ trên bầu trời.
Lâm Phong ngẩng đầu lên.
Bầu trời xanh thẳm, trong vắt.
Không có mây.
Không có gió.
Nhưng ở phía chân trời xa xa, nơi ranh giới giữa trời và đất gặp nhau, một vết nứt màu đen đang lan rộng.
Nó không phải là bóng tối, mà là sự vắng mặt của ánh sáng.
Sự vắng mặt của thực tại.
Và từ vết nứt đó, một thứ gì đó đang nhìn xuống hắn.
Không phải con mắt vật lý.
Mà là một ý chí.
Một ý chí cổ xưa, tàn nhẫn và vô cảm.
Nó quét qua quảng trường, qua từng khuôn mặt đông cứng của các đệ tử, và dừng lại ở Lâm Phong.
Hắn cảm thấy áp lực đè lên lồng ngực.
Linh lực trong cơ thể hắn, vốn dĩ yếu ớt ở cấp độ Trúc Cơ sơ kỳ, bỗng dưng trở nên hỗn loạn.
Nó không còn tuân theo kinh mạch nữa.
Nó chảy ngược, xoáy tròn, như muốn phá vỡ giới hạn của huyết nhục.
"Ngươi đã thức tỉnh."
Một giọng nói vang lên.
Không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong tủy sống của hắn.
Giọng nói đó lạnh lẽo, xa lạ, nhưng lại mang một sự quen thuộc rợn người.
Giống như tiếng thì thầm của chính linh hồn hắn, nhưng bị bóp méo bởi thời gian.
Lâm Phong nghiến răng.
Hắn không đáp lại.
Hắn là một thám tử của sự thật, không phải là một con rối bị điều khiển.
Hắn cần hiểu.
Hắn cần thấy.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào linh lực đang hỗn loạn trong người.
Thay vì chống cự, hắn để nó chảy.
Hắn để nó cuốn trôi ý thức của mình vào dòng chảy thời gian bị đóng băng này.
Và thế giới thay đổi.
### PHẦN 3: Kẻ Săn Mồi Trong Bóng Tối
Lâm Phong không chạy.
Chạy là thừa thãi.
Trong thế giới nơi thời gian bị đóng băng, khoảng cách không còn ý nghĩa.
Hắn có thể đi từ đầu này sang đầu kia của quảng trường chỉ trong một nhịp thở.
Nhưng hắn cần thời gian để suy nghĩ.
Để tìm ra mảnh ghép còn thiếu.
Hắn nhớ lại cuộc chiến với Sư Huynh Đại.
Thanh kiếm của Sư Huynh Đại không phải là kiếm thông thường.
Nó được rèn từ xương của một con thú thời tiền sử, một con thú sống trước khi Thời Gian Pháp Tắc được thiết lập.
Và những hạt bụi ánh sáng.
Chúng không phải là vũ khí.
Chúng là *chìa khóa*.
Lâm Phong quay lại nhìn về phía vị trí mà Sư Huynh Đại đang đứng đông cứng.
Thanh kiếm vẫn còn trong tay hắn, hướng về phía Lâm Phong.
Lưỡi kiếm đang phát ra một ánh sáng xanh nhạt, khác biệt với ánh sáng xám của các đệ tử khác.
Hắn tiến lại gần.
Mỗi bước chân, hắn cảm thấy áp lực từ thanh kiếm đó.
Nó giống như một từ trường, hút lấy linh lực trong người hắn.
Khi hắn đứng trước mặt Sư Huynh Đại, hắn nhìn vào đôi mắt của người đàn ông đó.
Đôi mắt đó mở to, tràn đầy sự kinh hãi.
Nhưng sâu thẳm trong đáy mắt, có một tia sáng khác.
Một tia sáng của sự chấp nhận.
Sư Huynh Đại biết.
Hắn biết điều gì đó sẽ xảy ra.
Hắn biết thanh kiếm của mình sẽ không giết được Lâm Phong.
Và có lẽ, hắn cũng biết rằng, chính hắn là kẻ đã mở cánh cửa dẫn đến sự thật này.
Lâm Phong đưa tay ra, nhẹ nhàng lấy thanh kiếm khỏi tay Sư Huynh Đại.
Cảm giác lạnh lẽo lan truyền dọc theo cánh tay.
Nhưng lần này, hắn không sợ hãi.
Hắn nắm chặt chuôi kiếm, nhắm mắt lại, và để linh lực của mình chảy vào lưỡi kiếm.
*Đập.*
Một tiếng vang nhỏ.
Nhưng trong thế giới tĩnh lặng, nó như một tiếng sét.
Lưỡi kiếm rung lên.
Những hạt bụi ánh sáng còn sót lại trên đó bắt đầu tụ tập lại, hình thành thành một hình ảnh nhỏ.
Một hình ảnh của một ngôi đền cổ, nằm sâu trong một hang động tối tăm.
Và trên cửa hang, có khắc một biểu tượng.
Biểu tượng của con mắt.
Cùng một con mắt mà hắn đã nhìn thấy trên bầu trời.
Lâm Phong mở mắt, ánh mắt sắc lẹm.
"Ngôi đền thời gian." Hắn thì thầm.
"Cha ta không tạo ra thế giới này.
Hắn chỉ là người canh giữ nó."
Và hắn, Lâm Phong, là chìa khóa để mở nó ra.
Hoặc đóng nó lại.
### PHẦN 5: Bước Đi Vào Vô Cực
Thế giới bắt đầu rung chuyển.
Không phải rung chuyển về mặt vật lý, mà là rung chuyển về mặt thực tại.
Những bức tường của tông môn bắt đầu nứt vỡ.
Những đám mây trên trời, vốn dĩ đông cứng, bắt đầu tan rã thành những dòng chảy thời gian hỗn loạn.
Lâm Phong cảm thấy mình đang bị kéo lên.
Không phải bởi trọng lực, mà bởi một lực hút từ chính con mắt trên bầu trời.
Hắn nhìn xuống.
Những đệ tử của Thanh Vân Tông vẫn còn đó, đông cứng trong thời gian.
Nhưng ánh sáng của họ đang phai nhạt.
Thời gian của họ đang bị rút cạn, để nuôi dưỡng thứ gì đó lớn hơn.
Lớn hơn cả tông môn.
Lớn hơn cả thế giới.
Hắn hiểu ra.
Vạn Cổ Ma Giới không phải là một thế giới.
Nó là một *cái tổ*.
Một cái tổ nuôi dưỡng những con sâu thời gian, để chúng trưởng thành, và rồi bay đi, mang theo sự thật của vũ trụ.
Và hắn, Lâm Phong, là con sâu cuối cùng.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào linh lực trong người.
Hắn không chống cự lại lực hút.
Thay vào đó, hắn để nó kéo mình lên.
Hắn bay lên.
Vượt qua mái nhà của tông môn.
Vượt qua bầu trời xanh thẳm.
Vượt qua những tầng mây dày đặc.
Và rồi, hắn đứng trước con mắt.
Con mắt đó khổng lồ, bao trùm cả bầu trời.
Mống mắt của nó là một vực thẳm đen tối, nơi vô số ngôi sao đang sinh ra và chết đi trong tích tắc.
Lòng đen của nó là một điểm trắng, nhỏ bé, nhưng chói lòa.
Và từ trong lòng đen đó, một giọng nói vang lên.
"Con trai ta.
Ngươi đã về."
Lâm Phong nhìn vào con mắt đó.
Hắn không thấy sự thù hận.
Hắn không thấy sự yêu thương.
Hắn chỉ thấy sự *trung lập*.
Sự trung lập tàn khốc của tự nhiên.
"Cha," Lâm Phong nói.
"Cha không phải là kẻ tạo ra thế giới này.
Cha là kẻ *bị* thế giới này tạo ra."
Con mắt nháy lại.
Và rồi, một cánh cửa mở ra.
Không phải cánh cửa bằng gỗ, hay bằng đá.
Mà là một cánh cửa bằng *thời gian*.
Nó mở ra một khoảng không gian trắng xóa, nơi không có lên, không có xuống, không có trước, không có sau.
Lâm Phong bước vào.
Khi hắn bước qua ngưỡng cửa, hắn cảm thấy một thứ gì đó rời khỏi cơ thể mình.
Không phải linh lực.
Không phải huyết mạch.
Mà là *nhớ*.
Hắn quên đi tên của mình.
Hắn quên đi mặt của cha mình.
Hắn quên đi lý do tại sao hắn lại ở đây.
Chỉ còn lại một câu hỏi.
Một câu hỏi duy nhất, lơ lửng trong khoảng không trắng xóa.
*Ai là kẻ đã đóng cánh cửa này lại?*
Và rồi, bóng tối bao trùm.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận