Chương 11

Lâm Phong đứng giữa khoảng không trắng xóa, nơi không có trọng lực, không có phương hướng, và quan trọng nhất, không có thời gian.

Câu hỏi "Ai là kẻ đã đóng cánh cửa này lại?" vẫn còn vang vọng trong tâm trí hắn, nhưng đáp án không đến dưới dạng lời nói.

Nó đến dưới dạng một cú va chạm dữ dội, như một viên đạn xuyên qua thực tại.

Hắn mở mắt ra.

Không phải bầu trời xanh thẳm của tông môn, cũng không phải vực thẳm đen tối của con mắt cha.

Hắn đang đứng trên đỉnh của một ngọn tháp cổ xưa, nơi những tảng đá đã bị bào mòn bởi gió ngàn năm.

Dưới chân hắn, thành phố phàm nhân đang nhộn nhịp, nhưng mọi thứ trông...

Một đứa trẻ đang ném bóng.

Quả bóng rời khỏi tay, bay lên không trung, nhưng nó không rơi xuống.

Nó treo lơ lửng, như bị đóng băng trong không khí.

Đứa trẻ dang rộng vòng tay, miệng há ra để cười, nhưng nụ cười đó không chuyển động.

Những giọt mồ hôi trên trán cậu bé cũng treo lơ lửng, lấp lánh như những viên pha lê nhỏ.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu.

Không khí ở đây lạnh lẽo, mang theo mùi tro tàn và sự mục rữa.

Hắn cảm nhận linh lực trong cơ thể mình, thứ nguyên lực vốn dĩ cuộn trào mãnh liệt khi hắn đạt cảnh giới Kim Đan, giờ đây lại trở nên nặng nề, chậm chạp.

Hắn giơ tay lên, nhìn bàn tay mình.

Những đường vân trên da tay dường như đang di chuyển chậm rãi, như mực tàu lan ra trong nước.

"Thời gian..." Lâm Phong thì thầm.

Giọng nói của hắn vang lên khàn đặc, như bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng bao trùm.

Hắn bước xuống từ ngọn tháp.

Mỗi bước chân hắn đặt xuống, âm thanh vang lên không phải là tiếng "bịch" của giày dép chạm đất, mà là một tiếng vọng kéo dài, dai dẳng, như tiếng chuông ngân trong hang động sâu thẳm.

Hắn nhìn xung quanh.

Những người phàm nhân xung quanh hắn giống như những bức tượng sáp.

Một người phụ nữ đang rót trà, dòng nước vàng óng treo giữa ấm và chén, không hề chảy.

Một chú chó đang sủa, hàm miệng mở rộng, nhưng không có tiếng động nào thoát ra.

Đây chính là quy luật "Thời Gian Tương Đối".

Đối với một tu sĩ cảnh giới Kim Đan, thế giới bên ngoài gần như đứng yên.

Nhưng đối với Lâm Phong, cảm giác này không phải là sự siêu việt, mà là sự cô lập tột cùng.

Hắn cảm thấy mình như một con cá bị mắc cạn trên bờ biển của vĩnh cửu, nhìn chằm chằm vào dòng sông đời sống đang chảy trôi mà không thể chạm vào.

Hắn nhớ lại lời của "cha".

*Vạn Cổ Ma Giới là một cái tổ.* Và giờ, hắn đang đứng giữa cái tổ đó.

Những con sâu thời gian – những tu sĩ như hắn – đang ăn thịt sự sống của phàm nhân để nuôi dưỡng sự trưởng thành của chính mình.

Mỗi nhịp đập chậm lại của trái tim hắn, mỗi hơi thở kéo dài của hắn, đều là một phần thời gian bị rút cạn từ những sinh mệnh yếu ớt dưới chân hắn.

Lâm Phong nắm chặt đấm.

Linh lực trong người hắn run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự phẫn nộ.

Hắn không muốn trở thành một kẻ quan sát lạnh lùng.

Hắn muốn hiểu.

Hắn muốn biết ai đã đóng cánh cửa đó, và tại sao hắn lại bị ném vào vai trò của một kẻ săn mồi thời gian.

Hắn quay lưng lại với cảnh tượng tĩnh lặng đầy bi kịch đó, bước vào bóng tối của một con hẻm nhỏ.

Ở đó, dòng chảy thời gian có vẻ rối rắm hơn, như một dòng sông gặp phải đá ngầm.

Hắn cần một nơi ẩn náu, nơi mà quy luật tàn khốc này không áp đảo hoàn toàn.

Hắn cần tìm ra "Thời Gian Thạch" – thứ đã dẫn dắt hắn đến đây, và cũng là thứ đang ăn mòn linh hồn hắn.

***

Hang động nằm sâu dưới lòng đất, nơi các trận chiến giữa các thế hệ tu sĩ trước đây đã để lại những vết nứt trong cấu trúc không-thời gian.

Không khí ở đây ẩm ướt, lạnh lẽo, và mang theo mùi hôi thối của sự phân hủy.

Lâm Phong ngồi xuống, lưng tựa vào vách đá lạnh giá.

Hắn lấy ra từ trong lòng áo một khối tinh thể nhỏ bé.

Đó là viên "Thời Gian Thạch".

Nó không lấp lánh như linh thạch thông thường.

Nó có màu xám xịt, xỉn màu, giống như một cục tro tàn được nén chặt.

Nhưng khi Lâm Phong chạm vào nó, hắn cảm thấy một luồng lạnh buốt chạy dọc theo tủy sống.

Viên đá đó không phải là một vật thể tĩnh.

Nó đang *nhịp*.

Nhịp đập của nó chậm hơn nhịp tim của Lâm Phong.

Mỗi lần nó co lại, một mảng ký ức trong đầu hắn lại mờ đi một chút.

Hắn nhớ ra tên của mẹ mình, nhưng khuôn mặt của bà thì đã biến thành một vệt trắng xóa.

Hắn nhớ ra cảm giác của nắng ấm, nhưng màu vàng của ánh nắng thì đã phai nhạt thành xám.

"Ngươi đang ăn tôi," Lâm Phong nói với viên đá, giọng nói lạnh lùng như băng.

Hắn không ném nó đi.

Hắn không thể.

Viên đá này là chìa khóa.

Nó là mảnh ghép cuối cùng để hắn hiểu được bí ẩn của thân phận mình.

Hắn đặt viên đá lên đầu gối, hai tay ấn vào hai bên thái dương, bắt đầu vận chuyển công phu tu luyện.

Linh lực Kim Đan của hắn xoay chuyển trong các huyệt đạo, tạo thành một vòng xoáy bảo vệ ý thức.

Hắn không muốn quên.

Hắn phải giữ lấy ký ức, dù chỉ là một phần nhỏ bé.

Trong trạng thái nhập định, nhận thức của hắn mở rộng.

Hắn có thể "nhìn" thấy dòng chảy thời gian xung quanh hang động.

Nó giống như những sợi chỉ mỏng manh, màu bạc, đang bị kéo căng và đứt gãy.

Những sợi chỉ đó kết nối với viên đá, và từ viên đá, chúng vươn ra, cắm sâu vào da thịt của hắn.

Hắn nhìn thấy những hình ảnh thoáng qua.

Một tu sĩ trẻ tuổi, mắt đỏ ngầu vì khát khao sức mạnh, đang hút cạn thời gian của cả một làng mạc để đột phá cảnh giới.

Một trưởng lão tông môn, tóc bạc phơ, đang ngồi thiền trong một căn phòng kín, trong khi bên ngoài, hàng thế kỷ đã trôi qua, và những đệ tử của ông đã chết hết, chỉ còn lại ông ta, bất tử nhưng cô độc.

Và rồi, hắn nhìn thấy chính mình.

Không phải Lâm Phong hiện tại, mà là một phiên bản khác của hắn, trong một tương lai xa xôi.

Phiên bản đó không có mắt.

Chỉ là hai hốc đen空洞, nơi đôi mắt đã bị thay thế bởi hai viên Thời Gian Thạch.

Hắn đang cười.

Một nụ cười điên loạn, không còn chút nhân tính nào.

Lâm Phong rùng mình, phá vỡ trạng thái nhập định.

Hắn thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

Viên đá trong tay hắn nóng lên, như thể nó biết được sự sợ hãi của hắn.

"Đừng sợ," một giọng nói vang lên từ phía sau.

Lâm Phong quay lại, linh lực đã sẵn sàng trong các ngón tay, sẵn sàng phóng ra một đòn tấn công chết người bất cứ lúc nào.

***

Đứng ở lối vào hang động là Tiêu Vân.

Tiêu Vân trông khác xa so với hình ảnh anh tuấn, phong độ mà Lâm Phong từng biết.

Áo choàng của anh ta rách nát, bám đầy bùn đất và tro tàn.

Gương mặt anh ta haggard, gầy gò đến mức hốc hác, hai quầng thâm dưới mắt sâu hoắm như hai hố đen.

Tóc anh ta, vốn dĩ đen nhánh, giờ đây đã điểm những sợi bạc trắng xóa, không phải do tuổi tác, mà do sự lão hóa nhanh chóng.

"Lâm Phong," Tiêu Vân nói, giọng nói run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì kiệt sức.

"Đưa tôi viên đá đó."

Lâm Phong không trả lời.

Hắn nhìn chằm chằm vào Tiêu Vân, cố gắng tìm kiếm dấu hiệu của sự giả dối.

Nhưng trong đôi mắt của Tiêu Vân, hắn chỉ thấy sự tuyệt vọng thuần túy.

Đó là ánh mắt của một người đã mất hết tất cả, và giờ đây chỉ còn lại một hy vọng mong manh.

"Ngươi không hiểu," Lâm Phong nói, giọng trầm thấp.

"Viên đá này không phải là sức mạnh.

Nó là lời nguyền."

"Lời nguyền?" Tiêu Vân cười, một nụ cười chua chát, đầy đau đớn.

"Lâm Phong, ngươi nghĩ ta muốn gì?

Ta không muốn sức mạnh.

Ta không muốn trường sinh.

Ta chỉ muốn...

thời gian."

Anh ta bước về phía trước, từng bước một, chậm chạp và nặng nề.

"Ta đã mất đi ba mươi năm tuổi trẻ của mình trong trận chiến với Yêu Thú.

Ba mươi năm, Lâm Phong.

Ta nhìn bạn bè của ta già đi, chết đi, trong khi ta vẫn trẻ trung.

Nhưng đó không phải là ban phúc.

Đó là địa ngục.

Ta không thể già đi.

Ta không thể chết.

Ta chỉ có thể nhìn."

Tiêu Vân dừng lại trước mặt Lâm Phong, hai tay đưa ra, run rẩy.

"Viên đá này có thể cân bằng dòng chảy.

Nó có thể cho phép ta lão hóa.

Cho phép ta chết.

Hãy đưa nó cho tôi.

Hãy cho tôi cái chết bình thường."

Lâm Phong nhìn vào đôi tay run rẩy của Tiêu Vân.

Hắn nhớ lại ngày xưa, khi họ còn là đệ tử Luyện Khí, Tiêu Vân luôn là người bảo vệ hắn, người dạy hắn cách điều khiển linh lực.

Một người thầy, một người anh.

Nhưng giờ đây, người anh ấy đang cầu xin hắn một điều mà chính hắn cũng khao khát: sự kết thúc.

Lâm Phong nhìn xuống viên đá.

Hắn cảm thấy sự xung đột trong nội tâm.

Một bên là lý trí, bảo hắn giữ lấy viên đá để tìm ra sự thật về cha mình.

Một bên là lòng trắc ẩn, nhìn thấy nỗi đau của người bạn từng cứu mạng mình.

"Ngươi chắc chắn không?" Lâm Phong hỏi, giọng nói nhẹ nhàng hơn.

"Chắc chắn," Tiêu Vân nói, nước mắt lăn dài trên gò má khô khốc.

"Ta đã sống quá lâu trong một thế giới mà ta không thuộc về.

Hãy cho tôi trở về với cát bụi."

Lâm Phong do dự.

Hắn biết rằng nếu đưa viên đá cho Tiêu Vân, hắn sẽ mất đi manh mối quan trọng nhất.

Nhưng nếu không đưa, hắn sẽ phải chứng kiến sự tan vỡ tâm thần của người bạn mình.

Và rồi, một ý nghĩ thoáng qua trong đầu hắn.

*Hai phe, một sự thật.*

Tông môn của họ, phe "Bảo Vệ Thời Gian", tin rằng thời gian là tài nguyên thiêng liêng, không thể bị lãng phí.

Họ cô lập những người tu luyện cao cấp để bảo vệ dòng chảy.

Còn phe đối lập, những kẻ bị xã hội ruồng bỏ, tin rằng thời gian phải được chia sẻ, dù giá trị là sự hủy diệt.

Tiêu Vân thuộc về phe nào?

Hay anh ta chỉ là một nạn nhân của cả hai?

Lâm Phong chậm rãi đưa tay ra, đặt viên đá vào lòng bàn tay của Tiêu Vân.

Ngay khi Tiêu Vân chạm vào viên đá, một tiếng nứt vỡ nhỏ bé vang lên.

Không phải từ viên đá, mà từ không gian xung quanh họ.

***

Không gian trong hang động bắt đầu méo mó.

Những bức tường đá vững chãi biến thành sương mù loãng, tan biến vào bóng tối.

Và từ trong sương mù đó, những bóng người hiện ra.

Chúng không phải là ma quỷ.

Chúng là những con người.

Những nạn nhân của việc cướp đoạt thời gian.

Họ đứng xung quanh Lâm Phong và Tiêu Vân, hàng trăm, hàng ngàn, vô số.

Khuôn mặt họ trống rỗng, không có biểu cảm.

Đôi mắt họ là hai hố đen, hút lấy ánh sáng xung quanh.

Họ không nói gì, nhưng Lâm Phong có thể "nghe" thấy tiếng than vãn của họ trong đầu.

Đó là tiếng khóc của những đứa trẻ chưa kịp lớn lên, của những người cha chưa kịp nhìn con cái thành tài, của những người yêu chưa kịp nói lời tạm biệt.

Tiêu Vân hét lên, ôm đầu mình.

Viên đá trong tay anh ta vỡ tan thành bụi tro.

Không phải vậy!" Tiêu Vân gào thét.

"Tại sao...

tại sao nó lại như vậy?"

Lâm Phong nhìn vào những bóng người.

Hắn nhận ra một điều kinh hoàng.

Những bóng người đó không phải là từ quá khứ.

Chúng là từ *tương lai*.

Họ là những gì sẽ xảy ra nếu dòng chảy thời gian tiếp tục bị phá vỡ.

Họ là kết quả của sự tham lam, của sự ích kỷ, của những kẻ như hắn, những kẻ đã hút cạn thời gian của người khác để nuôi dưỡng bản thân.

Và rồi, một trong những bóng người bước về phía trước.

Đó là một cô gái trẻ, mặc y phục của tông môn.

Khuôn mặt cô ấy quen thuộc.

chính Lâm Phong.

Phiên bản nữ của Lâm Phong.

Cô gái đó nhìn vào Lâm Phong hiện tại, và mỉm cười.

Một nụ cười đầy bi thương.

"Ngươi nghĩ ngươi là con sâu cuối cùng?" cô gái nói, giọng nói vang lên như tiếng chuông vỡ.

"Ngươi chỉ là vòng lặp đầu tiên."

Lâm Phong chết lặng.

Trước khi hắn kịp phản ứng, những bóng người khác lao vào Tiêu Vân.

Chúng không cắn xé, không đánh đập.

Chúng chỉ *chạm* vào anh ta.

Và mỗi lần chúng chạm vào, Tiêu Vân già đi một tuổi.

Tóc anh ta trắng hẳn, da nhăn nheo, cơ thể co lại.

Trong vài giây, Tiêu Vân từ một người đàn ông trung niên trở thành một cụ già, rồi thành một đống xương khô, và cuối cùng, tan biến thành bụi tro.

Không có tiếng động.

Chỉ có sự im lặng chết chóc.

Lâm Phong đứng đó, bất động.

Hắn nhìn đống tro tàn của Tiêu Vân, và cảm thấy một cơn đau nhói trong tim.

Không phải vì sự mất mát, mà vì sự nhận ra.

Hắn đã giết Tiêu Vân.

Bằng cách đưa viên đá cho anh ta, hắn đã mở cánh cửa cho những bóng người đó vào.

Hắn đã nghĩ mình đang làm một điều thiện, nhưng thực tế, hắn đã đẩy bạn mình vào cái chết nhanh chóng hơn.

Và rồi, những bóng người quay sang nhìn hắn.

Hàng ngàn đôi mắt trống rỗng.

Lâm Phong không chạy.

Hắn không chiến đấu.

Hắn đứng đó, đối diện với số phận của mình.

Linh lực trong người hắn bùng nổ, nhưng không phải để tấn công, mà để bảo vệ ý thức cuối cùng của mình khỏi bị cuốn trôi.

***

Khi ánh sáng tắt đi, hang động rơi vào im lặng tuyệt đối.

Không còn sương mù, không còn bóng người.

Chỉ còn lại Lâm Phong, và đống tro tàn của Tiêu Vân.

Lâm Phong đứng dậy, chân tay run rẩy.

Hắn nhìn xuống bàn tay mình.

Chúng vẫn nguyên vẹn.

Nhưng hắn cảm thấy một sự thay đổi sâu sắc bên trong.

Đôi mắt của hắn, vốn dĩ đen láy, giờ đây có một vệt trắng nhỏ xíu ở góc trong, giống như một vết nứt trên kính.

Hắn cúi xuống, nhặt lấy một mảnh vỡ nhỏ của viên Thời Gian Thạch.

Mảnh vỡ đó không còn màu xám nữa.

Nó chuyển sang màu đỏ thẫm, như máu khô.

Và rồi, hắn nhìn thấy nó.

Trong mảnh vỡ nhỏ bé đó, phản chiếu lại hình ảnh của hắn.

Nhưng không phải hình ảnh hiện tại.

Đó là hình ảnh của một người đàn ông, với đôi mắt hoàn toàn trắng xóa, đang đứng trên đỉnh của một tòa tháp cao ngất, nhìn xuống một thế giới đang cháy rực lửa.

Và từ mảnh vỡ đó, một dòng chữ hiện ra, viết bằng một ngôn ngữ cổ xưa mà hắn không hiểu, nhưng lại cảm nhận được ý nghĩa rõ ràng trong tâm trí:

*"Vòng lặp thứ nhất đã hoàn tất.

Chuẩn bị cho vòng lặp thứ hai."*

Lâm Phong nắm chặt mảnh vỡ, móng tay cắm sâu vào da thịt.

Hắn không biết mình đang ở đâu, không biết mình là ai, và không biết mình phải làm gì tiếp theo.

Nhưng một điều chắc chắn là, hắn không còn là một con sâu thời gian nữa.

Hắn là kẻ phá vỡ vòng lặp.

Và kẻ phá vỡ vòng lặp, sẽ bị chính vòng lặp đó săn đuổi.

Hắn quay lại, nhìn vào bóng tối sâu thẳm của hang động.

Ở đó, một bóng người đang đứng chờ.

Không phải bóng người của nạn nhân.

Mà là bóng người của một kẻ quan sát.

Kẻ đó không nói gì.

Chỉ nháy mắt một cái.

Và rồi, biến mất.

Lâm Phong bước ra khỏi hang động.

Bầu trời bên ngoài không còn xanh thẳm.

Nó chuyển sang màu tím thẫm, như thể hoàng hôn đã đến quá sớm.

Hắn biết, cuộc điều tra của hắn mới chỉ bắt đầu.

Và kẻ thù của hắn không phải là một người, hay một tông môn.

Kẻ thù của hắn là chính thời gian.

Và thời gian, không bao giờ tha thứ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập