Chương 12

Bầu trời tím thẫm như một tấm vải liệm khổng lồ phủ xuống thế gian, nhưng ở khoảnh khắc ấy, ngay trước mắt Lâm Phong, mọi thứ đã ngừng chuyển động.

Không phải là sự tĩnh lặng của đêm khuya, mà là sự đóng băng tuyệt đối của thời gian.

Những hạt bụi vàng, vốn dĩ đang lơ lửng trong luồng gió núi lạnh lẽo, bỗng chốc treo lơ lửng giữa không trung, bất động như những viên kim cương nhỏ bé bị mắc kẹt trong khối băng vĩnh cửu.

Ánh nắng chiều tà, vốn đang xiên qua kẽ lá tạo thành những tia sáng lấp lánh, giờ đây cứng nhắc như những thanh kiếm bằng vàng ròng, chiếu rọi xuống vách đá granite xám xịt mà không hề lay động dù chỉ một chút.

Lâm Phong đứng sững lại, nhịp tim hắn đập thình thịch.

Nhưng tiếng đập ấy không còn nhanh chóng, dồn dập như trước.

Nó vang lên chậm chạp, nặng nề, mỗi nhịp như tiếng trống đại cổ vang vọng trong một đại điện rộng lớn và vắng lặng.

Bum...* Khoảng cách giữa hai tiếng đập dài đến mức hắn có thể hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh giá tràn vào phổi, rồi mới thấy nhịp tim tiếp theo ập đến.

Đây là cảm giác của một người đứng bên bờ vực của cảnh giới Phi Phàm.

Hắn chưa đạt đến đó, nhưng linh lực trong kinh mạch đang sôi sục, phản ứng lại với sự xáo trộn của quy luật thời gian.

Góc mắt trái của hắn, nơi có vết nứt trắng nhỏ xíu như kính vỡ, bỗng nhiên nóng rát.

Cảm giác đó không phải là đau đớn, mà là sự cảnh báo.

Một sự hiện diện đang quan sát hắn.

Không phải từ phía trước, cũng không phải từ phía sau, mà từ chính trong dòng chảy thời gian bị đứt gãy này.

Hắn cố gắng nhúc nhích chân.

Cơ bắp co duỗi, nhưng phản hồi từ thế giới bên ngoài lại chậm chạp đến kinh ngạc.

Một con ruồi đang bay ngang qua tai hắn, cánh đập chậm rãi, từng chuyển động của nó rõ ràng đến mức Lâm Phong có thể đếm được từng nhịp đập của màng cánh mỏng manh.

Thế giới này, đối với kẻ sở hữu chút ít quyền năng can thiệp vào dòng thời gian, đã trở thành một bức tranh tĩnh vật khổng lồ.

Và trong bức tranh tĩnh vật đó, Lâm Phong nhận ra mình không phải là người vẽ, mà là một con chuột bạch đang bị nhốt trong lồng kính vô hình.

Hắn hít vào một hơi thật sâu, cố gắng ổn định tinh thần.

Sự hoảng loạn là kẻ thù chết người của kẻ tu luyện.

Hắn thu lại linh lực, nén nó vào đan điền, nơi viên Kim Đan sơ kỳ đang xoay chậm.

Hắn cần hiểu rõ tình hình trước khi hành động.

Nếu đây là một cạm bẫy, thì kẻ đặt bẫy có thực lực ít nhất cũng phải ở cấp độ Nguyên Anh, thậm chí cao hơn, mới có thể đóng băng thời gian trong phạm vi vài chục trượng như vậy.

Nhưng điều khiến hắn kinh hãi hơn cả là sự im lặng.

Không có tiếng gió, không có tiếng côn trùng, không có tiếng bước chân.

Chỉ có tiếng tim mình đập, chậm rãi, đều đặn, như một chiếc đồng hồ đếm ngược.

Và rồi, trong sự tĩnh lặng chết chóc ấy, một bóng người xuất hiện.

Nó không đi bộ, mà là "tồn tại" ở đó.

Một đứa trẻ, vóc dáng bé nhỏ, mặc bộ y phục trắng tinh, không một vết bẩn.

Nhưng khuôn mặt của nó thì trống rỗng.

Không có mắt, không có mũi, không có miệng.

Chỉ có một tấm mặt nạ trắng ngà, trơn bóng, phản chiếu lại hình ảnh méo mó của Lâm Phong.

Đứa trẻ đó đứng cách Lâm Phong mười bước chân, trong thế giới đóng băng, nó không hề bị ảnh hưởng.

Nó di chuyển tự do, nhẹ nhàng như một bóng ma.

Lâm Phong nghiến răng, linh lực trong cơ thể hắn bùng lên, tạo thành một lớp bảo vệ mỏng manh quanh thân thể.

Hắn không tấn công.

Hắn biết rằng trong trạng thái thời gian bị kiểm soát, bất kỳ hành động nào của hắn cũng sẽ bị đối phương dự đoán trước.

Hắn cần chờ đợi.

Chờ đợi khiếm khuyết trong phép thuật đóng băng này.

Vì không có phép thuật nào là hoàn hảo, và không có quy luật nào là bất biến.

Đứa trẻ mặt nạ trắng đưa tay lên, chỉ vào Lâm Phong.

Nó không nói gì, nhưng một luồng sóng ý niệm trực tiếp xâm nhập vào tâm trí hắn.那不是 lời nói, mà là một mệnh lệnh, một sự mời gọi.

Không gian xung quanh bỗng nhiên xuất hiện những vết nứt đen kịt, giống như gương vỡ.

Những vết nứt đó lan rộng, nuốt chửng ánh sáng vàng ảm đạm, kéo cả Lâm Phong và đứa trẻ rơi vào vực thẳm.

***

Cảm giác rơi tự do kéo dài cả một khắc, hoặc có lẽ chỉ là một phần nghìn của một nhịp tim.

Khi chân Lâm Phong chạm xuống mặt đất, hắn không hề đau đớn.

Dưới chân hắn là những thanh ray kim loại đen bóng, lạnh lẽo, nối liền nhau tạo thành một mê cung vô tận.

Nơi này không phải là hang động đá tự nhiên.

Đây là "Hang Động Ký Ức", một không gian ảo được kiến tạo từ chính những mảnh vỡ thời gian mà Lâm Phong đã vô tình thu thập và tích tụ trong tiềm thức.

Những thanh ray này, mỗi thanh đều phát ra một ánh sáng mờ ảo, màu sắc thay đổi tùy theo ký ức mà chúng lưu trữ.

Lâm Phong đứng dậy, lau mồ hôi lạnh trên trán.

Không khí ở đây ẩm ướt, mang mùi hôi của đất ẩm và mùi sắt gỉ của những thanh ray thời gian.

Ánh sáng từ các thanh ray chiếu rọi lên khuôn mặt hắn, làm cho những vết nứt trắng ở góc mắt trở nên rõ rệt hơn, như thể chúng đang sống, đang thở.

Hắn bước đi.

Mỗi bước chân đặt xuống một thanh ray, một hình ảnh hiện lên trong không trung, như những khung phim chiếu chậm.

Bức tranh đầu tiên: Một cậu bé mười tuổi, đang quỳ gối trước mộ phần của cha mẹ.

Mưa rơi xối xả, nhưng cậu bé không khóc.

Cậu chỉ nắm chặt hai tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay đến chảy máu.

Đó là lúc Lâm Phong quyết tâm tu luyện, không phải vì khát vọng quyền lực, mà vì nỗi đau mất mát.

Bức tranh thứ hai: Một trận chiến khốc liệt.

Lâm Phong, với bộ dạng trẻ trung hơn, đang đối đầu với Tiêu Vân.

Linh lực bắn ra tứ phía, phá hủy cảnh vật xung quanh.

Nhưng trong bức tranh đó, Lâm Phong không nhìn thấy sự thù hận trong mắt Tiêu Vân.

Hắn chỉ thấy sự tuyệt vọng.

Tiêu Vân đang cố gắng bảo vệ điều gì đó, một điều gì đó mà Lâm Phong lúc đó không hiểu.

Bức tranh thứ ba: Chính là khoảnh khắc vừa rồi.

Đứa trẻ mặt nạ trắng nháy mắt trong bóng tối.

Lâm Phong dừng bước.

Hắn nhận ra rằng những ký ức này không phải là ngẫu nhiên.

Chúng được sắp xếp theo một trình tự logic, dẫn dắt hắn đến một sự thật nào đó.

Những thanh ray thời gian không chỉ lưu trữ quá khứ, chúng còn kết nối nguyên nhân và kết quả.

Và ở cuối con đường này, là câu trả lời cho bí ẩn về thân phận của hắn.

"Ngươi thấy rồi đấy," một giọng nói vang lên, không từ phía trước, mà từ khắp mọi nơi.

Giọng nói đó lạnh lùng, không cảm xúc, nhưng lại mang một sức nặng khủng khiếp, như thể nó đang đè nén lên linh hồn Lâm Phong.

Đứa trẻ mặt nạ trắng xuất hiện ngay trước mặt hắn.

Lần này, nó không còn đứng yên.

Nó ngồi xuống trên một thanh ray màu đỏ thẫm, chân treo lơ lửng.

"Ta không buộc ngươi phải làm gì," đứa trẻ nói, giọng vang vọng trong không gian hẹp của hang động ký ức.

"Nhưng quy luật của Vạn Cổ Ma Giới là: Kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu, nhưng kẻ yếu có thể bán thời gian để mua mạng sống.

Thái Sơn đã bán thời gian của ngươi.

Giờ đây, ngươi có hai lựa chọn."

Nó đưa ra hai vật thể.

Một bên là một đồng xu bạc sáng loáng, khắc chữ "Quên".

Bên kia là một mảnh vỡ đen ngòm, khắc chữ "Nhớ".

"Đồng xu 'Quên' sẽ xóa bỏ tất cả ký ức về vòng lặp này.

Ngươi sẽ trở về trạng thái ban đầu, vô tri vô giác, tiếp tục sống như một con sâu thời gian, không biết mình đang bị săn đuổi.

Ngươi sẽ an toàn, nhưng ngươi sẽ mãi mãi là nô lệ của thời gian."

Đứa trẻ nghiêng đầu, tấm mặt nạ trắng phản chiếu ánh sáng mờ ảo.

"Còn mảnh vỡ 'Nhớ'...

nó sẽ giữ lại tất cả.

Nhưng nó cũng sẽ đánh dấu ngươi là kẻ thù của chính dòng thời gian.

Ngươi sẽ phải đối mặt với những ký ức đau đớn, những sự thật khốc liệt, và cuối cùng, ngươi sẽ phải chiến đấu đến chết để tồn tại.

Đó là con đường của kẻ phá vỡ vòng lặp."

Lâm Phong nhìn vào hai vật thể.

Tim hắn đập nhanh hơn.

Hắn cảm nhận được sự cám dỗ từ đồng xu bạc.

Sự buông bỏ.

Sự yên bình.

Không còn phải lo lắng, không còn phải sợ hãi.

Chỉ cần một cú chạm, mọi gánh nặng sẽ tan biến.

Nhưng rồi, hắn nhìn vào mảnh vỡ đen.

Trong đó, hắn thấy phản chiếu khuôn mặt của chính mình.

Không phải khuôn mặt ngây thơ của một thiếu niên, mà là khuôn mặt của một người đàn ông trải qua ngàn kiếp luân hồi, đầy máu và nước mắt, nhưng đôi mắt thì sáng ngời, quyết liệt, không hề nao núng.

Hắn nhớ lại lời của Tiêu Vân trước khi chết: *"Thời gian không bao giờ tha thứ, nhưng nó cũng không bao giờ dối trá."*

Nếu hắn quên, hắn sẽ sống, nhưng hắn sẽ chết như một con vật.

Nếu hắn nhớ, hắn sẽ đau, nhưng hắn sẽ sống như một con người.

**

Khi Lâm Phong mở mắt, hắn đang nằm trên bãi đá lạnh giá.

Bầu trời tím thẫm vẫn còn đó, nhưng những hạt bụi vàng đã bắt đầu chuyển động trở lại.

Thời gian đã trôi chảy.

Hắn đứng dậy, chân tay run rẩy, nhưng thần trí thì vô cùng tỉnh táo.

Viên Kim Đan trong đan điền của hắn đang xoay nhanh hơn, tỏa ra một luồng nhiệt lượng mạnh mẽ.

Hắn cảm thấy sức mạnh mới, một sức mạnh được sinh ra từ sự chấp nhận đau đớn và ký ức.

Thái Sơn đứng cách đó vài bước chân, khuôn mặt hắn biến sắc.

Hắn nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy sợ hãi và kinh ngạc.

"Ngươi đã làm gì?" Thái Sơn hét lên, giọng run rẩy.

Hắn rút kiếm ra, nhưng tay hắn không ngừng run.

"Tại sao...

tại sao ngươi lại trông khác đi?"

Lâm Phong không trả lời.

Hắn nhìn xuống tay mình.

Đôi bàn tay của hắn không còn nguyên vẹn.

Chúng bị bao phủ bởi những vết nứt đen, giống như những vết nứt trên mặt kính.

Và từ những vết nứt đó, một luồng khí đen ngòm, mang theo mùi hôi thối của thời gian thối rữa, đang tỏa ra.

Hắn nhìn Thái Sơn.

Trong mắt Thái Sơn, hắn không còn là một người bạn, một đồng môn.

Hắn là một mối đe dọa.

Một hiện tượng dị thường.

"Thái Sơn," Lâm Phong nói, giọng nói của hắn lạnh lùng, xa lạ, như thể nó không thuộc về chính hắn.

"Ngươi đã bán thời gian của ta.

Giờ đây, ta sẽ lấy lại nó.

Không phải bằng cách giết ngươi.

Mà bằng cách...

xóa bỏ sự tồn tại của ngươi khỏi dòng thời gian."

Thái Sơn kinh hoàng lùi lại.

Hắn nhận ra rằng, người đứng trước mặt hắn không còn là Lâm Phong nữa.

Đó là một kẻ đã bước qua ranh giới của thiện và ác, một kẻ đã hợp nhất với chính bóng tối của thời gian.

Và rồi, từ trong bóng tối phía sau Thái Sơn, một bóng người khác xuất hiện.

Cao lớn, mặc áo choàng đen, mặt nạ sắt.

Hắn không nói gì, chỉ đưa tay ra, chỉ vào Lâm Phong.

Lâm Phong nhìn về phía đó.

Hắn biết, đây không phải là kết thúc.

Đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến mới.

Một cuộc chiến không chỉ để sinh tồn, mà để định nghĩa lại chính bản thân mình trong một thế giới nơi thời gian là kẻ thù, và ký ức là vũ khí.

Hắn mỉm cười.

Một nụ cười đầy tàn nhẫn và quyết tâm.

"Đến đi," hắn nói.

"Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi."

Và trong khoảnh khắc ấy, thời gian xung quanh Lâm Phong lại một lần nữa bị nhiễu loạn.

Những thanh kiếm của Thái Sơn treo lơ lửng giữa không trung, không thể tiến tới.

Lâm Phong bước đi, mỗi bước chân của hắn để lại một dấu vết đen ngòm trên mặt đất, như thể hắn đang vẽ nên một con đường dẫn đến hủy diệt.

Cuộc điều tra mới bắt đầu.

Và kẻ thù của hắn, giờ đây, không chỉ là thời gian.

Mà là chính những mảnh ghép ký ức mà hắn vừa mới chấp nhận.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập