Chương 13
Không phải vì hắn đã bình tĩnh lại, mà vì cơ thể hắn bị "đóng băng" bởi quy luật tương đối tàn khốc của thế giới này.
Với Lâm Phong, lúc này, nhịp tim của Thái Sơn chậm đến mức gần như ngừng đập, từng nhịp đập vang lên như tiếng trống lớn trong một không gian vô tận.
Mỗi hơi thở của kẻ địch kéo dài như một thế kỷ, bụi phổi phập phồng lên xuống với tốc độ chậm chạp đến mức gây ngán ngẩm.
Lâm Phong đứng giữa khoảng không đó, cảm nhận được sự cô độc tuyệt đối của cảnh giới Kim Đan sơ kỳ đang chạm vào ngưỡng cửa của sự Phi Phàm.
Linh lực trong kinh mạch của hắn không còn chảy theo dòng tuần hoàn tự nhiên nữa, mà trở nên đặc quánh, nặng nề như thủy ngân, mang theo mùi vị của tro tàn và thời gian thối rữa.
Những vết nứt đen trên đôi bàn tay hắn mở rộng thêm, ăn sâu vào da thịt, lộ ra những mạch máu màu tím thẫm bên dưới.
Đó không phải là thương tích, mà là dấu hiệu của sự tiến hóa cưỡng bức.
Hắn đang đốt cháy tuổi thọ của chính mình để đổi lấy khoảnh khắc tĩnh tại này.
Thái Sơn mở miệng, cố gắng hét lên một câu cảnh báo hay một lời cầu xin, nhưng âm thanh không thể thoát ra.
Với tốc độ di chuyển của âm thanh trong trạng thái thời gian bị nén ép này, giọng nói của Thái Sơn trở thành một làn sóng hạ âm, rung động nhẹ nhàng trong lồng ngực Lâm Phong chứ không phải tai.
Hắn nhìn thấy sự kinh hoàng trong mắt đồng môn cũ, một biểu cảm bị đóng băng vĩnh cửu trong khoảnh khắc.
Đó là ánh mắt của một con thú bị bẫy, nhận ra rằng kẻ săn mồi không chỉ muốn giết chết nó, mà muốn xóa bỏ sự tồn tại của nó khỏi bản đồ thực tại.
Lâm Phong hít một hơi thật sâu.
Không khí xung quanh hắn lạnh lẽo, không phải vì nhiệt độ, mà vì sự vắng mặt của entropy.
Trong khoảnh khắc này, hắn là thần, là ma, là hiện thân của quy luật thời gian.
Hắn bước tới, từng bước chân in hằn xuống mặt đất, để lại những vết lõm đen ngòm như thể đất đá cũng sợ hãi trước sự hiện diện của hắn.
Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, nhưng đối với Thái Sơn, đó là một cuộc hành trình dài vô tận qua hàng ngàn năm cô đơn.
**
Nhân cách Thiện lên tiếng trong đầu Lâm Phong, giọng nói run rẩy, đầy vẻ đau khổ: "Hắn là nạn nhân!
Nếu ta rút lui, trường thời gian sẽ tan, hắn sẽ hồi phục.
Ta không thể để hắn chết vì sai lầm của ta.
Hắn đã từng chia sẻ bánh mì với ta khi ta đói khát, đã từng che chắn cho ta khi ta bị các sư huynh khác bắt nạt.
Ta không thể trở thành kẻ giết người lạnh lùng như vậy."
Nhân cách Ác đáp trả, giọng nói sắc bén như lưỡi dao cạo: "Nhưng nếu ta để hắn sống, hắn sẽ báo cáo với Thanh Vân Sơn.
Họ sẽ đến, sẽ truy sát ta vì 'kỹ năng dị thường'.
Ta sẽ phải chạy trốn, phải sống trong bóng tối, phải nhìn thấy mọi người mà ta từng biết bị giết hại vì sự tồn tại của ta.
Sự thương cảm của ngươi là một bệnh tật, một điểm yếu sẽ dẫn đến cái chết của cả hai chúng ta.
Giết hắn, hoặc bị hắn giết.
Đó là quy luật của rừng rú."
Lâm Phong nhíu mày.
Hai giọng nói đó không phải là ảo giác, mà là sự phân liệt của chính ý thức hắn.
Từ khi bắt đầu hấp thụ năng lượng từ những vết nứt thời gian, tâm trí của hắn đã bị xé toạc thành hai phần.
Một phần bám víu vào nhân tính, vào ký ức ấm áp của quá khứ.
Một phần khác say mê sức mạnh, vào sự tuyệt đối của hiện tại.
"Ngươi nói đúng, cũng sai," Lâm Phong đáp lại cả hai, giọng nói của hắn vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
"Thanh Vân Sơn không quan tâm đến lý do.
Họ chỉ quan tâm đến kết quả.
Một đệ tử Kim Đan có khả năng thao túng thời gian là mối đe dọa đối với trật tự thế giới.
Họ sẽ không cho ta cơ hội giải thích.
Và Thái Sơn...
hắn cũng không thể hiểu được.
Trong mắt hắn, ta là kẻ thù.
Dù ta có sống hay chết, mối quan hệ giữa chúng ta đã chết từ lâu."
Hắn nhìn vào thanh kiếm đang lơ lửng.
Nếu hắn để thời gian tiếp tục, Thái Sơn sẽ chết.
Nếu hắn đẩy thanh kiếm ra, Thái Sơn sẽ sống, nhưng sẽ trở thành kẻ thù số một của hắn.
Cả hai lựa chọn đều dẫn đến bi kịch.
Đây là một ván cờ mà người đặt ra luật lệ là chính số phận, và không có nước đi nào là an toàn.
"Ta không muốn giết hắn," Lâm Phong nói, giọng nói dần trở nên lạnh lùng, vô cảm.
"Nhưng ta cũng không thể để hắn sống trong vô tri.
Hắn cần phải hiểu.
Hiểu rằng thế giới này không công bằng.
Hiểu rằng sức mạnh mới là thứ duy nhất đáng tin cậy."
Nhân cách Thiện im lặng, như thể nhận ra sự vô vọng của lập trường mình.
Nhân cách Ác cười khẩy, một tiếng cười đầy vẻ thắng lợi.
"Vậy thì, hãy hành động.
Hãy chứng minh rằng ngươi đã vượt qua được giới hạn của con người."
Lâm Phong nhắm mắt lại.
Hắn cảm nhận được dòng chảy linh lực trong cơ thể mình, hỗn loạn và mạnh mẽ.
Hắn không chọn Thiện, cũng không chọn Ác.
Hắn chọn *Trung Lập*.
Một con đường hẹp, nơi hắn không phải là kẻ cứu rỗi, cũng không phải là kẻ hủy diệt.
Hắn là kẻ quan sát, kẻ định đoạt.
***
Lâm Phong mở mắt.
Ánh sáng trong đôi mắt hắn đã thay đổi, không còn màu đen ngòm của bóng tối, mà là một màu trắng xóa, trống rỗng, như thể không gian bên trong con ngươi hắn đã bị xóa sạch mọi cảm xúc.
Hắn tập trung toàn bộ linh lực vào ngón tay cái và ngón trỏ.
Thay vì ra tay chém, hắn vẽ một vòng tròn trong không khí, cắt ngang dòng chảy thời gian đang bao vây Thái Sơn.
*Snip.*
Một âm thanh nhỏ bé, nhưng lại vang vọng như tiếng sét trong tâm trí Lâm Phong, vang lên.
Vòng tròn ánh sáng mỏng manh xuất hiện, sau đó nhanh chóng lan rộng, bao phủ lấy Thái Sơn và thanh kiếm.
Trong khoảnh khắc đó, thời gian xung quanh Thái Sơn bị cắt đứt khỏi dòng chảy chính.
Hắn không còn bị đóng băng, nhưng cũng không thể di chuyển.
Hắn tồn tại trong một bong bóng thời gian riêng biệt, một thế giới nhỏ bé chỉ chứa đựng chính hắn và thanh kiếm đang hướng về cổ họng.
Lâm Phong bước ra khỏi trường thời gian.
Những giọt mưa tiếp tục rơi, tiếng sấm sét vang lên, thế giới trở lại với nhịp điệu hỗn loạn và ồn ào của nó.
Nhưng Thái Sơn vẫn đứng đó, bất động, bị giam cầm trong chiếc lồng vô hình do chính Lâm Phong tạo ra.
"Ta sẽ không giết ngươi," Lâm Phong nói, giọng nói bình thản, không còn chút dư âm của sự cuồng nộ hay thương cảm.
"Nhưng ta cũng sẽ không để ngươi tự do.
Ngươi sẽ ở lại đây, trong khoảnh khắc này, cho đến khi ngươi hiểu được bài học của ta.
Hoặc cho đến khi ta quay lại để kết thúc nó."
Hắn quay người, bước đi.每一步 chân đều nặng trĩu, như thể hắn đang mang theo cả trọng lượng của thế giới trên vai.
Linh lực trong cơ thể hắn cạn kiệt, những vết nứt trên tay hắn bắt đầu đóng lại, nhưng để lại những sẹo sẹo trắng xóa, đau đớn.
Hắn biết rằng, hành động vừa rồi không phải là giải pháp, mà chỉ là sự trì hoãn.
Thanh Vân Sơn sẽ đến.
Thái Sơn sẽ vẫn ở đó.
Và bí mật về thân phận của hắn, về nguồn gốc của năng lượng thời gian, vẫn còn là một câu đố chưa có lời giải.
Hắn không nhìn lại.
Hắn không muốn thấy ánh mắt của Thái Sơn, dù là trong trạng thái đóng băng hay không.
Hắn chỉ nhìn về phía trước, về phía bóng tối của rừng sâu, nơi mà sự thật đang chờ đợi hắn, như một kẻ săn mồi ẩn nấp trong bóng đêm.
***
Lâm Phong quay đi, bước nhanh vào rừng sâu.
Hắn không còn đủ năng lượng để duy trì trạng thái tĩnh lặng, nhưng hắn cũng không muốn đối mặt với Thái Sơn nữa.
Sự mệt mỏi ập đến如潮 nước, cuốn trôi mọi ý thức của hắn.
Hắn chỉ biết đi, bước từng bước nặng nề trên nền đất ẩm ướt, mùi cỏ cây và đất ẩm扑 vào mũi, mang theo hương vị của sự sống và cái chết lẫn lộn.
Khi hắn vừa bước vào bóng tối của rừng cây, một cảm giác bất an ập đến.
Không phải từ Thái Sơn, mà từ *chính cơ thể* hắn.
Hắn nhìn xuống bàn tay phải.
Những vết sẹo trắng xóa trước đây bỗng nhiên chuyển sang màu đen, sau đó là màu tím thẫm, giống như những mạch máu của một con rắn độc.
Một cơn đau dữ dội xuyên qua cánh tay, lan tỏa lên vai, rồi xuống tim.
Hắn gục xuống đầu gối, thở hổn hển.
Từ trong vết thương đó, một giọng nói lạ vang lên.
Không phải giọng của Nhân cách Thiện, cũng không phải của Nhân cách Ác.
Đó là một giọng nói cổ xưa, trầm ấm, mang theo âm vang của ngàn năm trước.
*"Cuối cùng, ngươi cũng đã chạm đến ranh giới.
Nhưng ngươi có biết, ai là người đã mở cánh cửa này cho ngươi không?"*
Lâm Phong ngẩng đầu lên, mắt mở to.
Trong bóng tối của rừng cây, một bóng người xuất hiện.
Cao lớn, mặc áo choàng đen, mặt nạ sắt.
Hắn không nói gì, chỉ đưa tay ra, chỉ vào Lâm Phong.
Nhưng lần này, Lâm Phong không cảm thấy sợ hãi.
Hắn cảm thấy...
quen thuộc.
Như thể hắn đã gặp hắn trước đây.
Rất lâu trước đây.
Trước khi ký ức của hắn bị xóa sạch.
Bóng người đó bước tới, và trong khoảnh khắc ánh trăng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống mặt nạ sắt, Lâm Phong nhìn thấy một biểu tượng khắc trên đó.
Một biểu tượng mà hắn đã từng mơ thấy, một biểu tượng của gia tộc mà hắn đã quên lãng.
Và rồi, bóng người đó nói, giọng nói vang vọng trong đầu Lâm Phong: *"Chào mừng trở về, con trai ta."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận