Chương 14
Vệt sáng tím từ con mắt đồng hồ cát khổng lồ không phải là ánh sáng, mà là một luồng *dòng chảy thời gian* bị nén ép đến cực hạn.
Nó lao xuống như một mũi tên vô hình, xuyên qua lớp phòng thủ linh khí mỏng manh của hắn.
Cảm giác đầu tiên không phải là đau đớn, mà là *già cỗi*.
Lâm Phong cảm thấy da thịt mình bắt đầu khô héo, những mạch máu dưới da trở nên nổi cộm và xám xịt như rễ cây chết khô.
Linh lực trong kinh mạch vốn dĩ đang tuôn chảy mạnh mẽ bỗng dưng đóng băng, sau đó là vỡ vụn thành từng mảnh bụi li ti.
Hắn cố gắng vận chuyển nguyên lực để kháng cự, nhưng mỗi một huyệt đạo mở ra đều giống như đang mở cửa cho cái chết xâm nhập.
Thời gian tại đây không còn là khái niệm tuyến tính, nó trở thành một chất lỏng độc hại, ăn mòn hiện tại và nuốt chửng quá khứ.
Hắn nhìn xuống bàn tay trái của mình.
Những ngón tay từng trắng nõn, chắc khỏe, giờ đây đang chuyển màu đen tuyền, da thịt co rút lại, lộ ra những khớp xương trắng bệch.
Quá trình lão hóa này diễn ra với tốc độ kinh hoàng.
Một giây trong thế giới bên ngoài có lẽ chỉ là một khoảnh khắc, nhưng trong phạm vi ảnh hưởng của tia sáng tím, Lâm Phong đang trải qua cả một đời người trong tích tắc.
"Không thể...
được..." Hắn nghiến răng, tiếng nói vỡ vụn như tờ giấy khô.
Hắn cắn mạnh vào đầu lưỡi, vị mặn chát của máu lan tỏa, giúp hắn giữ lại một tia ý thức tỉnh táo cuối cùng.
Hắn nhớ đến lời dạy của sư phụ: *"Khi thời gian quay lưng, hãy dùng ký ức làm neo đậu."*
Hắn nhắm mắt lại, không nhìn vào sự hủy diệt đang diễn ra trước mắt, mà tập trung vào ký ức về cơn mưa đầu mùa năm ấy.
Mùi đất ẩm, tiếng lá rơi, cảm giác ấm áp của bàn tay mẹ.
Ký ức đó trở thành một bức tường vô hình, ngăn cản dòng chảy thời gian độc hại xâm nhập sâu hơn vào linh hồn.
Linh lực Kim Đan trong cơ thể hắn bắt đầu xoay chuyển, không còn theo chu trình thường nhật, mà quay ngược lại, tạo thành một lực ly tâm điên cuồng.
Vệt sáng tím va chạm với bức tường ký ức đó.
Không có tiếng nổ, chỉ có một âm thanh *tíc-tắc* nhẹ nhàng, như tiếng kim đồng hồ chạy ngược.
Áp lực giảm bớt, nhưng cơ thể Lâm Phong vẫn tiếp tục lão hóa.
Tóc hắn chuyển sang màu trắng bạc, những nếp nhăn sâu hoắm hiện lên trên trán.
Hắn đang đánh đổi tuổi thọ của mình để trao đổi lấy khoảng thời gian cần thiết để phản công.
Đây là cược mệnh.
Nếu thất bại, hắn sẽ hóa thành tro bụi trước khi kịp thở hơi thở cuối cùng.
***
Con mắt đồng hồ cát không nhắm lại.
Ngược lại, nó phóng ra một tia sáng tím đậm hơn, xuyên thẳng vào lồng ngực hắn.
Thay vì giết chết, tia sáng đó *đóng băng* thời gian xung quanh hắn.
Hàng trăm mảnh vỡ đồng hồ cát từ con mắt rơi xuống, lơ lửng trong không trung, xoay tròn tạo thành một cánh cổng xoáy.
Gió thổi qua mang theo mùi kim loại gỉ sét và mùi của những linh hồn đã bị quên lãng.
Lâm Phong đứng giữa tâm của cánh cổng xoáy, cơ thể đã ngừng lão hóa nhưng không phải vì hắn đã chiến thắng.
Hắn bị mắc kẹt trong một khoảng trống thời gian.
Mọi thứ xung quanh đều tĩnh lặng đến đáng sợ.
Những hạt bụi lơ lửng trong không khí như những vì sao mini, không rơi xuống, không bay lên.
Hắn hít một hơi thật sâu, không khí tại đây lạnh lẽo, cứng nhắc, giống như đang hít thở vào một khối băng.
Hắn bước đi.
Mỗi bước chân đặt xuống đều không tạo ra âm thanh, nhưng lại gây ra những gợn sóng trên mặt đất bằng kim loại đen.
Những gợn sóng đó lan tỏa ra, làm rung chuyển các mảnh vỡ đồng hồ cát xung quanh.
Hắn nhận ra rằng, nơi đây không phải là địa ngục, mà là *Lõi Đồng Hồ* – trung tâm điều khiển dòng chảy thời gian của Vạn Cổ Ma Giới.
Trước mặt hắn, một hình ảnh ảo ảnh hiện lên.
Đó là một thư viện rộng lớn, nhưng không có sách.
Thay vào đó, hàng ngàn quả cầu pha lê lơ lửng, mỗi quả cầu chứa đựng một đoạn ký ức, một khoảnh khắc thời gian bị cắt xén và lưu trữ.
Lâm Phong đưa tay chạm vào một quả cầu gần nhất.
Trong đó, hắn thấy hình ảnh của chính mình, nhưng đó không phải là Lâm Phong hiện tại.
Đó là một đứa trẻ, đang ngồi dưới gốc cây, khóc vì bị bỏ rơi.
Hắn rút tay ra, run rẩy.
Ký ức này thuộc về ai?
Hắn không nhớ.
Nhưng cảm giác đau đớn, cô đơn và tuyệt vọng trong quả cầu đó lại quen thuộc đến rợn người.
Hắn di chuyển sang quả cầu khác.
Lần này là hình ảnh một trận chiến khốc liệt, máu nhuộm đỏ半边 trời.
Một người đàn ông mặc áo choàng đen, mặt đeo mặt nạ sắt, đang đỡ lấy một đứa trẻ – chính là hắn – trước khi bị một mũi tên ánh sáng xuyên thủng tim.
Tim Lâm Phong đập thình thịch.
Người đàn ông đó...
có phải là bóng người trong rừng sâu hôm qua không?
"Chào mừng trở về, con trai ta." Câu nói đó vang lên trong đầu hắn, hòa quyện với những mảnh ghép ký ức đang dần được lắp ráp lại.
Hắn hiểu ra, sự thật không nằm ở việc ai là kẻ thù, mà nằm ở việc *ai đã tạo ra những mảnh ghép này*.
Hắn bước sâu hơn vào cánh cổng xoáy.
Càng đi sâu, áp lực thời gian càng lớn.
Hắn cảm thấy linh lực Kim Đan trong cơ thể mình bắt đầu rung chuyển, như thể muốn phá vỡ lớp vỏ bọc để tìm kiếm sự giải thoát.
Hắn không sợ hãi.
Ngược lại, một cảm giác tò mò, điên dại, chiếm lấy tâm trí.
Hắn cần biết thêm nữa.
Hắn cần biết tại sao ký ức của mình lại bị xóa sạch.
Và quan trọng hơn, tại sao hắn lại có thể tồn tại trong Lõi Đồng Hồ này mà không bị hủy diệt.
***
Đột nhiên, âm thanh *tíc-tắc* ngừng lại.
Từ trong bóng tối của đại sảnh, ba bóng người bước ra.
Họ không mặc đạo bào của bất kỳ tông môn nào, mà mặc những bộ quần áo bằng vải đen, mặt đeo mặt nạ đồng hồ cát vỡ.
Người đứng giữa, mặt nạ có vết nứt lớn, lên tiếng.
Giọng nói của hắn vang vọng, không phải từ cổ họng, mà từ chính không khí xung quanh.
"Ngươi đã đến đây, Lâm Phong.
Hoặc đúng hơn, là 'Hắn'."
Lâm Phong ngừng bước.
Hắn nhìn ba bóng người đó, linh lực trong cơ thể căng cứng đến cực hạn.
"Các ngươi là ai?
Tại sao lại biết tên ta?"
Người đứng giữa nhếch môi, dù không thể nhìn thấy biểu cảm qua mặt nạ.
"Chúng ta là những người canh giữ biên giới giữa Hiện tại và Quá khứ.
Chúng ta là những kẻ bị thời gian bỏ rơi.
Và ngươi...
ngươi là chìa khóa."
"Chìa khóa cho điều gì?" Lâm Phong hỏi, giọng lạnh lùng.
Hắn không tin vào bất kỳ lời giải thích nào.
Trong thế giới này, mỗi lời nói đều có thể là một cái bẫy.
"Cho việc hủy diệt thế giới này," người bên trái đáp, giọng khàn khàn, như tiếng ma sát của kim loại.
"Thế giới này đang chết dần, Lâm Phong.
Dòng chảy thời gian đang bị tắc nghẽn.
Các thế hệ trước đã lấy đi quá nhiều thời gian của tương lai để tu luyện, để trường sinh.
Giờ đây, tương lai không còn gì để cho.
Chúng ta phải phá vỡ vòng lặp này."
"Và cách phá vỡ là giết chết ta?" Lâm Phong cười nhạt.
"Không," người bên phải nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy sát khí.
"Là dùng linh hồn của ngươi, một linh hồn có khả năng kháng cự dòng chảy thời gian, để làm nhiên liệu đốt cháy Lõi Đồng Hồ.
Khi Lõi Đồng Hồ nổ, dòng chảy thời gian sẽ bị đảo ngược.
Quá khứ sẽ trở về, tương lai sẽ bị xóa sổ.
Thế giới sẽ được tái sinh từ tro tàn."
Lâm Phong im lặng.
Hắn nhìn ba bóng người đó, rồi nhìn lại vào những quả cầu pha lê xung quanh.
Hắn hiểu ra lý do của họ.
Họ không phải là kẻ xấu.
Họ chỉ là những nạn nhân của một hệ thống tu luyện tàn khốc, nơi kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu, nơi thời gian trở thành công cụ bóc lột.
Họ muốn cứu thế giới bằng cách hủy diệt nó.
Một nghịch lý đau đớn.
"Và các ngươi nghĩ ta sẽ đồng ý?" Lâm Phong hỏi.
"Ngươi không có lựa chọn," người đứng giữa nói.
"Ngươi đã chạm đến ranh giới.
Ngươi đã thấy sự thật.
Giờ đây, ngươi phải chọn: trở thành nhiên liệu, hoặc trở thành tro bụi."
Lâm Phong nhìn xuống bàn tay mình.
Những vết sẹo tím thẫm đang phát sáng, hòa quyện với ánh sáng tím từ con mắt đồng hồ cát.
Hắn cảm thấy một sức mạnh kỳ lạ đang trỗi dậy từ sâu thẳm trong linh hồn.
Không phải là linh lực Kim Đan, mà là thứ gì đó cổ xưa hơn, mạnh mẽ hơn.
"Ta không chọn," Lâm Phong nói, giọng trầm ấm, vang vọng trong đại sảnh.
"Ta sẽ tự quyết định số phận của mình."
***
‘Nó’ không né tránh.
‘Nó’ bắt lấy chiếc đồng hồ vàng.
Vào khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào mặt đồng hồ, toàn bộ đại sảnh rung chuyển.
Những chiếc đồng hồ treo trên trần nhà cùng lúc vỡ tan.
Những mảnh kim loại bay tứ tung, đâm vào ba người mặt nạ.
Họ gào thét, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì sự sụp đổ của niềm tin.
Lâm Phong – hay đúng hơn là ‘Nó’, bản ngã thứ hai đang dần chiếm lấy cơ thể – bước tới.
Hắn cầm chiếc đồng hồ vàng trong tay, cảm nhận được nhịp đập của thời gian qua lòng bàn tay.
Chiếc đồng hồ này không đo thời gian, nó *kiểm soát* thời gian.
Và giờ đây, nó đang nằm trong tay của kẻ mà nó đã chờ đợi ngàn năm.
Ba người mặt nạ cố gắng tấn công, nhưng mọi đòn tấn công của họ đều bị chậm lại, rồi dừng lại giữa không trung.
‘Nó’ chỉ cần một cái vẫy tay, những mảnh vỡ đồng hồ cát xung quanh bay lên, bao quanh ba người họ như một con rắn khổng lồ.
không thể làm được điều này," người đứng giữa gào lên, giọng đầy kinh hoàng.
"Nếu ngươi phá vỡ Lõi Đồng Hồ, toàn bộ Vạn Cổ Ma Giới sẽ sụp đổ!
Hàng triệu sinh linh sẽ chết!"
"Và nếu ta không làm," ‘Nó’ đáp, giọng lạnh băng, "thì hàng triệu sinh linh khác sẽ tiếp tục bị bóc lột, bị giết hại, bị lãng quên.
Ai là kẻ có quyền quyết định cái chết của ai?"
‘Nó’ nhìn vào chiếc đồng hồ vàng.
Trong mặt kính đồng hồ, hắn nhìn thấy phản chiếu của mình.
Nhưng đó không phải là khuôn mặt của Lâm Phong.
Đó là khuôn mặt của một vị thần chết, một vị thần của thời gian, với đôi mắt đen tối, sâu thẳm như vực thẳm.
Hắn hiểu ra.
Hắn không phải là con trai của bóng người trong rừng sâu.
Hắn là *kẻ kế thừa* của vị thần đó.
Ký ức bị xóa sạch không phải để bảo vệ hắn, mà để *ngăn chặn* hắn thức tỉnh.
Vì nếu hắn thức tỉnh, hắn sẽ phá hủy trật tự hiện tại.
Và trật tự hiện tại, dù tàn khốc, vẫn đang duy trì sự tồn tại của thế giới này.
Một nụ cười đầy mỉa mai, đầy bi thương.
Hắn nâng chiếc đồng hồ vàng lên, định đập nó vào mặt đất.
Nhưng trước khi làm vậy, hắn nhìn thấy một hình ảnh trong chiếc đồng hồ.
Đó là hình ảnh của Thái Sơn, của sư phụ, của tất cả những người mà hắn từng gặp, từng yêu, từng ghét.
Họ đang sống, đang thở, đang hy vọng.
‘Nó’ dừng lại.
Tay run rẩy.
***
Đại sảnh bắt đầu sụp đổ.
Những bức tường bằng kim loại đen nứt nẻ, lộ ra bên ngoài là bầu trời tím sẫm và con mắt đồng hồ cát vẫn đang nhìn xuống.
‘Nó’ cầm chiếc đồng hồ vàng, nhìn vào phản chiếu của mình trong hồ đen.
Lần này, hình ảnh áo đỏ biến mất.
Chỉ còn lại khuôn mặt của ‘Nó’, và bên cạnh, là khuôn mặt của ‘Hắn’ – Lâm Phong, với đôi mắt mở to, đầy hoảng sợ và tuyệt vọng.
Hai bản ngã đối diện nhau trong chiếc gương vỡ.
Một bên muốn hủy diệt để tái sinh, một bên muốn tồn tại để bảo vệ.
Cả hai đều đúng.
Cả hai đều sai.
"Ngươi không thể làm được," Lâm Phong nói, giọng run rẩy.
"Nếu ngươi phá vỡ nó, ta sẽ chết.
Và ngươi cũng sẽ chết."
‘Nó’ nhìn Lâm Phong, rồi nhìn xuống chiếc đồng hồ vàng.
"Có lẽ vậy.
Nhưng ít nhất, chúng ta sẽ không còn là nô lệ của thời gian nữa."
Hắn nâng chiếc đồng hồ lên cao.
Linh lực Kim Đan trong cơ thể hắn bùng nổ, hòa quyện với sức mạnh của chiếc đồng hồ.
Một luồng ánh sáng trắng xóa bùng lên, nuốt chửng toàn bộ đại sảnh.
Âm thanh *tíc-tắc* vang lên, mạnh mẽ hơn, dồn dập hơn, như tiếng bước chân của cái chết đang tiến lại gần.
Và rồi, mọi thứ chìm vào bóng tối.
Chỉ còn lại một câu hỏi vang vọng trong hư vô: Khi thời gian bị phá vỡ, ai sẽ là người đánh thức thế giới từ giấc ngủ vĩnh hằng?
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận