Chương 15

Chương 15: Hủy Diệt Thế Giới Từ Tro Tàn

“Chúng ta phải bắt đầu.”

‘Nó’ thì thầm, giọng nói lạnh lẽo như băng hà ngàn năm.

Ngón tay thon dài, trắng bệch và sắc nhọn chạm nhẹ vào mặt đồng hồ vàng.

Không phải một cú gõ, mà là một sự xâm nhập.

Kim giây, thứ vốn dĩ tuân theo quy luật vô thường của vũ trụ, bỗng giật lùi.

Một cú giật mạnh, khô khốc, như tiếng xương gãy trong đêm tĩnh mịch.

‘Hắn’ – hay đúng hơn là Lâm Phong, cảm thấy đầu óc quay cuồng dữ dội.

Thế giới xung quanh, vốn đang tĩnh lặng, mờ ảo dưới ánh mắt của kẻ tu luyện cao cấp, bỗng dưng trở nên rõ nét và ồn ào trở lại.

Tiếng gió rít qua khe đá, tiếng nước chảy xiết, và mùi máu tanh nồng nặc từ thi thể của những đối thủ vừa bị ‘Nó’ xé xác tràn về khứu giác.

Đây là cảm giác của sự sống, thô ráp và đau đớn.

Thời gian đang chảy ngược.

Không phải là phép thuật hay ảo giác.

Đây là quy luật ‘Thời Gian Tương Đối’ bị bẻ gãy.

Khi ‘Nó’ thao túng chiếc đồng hồ vàng, hắn đang cưỡng ép dòng chảy nguyên lực của cả đại sảnh quay trở lại khoảnh khắc trước khi mọi thứ sụp đổ.

Một ngày của Phi Phàm giờ đây co lại thành một tích tắc của phàm nhân.

Lâm Phong cố gắng mở mắt.

Cơ thể hắn nặng trĩu, như bị ép xuống bởi sức nặng của cả ngàn năm lịch sử.

Linh lực Kim Đan trong đan điền của hắn hỗn loạn, va chạm với luồng nguyên lực đen kịt đang len lỏi vào huyệt đạo.

“Đừng chống cự,” ‘Nó’ nói, giọng vang lên trong đầu Lâm Phong, không phải qua tai, mà trực tiếp vào linh hồn.

“Nếu ngươi ngừng lại, chúng ta sẽ chết.

Nếu ngươi tiếp tục, chúng ta sẽ trở thành thần – hoặc quỷ.”

Lâm Phong cắn chặt răng, máu từ kẽ răng chảy xuống.

Hắn nhìn thấy bàn tay của mình – bàn tay đang nắm chặt chiếc đồng hồ.

Nhưng đó không phải bàn tay của hắn.

Đó là bàn tay của ‘Nó’.

Da thịt trắng bệch, tĩnh mạch nổi lên như những con rắn đen.

“Đây là cạm bẫy,” Lâm Phong gào lên trong tâm thức.

“Ngươi đang dùng linh lực của ta để phá vỡ ranh giới!”

“Ranh giới?” ‘Nó’ cười, một tiếng cười khinh bỉ và tuyệt vọng.

“Ranh giới giữa thiện và ác?

Giữa sống và chết?

Giữa ta và ngươi?

Tất cả đều là ảo tưởng do những kẻ cầm quyền tạo ra để nô dịch chúng ta.

Hãy nhìn xung quanh, Lâm Phong.

Hãy nhìn thực tại.”

Lâm Phong mở mắt.

Đại sảnh kim loại đen không còn sụp đổ.

Những bức tường nứt nẻ đang tự lành lại.

Những mảnh vỡ bay ngược vào không trung, ghép lại thành những khối nguyên vẹn.

Nhưng thứ đáng sợ nhất không phải là sự phục hồi của vật chất, mà là con người.

Những thi thể nằm rải rác trên sàn nhà – những đệ tử của Thái Sơn, những người bạn đồng hành, những kẻ thù – đang đứng dậy.

Họ không nói gì.

Họ chỉ đứng đó, mắt mở to, nhìn chằm chằm vào khoảng không.

Thời gian của họ bị đóng băng trong khoảnh khắc chết chóc.

Đối với ‘Nó’, ở cảnh giới Kim Đan viên mãn đang tiến tới Nguyên Anh, khoảnh khắc này kéo dài hàng thiên niên kỷ.

Hắn có thể quan sát từng giọt máu bay ngược lại trong tĩnh mạch của họ, từng sợi tóc rơi ngược lại vào chân tóc.

“Họ không chết,” ‘Nó’ nói, bước chậm rãi qua đám đông tĩnh lặng.

“Họ chỉ đang chờ đợi.

Chờ đợi ai đó viết lại câu chuyện của họ.”

Lâm Phong cảm thấy sợ hãi.

Không phải sợ cái chết, mà sợ sự bất lực.

Hắn nhìn thấy khuôn mặt của Tiểu Bạch, người bạn thân nhất của hắn, đang rơi một giọt nước mắt.

Giọt nước mắt đó treo lơ lửng trong không trung, lấp lánh dưới ánh sáng tím của bầu trời bên ngoài.

“Đừng chạm vào họ,” Lâm Phong hét lên.

“Nếu ngươi thay đổi quá khứ, hiện tại sẽ sụp đổ!”

“Hiện tại đã sụp đổ từ lâu rồi,” ‘Nó’ đáp lại, dừng bước trước mặt Tiểu Bạch.

Ngón tay ‘Nó’ chạm nhẹ vào giọt nước mắt.

Giọt nước vỡ tan, biến thành một hạt bụi ánh sáng, bay vào lòng bàn tay ‘Nó’.

“Hiện tại là một cái lồng.

Và ta vừa mới tìm thấy chìa khóa.”

‘Nó’ quay lại, nhìn thẳng vào đôi mắt của Lâm Phong trong phản chiếu của chiếc đồng hồ.

Đôi mắt ấy đỏ ngầu, đầy sát khí, nhưng sâu thẳm bên trong là một nỗi buồn vô tận.

“Ngươi sợ mất họ,” ‘Nó’ nói.

“Nhưng ngươi không hiểu.

Bằng cách cứu họ, ngươi đang giết chết bản chất của họ.

Họ là nạn nhân của trật tự này.

Nếu trật tự tồn tại, họ sẽ mãi mãi là nạn nhân.

Ta không muốn cứu họ.

Ta muốn giải phóng họ khỏi vòng luân hồi này.”

Lâm Phong run rẩy.

Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đang bị rút cạn, chảy vào chiếc đồng hồ vàng.

Chiếc đồng hồ nóng rực, như một quả cầu lửa thu nhỏ.

Mỗi giây trôi qua, áp lực lên ý thức của hắn càng lớn hơn.

Hắn cảm thấy ký ức của mình đang bị xé toạc, những mảnh ghép ký ức bị xóa bỏ trước đây bắt đầu quay trở lại.

Một hình ảnh lóe lên: Một người đàn ông mặc áo đen, đứng trên đỉnh núi, nhìn xuống thành phố đang cháy.

Đó là cha hắn?

Hay là sư phụ?

“Đừng nhớ,” ‘Nó’ cảnh báo.

“Nếu ngươi nhớ lại, ngươi sẽ mất đi lý do để chiến đấu.

Ngươi sẽ thấy rằng, tất cả những gì ngươi bảo vệ, đều là dối trá.”

“Dối trá?” Lâm Phong nghiến răng.

“Sư phụ dạy ta tu luyện để bảo vệ người yếu.

Đó là sự thật duy nhất ta biết!”

“Sư phụ?” ‘Nó’ cười lớn, tiếng cười vang vọng trong đại sảnh, làm rung chuyển những bức tường đang cố gắng lành lại.

“Sư phụ ngươi là một trong những kẻ kiến tạo nên chiếc lồng này.

Hắn xóa ký ức của ngươi không phải để bảo vệ ngươi, mà để ngăn chặn ngươi thức tỉnh.

Vì nếu ngươi thức tỉnh, ngươi sẽ phá hủy trật tự hiện tại.

Và trật tự hiện tại, dù tàn khốc, vẫn đang duy trì sự tồn tại của thế giới này.”

Lâm Phong sững sờ.

Lời nói của ‘Nó’ như một cú đấm vào dạ dày.

Hắn nhìn xuống đôi tay mình, đôi tay đã giết chết vô số kẻ thù để bảo vệ ‘trật tự’ mà hắn tin tưởng.

“Tại sao ngươi lại biết?” Lâm Phong hỏi, giọng khàn đặc.

“Vì ta là ngươi,” ‘Nó’ đáp.

“Ta là phần bóng tối mà ngươi cố gắng đè nén.

Ta là sự thật mà ngươi không dám nhìn nhận.

Ta nhớ tất cả.

Ta nhớ ngày hôm đó, khi ta đứng trước lựa chọn: trở thành nô lệ của thời gian, hoặc trở thành chủ nhân của nó.

Ta đã chọn chủ nhân.

Và ngươi...

ngươi đã chọn quên lãng.”

Ánh sáng từ chiếc đồng hồ vàng bùng lên mạnh mẽ hơn.

Bầu trời tím sẫm bên ngoài bắt đầu xé toạc, lộ ra một khoảng trống đen kịt, nơi không có thời gian, không có không gian.

Đó là Hư Vô.

“Chúng ta đang tiến vào Hư Vô,” ‘Nó’ nói, giọng đầy hưng phấn.

“Ở đó, không có quá khứ, không có tương lai.

Chỉ có hiện tại vĩnh cửu.

Và ở đó, chúng ta sẽ tái tạo thế giới theo ý muốn của mình.”

Lâm Phong cảm thấy ý thức của mình đang dần bị lấn át.

Linh lực Kim Đan của hắn đang chuyển hóa thành một dạng năng lượng cao hơn, một dạng năng lượng mà hắn chưa từng cảm nhận trước đây.

Nguyên lực.

Hắn cố gắng tập trung.

Hắn nhớ lại lời dạy của sư phụ: *“Linh lực là khí của trời đất, nhưng tâm là gốc rễ của tu luyện.

Nếu tâm loạn, khí sẽ tán.”*

Hắn nhắm mắt lại.

Hắn không chống lại dòng chảy thời gian.

Hắn chấp nhận nó.

“Ngươi nghĩ ta yếu?” Lâm Phong thì thầm.

“Ngươi nghĩ ta chỉ là một con rối?”

Hắn mở mắt.

Đôi mắt của hắn không còn hoảng sợ.

Chúng lạnh lùng, sắc bén, như lưỡi dao cạo.

“Ta không chống lại ngươi,” Lâm Phong nói.

“Ta đang hợp nhất với ngươi.”

‘Nó’ dừng lại.

Lần đầu tiên, trên khuôn mặt lạnh lùng của ‘Nó’ xuất hiện một chút kinh ngạc.

“Ngươi làm gì?”

“Ngươi nói đúng,” Lâm Phong nói, bước về phía ‘Nó’.

“Trật tự hiện tại là một cái lồng.

Nhưng hủy diệt nó không có nghĩa là tự do.

Nó chỉ là hỗn loạn.

Và hỗn loạn không khác gì nô lệ.”

Lâm Phong đưa tay ra, nắm lấy chiếc đồng hồ vàng từ tay ‘Nó’.

Cú chạm khiến cả hai người đều giật mình.

Một luồng điện xanh lam chạy dọc theo cánh tay họ, nối kết hai ý thức lại với nhau.

“Chúng ta không thể hủy diệt thế giới,” Lâm Phong nói, giọng vang vọng như sấm sét.

“Chúng ta phải sửa chữa nó.”

‘Nó’ nhìn vào đôi mắt của Lâm Phong.

Trong đó, hắn không thấy sự yếu đuối.

Hắn thấy sự kiên định, sự thông minh, và một bí mật sâu thẳm mà ngay cả hắn cũng chưa thấu hiểu.

“Sửa chữa?” ‘Nó’ hỏi, giọng đầy nghi ngờ.

“Bằng cách nào?

Bằng cách trở lại làm nô lệ?”

“Không,” Lâm Phong đáp.

“Bằng cách viết lại quy luật.”

Ánh sáng từ chiếc đồng hồ vàng bùng nổ, nuốt chửng cả đại sảnh.

Những bức tường kim loại đen vỡ tan, những con người bị đóng băng thời gian bắt đầu chuyển động trở lại.

Tiểu Bạch chớp mắt, nhìn quanh đầy hoang mang.

Những thi thể khác cũng đứng dậy, run rẩy, không hiểu mình đang ở đâu.

Nhưng bầu trời bên ngoài không phải là bầu trời tím sẫm.

Đó là một bầu trời trắng xóa, không có mặt trời, không có mây.

Chỉ có một con mắt đồng hồ cát khổng lồ, đang nhìn xuống thế giới với vẻ面无表情 (không biểu cảm).

Và trong trung tâm của ánh sáng, Lâm Phong và ‘Nó’ hòa làm một.

Không còn hai nhân cách.

Chỉ còn một thực thể.

Một thực thể mới.

Linh lực Kim Đan của hắn vỡ vụn, tái cấu trúc thành một hạt nhân nguyên lực nhỏ bé, nhưng mạnh mẽ gấp vạn lần.

Hắn đột phá.

Không phải đến Nguyên Anh, mà đến một cảnh giới chưa từng được ghi chép trong lịch sử tu tiên.

Cảnh giới ‘Vĩnh Hằng’.

Hắn mở mắt.

Đôi mắt của hắn giờ đây không còn màu đen hay đỏ.

Chúng là màu trắng, không đốm, như tuyết rơi trên đỉnh núi cao.

Hắn nhìn xuống đôi tay mình.

Chúng không còn trắng bệch hay đỏ ngầu.

Chúng bình thường, nhưng tỏa ra một aura uy áp khiến không gian xung quanh méo mó.

“Đã xong,” hắn nói.

Giọng nói của hắn là sự kết hợp giữa sự lạnh lùng của ‘Nó’ và sự kiên định của Lâm Phong.

Hắn nhìn về phía con mắt đồng hồ cát trên bầu trời.

Con mắt đó chớp một cái.

Một giọng nói vang lên, không từ đâu cả, mà từ chính trong đầu hắn.

*“Ngươi đã phá vỡ quy luật.

Giờ đây, ngươi phải trả giá.”*

Hắn mỉm cười.

Một nụ cười đầy mỉa mai, đầy bi thương, nhưng cũng đầy quyết tâm.

“Ta đã trả giá,” hắn đáp.

“Ta đã đánh đổi nhân tính để lấy sức mạnh.

Và giờ, ta sẽ dùng sức mạnh này để viết lại nhân tính.”

Hắn nâng tay lên, chỉ về phía con mắt đồng hồ cát.

Một luồng nguyên lực trắng xóa bắn ra, xuyên thẳng vào con mắt đó.

Con mắt đồng hồ cát nứt ra.

Một vết nứt nhỏ, nhưng đủ để ánh sáng của thế giới cũ lọt vào.

Và từ vết nứt đó, một thứ gì đó rơi xuống.

Không phải máu.

Không phải nước mắt.

Mà là một chiếc chìa khóa vàng, nhỏ bé, nhưng tỏa ra một aura cổ xưa, đáng sợ.

Hắn nhìn xuống chiếc chìa khóa đang rơi về phía mình.

Hắn không biết nó mở ra cánh cửa nào.

Nhưng hắn biết, một khi hắn cầm lấy nó, mọi thứ sẽ thay đổi vĩnh viễn.

Hắn giơ tay ra, chuẩn bị bắt lấy chiếc chìa khóa.

Nhưng trước khi chạm vào nó, một bóng đen xuất hiện phía sau hắn.

Bóng đen đó không phải là ‘Nó’.

Không phải là Lâm Phong.

Đó là một người phụ nữ.

Tóc đen dài.

Và trong tay cô ta, là một thanh kiếm bằng băng.

“Ngươi không nên cầm lấy nó,” cô ta nói, giọng lạnh lùng như băng giá.

“Vì nó không mở ra cánh cửa tự do.

Nó mở ra cánh cửa địa ngục.”

Hắn dừng lại.

Ngón tay của hắn cách chiếc chìa khóa chỉ còn một inch.

Hắn quay lại, nhìn cô ta.

“Ai là ngươi?” hắn hỏi.

Cô ta mỉm cười.

Một nụ cười đẹp đẽ, nhưng đáng sợ.

“Ta là người đã xóa ký ức của ngươi,” cô ta đáp.

“Và ta là người sẽ giết ngươi, nếu ngươi dám bước qua cánh cửa đó.”

Hắn nhìn vào đôi mắt của cô ta.

Trong đó, hắn thấy một sự quen thuộc.

Một nỗi đau.

Và một bí mật.

Bí mật về cha mẹ hắn.

Và bí mật về lý do tại sao thế giới này lại cần phải bị hủy diệt.

Hắn từ từ rút tay lại.

Chiếc chìa khóa vàng rơi xuống đất, lăn vài vòng, rồi dừng lại trước chân hắn.

“Hãy nói cho ta biết,” hắn nói.

“Tại sao?”

Cô ta nâng thanh kiếm băng lên, chỉ vào tim hắn.

“Vì nếu ngươi biết sự thật, ngươi sẽ tự sát,” cô ta nói.

“Và ta không cho phép ngươi làm vậy.

Ngươi còn nợ thế giới này một khoản nợ lớn.

Và ta sẽ thu hồi nó, bằng mọi giá.”

Hắn nhìn vào thanh kiếm.

Nhìn vào cô ta.

Và nhìn vào chiếc chìa khóa vàng trên mặt đất.

Hắn biết, đây không phải là cuối cùng.

Đây chỉ là bắt đầu của một trò chơi chết chóc.

Và hắn, giờ đây, không còn là một con rối.

Hắn là người chơi.

Và hắn sẽ thắng.

Dù phải trả giá bằng linh hồn.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập