Chương 16
Những hạt bụi lơ lửng như kim cương vỡ vụn, ánh mắt của kẻ thù định phóng ra đòn chí mạng thì dừng lại, nước mắt sắp rơi xuống của người phụ nữ anh từng cứu cũng bị giữ nguyên hình dáng.
Lâm Phong gục xuống, tay ôm chặt ngực.
Huyết khí trong cơ thể đang bốc cháy, ăn mòn nội tạng.
Đây là cái giá phải trả cho việc cưỡng ép thời gian dừng lại.
Tiếng vọng của nhân cách thứ hai — "Nó" — vang lên trong đầu, lạnh lùng và đầy vẻ khinh bỉ: *"Yếu đuối.
Anh luôn để tình cảm ràng buộc bản thân.
Nếu để ta kiểm soát, ta đã giết hết họ từ lâu."*
Lâm Phong nghiến răng, cố gắng duy trì ý thức.
Anh biết rằng trạng thái này không thể kéo dài.
Nguyên lực trong huyệt đạo Nguyên Anh đang quay cuồng hỗn loạn, giống như một con thú hoang bị nhốt trong lồng sắt nhỏ bé.
Mỗi nhịp đập của tim đều là một lần va chạm dữ dội giữa sinh mệnh và sự hủy diệt.
Hắn nhìn lên.
Trước mặt hắn, thanh kiếm băng của nữ tử kia vẫn chỉ vào tim hắn, nhưng lưỡi kiếm không còn run rẩy.
Nó tĩnh lặng, chết chóc, và tuyệt đối.
Phía sau cô ta, bóng tối đang dần bò ra từ các khe nứt của không gian, nuốt chửng ánh sáng yếu ớt còn sót lại.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể thắng thời gian?" Giọng nói của nữ tử vang lên, không phải qua không khí, mà trực tiếp xuyên thấu vào linh hồn Lâm Phong.
"Trong mắt ta, ngươi chỉ là một con kiến đang cố gắng nâng bổng cả bầu trời.
Ngươi đã kiệt sức, kẻ ngốc."
Lâm Phong cố nhếch mép, dù máu từ khóe miệng chảy xuống, nhuộm đỏ vạt áo rách nát.
"Ta không cần thắng thời gian," hắn khàn giọng, từng chữ như được nhai kỹ trước khi thốt ra.
"Ta chỉ cần...
một khoảnh khắc."
"Nghịch lý," cô ta冷笑 (cười lạnh).
"Khoảnh khắc là thứ duy nhất ngươi không thể sở hữu.
Ngươi đang mượn nợ từ tương lai, và lãi suất là mạng sống của chính ngươi."
Lâm Phong không đáp.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào luồng nguyên lực cuối cùng còn sót lại.
Hắn cảm nhận được sự hiện diện của chiếc chìa khóa vàng đang nằm ngay dưới chân mình.
Nó không còn tỏa sáng rực rỡ như trước, mà trở nên tối sầm, như thể đang hấp thụ tất cả ánh sáng xung quanh.
"Nó mở ra địa ngục," cô ta nhắc lại, giọng điệu đầy cảnh báo.
"Và ngươi đang đứng trên miệng hố."
"Địa ngục hay thiên đường," Lâm Phong mở mắt, đôi ngươi đen thẳm bỗng chốc rực lên một luồng sáng bạc lạnh lẽo, "đều là nơi ta phải bước qua để tìm ra sự thật."
Hắn vươn tay ra, không phải để bắt lấy chìa khóa, mà để chạm vào không gian xung quanh.
Ngón tay hắn lướt qua những hạt bụi thời gian đóng băng.
Một cảm giác tê dại lan truyền từ đầu ngón tay, xuyên qua cánh tay,直达 (trực tiếp) đến tủy xương.
Hắn đang cảm nhận nhịp đập của thế giới này.
Nhịp đập chậm rãi, nặng nề, và đầy vẻ mệt mỏi của một thực thể già cỗi.
Vạn Cổ Ma Giới.
Tên gọi nghe thì oai phong lẫm liệt, nhưng thực chất, nó là một xác chết đang thối rữa.
Và thời gian, thứ tài nguyên quý giá nhất, thực chất là độc tố đang thấm dần vào mọi sinh linh.
"Ngươi cảm thấy nó, đúng không?" Cô ta hạ thanh kiếm xuống một chút, vẻ mặt bớt đi phần hung hãn, thay vào đó là một nỗi buồn sâu thẳm.
"Sự giả tạo.
Sự trì hoãn.
Chúng ta đều là những kẻ tù nhân của chính luật lệ này."
Lâm Phong sững sờ.
Hắn nhìn cô ta, lần đầu tiên thực sự nhìn vào đôi mắt của người phụ nữ này.
Trong đó, hắn không thấy thù hận, không thấy sự căm ghét dành cho kẻ thù.
Hắn thấy sự đồng cảm.
Một sự đồng cảm đau đớn của những người cùng chịu chung một số phận.
"Ngươi là ai?" Hắn hỏi lại, lần này giọng điệu nhẹ nhàng hơn, bớt đi sự phòng bị.
"Ta là người đã xóa ký ức của ngươi," cô ta đáp, giọng nói như tiếng gió thổi qua rừng thông mùa đông.
"Và ta là người duy nhất còn nhớ rõ lý do tại sao ngươi phải quên."
Lâm Phong cau mày.
Từ khóa này luôn là mảnh ghép quan trọng nhất trong bức tranh bí ẩn mà hắn đang cố gắng ghép lại.
Cha mẹ hắn.
Cái chết của họ.
Và chiếc chìa khóa này.
Tất cả đều liên kết với nhau bằng một sợi dây vô hình mà hắn chưa thể cắt đứt.
"Vì sao?" Hắn hỏi, tay vẫn giơ lên, nhưng không còn hướng về phía cô ta, mà hướng về phía chiếc chìa khóa.
"Tại sao phải xóa ký ức?
Tại sao lại để ta trở thành một phế vật, một kẻ yếu đuối phải dựa dẫm vào 'Nó' để sống sót?"
Cô ta bước tới, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng nặng trĩu.
Lưỡi kiếm băng vẫn hướng về phía trước, nhưng không còn đe dọa.
"Bởi vì nếu ngươi nhớ, ngươi sẽ phát điên.
Sự thật quá tàn khốc, đến mức ngay cả linh hồn kiên cường nhất cũng sẽ vỡ vụn.
Ta xóa ký ức của ngươi không phải để trừng phạt, mà để bảo vệ."
"Bảo vệ khỏi điều gì?"
"Khỏi chính bản thân ngươi," cô ta dừng lại trước mặt hắn, khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài bước chân.
"Và khỏi sự hủy diệt mà ngươi mang trong người."
Lâm Phong nhìn xuống cơ thể mình.
Hắn cảm nhận được sự bất ổn trong nguyên lực.
Nó không chỉ là năng lượng tu luyện thông thường.
Nó mang theo một thứ gì đó cổ xưa, đen tối, và đầy hung tàn.
Thứ năng lượng này không thuộc về Vạn Cổ Ma Giới.
Nó đến từ bên ngoài.
Từ một nơi mà thời gian không tồn tại.
"Ta là gì?" Hắn hỏi, giọng run rẩy.
"Ngươi là con nợ," cô ta nói, ánh mắt lạnh băng.
"Và ta là người thu nợ."
Bỗng nhiên, không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển.
Những hạt bụi thời gian đóng băng bắt đầu tan rã, rơi xuống như tuyết trắng.
Tiếng hét của kẻ thù, tiếng khóc của người phụ nữ, tất cả cùng lúc vang lên, phá vỡ sự im lặng chết chóc.
Thời gian đang chảy trở lại.
Lâm Phong nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Hắn biết rằng trận chiến này chưa kết thúc.
Nó chỉ mới bắt đầu.
Và lần này, hắn không còn là một con rối.
Hắn là người cầm dây cương.
Hắn cúi xuống, nhặt chiếc chìa khóa vàng lên.
Nó lạnh như băng, nhưng khi chạm vào da thịt, nó truyền vào hắn một luồng nhiệt độ ấm áp, như thể nó đang sống.
"Được rồi," hắn nói, đứng dậy, ánh mắt kiên định.
"Ta sẽ trả nợ.
Nhưng theo cách của ta."
Cô ta mỉm cười, một nụ cười đẹp đẽ nhưng đầy bi kịch.
"Vậy thì hãy chiến đấu, kẻ thù của thời gian.
Hãy xem liệu ngươi có thể sống sót qua màn đêm dài nhất này hay không."
Hắn bước tới, từng bước chân vững chãi.
Nguyên lực trong cơ thể bắt đầu quay cuồng mạnh mẽ hơn, nhưng lần này, hắn không còn sợ hãi.
Hắn cảm thấy sự hiện diện của "Nó" trong đầu, nhưng hắn không còn nghe theo lời nó.
Hắn đang kiểm soát nó.
"Chiến đấu," hắn nói, giọng nói vang lên như tiếng sấm.
"Và chiến thắng."
Cô ta rút kiếm ra, lưỡi kiếm phát ra một âm thanh leng keng như chuông gió.
"Vậy thì hãy bắt đầu."
Hai bóng người lao vào nhau.
Tốc độ của họ nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp.
Kiếm khí và nguyên lực va chạm, tạo ra những vụ nổ ánh sáng chói lòa.
Không gian xung quanh bị xé toạc, những vết nứt đen kịt lan tỏa khắp nơi.
Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình như bị xé nhỏ ra.
Mỗi đòn đánh của cô ta đều nhắm vào các huyệt đạo yếu ớt của hắn.
Nhưng hắn không lùi bước.
Hắn dùng chiếc chìa khóa vàng như một vũ khí, chặn lại những đòn chí mạng.
Chiếc chìa khóa phát ra một ánh sáng vàng rực rỡ, đẩy lùi kiếm khí băng giá.
"Ngươi không thể thắng được ta," cô ta hét lên, giọng nói tràn đầy sự tuyệt vọng.
"Ta là hiện thân của sự kết thúc!"
"Và ta là hiện thân của sự khởi đầu!" Lâm Phong đáp lại, giọng nói tràn đầy quyết tâm.
Hắn tung ra một đòn tấn công mạnh mẽ nhất mà hắn từng thực hiện.
Nguyên lực trong cơ thể hắn bùng nổ, tạo thành một cột sáng vàng rực rỡ xuyên thẳng vào tim cô ta.
Cô ta sững sờ, ánh mắt mở to.
Lưỡi kiếm rơi xuống đất, phát ra một tiếng kêu lanh canh.
Cô ta nhìn vào vết thương trên ngực mình, nơi mà ánh sáng vàng đang lan tỏa, chữa lành những tổn thương mà thời gian đã gây ra.
ngươi đã phá vỡ vòng lặp," cô ta thì thầm, giọng nói đầy kinh ngạc.
Lâm Phong thở hổn hển, cơ thể hắn run rẩy vì kiệt sức.
Nhưng trong mắt hắn, một tia sáng hy vọng đang cháy bừng.
Hắn đã làm được điều mà không ai nghĩ là có thể.
Hắn đã phá vỡ sự im lặng của thời gian.
"Chưa kết thúc," hắn nói, nhìn vào cô ta.
"Đây chỉ là bắt đầu."
Cô ta mỉm cười, lần này là một nụ cười thật lòng.
"Có lẽ vậy.
Nhưng ngươi sẽ phải trả giá cho điều này."
Trước khi Lâm Phong kịp phản ứng, cơ thể cô ta bắt đầu tan rã, biến thành những hạt bụi ánh sáng, bay lên bầu trời.
Những hạt bụi này hòa nhập vào không gian, mang theo một thông điệp cuối cùng:
"Thời gian không thể bị hủy diệt.
Nhưng nó có thể được tái sinh."
Lâm Phong đứng một mình giữa đống đổ nát.
Chiếc chìa khóa vàng trong tay hắn vẫn tỏa sáng, nhưng ánh sáng đó giờ đây yếu ớt hơn, như thể nó đang cạn kiệt năng lượng.
Hắn nhìn lên bầu trời, nơi những vì sao đang nhấp nháy.
Hắn cảm thấy một sự kết nối mới, một sự hiểu biết mới về thế giới này.
Vạn Cổ Ma Giới không phải là một nơi để sống.
Nó là một nơi để chờ đợi.
Chờ đợi một cuộc giải cứu.
Chờ đợi một sự tái sinh.
Và hắn, Lâm Phong, chính là người sẽ mang đến sự giải cứu đó.
Dù phải trả giá bằng chính linh hồn của mình.
Hắn quay lại, nhìn vào bóng tối đang bao quanh.
Hắn biết rằng phía trước là một con đường dài và đầy chông gai.
Nhưng hắn không còn sợ hãi.
Hắn đã tìm thấy mục đích của mình.
Hắn bước đi, từng bước chân vững chãi, hướng về phía trước.
Phía sau hắn, những vết nứt của không gian dần khép lại, như thể thế giới đang chữa lành những vết thương của chính nó.
Và trong sâu thẳm tâm trí hắn, tiếng vọng của "Nó" lại vang lên, nhưng lần này, nó không còn là tiếng nói của sự khinh bỉ.
Nó là tiếng nói của sự đồng hành.
*"Chúng ta sẽ cùng nhau viết nên lịch sử mới,"* giọng nói ấy thì thầm.
*"Một lịch sử không còn bị chi phối bởi thời gian."*
Lâm Phong không đáp.
Hắn chỉ mỉm cười, một nụ cười đầy quyết tâm.
Hắn biết rằng cuộc hành trình của mình mới chỉ bắt đầu.
Và hắn sẽ không bao giờ dừng lại, cho đến khi tìm ra sự thật cuối cùng.
Sự thật về cha mẹ hắn.
Sự thật về chiếc chìa khóa này.
Và sự thật về chính bản thân mình.
Hắn bước tiếp, hòa mình vào bóng tối, để lại phía sau một thế giới cũ kỹ, đầy rẫy những lời nói dối và sự giả tạo.
Một thế giới mới đang chờ đợi được sinh ra từ tro tàn của thế giới cũ.
Và hắn, sẽ là người thắp lên ngọn lửa đầu tiên.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận