Chương 17

Một nhát dao vô hình, lạnh lẽo như băng hà ngàn năm, cắt ngang tủy sống Lâm Phong.

Hắn quỳ sụp xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, móng tay cào xé vào da thịt đến chảy máu.

Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo, lạnh hơn cả cái chết.

Không phải đau đớn thể xác, mà là sự xói mòn từ nội tâm, như thể linh hồn đang bị xé toạc thành từng mảnh nhỏ.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối đó, giọng nói của "Nó" vang lên, không phải từ bên ngoài, mà trực tiếp trong não hải, ngọt ngào và đầy cám dỗ.

*"Hãy buông bỏ,"* giọng nói thì thầm, như tiếng gió thoảng qua thung lũng cô quạnh.

*"Thời gian là một gánh nặng.

Hãy để ta gánh vác nó cho ngươi."*

Lâm Phong cắn chặt răng, nguyên lực trong kinh mạch cuồn cuộn chảy, cố gắng giữ lấy chút ý thức cuối cùng.

Hắn cảm thấy ý chí của mình đang tan rã như cát trước gió.

Cảnh giới Nguyên Anh vốn dĩ là giai đoạn ngưng tụ thần thức, nhưng giờ đây, thần thức của hắn lại bị cuốn vào một dòng chảy hỗn độn.

Hắn nhìn thấy những hình ảnh chớp nhoáng: một bàn tay xương xẩu vươn lên từ hư không, một đôi mắt đỏ ngầu nhìn xuống thế gian với vẻ khinh miệt, và một chiếc chìa khóa vàng đang nứt vỡ từng chút một.

*"Ngươi không thuộc về nơi này,"* "Nó" tiếp tục蛊惑, *"Ngươi là một sai sót.

Một lỗi lầm của tạo hóa.

Hãy để ta sửa chữa nó."*

Lâm Phong gầm lên một tiếng, nguyên lực bùng phát, đẩy lùi giọng nói đó ra xa một chút.

Hắn biết rằng nếu để "Nó" xâm nhập hoàn toàn, hắn sẽ mất đi chính mình, trở thành một con rối vô hồn.

Nhưng sức ép tâm lý quá lớn, khiến hắn gần như kiệt quệ.

Hắn nhìn xuống bàn tay run rẩy của mình, nơi nắm chặt chiếc chìa khóa vàng.

Ánh sáng từ chiếc chìa khóa đang yếu đi, như thể nó đang phản ánh trạng thái tinh thần của chủ nhân.

Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung vào nhịp đập của trái tim.

*Thình thịch.

Thình thịch.* Mỗi nhịp đập là một lời nhắc nhở rằng hắn vẫn còn sống, vẫn còn ý chí.

Hắn từ từ đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu vì mệt mỏi nhưng vẫn kiên định.

Hắn không biết "Nó" là ai, nhưng hắn biết một điều chắc chắn: hắn sẽ không để bất kỳ ai, dù là thần tiên hay ma quỷ, điều khiển cuộc đời mình.

***

Bên trong Thung Lũng Thời Gian, không khí凝重 đến mức khó thở.

Một cấu trúc kiến trúc bằng đá đen cổ xưa hiện ra trước mắt Lâm Phong, uy nghiêm và bí ẩn.

Đó là "Đền Thờ Thời Gian", nơi lưu giữ những mảnh vụn ký ức của các vị tiên cổ đã hóa đá.

Theo lời truyền miệng, ai chạm vào bia đá ở trung tâm đền sẽ nhìn thấy quá khứ hoặc tương lai, nhưng cái giá phải trả là tuổi thọ của bản thân.

Lâm Phong bước từng bước chậm rãi vào trong đền.

Những bức tường đá đen khắc đầy những ký tự cổ xưa, phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, như thể chúng đang thở.

Mỗi bước chân của hắn vang lên tiếng động rõ rệt, phá vỡ sự tĩnh lặng ngàn năm của nơi này.

Hắn cảm thấy một sức ép vô hình đè nặng lên vai, như thể chính thời gian đang nhìn hắn với ánh mắt phán xét.

Ở trung tâm đền, một khối bia đá khổng lồ dựng đứng, bề mặt nhẵn bóng như gương.

Không có một vết nứt, không một dấu vết của thời gian.

Nhưng khi Lâm Phong tiến lại gần, hắn cảm thấy một luồng khí tức cổ xưa và uy nghiêm tỏa ra từ đó.

Đó không phải là linh lực, mà là sức mạnh của chính thời gian.

*"Đừng chạm vào nó,"* giọng nói của "Nó" vang lên lần nữa, nhưng lần này, nó không còn ngọt ngào.

Nó trở nên gay gắt, đầy lo lắng.

*"Ngươi sẽ bị cuốn vào dòng chảy hỗn độn.

Ngươi sẽ mất đi tất cả."*

Lâm Phong dừng lại, mắt nhìn chằm chằm vào bia đá.

Hắn biết rằng đây là cơ hội cuối cùng để tìm ra sự thật.

Sự thật về cha mẹ hắn, về chiếc chìa khóa này, và về chính bản thân mình.

Hắn đưa tay ra, chậm rãi, như thể đang chạm vào một ngọn lửa nóng rực.指尖 (ngón tay) của hắn chạm nhẹ vào bề mặt bia đá.

Lập tức, một luồng điện xanh lam chạy dọc theo cánh tay hắn, xuyên thẳng vào tim.

Hắn cảm thấy cơ thể mình như bị ném vào một vortex (xoáy nước) của ký ức.

Hình ảnh xung quanh biến dạng, màu sắc phai nhạt, và hắn rơi vào một thế giới khác.

***

Trong thế giới ký ức, Lâm Phong thấy mình đứng giữa một trận chiến khốc liệt.

Bầu trời đỏ rực như máu, đất nứt nẻ, và linh lực hỗn độn bao trùm khắp nơi.

Hắn nhìn thấy một người phụ nữ, áo trắng bay phấp phới, đang đứng giữa vòng vây của hàng trăm tên tu tiên giả.

Đó là mẹ hắn.

Nhưng không phải mẹ hắn trong ký ức, mà là một người phụ nữ mạnh mẽ, quyết liệt, với đôi mắt sáng ngời như sao trời.

*"Con hãy chạy đi!"* tiếng hét của mẹ hắn vang lên, xuyên qua tiếng gầm rú của chiến trận.

*"Mẹ sẽ ngăn chặn dòng chảy Hỗn Độn!

Con phải sống để tìm ra sự thật!"*

Lâm Phong cố gắng tiến về phía trước, nhưng cơ thể hắn không thể di chuyển.

Hắn chỉ có thể đứng đó, nhìn cảnh tượng bi thương trước mắt.

Mẹ hắn vung tay lên, một luồng ánh sáng trắng thuần khiết tỏa ra, bao trùm lấy toàn bộ khu vực.

Ánh sáng đó không phải là công kích, mà là một loại pháp thuật phòng thủ cực mạnh.

Nó tạo ra một bức tường chắn vô hình, ngăn chặn dòng chảy Hỗn Độn từ việc tràn vào thế giới bên ngoài.

Nhưng cái giá phải trả là vô cùng lớn.

Linh hồn của mẹ hắn bắt đầu tan rã, hòa vào bức tường chắn đó.

Những tên tu tiên giả xung quanh, thuộc về tông môn đối địch, đang tiến lại gần, với vẻ mặt phức tạp.

Họ không phải là kẻ thù thuần túy.

Trong mắt họ, hành động của mẹ Lâm Phong là một tội ác chống lại trật tự tự nhiên.

Họ tin rằng dòng chảy Hỗn Độn cần được giải phóng, để thế giới có thể tái sinh, thay vì bị đóng băng trong sự tĩnh lặng giả tạo.

*"Cô ấy đang giết chết thế giới này!"* một tên tu tiên giả lớn tiếng, giọng nói đầy đau khổ.

*"Sự tĩnh lặng này là sự chết chóc!

Chúng ta cần sự thay đổi, dù phải trả giá bằng máu!"*

Lâm Phong sững sờ.

Hắn luôn nghĩ rằng mẹ hắn là người tốt, những kẻ đối địch là xấu xa.

Nhưng giờ đây, hắn thấy rằng hai phe đều có lý theo cách của mình.

Mẹ hắn muốn bảo vệ sự sống hiện tại, dù nó đang dần suy tàn.

Những kẻ đối địch muốn phá vỡ sự tĩnh lặng, để mang đến một cơ hội tái sinh, dù nó đi kèm với đau khổ và hủy diệt.

Hắn nhìn thấy mẹ hắn mỉm cười, một nụ cười đầy hy sinh và yêu thương.

*"Con đừng hận họ,"* giọng nói của mẹ hắn vang lên trong tâm trí hắn.

*"Họ chỉ đang làm những gì họ tin là đúng.

Và mẹ cũng vậy."*

***

Cơ thể Lâm Phong co giật dữ dội, ngã quỳ xuống đất.

Máu chảy từ miệng, nhuộm đỏ vạt áo.

Trong khi đó, phía bên kia thung lũng, ba tên hộ vệ của tông môn đối địch đang tiến lại gần, phát hiện ra nguồn năng lượng bất thường.

Họ là những người bảo vệ bí mật của vị trưởng lão, đến để thu hồi "Chìa Khóa".

*"Đừng tới gần!"* Lâm Phong hét lên, giọng khàn đặc vì mệt mỏi.

Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng chân tay hắn run rẩy, không thể giữ thăng bằng.

Nguyên lực trong cơ thể hắn đã cạn kiệt gần hết, chỉ còn lại chút tàn lực cuối cùng.

Ba tên hộ vệ dừng lại, mắt nhìn chằm chằm vào hắn.

Người đứng đầu, một gã đàn ông trung niên với bộ râu bạc, nhíu mày.

*"Lâm Phong?

Ngươi ở đây làm gì?

Chiếc chìa khóa đó không thuộc về ngươi."*

*"Nó thuộc về ai?"* Lâm Phong gằn giọng, mắt nhìn thẳng vào gã đàn ông.

*"Thuộc về những kẻ muốn hủy diệt thế giới này, hay những kẻ muốn bảo vệ nó?"*

Gã đàn ông im lặng một lúc, rồi thở dài.

*"Thế giới này đã chết từ lâu, Lâm Phong.

Những gì còn lại chỉ là xác chết đang thối rữa.

Chúng ta đang cố gắng mang lại sự sống mới, dù nó có nghĩa là phải phá hủy cái cũ.

Ngươi không hiểu đâu."*

*"Vậy thì hãy để tôi hiểu!"* Lâm Phong gầm lên, nguyên lực còn lại bùng phát, tạo thành một làn sóng xung kích đẩy ba tên hộ vệ lùi lại vài bước.

Hắn không muốn đánh nhau, nhưng hắn cũng không để họ lấy đi chiếc chìa khóa.

Đó là mối liên kết duy nhất giữa hắn và sự thật.

Gã đàn ông nhìn hắn với ánh mắt thương hại.

*"Ngươi quá trẻ, và quá ngây thơ.

Sự thật không phải lúc nào cũng đẹp đẽ, Lâm Phong.

Đôi khi, nó đau đớn hơn bất kỳ lưỡi dao nào."*

Lâm Phong không đáp.

Hắn chỉ nhìn vào chiếc chìa khóa vàng trong tay, ánh sáng của nó đang nhấp nháy yếu ớt.

Hắn biết rằng gã đàn ông này nói đúng.

Sự thật sẽ đau đớn.

Nhưng hắn cần nó.

Hắn cần biết mình là ai, và tại sao mình lại tồn tại.

***

Ba tên hộ vệ gục ngã, khóc lóc điên dại, bị cuốn vào vòng xoáy ký ức.

Lâm Phong đứng giữa thung lũng, thở hổn hển.

"Nó" dần rút lui, nhường lại quyền kiểm soát cho Lâm Phong, nhưng sự mệt mỏi tột độ khiến hắn sấp mặt xuống đất.

Khi hắn ngẩng đầu lên, nhìn vào bia đá trung tâm, hắn cố gắng nhớ lại lý do mình đến đây.

*Ai là "Nó"?

Tại sao "Nó" lại biết mọi thứ về quá khứ của hắn?

Và tại sao chiếc chìa khóa này lại có sức mạnh lớn đến vậy?*

Hắn nhìn vào đôi mắt của mình trong phản chiếu trên bia đá.

Đôi mắt đó không còn là của một thiếu niên ngây thơ nữa.

Chúng mang vẻ mệt mỏi, đau khổ, và một sự quyết tâm sắt đá.

Hắn biết rằng cuộc hành trình của mình mới chỉ bắt đầu.

Và hắn sẽ không bao giờ dừng lại, cho đến khi tìm ra sự thật cuối cùng.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, một mảnh ký ức khác, nhỏ bé và mờ nhạt, lóe lên trong tâm trí hắn.

Một hình ảnh của một người đàn ông, với khuôn mặt quen thuộc nhưng không thể nhớ rõ.

Người đàn ông đó đang mỉm cười, và nói một câu gì đó mà hắn không thể nghe rõ.

*"Con trai ta..."*

Lâm Phong sững sờ.

*Cha?* Cha hắn vẫn còn sống?

Hay đó chỉ là một ảo giác?

Hắn nhìn vào bia đá, hy vọng tìm ra câu trả lời.

Nhưng bia đá chỉ phản chiếu lại hình ảnh của hắn, một bóng đơn độc giữa vô vàn bí ẩn.

Và trong sâu thẳm tâm trí, giọng nói của "Nó" lại vang lên, lần này, nó không còn là tiếng nói của sự cám dỗ.

Nó là tiếng nói của sự cảnh báo.

*"Ngươi đã mở cánh cửa.

Bây giờ, ngươi không thể đóng nó lại."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập