Chương 18
Nó dày đặc, đặc quánh như mật đen, mang theo mùi hương trầm thối tha của quá khứ đang phân hủy.
Mùi đó xộc vào mũi Lâm Phong, kích thích khứu giác đến mức hắn muốn nôn mửa.
Không phải mùi của gỗ cháy hay máu tươi, mà là mùi của thời gian bị thối rữa.
Tiếng bước chân của bóng đen không vang lên trên mặt đất đá lạnh lẽo.
Thay vào đó, mỗi bước chân là một cú đập nặng nề, giống như kim đồng hồ của một chiếc đồng hồ quả quýt khổng lồ đang tích tắc đếm ngược.
Tắc.* Mỗi nhịp đập là một lần trái tim Lâm Phong bị bóp nghẹt, linh lực trong kinh mạch bỗng dưng đóng băng.
Không phải do ngoại lực áp chế, mà do chính quy luật của nơi này.
Hắn cố gắng quay người, nhưng cơ thể hắn nặng như chì.
Trong thế giới Vạn Cổ Ma Giới, khi thời gian bị thao túng, kẻ yếu sẽ trở thành tượng đá.
Hắn nhìn thấy bàn tay mình run rẩy, da thịt chuyển sang màu xám xịt, tĩnh mạch nổi gồ ghề như những con rắn độc đang tìm đường thoát ra.
Linh lực Nguyên Anh vốn dĩ lưu chuyển mượt mà trong đan điền giờ đây bị mắc kẹt tại huyệt đạo, tạo ra một cảm giác tê liệt kinh hoàng.
Hắn không thể di chuyển.
Hắn chỉ có thể nhìn.
Nhìn bóng đen tiến lại gần, từng bước một, chậm chạp nhưng bất khả kháng.
Ánh mắt của bóng đen không có con ngươi, chỉ là hai hố sâu thẳm hút lấy mọi ánh sáng và hy vọng.
Lâm Phong không hoảng loạn.
Sự sợ hãi là thứ xa xỉ mà một tu giả cảnh giới Nguyên Anh không được phép sở hữu.
Thay vì chiến đấu bằng thể xác đang bị định hình bởi dòng chảy thời gian, hắn quay về nội cảnh.
Trong tâm thức, một bóng hình khác đang gào thét.
Đó là "Nó" — nhân cách Ác, mảnh vỡ tối tăm mà hắn đã kìm nén suốt thời gian qua.
Nhân cách Ác không bị ảnh hưởng bởi quy luật thời gian bên ngoài, vì tà khí của nó vốn dĩ là thứ tồn tại ngoài vòng luân hồi.
"Đừng sợ," giọng nói của Nó vang lên trong đầu Lâm Phong, lạnh lùng và sắc bén như lưỡi dao cạo.
"Hãy giao quyền kiểm soát lại cho ta.
Ta sẽ xé nát bức màn thời gian này." Lâm Phong do dự.
Hắn biết rằng để Nó ra ngoài là mở đường cho sự hủy diệt, nhưng hắn cũng biết rằng nếu không có nó, hắn sẽ chết ngay lập tức.
Một sự đánh đổi tàn khốc.
Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, và thả lỏng ý chí.
Ngay lập tức, ý thức của hắn bị kéo tuột vào bóng tối.
Khi hắn mở mắt trở lại, hắn không còn là Lâm Phong.
Hắn là sự hỗn độn.
Hắn cảm nhận được sức cản khủng khiếp của dòng thời gian, giống như đang cố gắng bơi trong nhựa đường đặc quánh.
Nhưng tà khí của Hắn không chịu thua.
Nó bùng nổ, màu tím sẫm loé lên, cắt ngang những sợi dây vô hình của thời gian.
Bóng đen dừng lại.
Lần đầu tiên, kẻ săn mồi tỏ ra kinh ngạc.
Hai thực thể đối diện nhau trong không gian bị bóp méo.
Một bên là bóng đen, đại diện cho quá khứ, cho ký ức, cho thứ mà thế gian gọi là "Thiện" — sự chấp nhận, sự buông bỏ, sự hòa nhập vào dòng chảy vĩnh hằng.
Bên kia là Lâm Phong, mang trong mình tà khí hỗn loạn, đại diện cho "Ác" — sự kháng cự, sự khao khát kiểm soát, sự từ chối định mệnh.
Chúng không nói chuyện bằng lời.
Thần thức va chạm, tạo ra những sóng xung kích làm nứt vỡ không gian xung quanh.
Áp lực thần thức của bóng đen đè nặng lên tâm trí Lâm Phong.
Một giọng nói vang lên, không phải từ miệng, mà từ chính sâu thẳm linh hồn hắn.
*"Nếu con giữ lại lương tâm, con sẽ yếu đi.
Con sẽ không thể bảo vệ những người con yêu thương trong tương lai.
Trong thế giới này, sự yếu đuối là tội lỗi.
Hãy buông bỏ.
Hãy trở thành một phần của bức tranh tĩnh lặng này.
Nơi đó không có đau khổ, không có mất mát, chỉ có sự vĩnh cửu bình yên."* Lời lẽ đó nghe có vẻ hợp lý.
Nó chạm vào điểm yếu nhất của Lâm Phong — nỗi sợ mất mát.
Hắn nhớ về cha, về những mảnh ký ức vỡ vụn, về nỗi đau khi không thể cứu được ai đó.
Bóng đen mở rộng vòng tay, mời gọi hắn bước vào sự an nghỉ vĩnh cửu.
Đó không phải là cái chết, mà là sự giải thoát.
Nhưng Lâm Phong nhìn vào đôi mắt trống rỗng của bóng đen và nhận ra sự thật ghê tởm.
Sự bình yên đó là sự chết chóc của tâm hồn.
Nếu hắn buông bỏ, hắn sẽ trở thành một con rối, một mảnh ghép vô hồn trong bức tranh của kẻ mạnh.
"Cái gọi là bình yên, chỉ là sự tê liệt," Lâm Phong lên tiếng.
Giọng nói của hắn giờ đây khác biệt.
Nó mang theo sự lạnh lùng của tà khí, nhưng vẫn giữ lại sự kiên định của bản ngã.
"Con nghĩ rằng buông bỏ là mạnh mẽ?
Đó là sự đầu hàng.
Và trong Vạn Cổ Ma Giới, kẻ đầu hàng sẽ bị nghiền nát." Bóng đen run rẩy.
Lần đầu tiên, nó tỏ ra bối rối.
*"Con không hiểu.
Thời gian là tàn bạo.
Nó cướp đi tất cả.
Ta chỉ muốn bảo vệ con khỏi sự tàn bạo đó."* "Bảo vệ?" Lâm Phong cười, một nụ cười đầy khinh miệt.
"Con đang tước đoạt quyền lựa chọn của ta.
Con đang biến ta thành một hiện vật, một kỷ niệm đẹp đẽ nhưng vô nghĩa.
Ta không muốn được bảo vệ.
Ta muốn làm chủ." Áp lực thần thức của Lâm Phong bùng nổ, không còn là sự phòng thủ, mà là sự tấn công.
Hắn không đánh vào bóng đen.
Hắn đánh vào chính dòng chảy thời gian đang bao quanh chúng.
Hắn dùng tà khí để xé toạc những sợi dây ràng buộc, tạo ra một khoảng trống hỗn loạn giữa hai thế giới.
Bóng đen cố gắng kéo hắn trở lại, nhưng Lâm Phong đã quá mạnh.
Hắn không còn là một thiếu niên yếu ớt nữa.
Hắn là một tu giả đã trải qua sinh tử, đã nhìn thấy tận cùng của nỗi đau.
Và từ tận cùng đó, hắn đã tìm ra sức mạnh của mình.
Căng thẳng leo thang đến đỉnh điểm.
Không gian xung quanh bắt đầu vỡ vụn, những mảnh vỡ của thời gian bay tứ tung, mỗi mảnh là một ký ức, một cảm xúc, một khoảnh khắc bị xé nát.
Lâm Phong cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung.
Hai luồng ý chí, hai quan điểm đối lập, đang giằng xé linh hồn hắn.
Một bên muốn hắn hòa tan vào sự vĩnh cửu tĩnh lặng.
Một bên muốn hắn tồn tại trong đau khổ nhưng tự do.
Hắn nhìn vào bóng đen, và lần đầu tiên, hắn nhìn thấy sự sợ hãi trong đôi mắt trống rỗng đó.
Bóng đen sợ hãi vì nó biết rằng nếu Lâm Phong chiến thắng, nó sẽ biến mất.
Ký ức sẽ bị xóa sổ.
Quá khứ sẽ chết.
Nhưng Lâm Phong không quan tâm.
Hắn không cần quá khứ để xác định hiện tại.
Hắn cần hiện tại để kiến tạo tương lai.
"Con sai rồi," Lâm Phong nói, giọng nói vang vọng trong không gian bị bóp méo.
"Ta không cần phải chọn giữa thiện và ác, giữa ký ức và hiện tại.
Ta sẽ nuốt chửng cả hai." Hắn đưa tay ra, bắt lấy mảnh vỡ cuối cùng của con lật đật gỗ — biểu tượng của sự ngây thơ đã mất.
Mảnh gỗ đó nóng hổi, tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ, đối lập với tà khí tím sẫm đang bao phủ cơ thể hắn.
Đỉnh điểm của trận chiến không phải là một đòn tấn công vật lý, mà là sự hợp nhất bằng hủy diệt.
Lâm Phong kích hoạt thuật pháp cấm kỵ mà hắn đã tự sáng tạo ra trong những ngày tháng cô độc nhất.
Thuật pháp này không tiêu hao linh lực, mà tiêu hao ký ức.
Hắn bắt đầu ăn mòn chính quá khứ của mình.
Mỗi một ký ức đau khổ, mỗi một niềm vui, mỗi một giọt nước mắt, tất cả đều bị ném vào lò luyện của tà khí.
Bóng đen gào thét, một tiếng thét của sự tuyệt vọng.
*"Con đang phá hủy chính mình!
Con sẽ không còn là con nữa!"* "Ta đã không còn là con từ lâu rồi," Lâm Phong đáp, mắt đỏ ngầu, máu chảy từ khóe mắt.
"Ta là tro tàn.
Và từ tro tàn, ta sẽ tái sinh." Ánh sáng vàng từ mảnh gỗ và tà khí tím sẫm hòa quyện, tạo thành một xoáy đen trắng khổng lồ.
Xoáy đó hút lấy mọi thứ xung quanh, bao gồm cả bóng đen.
Bóng đen cố gắng chống cự, nhưng nó không thể chống lại sự hủy diệt của chính bản thân nó.
Ký ức bị xé nát, tan rã thành bụi.
Bóng đen co rút lại, biến mất vào trong xoáy đen trắng.
Lâm Phong đứng giữa cơn bão, cơ thể hắn bắt đầu tan rã, nhưng ý chí của hắn lại trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.
Hắn không còn sợ hãi.
Hắn không còn đau khổ.
Hắn chỉ còn là sự tồn tại thuần túy.
Khi vụ nổ lắng xuống, không gian trở lại trạng thái tĩnh lặng.
Nhưng sự tĩnh lặng này khác biệt.
Nó không còn là sự tĩnh lặng của cái chết, mà là sự tĩnh lặng của một trang giấy trắng.
Lâm Phong đứng trơ trọi giữa đống đổ nát của lăng mộ ký ức.
Không có bóng đen.
Không có con lật đật gỗ.
Chỉ còn lại hắn, và một sự trống rỗng khủng khiếp trong tâm hồn.
Hắn nhớ tất cả.
Hắn nhớ khuôn mặt cha, nhớ mùi hương trầm, nhớ nỗi đau của những tên hộ vệ.
Nhưng hắn không còn cảm xúc gắn liền với những ký ức đó.
Chúng chỉ là dữ liệu, là thông tin, là những mảnh ghép lạnh lùng.
Hắn đã trở thành một người quan sát.
Một người quan sát vô hình, đứng bên ngoài dòng chảy thời gian, nhìn xuống thế gian như một vị thần lạnh lùng.
Hắn cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng cũng cảm thấy một nỗi cô đơn tột cùng.
Hắn đã thắng, nhưng hắn đã đánh mất thứ gì đó vô giá.
Hắn nhìn vào bàn tay mình.
Da thịt vẫn còn nguyên, nhưng linh lực trong đó đã thay đổi.
Nó không còn là nguyên lực thuần khiết, cũng không còn là tà khí hỗn loạn.
Nó là một thứ gì đó mới, một thứ gì đó không tên.
Một thứ gì đó nguy hiểm hơn cả hai.
Hắn bước ra khỏi lăng mộ, bước vào ánh sáng ban ngày của thế giới bên ngoài.
Mặt trời chiếu rọi, nhưng hắn không cảm thấy ấm áp.
Hắn nhìn về phía chân trời, nơi mà những đám mây đang trôi chậm chạp.
Trong khoảnh khắc đó, hắn nhận ra rằng cuộc hành trình của mình không kết thúc.
Nó mới chỉ bắt đầu.
Và kẻ thù tiếp theo của hắn không phải là một con người, hay một thế lực.
Kẻ thù của hắn là chính bản thân hắn, là sự trống rỗng đang lan rộng trong tâm hồn.
Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt lạnh như băng.
"Ta sẽ tìm ra sự thật," hắn thì thầm.
"Dù phải hủy diệt thế giới này." Nhưng trước khi hắn có thể đưa ra bước tiếp theo, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.
Một giọng nói mà hắn tưởng rằng đã chết cùng với quá khứ.
"Con trai ta..." Lâm Phong quay người lại, nhưng không có ai ở đó.
Chỉ có một chiếc chìa khóa vàng, nằm trên mặt đất, đang nhấp nháy yếu ớt.
Và trong sâu thẳm tâm trí, một mảnh ký ức mới, đen kịt và đáng sợ, bắt đầu hiện hình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận