Chương 19
Đầu ngón tay của hắn chạm nhẹ vào mặt kính mỏng manh của chiếc đồng hồ cát bằng xương rồng cổ.
Cảm giác lạnh lẽo, tê tái lan tỏa từ lòng bàn tay lên tận tủy sống, không phải là lạnh của băng tuyết, mà là sự trống rỗng của cái chết, của những khoảng thời gian bị xóa sổ vĩnh viễn.
Cát vàng óng ánh bên trong không rơi xuống đáy theo quy luật trọng lực thông thường, mà bắn ngược lên, mỗi hạt cát va chạm vào thành bình tạo ra những tiếng leng keng nhỏ bé nhưng vang vọng như chuông cảnh tỉnh trong tâm trí hắn.
Mỗi hạt cát là một khoảnh khắc.
Một nụ cười.
Một tiếng khóc.
Một cái chết.
Lâm Phong nheo mắt, nguyên lực Nguyên Anh trong cơ thể hắn tự động kích hoạt, tạo thành một lớp màng bảo vệ mỏng manh quanh bàn tay.
Hắn có thể cảm nhận được dòng chảy thời gian ở đây bị rối loạn hoàn toàn.
Đối với một tu sĩ cảnh giới thấp hơn, việc đứng trước một dị tượng thời gian như thế này có nghĩa là sự hủy diệt tức thì, thân xác sẽ già nua và mục rữa trong vài giây.
Nhưng với Lâm Phong, người đã trải qua sự biến dị của linh lực sau khi phá vỡ lăng mộ, hắn cảm thấy một sự kỳ lạ.
Những hạt cát đó không tấn công hắn.
Chúng đang...
"Thời gian không phải là dòng sông," Lâm Phong thì thầm, giọng nói khàn đặc.
"Nó là một mạng lưới.
Và ta đang đứng tại nút giao."
Hắn hít một hơi sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở.
Linh lực trong cơ thể hắn không còn thuần khiết như trước, nó mang màu sắc xám xịt, hỗn tạp giữa thiện và ác, giữa sinh và tử.
Hắn đẩy mạnh nguyên lực vào đầu ngón tay, ép chúng tiếp xúc sâu hơn với bề mặt đồng hồ.
Một tia sáng trắng loé lên, xé toạc màn đêm trong hang động.
Tiếng leng keng của cát trở nên ồn ào, dồn dập, giống như tiếng bước chân của hàng ngàn người đang chạy trốn khỏi một tai họa vô hình.
Lâm Phong không rút tay lại.
Hắn biết rằng nếu dừng lại lúc này, sự cân bằng mong manh mà hắn vừa thiết lập sẽ sụp đổ, và hắn sẽ bị cuốn vào dòng xoáy thời gian, tan biến thành hư vô.
Hắn phải đi sâu hơn.
Hắn phải tìm ra gốc rễ của sự trống rỗng trong tâm hồn mình.
Đó không phải là sự quên lãng, mà là sự đè nén.
Và chìa khóa để mở cánh cửa ký ức nằm ngay trong những hạt cát đang chảy ngược này.
**
Đột nhiên, mặt đất rung chuyển.
Những cột đá đen tuyền bắt đầu nứt vỡ, bụi đá rơi xuống như mưa.
Từ bóng tối sâu thẳm của di tích, ba bóng người bước ra.
Họ không phải là quái thú, mà là tu tiên giả.
Trang phục của họ đơn giản, mang theo khí chất thanh tao, nhưng ánh mắt lại sắc bén như dao.
Người đứng đầu, một lão giả tóc bạc, nhìn Lâm Phong với vẻ phức tạp: vừa có sự thương cảm, vừa có sự cảnh giác tột độ.
"Ngươi đã đi quá xa, Lâm Phong," lão giả nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực.
"Nơi này không dành cho kẻ chưa thấu hiểu bản chất của thời gian."
Hai người đi sau lão giả là hai thiếu nữ trẻ tuổi, một người cầm quạt giấy, một người cầm cung tên.
Linh lực của họ mạnh mẽ, thuộc cảnh giới Nguyên Anh cao tầng, thậm chí còn áp đảo Lâm Phong lúc này.
Nhưng Lâm Phong không hề run sợ.
Hắn đứng thẳng người, ánh mắt lạnh lẽo nhìn đối phương.
"Ta không đến đây để chiến đấu," Lâm Phong đáp, giọng bình thản.
"Ta đến đây để tìm sự thật."
"Sự thật?" Lão giả cười nhạt, nụ cười đầy mỉa mai.
"Sự thật là ngươi đang phá vỡ phong ấn.
Nếu ngươi tiếp tục, dòng thời gian sẽ sụp đổ.
Vạn Cổ Ma Giới sẽ tan biến trong chớp mắt.
Ngươi nghĩ mình là ai?
Một vị thần hay một kẻ hủy diệt?"
"Ta là người duy nhất có thể chọn con đường thứ ba," Lâm Phong đáp lại, bước tiến về phía trước.
"Ta không chọn trật tự hà khắc của các ngươi.
Ta cũng không chọn hỗn loạn vô định của bóng tối.
Ta chọn sự cân bằng."
Lão giả nhíu mày, vẻ nghiêm trọng hiện rõ trên gương mặt.
Trong thế giới này, không có cân bằng.
Chỉ có người sống và kẻ chết.
Người mạnh và kẻ yếu.
Thời gian không khoan dung cho sự yếu đuối."
"Vậy thì hãy chứng minh điều đó," Lâm Phong nói, tay đặt lên chuôi kiếm (dù hắn chưa có kiếm, nhưng ý chí của hắn đã tạo thành một thanh kiếm vô hình).
"Nếu các ngươi muốn ngăn ta, hãy ra tay.
Nhưng hãy nhớ rằng, mỗi một đòn tấn công của các ngươi sẽ đẩy dòng thời gian gần hơn đến sự sụp đổ."
Không khí trong điện thờ trở nên căng thẳng tột độ.
Linh lực của ba tu sĩ đối phương bắt đầu dâng cao, tạo thành một áp lực khổng lồ đè lên Lâm Phong.
Nhưng hắn không hề nhúc nhích.
Hắn cảm nhận được dòng chảy thời gian xung quanh mình, nó đang trở nên hỗn loạn, nhưng cũng đang mở ra một cơ hội.
Một cơ hội để hắn vượt qua giới hạn của chính mình.
Lão giả ra hiệu cho hai người đi sau.
Họ đồng thời vung tay, hai đạo nguyên lực màu xanh lam và trắng tinh bắn ra, nhắm thẳng vào Lâm Phong.
Tốc độ của chúng nhanh đến mức mắt thường không thể nhìn thấy.
Nhưng đối với Lâm Phong, người đang đứng trong vùng ảnh hưởng của đồng hồ cát, mọi thứ dường như chậm lại.
Hắn có thể thấy từng hạt bụi trong không trung, từng sợi tóc bay lên của đối thủ.
Hắn không né tránh.
Hắn đón nhận.
**
Lão giả Thiên Thời Môn bước lại gần, nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy kinh ngạc.
ngươi đã phá vỡ 'Mũi Tên Thời Gian'.
Điều này chưa từng xảy ra trong lịch sử Vạn Cổ."
Lâm Phong cố gắng đứng dậy, cơ thể yếu ớt như lá rơi.
thế giới an toàn rồi?"
Lão giả lắc đầu, gương mặt nghiêm trọng hơn bao giờ hết.
Ngươi đã phá vỡ phong ấn cuối cùng.
Dòng thời gian giờ đây đã tự do.
Nó sẽ chảy hỗn loạn, không theo quy luật nào nữa.
Người mạnh sẽ già đi nhanh hơn kẻ yếu.
Người yếu sẽ sống lâu hơn kẻ mạnh.
Thế giới sẽ rơi vào hỗn loạn tuyệt đối."
Lâm Phong nhìn xuống đôi tay của mình.
Chúng đang dần trở nên trong suốt.
Hắn cảm thấy sự trống rỗng trong tâm hồn đã biến mất, thay vào đó là một sự bình yên kỳ lạ.
Hắn đã tìm ra sự thật.
Nhưng cái giá phải trả là sự sụp đổ của trật tự cũ.
"Vậy thì," Lâm Phong nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm, "ta sẽ xây dựng trật tự mới."
Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây đang trôi nhanh hơn bao giờ hết.
Trong sâu thẳm tâm trí, một mảnh ký ức mới, đen kịt và đáng sợ, bắt đầu hiện hình.
Đó là hình ảnh của một người phụ nữ, với đôi mắt giống hệt hắn, đang mỉm cười trong bóng tối.
Và một câu nói vang lên, không phải từ ký ức, mà từ tương lai:
"Chào mừng trở về, Con trai ta.
Trò chơi mới bắt đầu."
Lâm Phong sững sờ.
Chiếc chìa khóa vàng nằm trên mặt đất, bỗng nhiên sáng lên rực rỡ, hắt lên khuôn mặt hắn một ánh sáng vàng rực, chiếu rọi vào đôi mắt đen trắng dị thường của hắn, như thể đang mời gọi hắn bước vào một bí mật lớn hơn, đen tối hơn, và nguy hiểm hơn bất cứ điều gì hắn từng tưởng tượng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận