Chương 20

Cú chạm vào lòng bàn tay khổng lồ không phải là va chạm vật lý, mà là sự xé toạc của hiện thực.

Không gian xung quanh Lâm Phong bỗng dưng cong vút, giống như một tờ giấy bị nhào nặn bởi bàn tay vô hình của một vị thần điên loạn.

Hắn cảm thấy cơ thể mình bị kéo ngược lại trong dòng chảy thời gian, từng tế bào trong huyết nhục đều rên rỉ dưới áp lực của luật lệ 'Thời Gian Tương Đối' đang sụp đổ.

Những tia sáng vàng rực rỡ, vốn là biểu tượng của linh lực tinh khiết mà hắn từng trân quý, bỗng biến thành những sợi dây xích đen kịt, siết chặt lấy cổ anh.

Chúng không phải là kim loại, mà là sự cô độc được vật chất hóa, lạnh lẽo và vô tình.

Lâm Phong cố gắng chống cự, nguyên lực trong đan điền cuồn cuộn dâng trào, nhưng càng nỗ lực, những sợi xích ấy lại càng siết chặt hơn.

Hắn nhìn thấy bàn tay khổng lồ kia không còn là hình hài của một con người, mà là một khối hỗn độn, nơi quá khứ và tương lai giao thoa trong một điểm kỳ dị.

Mỗi nhịp đập của trái tim hắn vang lên như tiếng chuông báo tử, đánh thức những ký ức bị phong ấn từ thuở còn trong bụng mẹ.

Hắn nhận ra rằng, mình không phải là nạn nhân của một âm mưu, mà là mảnh ghép cuối cùng của một ván cờ đã được bày ra từ hàng ngàn năm trước.

Lão giả Thiên Thời Môn, người vừa mới khen ngợi hắn, giờ đây đứng ở phía xa, gương mặt biến dạng trong nỗi kinh hoàng tột cùng.

Ánh mắt của vị trưởng lão này không còn sự kính trọng, mà là sự sợ hãi sâu thẳm, giống như nhìn thấy một tai họa đang hiện hình.

"Ngươi không hiểu!" giọng nói của lão già vang lên, méo mó qua khoảng cách không gian bị bẻ cong.

"Ngươi đang kéo cả Vạn Cổ Ma Giới xuống vực thẳm!" Nhưng Lâm Phong không đáp lời.

Hắn chỉ cảm thấy một sự bình yên chết chóc lan tỏa trong tâm hồn, như thể hắn đã chấp nhận số phận của mình.

Hắn không né tránh.

Hắn đón nhận.

Hắn rơi xuống một không gian khác, nơi trọng lực dường như đã mất hiệu lực.

Đây không phải là hang động hay phòng bí mật, mà là một thư viện ngầm sâu dưới lòng đất, nơi những trang sách không được viết bằng mực, mà bằng những giọt máu khô và mảnh vỡ thời gian.

Không khí ở đây nặng nề, mỗi lần hô hấp đều như nuốt vào phổi những năm tháng bụi bặm, mang theo mùi vị của sự mục rữa và tiếc nuối.

Những kệ sách vươn lên cao vút, biến mất trong bóng tối, chứa đựng vô số cuốn sổ tay, nhật ký, và những mảnh giấy rách nát.

Mỗi cuốn sách đều là một cuộc đời, một câu chuyện bị lãng quên, một số phận bị cắt ngang bởi dòng chảy thời gian hỗn loạn.

Lâm Phong bước đi trên sàn nhà làm bằng xương rồng khô, từng bước chân của hắn vang lên như tiếng bước đi của tử thần.

Hắn nhìn vào những trang sách gần nhất.

Một cuốn ghi lại nỗi đau của một người mẹ chờ con về trong suốt một thế kỷ, nhưng khi con trai quay lại, bà đã hóa thành tro bụi.

Một cuốn khác kể về một vị anh hùng hy sinh để bảo vệ một thành phố, nhưng thành phố đó lại bị xóa sổ khỏi lịch sử chỉ vì một sai lầm nhỏ của một vị thần.

Những câu chuyện này không phải là hư cấu, mà là sự thật tàn khốc của thế giới nơi thời gian là tài nguyên.

Chúng là bằng chứng cho thấy sự bất công của trật tự cũ, nơi kẻ mạnh được sống mãi mãi, còn kẻ yếu phải chịu đựng sự lãng quên.

Hắn cảm thấy một nỗi buồn sâu thẳm, không phải cho bản thân, mà cho tất cả những linh hồn đã bị hy sinh vì cái gọi là "trật tự".

Những giọt nước mắt của hắn rơi xuống, chạm vào trang sách, và lập tức bốc hơi, để lại những vết cháy đen.

Hắn nhận ra rằng, mình không thể quay lại.

Con đường phía trước chỉ có một hướng: phá vỡ hoàn toàn những gì đang tồn tại, dù điều đó có nghĩa là hủy diệt thế giới.

Bỗng nhiên, một giọng nói trầm ấm vang lên từ bóng tối.

"Ngươi đang tìm kiếm sự thật, hay đang tìm kiếm sự hủy diệt?" Lâm Phong ngẩng đầu lên, thấy một bóng người bước ra từ giữa những kệ sách.

Đó là Trưởng Lão Huyền Cơ, một nhân vật bí ẩn mà hắn từng nghe nhắc đến trong những câu chuyện cổ tích.

Lão ta không mang theo vũ khí, chỉ mặc một bộ áo choàng đơn sơ, màu xám tro, hòa lẫn với màu sắc u ám của thư viện.

Căng thẳng leo thang khi Trưởng Lão Huyền Cơ không rút kiếm, mà mở một cuộn trục thời gian trước mặt Lâm Phong.

*"Nhìn kìa.

Đây là tương lai nếu ngươi giết ta."* Cuộn trục đó phát ra một ánh sáng mờ ảo, chiếu lên không trung, tạo ra một ảo ảnh sống động.

Trong ảo ảnh, Lâm Phong thấy chính mình trở thành một vị thần thời gian, bất tử, nhưng cô độc.

Thế giới xung quanh trở nên tĩnh lặng hoàn toàn.

Không còn tiếng cười cợt của trẻ thơ, không còn tiếng reo hò của đám đông, không còn cả tiếng thở dài của những kẻ thất bại.

Mọi thứ đều đứng yên, như một bức tranh dầu đã khô cứng.

Lâm Phong nhìn vào đôi mắt của chính mình trong ảo ảnh.

Chúng trống rỗng, không còn một chút cảm xúc nào.

Hắn đã đạt được sức mạnh tối thượng, nhưng cái giá phải trả là sự mất đi nhân tính.

Hắn trở thành một cái máy, một công cụ của trật tự mới, nơi mọi biến số đều được kiểm soát.

Không còn bất ngờ, không còn hy vọng, và cũng không còn tuyệt vọng.

Chỉ có sự tồn tại vĩnh cửu, vô nghĩa và đáng sợ.

Trưởng Lão Huyền Cơ nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy thương cảm.

"Đây là con đường của những kẻ muốn kiểm soát thời gian.

Ngươi sẽ trở thành nô lệ của chính sức mạnh mà ngươi tạo ra.

Ngươi sẽ nhìn thấy mọi thứ, nhưng không thể chạm vào bất cứ điều gì.

Ngươi sẽ sống mãi mãi, nhưng sẽ chết mỗi ngày." Lão ta hạ giọng, như thể đang thì thầm một bí mật kinh hoàng.

"Ta không phải là kẻ thù của ngươi.

Ta là người bảo vệ ranh giới giữa hiện thực và ảo tưởng.

Nếu ngươi vượt qua ranh giới này, ngươi sẽ không còn là con người nữa."

Lâm Phong nhìn vào ảo ảnh, rồi nhìn vào đôi tay của mình.

Chúng vẫn còn run rẩy, vẫn còn ấm áp.

Hắn cảm thấy nhịp đập của trái tim mình, mạnh mẽ và sống động.

Hắn nhớ lại cảm giác của những hạt bụi trong không trung, những sợi tóc bay lên của đối thủ, và cả nụ cười của người phụ nữ trong ký ức.

Những điều nhỏ bé ấy mới là thứ làm nên cuộc sống, chứ không phải sự vĩnh cửu vô tri.

"Ta không muốn trở thành một vị thần," Lâm Phong nói, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng.

"Ta muốn trở về làm một con người, dù chỉ là một khoảnh khắc." Trưởng Lão Huyền Cơ lắc đầu, vẻ mặt thất vọng.

"Thì ra ngươi vẫn chưa hiểu.

Không có sự lựa chọn nào khác.

Hoặc là ngươi trở thành thần, hoặc là ngươi bị tiêu diệt cùng với thế giới này."

Lâm Phong không công kích bằng kiếm, mà bằng chính linh hồn mình.

Anh cho phép A Kha hợp nhất tạm thời với nhân cách Thiện, tạo ra một luồng khí hỗn mang chưa từng có trong lịch sử tu tiên.

Đây không phải là linh lực thuần dương hay thuần âm, mà là "Hỗn Độn Nguyên Khí".

Nó không mang theo sức mạnh hủy diệt, mà là sự hỗn độn, sự bất định, và khả năng tái tạo vô hạn.

Luồng khí này bao trùm lấy cả thư viện, làm cho những cuốn sách bắt đầu rung chuyển, những trang giấy bay lên như những cánh bướm.

Trưởng Lão Huyền Cơ hoảng hốt.

Hắn nhận ra rằng Lâm Phong không còn là một kẻ thù đơn thuần, mà là một biến số không thể kiểm soát.

Hắn cố gắng phong ấn luồng khí hỗn độn, nhưng càng nỗ lực, nó lại càng lan tỏa mạnh mẽ hơn.

"Ngươi đang phá vỡ quy luật!" lão ta gầm lên, giọng nói đầy giận dữ và sợ hãi.

"Ngươi không thể làm điều này!

Thế giới sẽ sụp đổ!"

Lâm Phong mỉm cười, một nụ cười đầy bi kịch nhưng cũng đầy hy vọng.

"Thế giới cũ đã sụp đổ từ lâu rồi.

Ta chỉ đang dọn dẹp tàn tích để xây dựng một thứ gì đó mới." Hắn bước về phía Trưởng Lão Huyền Cơ, từng bước chân của hắn như đang đi trên mặt nước, để lại những gợn sóng thời gian.

Hắn không nhìn thấy một kẻ thù, mà nhìn thấy một nạn nhân của chính hệ thống mà lão ta đang bảo vệ.

Lão ta cũng bị mắc kẹt trong dòng chảy thời gian, không thể thoát ra, không thể thay đổi.

Lâm Phong thản nhiên rút kiếm ra, nhưng không hướng về phía Trưởng Lão.

Anh đâm thẳng mũi kiếm vào trái tim mình.

Trưởng Lão kinh hoàng: *"Ngươi làm gì?

Ngươi sẽ chết!"*

Lâm Phong cười, nụ cười của A Kha, nhưng ánh mắt của chính anh.

*"Ta không chết.

Ta chỉ cần 'ngủ' để tắt van."*

Luồng Hỗn Độn Nguyên khí từ trong cơ thể anh bùng nổ, không phải để tấn công, mà để hấp thụ.

Mũi kiếm xuyên qua trái tim, nhưng không có máu chảy ra.

Thay vào đó, một luồng ánh sáng trắng tinh khiết tỏa ra từ vết thương, lan tỏa khắp không gian.

Trưởng Lão Huyền Cơ lùi lại, đôi mắt mở to trong sự kinh ngạc.

Hắn nhận ra rằng, Lâm Phong không tự sát.

Hắn đang tự giải phóng.

Bằng cách phá vỡ thân xác vật lý, hắn đang giải phóng linh hồn khỏi sự ràng buộc của thời gian, trở thành một phần của Hỗn Độn, nơi mọi quy luật đều vô nghĩa.

"Ngươi điên rồi!" Lão ta hét lên, nhưng giọng nói của lão dần biến mất trong không gian đang tan rã.

Những cuốn sách trong thư viện bắt đầu cháy thành tro, nhưng tro tàn ấy không rơi xuống, mà bay lên cao, hóa thành những ngôi sao mới.

Thế giới cũ đang chết đi, nhưng một thế giới mới đang được sinh ra từ chính tro tàn của nó.

Lâm Phong cảm thấy ý thức của mình đang bay lên, rời khỏi cơ thể, rời khỏi thế giới.

Hắn nhìn xuống, thấy hình ảnh của chính mình đang tan biến, hòa lẫn với ánh sáng trắng.

Trong khoảnh khắc cuối cùng, hắn nhìn thấy người phụ nữ trong ký ức, người mẹ bí ẩn, đang đứng ở chân trời, mỉm cười với hắn.

Và lần này, hắn hiểu.

Bà không phải là kẻ thù, cũng không phải là người cứu rỗi.

Bà là sự thật.

Sự thật rằng, để vượt qua giới hạn bản thân, hắn phải hủy diệt chính mình.

Ánh sáng bao trùm lấy mọi thứ.

Và rồi, sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Nhưng trong sự tĩnh lặng ấy, một tiếng thì thầm vang lên, không phải từ quá khứ, mà từ tương lai xa xôi: "Chào mừng đến với thế giới mới, Người Tạo Hóa."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập