Chương 21
Lâm Phong đứng đó, thân thể cứng đờ như một bức tượng đá, nhưng ý thức của anh lại đang lao xuống vực thẳm của một cơn ác mộng tĩnh lặng.
Tiếng hét của Trưởng Lão Huyền Cơ vẫn còn vang vọng trong đầu anh, nhưng khi anh cố gắng mở miệng để đáp trả, không một âm thanh nào thoát ra.
Không phải vì anh câm lặng, mà vì âm thanh cần thời gian để lan truyền, và thời gian ở đây đã chết.
Những trang sách giấy cũ kỹ, vốn đang bay múa trong luồng Hỗn Độn Nguyên khí trước đó, bỗng nhiên treo lơ lửng giữa không trung.
Chúng không rơi, không bay, mà đóng băng trong tư thế uốn cong kỳ lạ, như những cánh chim đang sải cánh nhưng bị mắc kẹt trong khối thủy tinh vô hình.
Bụi bặm từ trần nhà cao vút, những hạt li ti vốn luôn bay lượn trong không khí, nay đóng băng thành những viên pha lê nhỏ xíu, lấp lánh dưới ánh sáng trắng tinh khiết tỏa ra từ vết thương trên ngực Lâm Phong.
Mỗi hạt bụi đều là một khoảnh khắc, một nhịp thở bị cắt ngang.
Đây không phải là ảo giác.
Đây là hiện tượng "Đông Gián Thời Gian" – một đặc quyền kinh hoàng của cảnh giới Nguyên Anh khi chạm vào ngưỡng cửa của Phi Phàm.
Khi linh lực đủ mạnh để chống lại quy luật tự nhiên, thế giới xung quanh sẽ chậm lại để nhường đường cho sự hiện diện của kẻ mạnh.
Đối với Lâm Phong, giây phút này kéo dài như một thế kỷ.
Anh có thể nhìn thấy từng sợi tơ nhện trên góc tường, từng vết nứt nhỏ trên nền đá hoa cương, và cả sự kinh hoàng dần lan tỏa trên khuôn mặt đóng băng của Trưởng Lão Huyền Cơ.
Lão ta đang lùi lại, miệng há hốc, nhưng chuyển động đó chậm đến mức gần như vô hình.
Lâm Phong cố gắng cử động ngón tay.
Nó nặng trĩu, như bị ràng buộc bởi vô số sợi dây vô hình của định mệnh.
Anh nhận ra rằng, sức mạnh anh vừa giải phóng không chỉ phá vỡ thân xác, mà còn xé toạc lớp vỏ bọc của thực tại.
Anh đang đứng giữa hai thế giới: thế giới của phàm nhân với dòng thời gian tuyến tính, và thế giới của tiên nhân nơi thời gian là một vòng tròn khép kín.
Và anh, kẻ vừa tự hủy hoại bản thân để tìm đường thoát, đang mắc kẹt tại điểm giao thoa chết người này.
***
Trong sự tĩnh lặng chết chóc ấy, cuốn sách lớn nhất trên giá sách, cuốn "Vạn Cổ Bí Điển" mà mọi người tu luyện đều khao khát, bỗng tự động mở ra.
Nhưng không có chữ.
Thay vào đó, những dòng mực đen sẫm trên giấy vàng ố bắt đầu chảy, hòa trộn lại thành những khung hình sống động, như một cuộn phim ký ức đang được chiếu ngược lại.
Lâm Phong, với đôi mắt hiện tại của mình, có thể nhìn thấy rõ ràng.
Anh thấy cảnh tượng của Vạn Cổ Ma Giới thời kỳ sơ khai.
Không có những tòa tháp chọc trời bằng linh thạch, không có những trận chiến đẫm máu giữa các大宗 môn.
Chỉ có những tiên sư đầu tiên, với vẻ mặt thanh thản, ngồi thiền dưới gốc cây cổ thụ.
Họ không hấp thụ linh khí từ đất trời, mà đang "ăn" thời gian.
Mỗi lần họ nhắm mắt, tuổi thọ của họ tăng lên, nhưng tuổi thọ của vạn vật xung quanh lại giảm đi.
Cây cối héo úa trong tích tắc, sông hồ cạn khô chỉ trong một hơi thở.
Lâm Phong sững sờ.
Anh nhớ lại lời thì thầm của người mẹ bí ẩn: *"Thời gian là tài nguyên quý giá nhất."* Bây giờ anh mới hiểu ý nghĩa tàn khốc của câu nói đó.
Tu tiên không phải là sự thăng hoa của tinh thần, mà là một cuộc chiến tranh nguồn sống.
Để một người đạt đến cảnh giới Phi Phàm, sống ngàn năm, cần phải lấy đi hàng triệu năm tuổi thọ từ hàng tỷ sinh linh khác.
Đó là quy luật bảo toàn năng lượng, nhưng ở dạng tàn bạo nhất.
Những tiên sư đầu tiên không ác.
Họ chỉ đơn giản là muốn tồn tại.
Nhưng để tồn tại, họ phải trở thành kẻ săn mồi của thời gian.
Họ xây dựng nên các thế lực lớn, tạo ra hệ thống tu luyện, và che giấu sự thật này dưới lớp vỏ bọc của "Đạo".
Họ gọi đó là "Cơ Duyên", là "Ngộ Đạo", nhưng thực chất, đó chỉ là cách họ phân chia con mồi.
Người yếu phải cống hiến thời gian của mình cho người mạnh, để người mạnh có thể bảo vệ trật tự, để người yếu có thể sống trong bóng râm của sự bảo hộ đó.
Một hình ảnh hiện lên: một đứa trẻ phàm nhân đang cười đùa bên bờ suối, bỗng nhiên dừng lại, khuôn mặt già nua trong một tích tắc, rồi hóa thành tro bụi.
Phía xa, một vị tiên nhân đang đột phá cảnh giới, ánh mắt lạnh lùng, không hề run rẩy.
Vị tiên nhân đó không nhìn xuống đứa trẻ.
Với hắn, cái chết của một phàm nhân nhẹ hơn một chiếc lá rụng.
Đó không phải là sự độc ác, mà là sự thờ ơ tuyệt đối của kẻ đứng trên đỉnh tháp.
Lâm Phong cảm thấy lạnh toát.
Anh luôn nghĩ mình đang chiến đấu vì công lý, vì tự do.
Nhưng hóa ra, cả thế giới này đều được xây dựng trên nền tảng của sự bóc lột thời gian.
Không có kẻ xấu thuần túy.
Các大宗 môn bóc lột phàm nhân để duy trì sức mạnh, bảo vệ họ khỏi những tai họa tự nhiên mà phàm nhân không thể chống chọi.
Phàm nhân chấp nhận hy sinh một phần tuổi thọ để đổi lấy sự an toàn và hy vọng về một ngày nào đó con cháu mình có thể tu tiên.
Một vòng luẩn quẩn của sự phụ thuộc và bóc lột, được gói ghém trong vẻ đẹp của "Đạo".
***
Bóng tối từ phía sau lưng Lâm Phong bỗng dưng dày đặc lại, không phải do thiếu ánh sáng, mà do sự hiện diện của một thực thể vô hình.
Không khí xung quanh anh trở nên nặng nề, như thể có một áp lực khổng lồ đang đè lên vai anh.
Đó không phải là một con quái vật, mà là "Giám Sát Thời Gian" – hóa thân của chính luật lệ thế giới, thứ đang cố gắng sửa chữa sai lầm mà Lâm Phong vừa gây ra.
Một giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải từ tai nghe thấy, mà trực tiếp cộng hưởng với linh hồn.
Giọng nói ấy trung tính, không có cảm xúc, không thiện cũng không ác, giống như tiếng vang của một chiếc chuông đồng khổng lồ trong hang động sâu thẳm.
*"Ngươi đang cố phá vỡ trật tự."*
Lâm Phong cố gắng quay đầu, nhưng cổ anh như bị khóa chặt.
Anh chỉ có thể nhìn thẳng về phía trước, nơi những trang sách vẫn đang treo lơ lửng.
*"Thế giới này tồn tại dựa trên sự chênh lệch.
Kẻ mạnh lấy thời gian của kẻ yếu, để duy trì sự cân bằng của vũ trụ.
Nếu ngươi hủy diệt sự chênh lệch này, nếu ngươi khiến thời gian chảy đều cho tất cả, thì kết quả sẽ không phải là công bằng, mà là sự diệt vong chung."*
Giọng nói tiếp tục, lạnh lùng như băng giá: *"Hãy nhìn xem.
Nếu thời gian không bị bóc lột, không ai có đủ sức mạnh để chống lại Thiên Kiếp.
Không ai có thể tạo ra bảo vật để chữa bệnh cho phàm nhân.
Không ai có thể trấn áp Ma Tộc.
Tất cả sẽ chìm vào hỗn loạn.
Ngươi muốn hủy diệt thế giới này không phải vì thương yêu, mà vì sự ích kỷ của một kẻ muốn thoát khỏi số phận."*
Lâm Phong cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.
Những lời nói này đánh trúng vào điểm yếu nhất của anh: nghi ngờ.
Anh luôn hỏi tại sao mình lại có thân phận bí ẩn, tại sao mình lại phải chịu đựng.
Và giờ, thế giới đang nói với anh rằng, nỗi đau của anh là cần thiết.
Sự bóc lột là cần thiết.
*"Trở lại đi,"* giọng nói dụ dỗ, *"Hãy quay lại cơ thể của ngươi.
Hãy tiếp tục tu luyện.
Hãy trở thành một vị thần, và ngươi sẽ có quyền quyết định ai sống, ai chết.
Đó là phần thưởng cho kẻ chiến thắng."*
Ánh mắt Lâm Phong lay động.
Ý chí kiên định của anh bắt đầu lung lay.
Hắn ta nói đúng.
Nếu anh hủy diệt trật tự, hàng tỷ sinh linh sẽ chết vì không có ai bảo vệ họ.
Nếu anh chấp nhận, anh sẽ trở thành kẻ bóc lột, nhưng ít nhất, thế giới sẽ còn tồn tại.
Đây là lựa chọn của Sophy: hy sinh đạo đức để đổi lấy sự tồn tại, hay hy sinh sự tồn tại để đổi lấy đạo đức?
Nhưng rồi, anh nhìn vào đôi tay mình.
Đôi tay đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự phẫn nộ.
Phẫn nộ trước một hệ thống mà trong đó, sự sống của hàng tỷ người chỉ là nhiên liệu cho sự bất tử của một vài kẻ.
Phẫn nộ trước sự thật rằng, "Đạo" mà họ tôn sùng chỉ là cái cớ cho sự tham lam.
*"Không,"* Lâm Phong thì thầm, giọng nói của anh vang lên trong không gian tĩnh lặng, nhỏ bé nhưng kiên quyết.
*"Nếu sự tồn tại này đòi hỏi phải giày xéo lên máu thịt của vô số người vô tội, thì sự tồn tại ấy đáng bị hủy diệt.
Ta không muốn làm thần.
Ta muốn làm người.
Một con người tự do, không bị ràng buộc bởi sự bóc lột."*
Giám Sát Thời Gian im lặng.
Bóng tối xung quanh anh bùng nổ, như một cơn bão tĩnh lặng đang chuẩn bị tấn công.
***
Lâm Phong không chọn bên Thiện, cũng không chọn bên Ác.
Anh chọn "Hủy Diệt".
Hai nhân cách trong anh, Thiện và Ác, vốn đang tranh cãi kịch liệt, bỗng nhiên ngừng lại.
Chúng nhìn nhau, và lần đầu tiên, chúng hiểu nhau.
Thiện muốn cứu thế giới bằng cách sửa đổi nó, Ác muốn phá hủy thế giới để giải phóng bản thân.
Nhưng cả hai đều quên mất rằng, chính sự tồn tại của hai nhân cách này là bằng chứng cho sự phân rã của linh hồn anh dưới áp lực của thế giới này.
Lâm Phong mở mắt.
Đôi mắt anh giờ đây khác hẳn.
Một bên màu đen thẳm, sâu不见 đáy, chứa đựng sự hủy diệt và tuyệt vọng.
Một bên màu trắng trong, thuần khiết, chứa đựng sự thanh thản và từ bi.
Hai màu sắc đối lập này hòa quyện vào nhau, tạo nên một màu xám tro – màu của tro tàn, của sự kết thúc và khởi đầu.
Anh giơ tay lên, không phải để phá vỡ cuốn sách, mà để chạm vào dòng chảy thời gian đang đóng băng.
Ngón tay anh xuyên qua không khí, như xuyên qua một tấm vải mỏng manh.
Và khi anh chạm vào, những viên pha lê bụi bặm bắt đầu vỡ vụn.
*"Ta không hủy diệt thời gian,"* Lâm Phong nói, giọng nói vang vọng khắp thư viện, vượt qua cả không gian và thời gian.
*"Ta chỉ hủy diệt sự độc quyền của nó."*
Anh huy động toàn bộ Hỗn Độn Nguyên khí còn sót lại trong cơ thể.
Không phải để tấn công, mà để đồng hóa.
Anh đang hòa tan ranh giới giữa bản thân và thế giới.
Anh trở thành một phần của dòng chảy thời gian, nhưng không phải để điều khiển nó, mà để làm cho nó chảy đều.
Cuốn "Vạn Cổ Bí Điển" bắt đầu cháy.
Không phải lửa thông thường, mà là lửa của sự thật.
Những trang giấy vàng ố hóa thành tro, nhưng tro tàn ấy không rơi xuống đất.
Chúng bay lên, xoáy vào trong cơ thể Lâm Phong.
Mỗi hạt tro là một ký ức, một sự thật bị che giấu, một nỗi đau bị lãng quên.
Trưởng Lão Huyền Cơ cuối cùng cũng kịp phản ứng.
Lão hét lên, nhưng giọng nói của lão bị nuốt chửng bởi luồng năng lượng khổng lồ.
Lão thấy hình ảnh của Lâm Phong đang tan biến, không phải chết, mà là trở thành một hiện tượng.
Một cơn bão thời gian đang hình thành, với Lâm Phong là tâm điểm.
*"Ngươi sẽ bị thiên đọa!"* Lão hét lên, nhưng trong lòng lão, một cảm giác kỳ lạ dâng lên.
Không phải sợ hãi, mà là...
Như thể một gánh nặng ngàn năm đã được dỡ bỏ.
Lâm Phong mỉm cười.
Nụ cười của A Kha, nhưng ánh mắt của chính anh.
Anh cảm thấy cơ thể mình đang vỡ ra, nhưng linh hồn lại trở nên hoàn chỉnh hơn bao giờ hết.
Anh không còn là Lâm Phong, kẻ tu luyện.
Anh là Lâm Phong, kẻ phá vỡ quy luật.
***
Lâm Phong sụp đổ xuống nền đất lạnh giá.
Thư viện trở lại bình thường.
Những trang sách rơi xuống đất, bụi bặm rơi xuống sàn nhà.
Thời gian bắt đầu chảy trở lại, nhưng nó không còn cảm giác ngột ngạt, áp bức như trước.
Nó nhẹ nhàng hơn, tự nhiên hơn, như dòng suối chảy trong rừng sâu.
Anh nằm đó, nhìn lên trần nhà.
Cơ thể anh run rẩy, nhưng không phải vì lạnh.
Anh cố gắng nhớ lại những gì vừa xảy ra.
Anh nhớ hình ảnh cuốn sách cháy, nhớ giọng nói của Giám Sát Thời Gian, nhớ ánh mắt của Trưởng Lão.
Nhưng khi anh cố gắng nhớ lại ký ức của chính mình, trước khi vào thư viện này...
anh chỉ thấy một màn sương trắng xóa.
Anh không nhớ tên mình.
Anh không nhớ mình đến từ đâu.
Anh không nhớ vì sao mình lại ở đây.
Mọi ký ức đều bị xóa sạch, như thể anh vừa được sinh ra từ chính tro tàn của thế giới cũ.
Bỗng nhiên, một mảnh vỡ thời gian, nhỏ như một hạt cát, bay vào mắt anh.
Nó không gây đau đớn, mà mang lại một cảm giác ấm áp, quen thuộc.
Trong khoảnh khắc đó, anh thấy một bức tranh hiện lên trong tâm trí: một người phụ nữ đang đứng ở chân trời, mỉm cười.
Nhưng lần này, khuôn mặt của bà không còn bí ẩn.
Nó rõ ràng, sống động, và đầy yêu thương.
Và rồi, một giọng nói vang lên, không phải từ ngoài, mà từ sâu thẳm trong linh hồn anh, giọng nói của chính anh, nhưng từ một tương lai xa xôi:
*"Chào mừng trở lại, Người Tạo Hóa.
Nhưng hãy cẩn thận.
Bây giờ, ngươi không còn là con người nữa.
Ngươi là kẻ mà cả thế giới này đều muốn săn đuổi.
Vì ngươi đã lấy đi thứ duy nhất họ trân trọng: quyền lực kiểm soát thời gian."*
Lâm Phong mở mắt, nhìn vào bàn tay mình.
Trên lòng bàn tay, một vết sẹo hình đồng hồ cát đang hiện ra, phát ra ánh sáng mờ ảo.
Anh biết, cuộc chiến thực sự của anh mới chỉ bắt đầu.
Và kẻ thù của anh, không còn là những trưởng lão, những大宗 môn.
Kẻ thù của anh, chính là quy luật của vũ trụ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận