Chương 22
Lâm Phong quỳ gối trên nền đá lạnh lẽo, hai tay bấu chặt lấy mái tóc, móng tay cào xé da đầu đến chảy máu.
Nhưng hắn không cảm thấy đau.
Hắn chỉ cảm thấy trống rỗng.
Một khoảng trống đen kịt đang nuốt chửng những mảnh ghép ký ức còn sót lại của hắn.
Trong khoảnh khắc mà trí nhớ bị xóa sạch, luồng nguyên lực trong kinh mạch hắn bỗng đảo ngược chiều chảy.
Màu xanh ngọc biếc, thuần khiết và êm dịu vốn là đặc trưng của Nguyên Anh cảnh, giờ đây đang chuyển màu.
Nó sẫm lại, đặc quánh như máu đông, rồi bốc lên một sắc đỏ thẫm, đáng sợ.
Đó không phải là tà khí, mà là "Thời Gian Cá Nhân" bị cô lập, bị ép nén vào trong một khung xương cốt phàm tục quá yếu ớt.
Hắn hít thở hổn hển.
Mỗi hơi thở đều kéo theo tiếng rít của không khí xung quanh.
Những hạt bụi bay lơ lửng trong thư viện cổ xưa bỗng dừng lại, treo lơ lửng trong không trung như những viên kim cương nhỏ bé.
Thời gian, thứ vốn dĩ vô hình và bất tận, giờ đây đang chảy chậm lại xung quanh hắn, như thể toàn bộ thế giới đang nín thở chờ đợi một phán quyết.
Lâm Phong nhìn xuống lòng bàn tay mình.
Vết sẹo hình đồng hồ cát đang rực sáng, tỏa ra nhiệt lượng khủng khiếp.
Nó không chỉ là một dấu hiệu, mà là một lỗ hổng.
Một vết nứt trong tấm vải không-thời gian.
Hắn cảm nhận được dòng chảy của vạn vật qua vết nứt đó.
Hắn thấy được sự già cỗi của những cuốn sách, thấy được sự mục rữa của gỗ, thấy được sự phai màu của mực.
Tất cả đều đang lão hóa với tốc độ gấp ngàn lần so với bình thường, nhưng lại bị giam cầm trong một vòng lặp thời gian mà chính hắn vô tình tạo ra.
Hắn nhận ra sự thật kinh hoàng: Hắn không còn là một tu giả đang tu luyện.
Hắn đang trở thành một điểm neo giữ thời gian.
Nếu hắn không kiểm soát được luồng nguyên lực đỏ thẫm này, hắn sẽ tự hủy diệt bản thân, kéo theo cả khu vực xung quanh cùng sụp đổ vào hư vô.
Hắn nghiến răng, cố gắng dẫn dắt dòng nguyên lực điên cuồng đó đi vào huyệt đan điền.
Nhưng càng cố gắng, nó càng phản kháng.
Nó muốn bùng nổ.
Nó muốn giải phóng.
Lâm Phong nhắm mắt lại, tập trung vào ý chí kiên định của mình.
Hắn không đấu lại dòng chảy, mà hắn chấp nhận nó.
Hắn để cho sự hỗn loạn len lỏi vào từng tế bào.
Và trong sự hỗn loạn đó, một tia sáng le lói của lý trí xuất hiện.
Hắn hiểu ra: Để tồn tại, hắn phải trở thành kẻ quan sát, không phải kẻ tham gia.
Hắn mở mắt ra.
Ánh mắt hắn giờ đây không còn sự hoảng loạn của một người mới thức tỉnh, mà mang một vẻ lạnh lùng, xa xăm của một vị thần nhìn xuống phàm gian.
Hắn đứng dậy, bước đi.
Mỗi bước chân của hắn đều làm cho không gian xung quanh rung chuyển nhẹ, tạo ra những gợn sóng vô hình trên mặt đất.
Hắn biết mình không thể ở lại đây.
Thư viện này là nơi hắn mất đi quá khứ, và nó cũng sẽ là nơi hắn chôn vùi tương lai nếu hắn không tìm ra lối thoát.
Hắn cần một nơi khác.
Một nơi mà quy luật thời gian bị bóp méo, nơi mà những bí mật của tông môn này bị chôn sâu nhất.
Hắn quay lưng lại với những trang sách rơi vãi, bước ra khỏi cánh cửa gỗ nặng nề.
Bên ngoài, ánh sáng ban ngày chiếu xuống, nhưng với đôi mắt mới của hắn, thế giới trông khác hẳn.
Những đám mây trôi chậm chạp như những tảng đá khổng lồ.
Những con chim bay trên trời dường như đang mắc kẹt trong một lớp nhựa đường vô hình.
Hắn là một ngoại lệ.
Hắn là một lỗi trong hệ thống.
Và lỗi, luôn luôn bị sửa chữa.
**
Bên ngoài thung lũng, tiếng bước chân dồn dập tiến lại gần.
Đó là , đại diện cho phe "Tối Thượng Thời Gian".
Hắn tin rằng chỉ có những kẻ mạnh nhất mới xứng đáng sở hữu thời gian.
Với hắn, thời gian là một tài nguyên cần được quản lý chặt chẽ, phân phối công bằng cho những ai có công trạng, và trừng phạt những kẻ lãng phí nó.
Đối diện với hắn là , đại diện cho phe "Tự Do Thời Gian".
Hắn tin rằng thời gian là quyền tự nhiên của mọi sinh linh.
Hắn cho rằng việc kiểm soát thời gian là một tội ác chống lại tự nhiên, một sự áp bức của kẻ mạnh đối với kẻ yếu.
Hai phe phái này đã tranh đấu trong bóng tối suốt hàng ngàn năm.
Không có kẻ xấu thuần túy.
Cả hai đều có lý theo cách của họ.
Phe Tối Thượng muốn trật tự, ổn định, và sự tiến hóa của tông môn.
Phe Tự Do muốn bình đẳng, tự do, và sự đa dạng của sự sống.
Và giờ đây, Lâm Phong chính là mảnh ghép cuối cùng.
Là thứ vũ khí mà cả hai phe đều muốn sở hữu.
Trưởng Lão Hắc Y dừng bước trước hang động.
Hắn nhìn vào tấm gương đang phát ra ánh sáng mờ ảo từ bên trong.
Hắn biết, Lâm Phong đang ở bên trong.
Và hắn biết, nếu hắn phá vỡ tấm gương, hắn sẽ giết chết Lâm Phong, nhưng cũng sẽ giải phóng sức mạnh thời gian, khiến nó lan tỏa ra khắp thế giới, gây ra hỗn loạn.
Nếu hắn không phá vỡ tấm gương, hắn sẽ phải chờ đợi.
Chờ đợi Lâm Phong tự bước ra.
Hoặc tự hủy diệt.
Trưởng Lão Bạch Y cũng xuất hiện, đứng cách đó một khoảng cách an toàn.
Hắn nhìn vào tấm gương với ánh mắt đầy hy vọng.
Hắn tin rằng Lâm Phong sẽ chọn tự do.
Hắn tin rằng Lâm Phong sẽ phá vỡ những xiềng xích của thời gian.
Hai trưởng lão đối峙 nhau.
Không khí giữa họ trở nên căng thẳng, nặng nề như chì.
Linh lực của họ va chạm nhau, tạo ra những tia lửa nhỏ bé, nhưng đủ để làm rung chuyển cả thung lũng.
Lâm Phong, bên trong hang động, cảm nhận được sự hiện diện của họ.
Hắn biết rằng, đây là lúc quyết định số phận.
Không chỉ của hắn, mà của cả thế giới.
Hắn nhìn vào tấm gương.
Phiên bản khác của hắn trong gương đang khóc.
Nước mắt của hắn rơi xuống, tạo thành những giọt nước trong gương.
Lâm Phong đưa tay lên, chạm vào những giọt nước đó.
Và rồi, hắn mỉm cười.
Một nụ cười buồn bã, nhưng đầy quyết tâm.
Hắn không chọn phe nào.
Hắn chọn chính mình.
***
Ma không chiến đấu bằng linh lực.
Hắn chiến đấu bằng *Sự Mâu Thuẫn*.
Hắn lao vào tấm gương.
Không phải để đập vỡ nó, mà để *nhập vào* nó.
Cơ thể Ma bắt đầu nứt vỡ.
Những mảnh ký ức bị cướp đoạt từ trước – những ký ức về niềm vui, nỗi đau, sự yêu thương – tràn ra từ những vết nứt.
Chúng không phải là ký ức mờ nhạt, mà là những trải nghiệm sống động, rực rỡ như màu sắc của cầu vồng.
Hắn thấy mình đang chơi đùa với một đứa trẻ.
Hắn thấy mình đang ôm lấy một người phụ nữ.
Hắn thấy mình đang chiến đấu với một người đàn ông.
Tất cả những ký ức đó, vốn dĩ đã bị xóa sạch, giờ đây đang trở lại, nhưng không phải để khôi phục lại quá khứ.
Mà để giải phóng nó.
Hắn đang giải phóng thời gian khỏi sự kiểm soát của chính mình.
Tấm gương bắt đầu rung lắc.
Những vết nứt lan rộng, bao phủ toàn bộ bề mặt gương.
Ánh sáng từ bên trong gương bắt đầu bùng nổ, chiếu sáng cả hang động.
Trưởng Lão Hắc Y và Trưởng Lão Bạch Y bên ngoài cảm nhận được sự thay đổi.
Họ nhìn nhau, trong ánh mắt của họ là sự kinh ngạc, và cả sự tôn trọng.
Họ hiểu ra rằng, Lâm Phong không phải là một vũ khí.
Hắn là một sự kiện.
Một sự kiện mà không ai có thể kiểm soát.
Tấm gương vỡ tan.
Không có tiếng động.
Chỉ có một cột sáng trắng xóa bao trùm lên cả thung lũng.
Ánh sáng đó không gây đau đớn, mà mang lại một cảm giác bình yên, nhẹ nhàng.
Nó xóa đi mọi ranh giới giữa quá khứ, hiện tại và tương lai.
Nó xóa đi mọi khái niệm về thời gian.
Trong khoảnh khắc đó, tất cả mọi người, bất kể cảnh giới cao thấp, đều cảm thấy như thể họ đang trở về với chính mình.
Với bản chất nguyên thủy của sự sống.
Và rồi, ánh sáng tắt đi.
***
Cột sáng tắt đi.
Thung lũng Tĩnh Lặng giờ là một hoang mạc cát trắng.
Không có gương, không có cửa đá.
Chỉ có Lâm Phong đứng giữa đống tro tàn của những ký ức vừa được giải phóng.
Cơ thể hắn gầy gò, làn da nhăn nheo như người già cả trăm tuổi.
Hắn đã trả giá bằng tuổi thọ của chính mình để cân bằng phương trình thời gian.
Hắn đã đốt cháy phần còn lại của cuộc đời mình để giải phóng thế giới khỏi sự kiểm soát của hai phe phái.
Trưởng Lão Hắc Y và Trưởng Lão Bạch Y bước vào hoang mạc.
Họ nhìn thấy Lâm Phong, và họ im lặng.
Không còn sự thù hận, không còn sự tranh đấu.
Chỉ còn lại sự kính trọng.
Lâm Phong nhìn lên bầu trời.
Bầu trời giờ đây không còn màu xanh, mà là một màu trắng xóa, vô tận.
Thời gian đã dừng lại.
Không phải vì hắn kiểm soát nó, mà vì hắn đã giải phóng nó.
Hắn mỉm cười.
Một nụ cười nhẹ nhàng, bình yên.
Hắn biết rằng, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
Nhưng lần này, hắn không còn là một con rối.
Hắn là một người tự do.
Và rồi, từ đống tro tàn dưới chân hắn, một mầm xanh nhỏ bé nhú lên.
Nó yếu ớt, mong manh, nhưng đầy sức sống.
Đó là hy vọng.
Hy vọng cho một thế giới mới, nơi thời gian không còn là một tài nguyên, mà là một trải nghiệm.
Lâm Phong cúi xuống, chạm vào mầm xanh đó.
Và trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy một sự kết nối mới.
Một sự kết nối với tất cả sự sống trên thế giới này.
Hắn không còn nhớ tên mình.
Nhưng hắn nhớ cảm giác này.
Cảm giác của sự sống.
Cảm giác của tự do.
Và rồi, hắn đóng mắt lại, ngủ đi.
Trong giấc ngủ của hắn, thế giới tiếp tục xoay chuyển.
Nhưng lần này, nó xoay chuyển theo nhịp điệu của chính nó.
Không bị kiểm soát.
Không bị áp bức.
Chỉ là sự sống.
Và ở đâu đó, trong sâu thẳm của hoang mạc cát trắng, một giọng nói vang lên, nhỏ nhẹ, nhưng đủ để lay động cả vũ trụ:
*"Chào mừng đến với thế giới mới, Người Tạo Hóa.
Nhưng hãy cẩn thận.
Vì bây giờ, ngươi không còn là con người nữa.
Ngươi là chính thời gian."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận