Chương 23
Hắn chỉ thở ra, một luồng khí lạnh lẽo khiến sương đêm trong động phủ đóng băng thành từng mảng tinh thể sắc lẹm.
Mảnh gỗ cổ xưa trong tay hắn bỗng rực sáng, không phải bằng ánh sáng linh lực, mà bằng một màu xám xịt — màu của thời gian đã chết.
Nhân cách Ác, thứ mà hắn đã giam cầm dưới đáy tâm thức suốt mười năm tu luyện, giờ đây đang đập vào lồng ngực như một con thú bị nhốt trong lồng sắt gỉ sét.
Nó không còn là một giọng nói riêng biệt nữa.
Nó đã trở thành nhịp đập của chính hắn.
Hắn nhìn xuống đôi tay mình.
Da thịt đang chuyển màu, từ hồng hào sang xám tro, rồi dần trở nên trong suốt như thạch cao.
Mỗi mạch kinh lạc đều phát ra âm thanh rít lên, giống như dây đàn bị kéo căng đến giới hạn đứt gãy.
Đây không phải là sự lão hóa thông thường.
Đây là sự xói mòn của hiện thực.
Khi hắn chạm vào dòng chảy thời gian bị tắc nghẽn của Vạn Cổ Ma Giới, cơ thể phàm胎 (phàm thai) của hắn không thể chịu đựng được áp lực của vô số khoảnh khắc chồng chất lên nhau.
Hắn cảm thấy ký ức của mình đang bị xé toạc.
Những mảnh ghép về quá khứ — tiếng cười của một cô gái bán hoa dưới mưa, mùi máu tanh của trận chiến năm xưa, nỗi đau khi nhìn thấy cha mình hóa đá — tất cả đều bị cuốn vào xoáy nước của mảnh gỗ kia.
“Ngươi đang tự hủy,” một giọng nói vang lên từ sâu thẳm trong đầu.
Đó là Nhân cách Ác, nhưng giờ nó không còn thù hận.
Nó chỉ còn lại sự tỉnh táo tàn nhẫn.
“Nếu ngươi tiếp tục, ngươi sẽ không còn là Lâm Phong.
Ngươi sẽ trở thành một phần của luật lệ.
Một con rối của chính những quy tắc ngươi muốn phá vỡ.”
Lâm Phong nghiến răng, hàm răng cắn chặt đến mức máu rỉ ra từ khóe môi.
Hắn không đáp lại.
Hắn biết hắn đang làm gì.
Hắn không phải đang tự hủy.
Hắn đang giải phóng.
Trong thế giới nơi thời gian là tài nguyên, việc tồn tại độc lập khỏi dòng chảy chung là một tội ác lớn nhất.
Nhưng nếu không ai dám bước ra khỏi dòng chảy, thì làm sao có thể sửa chữa nó?
Hắn cảm thấy nguyên lực trong đan điền đang sôi sục, không phải theo vòng tuần hoàn ngũ hành, mà theo một quy luật hỗn loạn, vô trật tự.
Đó là nguyên lực của sự hỗn mang, thứ năng lượng nguyên thủy trước khi vũ trụ phân chia thành âm dương.
Hắn đi về phía trung tâm của động phủ, nơi có một hồ nước đen kịt.
Trong thế giới Vạn Cổ Ma Giới, nước ở đây không phải là H2O, mà là "Lệ Thời Gian" — những giọt nước mắt của những tu tiên giả thất bại trong việc đột phá, bị lưu lại vĩnh cửu trong khoảnh khắc đau khổ nhất.
Những giọt nước này không chảy.
Chúng treo lơ lửng trong không trung, tạo thành một bức tranh tĩnh lặng đầy kinh hoàng.
Một giọt nước gần đó vẫn còn chứa đựng khuôn mặt méo mó của một đệ tử ngoại môn, miệng há rộng trong tiếng hét không vang lên, mắt trợn ngược trong tuyệt vọng.
Thời gian ở đây bị đóng băng, giữ lại khoảnh khắc chết chóc vĩnh cửu.
Lâm Phong soi bóng mình.
Gương mặt phản chiếu trong hồ nước đen không còn là của một chàng trai trẻ tuổi hai mươi.
Đó là khuôn mặt của một vị lão giả, với những nếp nhăn sâu hoắm như những vết nứt trên đá sa thạch.
Nhưng đáng sợ hơn cả là đôi mắt.
Đôi mắt ấy không còn màu đen, mà là màu trắng xóa, không đồng tử, không tròng trắng.
Chúng là cửa sổ nhìn thẳng vào hư vô.
Hắn nâng tay lên, chạm nhẹ vào mặt hồ.
Bề mặt nước không gợn sóng.
Thay vào đó, một làn sương mù trắng bay lên, bao phủ lấy bàn tay hắn.
Hắn cảm thấy một sự lạnh lẽo thấu xương, không phải từ nhiệt độ, mà từ sự cô đơn tuyệt đối.
Sự cô đơn của một thực thể đứng ngoài vòng đời.
“Tại sao lại là ngươi?” Hắn tự hỏi, giọng nói vang lên khô khốc, vang vọng trong động phủ kín mít.
“Tại sao chính ngươi lại phải trả giá bằng nhân tính để cân bằng phương trình?”
Câu trả lời không đến ngay lập tức.
Nó đến dưới dạng một cơn đau nhói xuyên qua não bộ.
Hắn nhớ lại khoảnh khắc Trưởng Lão Hắc Y và Trưởng Lão Bạch Y nhìn hắn với ánh mắt kính trọng.
Họ không kính trọng hắn vì sức mạnh.
Họ kính trọng hắn vì hắn đã chấp nhận trở thành cái giá phải trả.
Trong thế giới này, để thay đổi luật lệ, ngươi phải trở thành luật lệ.
Để giải phóng thời gian, ngươi phải trở thành tù nhân của nó.
Lâm Phong mỉm cười, một nụ cười đầy chua chát.
Hắn đã nghĩ mình là người tự do.
Nhưng tự do thực sự là gì?
Là được chọn chết như thế nào, hay là được sống mà không bị ràng buộc?
Hắn đang đứng ở ranh giới mong manh giữa hai khái niệm đó.
Cánh cửa động phủ vỡ tan.
Không phải bởi lực phá hoại, mà bởi sự "xóa bỏ".
Ba đạo nhân từ Tông Môn "Thời Quang" bước vào.
Họ không mang theo khí tức chiến đấu, mà mang theo sự thờ ơ của những người đứng trên đỉnh.
Người đứng đầu, Trưởng Lão Vô Thường, nhìn Lâm Phong với ánh mắt thương hại.
Áo bào của hắn trắng tinh, không một vết bẩn, tượng trưng cho sự thuần khiết của dòng chảy thời gian chính thống.
Hai người sau lưng hắn mặc áo đen, đại diện cho sự hỗn loạn và cái chết, nhưng cả ba đều có cùng một biểu cảm: sự bất động.
Họ là những người đã đạt cảnh giới Phi Phàm, nơi một niệm của họ có thể kéo dài thành một thế kỷ.
Với họ, Lâm Phong hiện tại chỉ là một con kiến đang cố gắng đào bới chân trời.
“Lâm Phong,” Vô Thường nói, giọng điệu nhẹ nhàng như gió thoảng qua lá, nhưng mỗi chữ đều nặng trĩu sức ép tinh thần.
“Ngươi đã đi quá xa.
Ngươi đang làm xáo trộn trật tự.
Nếu ngươi tiếp tục, toàn bộ đại lục sẽ bị cuốn vào vòng lặp hỗn loạn.
Hàng triệu sinh mạng sẽ bị mắc kẹt trong những khoảnh khắc đau khổ, giống như những giọt nước trong hồ kia.”
Lâm Phong quay lại, ánh mắt trắng xóa nhìn thẳng vào Vô Thường.
“Trật tự của các ngươi là sự nô dịch,” hắn đáp, giọng nói không rung động.
“Các ngươi dùng thời gian để kiểm soát, để phân loại kẻ mạnh và kẻ yếu.
Các ngươi biến cuộc sống thành một công cụ tu luyện, nơi người yếu phải dâng hiến tuổi thọ cho kẻ mạnh.
Đó không phải là trật tự.
Đó là bóc lột.”
Vô Thường khẽ thở dài, một cử chỉ nhỏ bé nhưng chứa đựng sự mệt mỏi của ngàn năm.
“Chúng tôi làm vậy để bảo tồn thế giới.
Nếu thời gian chảy tự do, nó sẽ tan rã.
Sự hỗn loạn sẽ nuốt chửng mọi thứ.
Chúng tôi tạo ra những quy tắc, những giới hạn, để duy trì sự tồn tại của vạn vật.
Ngươi gọi đó là bóc lột, nhưng đó là sinh tồn.
Ngươi muốn tự do, nhưng tự do không có ràng buộc là sự hủy diệt.”
“Vậy thì hãy để hủy diệt đến,” Lâm Phong nói.
“Thay vì một thế giới sống trong sợ hãi và kiểm soát, thà để nó chết trong tự do.”
Vô Thường nhíu mày, lần đầu tiên lộ ra vẻ khó chịu.
“Ngươi thật ngu ngốc.
Ngươi không hiểu sự hy sinh của chúng tôi.
Chúng tôi gánh vác trọng trách của thời gian, chịu đựng sự cô đơn vĩnh cửu, để đảm bảo rằng mặt trời vẫn mọc, mùa màng vẫn tươi tốt.
Ngươi chỉ là một kẻ trẻ tuổi, bị mù quáng bởi lý tưởng hão huyền.”
“Lý tưởng hão huyền?” Lâm Phong lặp lại, giọng nói vang lên trong đầu hắn như một tiếng chuông báo động.
“Hay là sự thật đau khổ mà các ngươi không dám đối mặt?”
Hắn không đợi câu trả lời.
Hắn bước về phía trước, mỗi bước chân đều khiến không gian xung quanh rung chuyển.
Ba đạo nhân của Tông Môn Thời Quang đồng thời đưa tay ra, chuẩn bị thi triển thủ pháp phong ấn.
Nhưng trước khi họ kịp hành động, Lâm Phong đã nhấn mảnh gỗ cổ xưa sâu vào lòng bàn tay mình.
Máu hắn chảy ra, không đỏ, mà đen như mực, hòa vào gỗ.
“Ngươi làm gì?” Vô Thường hét lên, lần đầu tiên mất bình tĩnh.
Khuôn mặt thanh cao của hắn vỡ vạc, lộ ra sự hoảng loạn ẩn sâu bên trong.
“Đột phá,” Lâm Phong nói.
Hắn không còn chịu đựng sự phân chia nữa.
Hắn cho phép Nhân cách Ác và Nhân cách Thiện, phần ý thức con người và phần ý thức thời gian, hợp nhất.
Một nỗi đau không thể tưởng tượng được xé toạc linh hồn hắn.
Hắn cảm thấy như toàn bộ cơ thể đang bị nghiền nát bởi những tảng đá khổng lồ.
Nguyên lực trong đan điền bùng nổ, không còn tuân theo ngũ hành, mà chuyển hóa thành một loại năng lượng mới — năng lượng của sự tái sinh từ tro tàn.
Vô Thường và hai đạo nhân kia lao tới, nhưng họ quá chậm.
Trong mắt Lâm Phong, họ di chuyển chậm chạp như những con rùa.
Hắn đã bước vào trạng thái "Phi Phàm", nơi thời gian trở nên linh hoạt theo ý chí.
Hắn thấy từng giọt mồ hôi của Vô Thường rơi xuống, thấy sự biến đổi trên khuôn mặt họ từ giận dữ sang sợ hãi.
Hắn không cần né tránh.
Hắn chỉ cần đứng yên.
Một cột sáng đen trắng bắn lên từ động phủ, xuyên thủng bầu trời.
Mây đen cuộn xoáy, sấm sét gầm rú, nhưng không có mưa.
Chỉ có thời gian.
Thời gian chảy ngược, chảy xuôi, chảy ngang, tạo thành một cơn bão hỗn loạn bao trùm cả vùng hoang mạc.
Những tảng đá bay lơ lửng, những giọt nước trong hồ Lệ Thời Gian vỡ tung, giải phóng những linh hồn bị mắc kẹt.
Tiếng gào thét của hàng ngàn linh hồn vang lên cùng lúc, tạo thành một bản giao hưởng bi thương.
Lâm Phong đứng giữa cơn bão, cơ thể hắn bắt đầu vỡ ra.
Da thịt biến thành bụi tro, xương cốt hóa thành ánh sáng.
Nhưng hắn không chết.
Hắn đang tái sinh.
Hắn đang trở thành thứ gì đó lớn hơn con người.
Hắn nhìn thấy những mảnh ghép cuối cùng của sự thật.
Ông nội hắn không phải là kẻ phản bội.
Ông nội hắn là người đầu tiên phát hiện ra sự giả tạo của dòng chảy thời gian.
Và ông đã tự sát để ngăn chặn sự lan rộng của nó, nhưng không thành.
Bây giờ, Lâm Phong đang hoàn thành công việc chưa xong của ông.
Khi tiếng gào thét từ vòng lặp thời gian tắt lịm, động phủ trở lại tĩnh lặng.
Lâm Phong đứng giữa đống đổ nát, cơ thể hắn trong veo như pha lê, nhưng bên trong là sự trống rỗng tột cùng.
Hắn đã giết chết phần cảm xúc của mình.
Hắn không còn nhớ khuôn mặt mẹ, không còn nhớ sự ấm áp của cha.
Hắn chỉ còn nhớ nhiệm vụ.
Mảnh gỗ cổ xưa đã tan biến, hòa vào cơ thể hắn.
Hắn giờ đây là một phần của mạng lưới thời gian.
Hắn có thể nhìn thấy dòng chảy của mọi sinh vật, từ một con kiến bò qua bụi cỏ đến một vị老祖 (lão tổ) đang bế quan tu luyện.
Vô Thường và hai đạo nhân kia nằm vật vã trên mặt đất, khí tức suy yếu nghiêm trọng.
Họ nhìn lên Lâm Phong với ánh mắt đầy sợ hãi và kinh hoàng.
Họ không còn thấy một kẻ thù.
Họ thấy một thiên tai.
“Ngươi đã phá vỡ cân bằng,” Vô Thường khạc ra một ngụm máu, giọng nói run rẩy.
“Bây giờ, ai sẽ kiểm soát thời gian?
Ai sẽ ngăn chặn sự hỗn loạn?”
Lâm Phong nhìn xuống hắn, đôi mắt trắng xóa không còn một chút cảm xúc.
“Không ai,” hắn nói.
“Thời gian sẽ chảy tự do.
Và những ai không thể thích nghi, sẽ bị xóa bỏ.
Đó là quy luật mới.”
Hắn bước đi, vượt qua xác thân của ba đạo nhân, ra khỏi động phủ.
Bên ngoài, bầu trời không còn màu trắng xóa nữa.
Nó trở lại màu xanh, nhưng một màu xanh khác lạ, sâu thẳm và bí ẩn.
Những vì sao bắt đầu hiện ra, dù ban ngày.
Chúng không còn là những điểm sáng cố định, mà là những dòng chảy ánh sáng, nối kết với nhau thành một mạng lưới phức tạp.
Lâm Phong dừng bước.
Hắn cảm thấy một sự kết nối mới.
Không phải với vạn vật, mà với chính bản thân mình.
Hắn nhớ lại giọng nói từ chương trước: *"Chào mừng đến với thế giới mới, Người Tạo Hóa.
Nhưng hãy cẩn thận.
Vì bây giờ, ngươi không còn là con người nữa.
Ngươi là chính thời gian."*
Hắn mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo, vô hồn.
Hắn đã trả giá bằng nhân tính để có được sức mạnh này.
Nhưng liệu có còn điều gì đó còn sót lại trong tâm hồn hắn?
Một mảnh vỡ nhỏ bé, một ký ức mờ nhạt về một nụ cười, một vòng tay ấm áp?
Hắn cố gắng nhớ, nhưng chỉ có sự trống rỗng.
Và rồi, từ sâu thẳm trong hoang mạc, một giọng nói khác vang lên.
Không phải giọng của Vô Thường, không phải giọng của Nhân cách Ác.
Đó là giọng của một người phụ nữ, nhẹ nhàng, đầy yêu thương, nhưng lại chứa đựng một sự đe dọa kinh hoàng.
“Con trai à,” giọng nói ấy thì thầm, vang vọng trong đầu Lâm Phong, xuyên qua mọi lớp phòng thủ tinh thần.
“Con đã về nhà chưa?”
Lâm Phong cứng đờ.
Tim hắn, thứ đã ngừng đập từ lâu, bỗng nhiên co thắt lại.
Ai đó biết hắn.
Ai đó đang gọi hắn.
Và giọng nói ấy...
nó giống hệt giọng của người mẹ hắn đã quên mất.
Nhưng làm sao mẹ hắn có thể biết được vị trí của hắn, khi hắn đã xóa bỏ mọi dấu vết của mình khỏi dòng chảy thời gian?
Hắn quay lại, nhìn về phía bóng tối dày đặc của hoang mạc.
Ở đó, một bóng người đang đứng, khoác lên mình chiếc áo choàng trắng tinh, tay cầm một chiếc đồng hồ cát cũ kỹ.
Hạt cát trong chiếc đồng hồ không rơi xuống.
Chúng bay lên, ngược dòng thời gian.
“Mẹ?” Lâm Phong hỏi, giọng nói run rẩy lần đầu tiên sau nhiều năm.
Bóng người kia bước ra từ bóng tối, nụ cười trên môi đầy bí ẩn và đáng sợ.
“Không phải mẹ,” cô ta nói, giọng điệu ngọt ngào nhưng lạnh như băng.
“Mẹ con đã chết từ lâu.
Ta chỉ là...
người thừa kế của bà ấy.
Và ta đã chờ đợi khoảnh khắc này rất lâu rồi, con trai của Thời Gian.”
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận