Chương 24

Hạt cát trong chiếc đồng hồ cát bay ngược lên, vi phạm mọi quy luật tự nhiên mà Lâm Phong từng biết.

Không phải rơi xuống đáy, chúng lơ lửng, xoay chuyển, rồi lao ngược về phía miệng cổ chai, tạo thành một xoáy thời gian mini đầy ma mị.

Bóng người khoác áo choàng trắng bước tiếp.

Bước chân cô ta không chạm đất, mà như lướt trên bề mặt của thực tại, để lại những vết nứt nhỏ li ti trên không khí.

Những vết nứt đó không phải là vỡ đá, mà là vỡ thời gian.

Lâm Phong cảm thấy tim mình, thứ đã ngừng đập từ lâu, bỗng co thắt dữ dội.

Không phải vì sợ hãi, mà vì một sự nhận ra kinh hoàng.

Giọng nói kia, ngọt ngào nhưng lạnh băng, đang cắt ngang qua mọi phòng thủ tinh thần của hắn.

Hắn đã xóa bỏ mọi dấu vết, đã trở thành "Người Tạo Hóa", nhưng vẫn bị kéo về bởi một sợi dây vô hình.

"Con đã về nhà chưa?"

Câu hỏi đó vang vọng, không chỉ trong đầu, mà trong từng tế bào nguyên lực đang chảy trong huyết quản của hắn.

Lâm Phong mở mắt.

Trước mắt hắn không còn là hoang mạc khô cằn, mà là một khoảng không trắng xóa, trống rỗng.

Cổng Xương Rồng đang mở ra trước mặt.

Nó không giống bất kỳ cổng không gian nào hắn từng thấy.

Nó được dệt từ những đoạn xương trắng ngà, chồng chất lên nhau, tạo thành một vòng tròn khổng lồ.

Ánh sáng phát ra từ bên trong không phải là ánh sáng mặt trời, mà là màu trắng của sự hủy diệt tuyệt đối.

Nhân cách Ác, thứ bóng tối đã潜伏 (ẩn nấp) trong tâm can hắn bấy lâu, bỗng nhiên cười lên.

Tiếng cười đó khàn khàn, đầy vẻ thỏa mãn.

"Cuối cùng," giọng nói của Nhân cách Ác vang lên trong đầu, đè nặng lên lý trí của Lâm Phong.

"Hắn đã đến.

Cánh cổng dẫn đến nguồn gốc của tất cả.

Bước vào đi, Lâm Phong.

Đừng để con người yếu đuối kia ngăn cản ngươi.

Sức mạnh tối thượng đang chờ đợi."

Lâm Phong nghiến răng.

Nguyên lực trong cơ thể hắn rung chuyển, hỗn loạn.

Hắn cảm thấy hai股 (cổ) luồng năng lượng đang kéo nhau.

Một bên là sự tĩnh lặng, sự chấp nhận số phận của Nhân cách Thiện, cố gắng níu giữ chút nhân tính còn sót lại.

Một bên là sự hung bạo, tham lam và khát khao quyền lực vô tận của Nhân cách Ác.

"Tỷ lệ sống sót: 0.0%."

Một giọng nói cơ giới, lạnh lùng vang lên từ hệ thống trong đầu.

Con số đỏ chót hiện lên, như một bản án tử hình.

Nhưng Lâm Phong không lùi bước.

Hắn nhìn vào ánh sáng trắng xóa kia, trong mắt hắn không còn sự do dự.

Hắn đã trả giá bằng nhân tính để có được sức mạnh này.

Giờ đây, hắn phải trả giá bằng chính linh hồn mình để tìm ra sự thật.

Hắn bước về phía Cổng Xương Rồng.

**

Bên trong cánh cổng, không gian bị bóp méo hoàn toàn.

Lâm Phong không còn cảm thấy trọng lực.

Hắn trôi nổi trong một đại dương ánh sáng.

Nhưng ánh sáng này không ấm áp, mà lạnh lẽo, như băng giá.

Nó xuyên thấu qua da thịt, qua xương cốt, và chạm vào linh hồn.

Hắn nhìn thấy những con số.

Những con số bay lơ lửng trong không trung, như những chú chim trắng.

Chúng là những khoảnh khắc thời gian.

Mỗi con số đại diện cho một giây, một phút, một giờ.

Chúng bay về phía hắn, rồi vỡ tan khi chạm vào cơ thể hắn.

Khi một con số vỡ tan, một ký ức của hắn bị xóa bỏ.

Hắn thấy hình ảnh của một trận chiến dữ dội.

Hắn đang đấu với một tên tu tiên cảnh giới Hóa Thần.

Tên kia dùng kiếm ý, chém xuống với sức mạnh hủy thiên diệt địa.

Lâm Phong đỡ lại bằng nguyên lực.

Tiếng va chạm làm rung chuyển cả không gian.

Nhưng khi con số đó vỡ tan, ký ức về trận chiến đó biến mất.

Hắn không còn nhớ mình đã thắng hay thua.

Hắn không còn nhớ cảm giác đau đớn khi bị kiếm khí xé rách da thịt.

Chỉ còn lại sự trống rỗng.

Tiếp theo, là hình ảnh của một người bạn.

Họ cùng nhau tu luyện, cùng nhau đối mặt với nguy hiểm.

Họ chia sẻ linh thạch, chia sẻ bí kíp.

Khi con số đó vỡ tan, khuôn mặt của người bạn đó mờ dần.

Hắn không còn nhớ tên của người đó.

Hắn không còn nhớ giọng nói của người đó.

Chỉ còn lại một khoảng trống trong trái tim.

Lâm Phong hét lên.

Nhưng tiếng hét không thể thoát ra.

Hắn cảm thấy linh hồn mình đang bị bào mòn.

Mỗi ký ức bị xóa bỏ là một phần của hắn bị mất đi.

Hắn đang trở thành một con rối, một cái xác không hồn.

"Đây là giá phải trả," giọng nói của người phụ nữ vang lên, gần hơn nữa.

Giờ đây, cô ta đứng ngay trước mặt hắn, trong đại dương ánh sáng.

Khuôn mặt không đặc điểm của cô ta bắt đầu thay đổi.

Nó trở nên quen thuộc.

Nó giống với khuôn mặt của người mẹ hắn đã quên.

"Mẹ..." Lâm Phong thì thầm, giọng nói run rẩy.

"Không phải mẹ," cô ta lắc đầu, nước mắt rơi ra từ đôi mắt không màu.

Những giọt nước mắt đó hóa thành những hạt cát thời gian, rơi xuống đại dương ánh sáng, tạo ra những gợn sóng.

"Ta chỉ là bóng ma của bà ấy.

Bóng ma của sự hối hận.

Bà ấy đã hy sinh chính mình để cứu ngươi.

Nhưng cái giá của sự sống còn là sự quên lãng.

Ngươi phải quên đi tất cả, để có thể sống sót."

Lâm Phong nhìn vào những hạt cát rơi xuống.

Hắn nhớ lại chiếc đồng hồ cát bên ngoài.

Những hạt cát bay ngược lên.

Ở đây, chúng rơi xuống.

Thời gian đang chảy ngược.

Hắn đang quay về quá khứ, nhưng không phải để sửa chữa, mà để xóa bỏ.

"Ta không muốn quên," hắn nói, giọng nói của hắn mạnh mẽ hơn.

"Ta muốn nhớ.

Ta muốn nhớ mọi đau khổ, mọi niềm vui, mọi mất mát.

Đó là thứ làm nên con người ta.

Nếu ta quên tất cả, ta còn là ai?"

Người phụ nữ nhìn hắn, trong ánh mắt không màu của cô ta, một tia sáng lóe lên.

Đó là sự ngạc nhiên.

Rồi nó chuyển thành sự thương cảm.

"Ngươi vẫn còn là con người," cô ta nói.

"Đó là lý do tại sao ngươi không thể bước qua.

Người Tạo Hóa không có ký ức.

Người Tạo Hóa không có cảm xúc.

Ngươi phải trở thành một thực thể thuần túy của thời gian.

Ngươi phải trở thành vô tri, vô cảm."

Lâm Phong nhìn vào cánh cổng phía sau.

Ánh sáng trắng xóa vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó trông đáng sợ hơn bao giờ hết.

Nó không phải là sự cứu rỗi.

Nó là sự hủy diệt nhân tính.

Nhân cách Ác bỗng nhiên lên tiếng.

Lần này, giọng nói của nó không còn hung bạo, mà đầy vẻ tuyệt vọng.

"Đừng nghe cô ta," nó nói.

"Nếu ngươi bước vào, ngươi sẽ có sức mạnh vô biên.

Ngươi sẽ có thể thay đổi thế giới.

Ngươi sẽ có thể cứu những người ngươi yêu.

Nhưng ngươi sẽ phải trả giá bằng chính bản thân mình.

Đó là sự đánh đổi."

Lâm Phong im lặng.

Hắn nhìn vào đôi tay của mình.

Chúng đang trở nên trong suốt.

Nguyên lực trong cơ thể hắn đang tan biến, hòa vào đại dương ánh sáng.

Hắn cảm thấy mình đang dần biến mất.

"Ta không cần sức mạnh vô biên," hắn nói, giọng nói của hắn vang lên trong sự im lặng chết chóc.

"Ta chỉ cần sự thật.

Và sự thật là, ta không thể hủy diệt thế giới từ tro tàn, nếu chính ta cũng là tro tàn."

Hắn quay lưng lại với cánh cổng.

Hắn quay lưng lại với người phụ nữ.

Hắn quay lưng lại với Nhân cách Ác.

Hắn bắt đầu di chuyển.

Không phải đi về phía trước, mà đi về phía sau.

Đi ngược lại với dòng chảy thời gian.

Đi về phía nơi hắn đã bắt đầu.

Người phụ nữ nhìn hắn, khuôn mặt không đặc điểm của cô ta bỗng nhiên nứt ra.

Những vết nứt đó lan tỏa, như một tấm gương vỡ.

"Ngươi không thể làm được," cô ta nói, giọng nói của cô ta bắt đầu vỡ vụn.

"Thời gian không thể bị đảo ngược.

Một khi đã bước vào, không có đường lùi."

Lâm Phong không đáp lại.

Hắn tiếp tục đi.

Mỗi bước chân của hắn đều gây ra một tiếng vang lớn, như tiếng sét nổ trong không gian.

Hắn đang phá vỡ quy luật của Vực Thẳm Thời Gian.

Nhân cách Ác gầm lên một tiếng cuối cùng, rồi im bặt.

Bóng tối trong tâm trí hắn tan biến.

Chỉ còn lại sự tĩnh lặng.

Sự tĩnh lặng của một người đã chấp nhận số phận, nhưng vẫn dám thách thức nó.

Hắn nhìn thấy phía sau mình, cánh cổng Xương Rồng bắt đầu đóng lại.

Những đoạn xương trắng ngà vỡ vụn, tan biến vào ánh sáng.

Người phụ nữ cũng dần mờ đi, biến thành những hạt cát thời gian, rơi xuống đại dương ánh sáng.

Lâm Phong tiếp tục đi.

Hắn không biết mình sẽ đi đâu.

Hắn không biết mình sẽ trở về nơi nào.

Nhưng hắn biết một điều: hắn vẫn còn là Lâm Phong.

Và chừng nào hắn còn nhớ, hắn vẫn còn sống.

Bỗng nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên.

Không phải từ phía sau, mà từ phía trước.

Từ nơi hắn đang đi tới.

Lâm Phong dừng bước.

Trước mắt hắn, không phải là hoang mạc, không phải là thế giới phàm nhân.

Mà là một khoảng không đen kịt.

Và trong khoảng không đen kịt đó, một đôi mắt đang mở ra.

Đôi mắt đó lớn như bầu trời.

Mống mắt là màu đỏ thẫm, như máu chảy.

Đồng tử là một lỗ đen, hút mọi ánh sáng xung quanh.

Đôi mắt đó nhìn thẳng vào Lâm Phong.

Và rồi, một giọng nói vang lên, không phải từ đâu xa, mà từ chính trong sâu thẳm của vũ trụ.

"Ngươi dám thách thức Thời Gian?"

Lâm Phong nhìn vào đôi mắt đó.

Trong lòng hắn, một cảm giác lạ lẫm nảy sinh.

Không phải sợ hãi.

Không phải tuyệt vọng.

Mà là sự tò mò.

Hắn mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lẽo, nhưng không còn vô hồn.

"Ta không thách thức Thời Gian," hắn nói, giọng nói của hắn vang lên, mạnh mẽ và rõ ràng.

"Ta chỉ đang tìm lại chính mình."

Đôi mắt đỏ thẫm đó bỗng nhiên nhắm lại.

Và cả khoảng không đen kịt cũng sụp đổ.

Lâm Phong rơi xuống.

Rơi xuống một thế giới mà hắn chưa từng biết.

Một thế giới nơi thời gian không còn là tài nguyên, mà là kẻ thù.

Và ở đó, cuộc chiến thực sự mới bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập