Chương 25
Không có âm thanh.
Chỉ có sự trống rỗng nuốt chửng mọi giác quan.
Lâm Phong đứng giữa tâm điểm của sự sụp đổ, cảm nhận từng thớ thịt, từng mạch khí trong cơ thể bị xé toạc bởi lực lượng của chính thời gian.
Hắn không rơi xuống đất, mà rơi vào một khoảng không nơi quy luật vật lý đã chết.
Bầu trời trên đầu không còn là màu xanh thẳm hay đen kịt, mà là một màu xám xịt, như tro tàn của một thế giới đã bị thiêu rụi từ lâu.
Hắn mở mắt.
Đôi mắt đó không còn là của một người phàm, cũng không hoàn toàn là của một tu giả Hóa Thần.
Trong tròng mắt hắn, hai luồng ánh sáng đối nghịch đang xoay vần.
Một bên là màu trắng trong veo, thanh khiết đến mức lạnh lẽo.
Một bên là màu đỏ thẫm, rực cháy như máu tươi mới đổ.
“Hahaha...”
Tiếng cười vang lên, không phải từ cổ họng Lâm Phong, mà từ sâu thẳm trong linh hồn hắn.
Đó là giọng nói của Thiên Tàn, nhân cách Ác đã nằm im lặng suốt chặng đường dài, giờ đây thức tỉnh với một sự hung bạo chưa từng thấy.
Thiên Tàn chiếm lấy ưu thế.
Hắn nâng tay lên, nhìn những ngón tay đang tan rã thành những hạt bụi thời gian, rồi lại tái hợp.
Trước mặt hắn, những tu giả Phi Phàm – những kẻ từng coi vạn vật như đồ chơi – đang cố gắng lao tới.
Nhưng với Thiên Tàn, họ giống như những bức tranh tĩnh lặng bị đóng băng trong resin.
Mỗi cử động của họ chậm chạp đến mức ghê tởm.
Một nháy mắt của Thiên Tàn là cả một khắc đồng hồ của họ.
“Các ngươi nghĩ mình là thần ư?” Thiên Tàn cười khẩy, giọng nói vang vọng trong đầu Lâm Phong, mang theo sự khinh miệt tột cùng.
“Trong mắt ta, các ngươi chỉ là những con kiến đang bò trên mặt đất đóng băng.
Quá chậm.”
Hắn giơ tay, nhẹ nhàng vẫy một cái.
Không cần linh lực, không cần nguyên khí.
Chỉ cần ý chí.
Không gian xung quanh những tu giả Phi Phàm bắt đầu nhăn nhó, như tờ giấy bị vò lại.
Những đạo nhân đứng đầu tông môn, những lão quái vật ẩn náu trong động phủ, giờ đây phải chứng kiến thân thể mình bị ép buộc vào một trạng thái ‘đứng yên’ vĩnh cửu.
Họ không chết, nhưng họ không thể di chuyển.
Họ bị mắc kẹt trong một khoảnh khắc của thời gian, trở thành những bức tượng sống trong nỗi kinh hoàng tột độ.
Lâm Phong cảm thấy ý thức của mình bị đẩy ra xa, như một người xem phim từ bên ngoài.
Hắn nhìn thấy cơ thể mình – cơ thể mà hắn từng kiểm soát – đang tỏa ra một thứ khí tức đen kịt, hủy diệt.
Đó không phải là tà khí, mà là ‘Hư Vô’.
Thứ lực lượng xóa sổ cả tồn tại lẫn bất tồn.
“Ngươi đang làm gì?” Giọng nói của Linh Hồn, nhân cách Thiện, vang lên yếu ớt trong sâu thẳm tâm trí.
Nó run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì đau đớn.
“Ngươi đang phá vỡ quy tắc cân bằng.
Nếu thời gian ngừng chảy hoàn toàn, Vạn Cổ Ma Giới sẽ chết.”
“Thế giới này đã chết từ lâu rồi,” Thiên Tàn đáp lại, giọng điệu lạnh lùng như thép.
“Chúng ta chỉ đang dọn dẹp xác thây.”
Lâm Phong cố gắng thu hồi ý thức.
Hắn không muốn nhìn thấy cảnh tượng này, nhưng hắn không thể ngắt kết nối.
Hắn là chủ nhân của cơ thể này.
Hắn phải chịu đựng.
Hắn phải chứng kiến.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối đó, một cảm giác lạ lẫm ập vào.
Không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong Quả Cầu Đen đang lơ lửng trước ngực hắn.
Quả cầu đó không còn đen kịt nữa.
Nó bắt đầu phát ra những tia sáng nhạt, như những mảnh vỡ của một tấm gương vỡ.
Mỗi tia sáng là một ký ức.
Lâm Phong – hay chính xác hơn là linh hồn đang kiểm soát phần ý thức còn lại của hắn – chạm nhẹ vào Quả Cầu.
Ngay lập tức, dòng chảy ký ức ập vào, mạnh mẽ như lũ lụt sau cơn mưa bão.
Hắn nhìn thấy một thế giới khác.
Một thế giới nơi thời gian không chảy theo quy luật tương đối.
Nơi một ngày là một ngày, một năm là một năm.
Nơi những đứa trẻ lớn lên, những người già chết đi, và những cặp tình nhân già cùng nhau dưới gốc cây.
Đó không phải là quá khứ của hắn.
Đó là quá khứ của dòng huyết mạch bị lãng quên.
Huyết mạch của ‘Người Giữ Thời Gian’.
Ký ức hiện ra rõ ràng như phim ảnh.
Một người đàn ông, gương mặt giống hệt Lâm Phong nhưng già cỗi hơn, đang ngồi bên một hồ nước tĩnh lặng.
Người đàn ông đó đang dạy một đứa trẻ – cũng giống hệt Lâm Phong – cách cảm nhận nhịp đập của trái đất.
“Con phải nhớ,” người đàn ông nói, giọng nói trầm ấm, mang theo nỗi buồn sâu thẳm.
“Thời gian không phải là tài nguyên để khai thác.
Nó là dòng chảy của sự sống.
Khi các tu giả bắt đầu hấp thụ thời gian của phàm nhân để đột phá cảnh giới, họ đã giết chết linh hồn của thế giới này.”
Lâm Phong sững sờ.
Hắn nhìn thấy hình ảnh những tu giả cao cảnh giới, với khuôn mặt trẻ trung vĩnh cửu, đang hút lấy thời gian từ những làng mạc, những thành phố.
Những người dân phàm nhân già đi với tốc độ khủng khiếp, tóc bạc trong tích tắc, da nhăn nheo, rồi hóa thành tro bụi chỉ trong vài phút.
Trong khi đó, các tu giả mỉm cười, cảm nhận sự trẻ trung tràn ngập cơ thể họ.
“Chúng ta là kẻ cắp,” người đàn ông trong ký ức nói, nước mắt rơi xuống hồ nước, tạo thành những gợn sóng nhỏ.
“Chúng ta sống bằng cách giết chết sự sống của kẻ khác.
Và cuối cùng, chúng ta sẽ trở thành những con quái vật vô hồn, bất tử nhưng vô nghĩa.”
Ký ức tiếp tục cuộn nhanh.
Người đàn ông đó – cha của Lâm Phong?
Hay tổ tiên?
– đã hy sinh chính mình để phong ấn dòng huyết mạch này, giấu nó đi trong bóng tối, chờ đợi một người thừa kế đủ mạnh để phá vỡ vòng lặp tội lỗi.
“Con phải phá vỡ nó,” giọng nói của người đàn ông vang vọng, xuyên qua hàng ngàn năm thời gian, vang lên trong đầu Lâm Phong hiện tại.
“Dù giá phải trả là hủy diệt trật tự cũ.”
Lâm Phong rùng mình.
Hắn hiểu rồi.
Quả Cầu Đen không phải là vũ khí hủy diệt.
Nó là ‘Chìa Khóa’.
Chìa khóa để mở ra cánh cổng của sự thật, để trả lại thời gian cho thế giới, dù điều đó có nghĩa là chấm dứt kỷ nguyên của các tu giả Phi Phàm.
Nhưng Thiên Tàn không nghĩ như vậy.
Thiên Tàn chỉ muốn hủy diệt.
Hắn muốn xóa sổ mọi thứ, bao gồm cả ký ức đau thương này.
“Đủ rồi,” Thiên Tàn gầm lên, giọng nói trở nên thô bạo.
“Những ký ức yếu đuối đó không có giá trị.
Chỉ có sức mạnh mới là vĩnh cửu.”
Hắn cố gắng nắm lấy Quả Cầu, định nghiền nát nó.
Nhưng Linh Hồn – nhân cách Thiện của Lâm Phong – đã kịp thời can thiệp.
Một luồng khí trắng trong, thuần khiết, bao quanh Quả Cầu, ngăn cản bàn tay đen kịt của Thiên Tàn.
“Ngươi không hiểu,” Linh Hồn nói, giọng nói kiên định hơn trước.
“Nếu ta hủy nó, chúng ta sẽ mãi mãi là nô lệ của sự cô độc.
Chúng ta sẽ không bao giờ hiểu được ý nghĩa của sự tồn tại.”
“Ý nghĩa?” Thiên Tàn cười mỉa mai.
“Ý nghĩa là gì?
Là nhìn những người thân chết đi trước mắt ngươi mà ngươi không thể làm gì?
Là sống mãi trong nỗi đau?”
“Ý nghĩa là biết rằng sự sống có giá trị, dù nó ngắn ngủi,” Linh Hồn đáp.
Hai nhân cách xung đột trong cơ thể Lâm Phong.
Linh lực trắng và linh lực đen va chạm, tạo ra những tia lửa nổ ra trong không gian tĩnh lặng.
Cơ thể Lâm Phong run rẩy, gân xanh nổi lên trên mặt, như thể hắn đang bị xé đôi từ bên trong.
Bỗng nhiên, một luồng khí tức mạnh mẽ xé toạc màn sương tĩnh lặng.
Đế Chủ Huyền Không.
Vị cường giả đứng đầu Vạn Cổ Ma Giới, người đã dành cả ngàn năm để tu luyện, để đạt đến cảnh giới siêu phàm, giờ đây đang đứng trước mặt Lâm Phong.
Nhưng khác với những tu giả khác, Huyền Không không bị đóng băng.
Ông ta ngồi xuống, đối diện với Lâm Phong, trên một tảng đá ảo ảnh.
Gương mặt ông ta không còn trẻ trung vĩnh cửu.
Nếp nhăn hiện lên rõ rệt.
Tóc bạc trắng như tuyết.
Đôi mắt, vốn dĩ sáng ngời uy quyền, giờ đây mờ đục, mang theo sự mệt mỏi của một người đã sống quá lâu.
“Ta đã cắt đứt một phần tu vi của mình,” Huyền Không nói, giọng nói沙哑 (khàn đặc), như tiếng sỏi lăn trên đá.
“Ta đã hy sinh một trăm năm công phu, một trăm năm tuổi thọ, để đổi lấy một giây tự do hành động.
Một giây đủ để ta nói với ngươi một điều.”
Lâm Phong nhìn ông ta.
Trong khoảnh khắc đó, hắn không cảm thấy thù hận.
Hắn chỉ cảm thấy một nỗi buồn sâu thẳm.
“Tại sao?” Lâm Phong hỏi, giọng nói của cả hai nhân cách hòa quyện, tạo thành một âm thanh kỳ lạ, vừa lạnh lùng vừa nhân từ.
“Vì ta cũng từng là một phàm nhân,” Huyền Không nói, nhìn vào khoảng không xa xăm, nơi những ngôi sao đang dần tắt.
“Ta nhớ cảm giác của một ngày dài.
Ta nhớ cảm giác của sự chờ đợi.
Ta nhớ cảm giác của cái chết cận kề.
Nhưng khi ta đạt đến cảnh giới Phi Phàm, ta mất tất cả.
Ta nhìn người thường như đứng yên.
Ta không còn hiểu được nỗi đau của họ.
Ta trở thành một vị thần, nhưng là một vị thần cô độc.”
Ông ta nhìn thẳng vào mắt Lâm Phong.
“Ngươi đang cầm trong tay thứ mà ta khao khát suốt đời.
Sự bình đẳng.
Sự chảy trôi của thời gian.
Nhưng ngươi có dám trả giá cho nó không?”
“Giá trị của sự sống không nằm ở độ dài, mà ở chiều sâu,” Linh Hồn nói.
“Nhưng nếu hủy diệt trật tự này, hàng tỷ tu giả sẽ chết,” Thiên Tàn phản bác, giọng nói đầy giận dữ.
“Họ đã tu luyện cả đời.
Họ có quyền sống.”
“Họ đã sống bằng cách giết chết sự sống của kẻ khác,” Huyền Không ngắt lời, giọng nói sắc lạnh.
“Đó không phải là sống.
Đó là tồn tại giả tạo.
Ngươi đang đứng trước một lựa chọn, Lâm Phong.
Hủy diệt thế giới cũ để tạo ra thế giới mới, hay duy trì trật tự giả dối để bảo vệ những kẻ cướp bóc?”
Lâm Phong im lặng.
Hắn nhìn Quả Cầu Đen trong tay.
Những tia sáng từ ký ức vẫn đang chiếu rọi, soi sáng con đường phía trước.
Hắn nhìn thấy khuôn mặt của người phụ nữ trong ký ức – mẹ của hắn?
– mỉm cười trong ánh hoàng hôn.
Hắn nhìn thấy những đứa trẻ phàm nhân đang chạy nhảy, cười đùa, không biết đến sự tồn tại của tu tiên.
Hắn hiểu rồi.
Không có kẻ xấu thuần túy.
Các tu giả chỉ muốn trường sinh.
Các phàm nhân chỉ muốn sống một cuộc đời bình yên.
Nhưng hai mong muốn đó không thể cùng tồn tại trong hệ thống ‘Thời Gian Tương Đối’.
Một bên phải hy sinh.
“Ta chọn sự thật,” Lâm Phong nói, giọng nói vang lên, mạnh mẽ và rõ ràng.
Thiên Tàn cười lớn.
Một tiếng cười điên cuồng, đầy sự giải phóng.
“Vậy thì hủy hết đi!
Hủy cả trật tự giả dối lẫn hy vọng vô vọng!
Nếu thế giới này không thể sửa chữa, thì hãy để nó chết trong vinh quang!”
Nhân cách Ác kiểm soát hoàn toàn cơ thể.
Hắn không còn cố gắng cân bằng.
Hắn đẩy toàn bộ linh lực còn lại, cả trắng lẫn đen, vào Quả Cầu Đen.
Quả Cầu bắt đầu rung lắc.
Những vết nứt hiện lên trên bề mặt đen kịt, tỏa ra ánh sáng trắng chói lòa.
Không gian xung quanh bắt đầu vỡ vụn, như một tấm gương lớn bị ném xuống đất.
“Lâm Phong!
Ngươi đang làm gì?” Huyền Không đứng dậy, giọng nói hoảng loạn.
Ông ta cố gắng lao tới, nhưng cơ thể già nua của ông ta không còn đủ sức để chống lại áp lực của thời gian đang sụp đổ.
“Ta đang trả lại thời gian cho thế giới,” Lâm Phong nói, mắt nhìn thẳng vào Huyền Không.
Trong đôi mắt đó, không còn sự thù hận, chỉ còn sự thương cảm.
“Xin lỗi, Đế Chủ.
Nhưng thời đại của các vị đã kết thúc.”
Hắn ném Quả Cầu lên cao.
Quả Cầu bay lên, xuyên qua bầu trời xám xịt, xuyên qua những đám mây thời gian, và rồi...
Không có tiếng nổ.
Không có ánh sáng rực rỡ.
Chỉ có sự tĩnh lặng.
Một vụ nổ thầm lặng.
Sóng xung kích của sự tĩnh lặng lan tỏa ra khắp Vạn Cổ Ma Giới.
Nó đi qua các tông môn, đi qua các động phủ, đi qua những thành phố phàm nhân.
Ở nơi đó, thời gian bắt đầu chảy lại.
Những tu giả Phi Phàm cảm thấy cơ thể mình già đi nhanh chóng.
Tóc bạc, da nhăn, lực lượng suy giảm.
Họ gào thét, hoảng loạn, nhưng không thể làm gì được.
Thời gian đang lấy lại những gì nó đã cho mượn.
Những phàm nhân già cỗi bỗng nhiên cảm thấy sức sống tràn về.
Họ không trẻ lại, nhưng họ cảm thấy nhẹ nhõm.
Nỗi đau của sự chờ đợi, của sự mất mát, giờ đây có ý nghĩa.
Lâm Phong đứng một mình giữa đống tro tàn của thực tại cũ.
Cơ thể hắn đang tan rã.
Linh lực trắng và đen đã cạn kiệt.
Hắn không còn là tu giả Hóa Thần.
Hắn không còn là Thiên Tàn hay Linh Hồn.
Hắn chỉ là Lâm Phong.
Một con người bình thường.
Hắn nhìn xuống đôi tay của mình.
Đôi tay đó đang trở nên trong suốt, như thủy tinh.
Hắn biết mình sắp chết.
Nhưng hắn không sợ hãi.
Hắn mỉm cười.
Một nụ cười nhẹ nhàng, bình yên.
Trước khi ý thức chìm vào bóng tối vĩnh cửu, hắn nhìn thấy một bóng người xuất hiện từ phía sau.
Không phải là Huyền Không.
Không phải là những tu giả khác.
Đó là một cô gái trẻ, với mái tóc đen dài, đôi mắt sáng ngời như sao trời.
Cô ta mặc một bộ áo choàng đơn giản, không mang theo bất kỳ khí tức tu luyện nào.
Nhưng khi cô ta bước tới, không gian xung quanh cô ta như cong cong, như thể thời gian đang uốn mình để chào đón cô ta.
Cô ta nhìn Lâm Phong, rồi mỉm cười.
Nụ cười đó giống hệt nụ cười của người phụ nữ trong ký ức.
“Con đã làm rất tốt,” cô ta nói, giọng nói vang lên, không phải trong không gian, mà trong tâm trí Lâm Phong.
“Nhưng công việc của con chưa kết thúc.
Con vừa phá vỡ thế giới cũ.
Giờ, con phải xây dựng thế giới mới.”
Lâm Phong mở to mắt.
Hắn không hiểu.
Hắn đã chết.
Hắn đã tan biến.
Vậy tại sao cô ta lại nói vậy?
“Thế giới mới không cần tu giả,” cô ta nói, đưa tay ra, chạm vào trán Lâm Phong.
“Thế giới mới cần những người hiểu được giá trị của từng khoảnh khắc.
Và con, Lâm Phong, sẽ là người dẫn đường.”
Một luồng ánh sáng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể Lâm Phong.
Sự tan rã dừng lại.
Cơ thể hắn không còn trong suốt nữa.
Nó trở nên vững chãi, ấm áp.
Nhưng khi hắn mở mắt ra, hắn không còn đứng giữa đống tro tàn.
Hắn đang nằm trên một bãi biển cát trắng, dưới bầu trời xanh thẳm.
Mặt trời đang lặn, nhuộm đỏ cả chân trời.
Hắn ngồi dậy, nhìn quanh.
Không có tu giả.
Không có linh lực.
Chỉ có tiếng sóng vỗ, tiếng gió rít, và mùi mặn mòi của biển cả.
Hắn nhìn xuống tay mình.
Trên lòng bàn tay, một hình xăm nhỏ hiện lên.
Đó là hình ảnh một chiếc đồng hồ cát, nhưng cát đang chảy ngược.
Và bên cạnh hắn, trên bãi cát, có một vết chân.
Một vết chân nhỏ, của một đứa trẻ.
Lâm Phong nhìn theo hướng vết chân.
Nó dẫn vào một khu rừng rậm rạp, nơi bóng tối đang dần bao trùm.
Hắn đứng dậy, chùi sạch cát trên quần áo, và bước theo vết chân đó.
Hắn không biết mình sẽ tìm thấy gì ở phía trước.
Nhưng hắn biết một điều: cuộc chiến thực sự mới bắt đầu.
Và lần này, hắn không chiến đấu vì sức mạnh.
Hắn chiến đấu vì sự sống.
Và ở đâu đó, trong bóng tối của khu rừng, một đôi mắt đỏ thẫm đang mở ra, quan sát hắn.
Đôi mắt đó không còn thù hận.
Nó chỉ chờ đợi.
Chờ đợi xem Lâm Phong sẽ chọn con đường nào tiếp theo.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận