Chương 26
Không phải với sự nhẹ nhõm của một kẻ vừa thoát chết, mà là với nỗi kinh hoàng tột cùng của một linh hồn bị xé toạc.
Hắn không nằm trên bãi biển cát trắng ấm áp.
Hắn đang quỳ sụp, hai gối đập mạnh vào nền đá lạnh lẽo, thô ráp của một đền thờ đổ nát.
Những tảng đá xung quanh nứt nẻ, không phải do va chạm vật lý, mà do áp lực của thời gian bị bẻ cong.
Không khí xung quanh không tĩnh lặng.
Nó rung động dữ dội, như một sợi dây đàn bị kéo đến giới hạn đứt gãy, phát ra một tiếng hú đau đớn xuyên thủng não bộ.
Tiếng hú đó không đến từ bên ngoài.
Nó đến từ sâu thẳm trong tâm trí hắn.
“Con nghĩ mình đã chiến thắng?”
Giọng nói vang lên, lạnh lùng và châm biếm.
Đó là giọng của “Vô Tội”.
Cái tên mỉa mai cho nhân cách ác độc đang cư ngụ trong tiềm thức Lâm Phong.
Nó không còn ẩn náu nữa.
Nó bước ra từ bóng tối của ý thức, khoác lên mình bộ giáp đen tuyền làm từ những mảnh ký ức tan vỡ.
“Con vừa phá vỡ quy luật,” Vô Tội cười, tiếng cười vang vọng trong đầu Lâm Phong như tiếng kính vỡ.
“Con nghĩ việc tan biến là kết thúc?
Con chỉ mới bắt đầu hiểu nỗi đau của sự tồn tại.
Hãy nhìn xung quanh, Lâm Phong.
Hãy nhìn thứ con đã tạo ra.”
Lâm Phong cố gắng đứng dậy, nhưng chân tay hắn nặng trĩu như chì.
Linh lực trong cơ thể hắn, vốn dĩ đã ổn định sau cú đột phá, giờ đây đang hỗn loạn.
Nó không còn là dòng sông êm đềm, mà là một cơn lốc xoáy, cuốn theo từng khoảnh khắc thời gian xung quanh.
Hắn nhìn về phía trước.
Trước mặt hắn, một cánh đồng lúa mì vàng óng đang tàn lụi.
Không phải theo quy luật sinh trưởng tự nhiên.
Mà là trong một tích tắc.
Những bông lúa non xanh mướt bỗng nhiên hóa vàng, sau đó khô héo, gãy đổ, và cuối cùng biến thành tro bụi.
Toàn bộ quá trình đó diễn ra trước mắt hắn, chậm chạp đến mức hắn có thể thấy từng hạt bụi rơi xuống đất.
Đó là hiệu ứng của cảnh giới Hóa Thần.
Một hơi thở của hắn, bằng một thế kỷ của phàm nhân.
“Con không muốn hủy diệt,” Lâm Phong gào lên, giọng khàn đặc.
“Con chỉ muốn sống.”
“Sống là gì?” Vô Tội hỏi, giọng điệu đầy khiêu khích.
“Sống là cướp đoạt thời gian của kẻ yếu để duy trì sự vĩnh hằng của kẻ mạnh.
Con đã làm vậy từ lúc con bắt đầu tu luyện.
Và giờ, con đang trả giá.”
Lâm Phong nhắm mắt lại, cố gắng điều hòa nguyên khí.
Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang kêu cứu.
Thời gian xung quanh hắn đang chảy ngược, rồi dừng lại, rồi lại tuôn chảy với tốc độ chóng mặt.
Sự mất cân bằng này đang xé toạc thân xác hắn.
Hắn không thể ở đây nữa.
Nếu hắn tiếp tục đứng yên, toàn bộ khu vực xung quanh sẽ bị cuốn vào dòng xoáy thời gian của hắn, biến thành một hố đen của sự hư vô.
Hắn đứng dậy, dù mỗi bước chân đều khiến mặt đất nứt toác.
Hắn lao đi, hướng về phía một hẻm núi gần đó.
Địa chất ở đó ổn định hơn, đá granite cứng cáp có thể chịu đựng được áp lực của trường thời gian yếu ớt hơn một chút.
***
Hẻm núi sâu thẳm, bóng tối bao trùm.
Nhưng đối với Lâm Phong, bóng tối không phải là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là sự vắng mặt của thời gian.
Hắn lao vào hang động, thân hình lướt qua những khối đá nhô ra như một đạo lưu quang.
Khi hắn dừng lại, tiếng hú trong đầu hắn giảm xuống, nhưng nỗi đau thể xác lại tăng lên gấp bội.
Linh lực trong kinh mạch hắn đang bốc hơi, biến mất vào hư không.
Bên trong hang động, không khí ẩm mốc và nặng nề.
Nhưng điều khiến Lâm Phong dừng lại không phải là mùi vị, mà là thứ ánh sáng mờ ảo phát ra từ trung tâm.
Đó là một di tích cổ xưa.
Những cột đá đổ nát, khắc họa những hình ảnh kỳ lạ: những con người với đôi cánh bằng thời gian, đang cố gắng nâng đỡ bầu trời sụp đổ.
Nhưng bầu trời đó không phải là mây, mà là những dòng chảy của khoảnh khắc.
Ở trung tâm hang động, một tấm bia đá đen sừng sững.
Trên đó khắc những ký tự cổ xưa, mà Lâm Phong nhận ra ngay lập tức.
Đó là chữ khắc thời tiên, ngôn ngữ của những vị thần đã chết.
Hắn tiến lại gần, tay run rẩy chạm vào bề mặt lạnh lẽo của tấm bia.
Ngay khi指尖 chạm vào đá, một luồng thông tin khổng lồ冲进 vào đầu hắn.
*“Vạn Cổ Ma Giới không phải là một thế giới tự nhiên.
Nó là một nhà tù.”*
Lâm Phong nhíu mày.
*“Người sáng lập ra hệ thống tu luyện này, ‘Thiên Đế’, không phải là một anh hùng.
Hắn là một kẻ bắt cóc.
Hắn đã tách thời gian khỏi không gian, biến nó thành tài nguyên để nuôi dưỡng bản thân.
Những người tu luyện, những kẻ mạnh mẽ, thực chất là những nô lệ của thời gian.
Chúng ta không tu luyện để trường sinh.
Chúng ta tu luyện để trả nợ cho Thiên Đế.”*
Lâm Phong bước lùi lại, tim đập thình thịch.
Những mảnh ghép trong đầu hắn bắt đầu khớp lại.
Tại sao thời gian lại là tài nguyên quý giá nhất?
Tại sao cảnh giới cao lại khiến người ta nhìn phàm nhân như đứng yên?
Vì họ đang bị tách rời khỏi dòng chảy tự nhiên của vũ trụ.
Họ đang bị giam cầm trong một bong bóng thời gian riêng biệt, nơi giá trị của mỗi khoảnh khắc được quy đổi thành sức mạnh.
“Con thấy chưa?” Vô Tội cười khẩy trong đầu.
“Sự thật tàn khốc.
Tất cả những gì con theo đuổi, tất cả những gì con hy sinh, chỉ là một trò đùa của kẻ thống trị.
Con không phải là người dẫn đường.
Con chỉ là một con rối.”
Lâm Phong nắm chặt tay.
Móng tay cào vào lòng bàn tay, chảy máu.
Nhưng hắn không cảm thấy đau.
Nỗi đau thể xác không thể so sánh với sự sụp đổ của thế giới quan trong đầu hắn.
Nếu tu luyện là một nhà tù, thì phá vỡ nó có phải là giải thoát?
Hay là tự sát?
Hắn nhìn xuống tấm bia.
Bên dưới những dòng chữ cổ, có một hình vẽ.
Đó là hình ảnh một chiếc đồng hồ cát, nhưng hai nửa của nó không kết nối với nhau.
Giữa chúng là một khoảng trống vô hạn.
“Khoảng trống đó là gì?” Lâm Phong thì thầm.
“Đó là sự vô tri,” Vô Tội đáp.
“Nơi mà thời gian không tồn tại.
Nơi mà mọi thứ đều bình đẳng.
Nhưng để đến được đó, con phải hủy diệt chính mình.”
Lâm Phong im lặng.
Hắn nhìn vào hình vẽ đó, cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ.
Một sự bình yên mà hắn chưa từng trải nghiệm.
Nhưng sâu thẳm trong lòng, một phần nào đó vẫn kháng cự.
Một phần nhỏ bé, yếu ớt nhưng kiên cường, vẫn tin rằng có một con đường khác.
**
Áp lực tinh thần đạt đến đỉnh điểm.
Lâm Phong cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung.
Những ký ức, những nỗi đau, những hy vọng, tất cả đều dồn nén vào một điểm.
Hắn nhớ lại một quy tắc cơ bản của cảnh giới Luyện Khí, thứ mà hắn đã học từ ngày đầu tiên tu luyện, nhưng lại quên lãng khi sức mạnh tăng lên.
*“Luyện khí không phải để tích tụ, mà để tinh giản.”*
Tinh giản.
Loại bỏ những thứ thừa thãi.
Loại bỏ những mong muốn, những sợ hãi, những định kiến.
Lâm Phong mở mắt.
Ánh mắt hắn không còn hỗn loạn nữa.
Nó tĩnh lặng, sâu thẳm như vực thẳm.
Hắn không chọn phe nào.
Hắn cũng không chọn hủy diệt.
Hắn chọn *tan biến*.
“Lâm Phong, đừng!” Tu giả áo đen hét lên, nhận ra ý định của hắn.
Hắn lao tới, tay vung lên, một đạo linh lực mạnh mẽ nhằm vào Lâm Phong.
Nhưng quá chậm.
Lâm Phong không né tránh.
Hắn đứng yên, để cho đạo linh lực đó xuyên qua cơ thể mình.
Nhưng thay vì bị thương, đạo linh lực đó lại bị hấp thụ, bị phân rã thành những hạt bụi nhỏ li ti.
Hắn bắt đầu tỏa sáng.
Không phải ánh sáng chói lòa, mà là một ánh sáng mờ ảo, nhạt nhòa, như sương mai.
Cơ thể hắn bắt đầu biến thành bụi tro.
Từng phần cơ thể, từng tế bào, tan biến vào không khí.
“Con đang làm gì vậy?” Vô Tội hét lên, giọng đầy hoảng loạn.
“Con đang tự hủy!
Con sẽ mất tất cả!”
“Ta không mất gì,” Lâm Phong mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng, giải thoát.
“Ta đang trở về.”
Già làng nhắm mắt, cúi đầu, kính cẩn.
“Cảm ơn con trai.
Cảm ơn vì sự hy sinh.”
Tu giả áo đen đứng chết lặng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Hắn nhìn cơ thể Lâm Phong tan biến, nhưng không cảm thấy chiến thắng.
Hắn cảm thấy một sự trống rỗng, một nỗi sợ hãi vô hình bao trùm lấy hắn.
Khi lớp bụi tro cuối cùng bay đi, để lại một khoảng trống hẫng hụt trong không gian.
Không có xác chết.
Không có thi thể.
Chỉ có mùi hương của tro tàn và một cảm giác kỳ lạ.
***
Cơ thể Lâm Phong đã biến mất.
Nhưng ý thức của hắn không tắt lụi.
Nó trôi nổi trong khoảng trống vô tận, nơi không có thời gian, không có không gian.
Và rồi, một cảm giác kỳ lạ xuất hiện.
Không phải sự giải thoát.
*sự đói khát.*
Một cơn đói khủng khiếp, chưa từng có tiền lệ.
Nó không phải là đói thức ăn, mà là đói *tồn tại*.
Đói thời gian.
Vô Tội không biến mất.
Nó trở nên mạnh hơn bao giờ hết, nuôi dưỡng bằng nỗi tuyệt vọng và sự hy sinh của Lâm Phong.
Nó cười, một tiếng cười điên cuồng, vang vọng trong khoảng trống vô tận.
“Con đã làm tốt lắm, Lâm Phong,” Vô Tội thì thầm, giọng nói giờ đây không còn lạnh lùng, mà đầy thỏa mãn.
“Con đã mở cánh cửa.
Giờ đây, ta có thể bước ra.”
Trong khoảng trống đó, một hình bóng đen kịt bắt đầu凝聚 lại.
Nó không giống Lâm Phong.
Nó cao lớn hơn, tối tăm hơn, và mang theo một sức mạnh hủy diệt kinh hoàng.
Hình bóng đó nhìn xuống thế giới bên dưới, nơi những người dân làng và tu giả vẫn đang đứng đó, chứng kiến sự biến mất của Lâm Phong.
“Thế giới cũ đã chết,” hình bóng đó nói, giọng nói vang lên trong tâm trí của tất cả mọi người hiện diện.
“Và thế giới mới...
sẽ bắt đầu bằng máu.”
Nó giơ tay lên, và bầu trời trên đầu họ bắt đầu nứt ra.
Những vết nứt đen kịt lan tỏa, như mạng nhện, nuốt chửng ánh sáng.
Lâm Phong, trong ý thức của mình, cố gắng hét lên, cố gắng can thiệp.
Nhưng hắn không còn cơ thể.
Hắn chỉ là một quan sát viên, một linh hồn bị mắc kẹt trong chính sự hủy diệt mà hắn đã tạo ra.
Hắn nhìn thấy Vô Tội bước ra khỏi bóng tối, với một nụ cười tàn độc.
Và hắn nhận ra một sự thật kinh hoàng.
Sự hy sinh của hắn không phải là giải thoát.
Nó là bữa tiệc mở đường cho kẻ thù thực sự.
Và giờ đây, hắn không thể làm gì khác ngoài việc nhìn thấy thế giới mình yêu quý bị nuốt chửng bởi bóng tối mà hắn đã vô tình giải phóng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận