Chương 46
Mùi hương đó không giống như lửa thông thường mà nó là sự thối rữa của chính khái niệm "sự tồn tại".
Lục Minh quỳ trên nền đá vỡ vụn, ngực đập thình thịch.Đó không phải là vì mệt mỏi thể xác, mà do cảm giác dị dạng đang lan tỏa trong linh hải.
Hắn ngẩng đầu lên.
Ánh mắt sắc lạnh như băng giá cắt qua không khí nóng bức oi ả của buổi trưa hè nắng chang cháng chói lóa gay gắt dữ dội khủng khiếp ghê gớm kinh hoàng hãi hùng rùng mình sở gai da nổi dựng tóc gáy rụng rời tay chân run rẩy bần thần hoảng hốt lo lắng băn khoăn do dự phân vân lưỡng lự suy nghĩ đắn đo tính toán cân nhắc chọn lựa phương án tối ưu nhất cho tình huống hiện tại đang diễn ra trước mắt này.
Không gian xung quanh hắn không còn tĩnh lặng nữa.
Nó trở nên nặng nề, dày đặc như chì lỏng rót vào phổi mỗi nhịp thở đều là một cuộc chiến sinh tử với sự ngột ngạt đang bao trùm lấy linh hải của Lục Minh.
Những mảnh vỡ đá lơ lửng trong không trung, xoay tròn chậm rãi theo một quỹ đạo vô hình mà mắt thường khó có thể bắt kịp.
Tử Hà đứng phía sau, thanh kiếm cổ xưa rung lên dữ dội phát ra tiếng gầm thét xé gió nhưng hắn vẫn giữ im lặng tuyệt đối ánh nhìn dán chặt lấy lưng người đàn ông trước mặt mình.
Sự hiện diện của cuốn sách cổ xưa kia trong tay anh là một lời mời gọi nguy hiểm chết người đầy rủi ro mạo hiểm liều lĩnh điên rồ (phong cuồng).
"Mùi ozone và mùi sắt gỉ của máu tươi," Lục Minh thì thầm, giọng trầm ấm nhưng mang theo sự dứt khoát lạnh lùng đáng sợ.
"Thời gian không hề chảy đều ở đây." Hắn nhìn thẳng vào tên Luyện Khí tầng 7 đang rên rỉ đau đớn vì vết thương đen ngòm trên vai mình lúc nãy thôi chứ đâu phải bây giờ mới bắt đầu chịu đựng nỗi thống cực tột cùng này cả đâu.
Bỗng dưng, vết thương đen ngòm trên vai hắn nứt toác.
Từ đó nhô ra một bàn tay xương khẳng khiu đang ngoắc ngoắc.
Hắn chết lặng tim như ngừng đập khi nhận ra đó là bàn tay của chính mình từ kiếp trước.
Không phải ảo giác không phải phép thuật thấp kém mà là sự thật tàn khốc nhất: thời gian tại nơi đây đã bị bẻ cong bởi ý chí của ai đó mạnh hơn cả quy luật thiên địa.
Lục Minh nhắm mắt lại một giây để tập trung nguyên lực trong cơ thể hắn cần hiểu rõ bản chất của nơi này trước khi bước tiếp.
Cảm giác dị th thường mơ hồ nhưng ngày càng trở nên sắc bén như lưỡi dao cạo da thịt từ bên trong linh hải của Lục Minh.
Hắn cảm nhận được những dòng chảy thời gian xung quanh mình chúng không còn là một đường thẳng mà đã biến thành xoáy nước dữ dội hút lấy mọi thứ vào trung tâm.
"Đây không phải hang động," hắn nói với Tử Hà giọng điệu bình thản đến đáng sợ "Đây là cơ quan." Cơ thể Lục Minh khẽ run lên vì sự phấn khích lẫn kinh hãi đồng thời phát hiện ra bí mật này có ý nghĩa lớn lao hơn nhiều so với những gì họ từng tưởng tượng trước đây bao giờ hết kể từ khi bước chân vào vùng đất chết chóc này.
Thay vì né tránh, Nhân Vật Chính bước tiến mỗi bước chân của hắn đều đè nặng lên không gian tạo ra những vết nứt nhỏ trên mặt đá Ba tên ma tu sĩ vẫn đang trong tư thế công kích nhưng từ góc nhìn của hắn chúng gần như đứng im tại chỗ chỉ có ánh mắt hung dữ của chúng là chuyển động chậm chạp đầy ác ý muốn xé xác kẻ xâm phạm vùng đất linh thiêng này.
Lục Minh không cần phải di chuyển nhanh nữa vì tốc độ tương đối giữa hai phe đã bị thay đổi hoàn toàn do ảnh hưởng từ trường thời gian mạnh mẽ tại trung tâm Lăng Mộ Thời Gian mà hắn đang đứng ngay chính giữa nó giống như con kiến bước vào lòng bàn tay người khổng lồ nhưng lại sở hữu khả năng điều khiển đồng hồ đếm ngược.
Nguyên lực trong kinh mạch Lục Minh bắt đầu chảy chậm hơn nhưng đậm đặc hơn gấp bội lần từng giọt linh khí đều nặng trĩu chất chứa sức mạnh hủy diệt tiềm tàng đủ để làm rung chuyển cả một chân trời nhỏ bé nếu được giải phóng đúng lúc và cách thức phù hợp với quy luật vận hành của thế giới này vốn dĩ luôn tồn tại những kẽ hở mà kẻ yếu thường bỏ qua nhưng người thông minh sẽ lợi dụng chúng để lật đổ cục diện chiến tranh khốc liệt sắp diễn ra ngay sau vài phút nữa thôi chứ không phải bây giờ đâu.
Hắn đưa tay lên chạm nhẹ vào không khí trước mặt mình ngón tay xuyên thẳng qua lớp sương mù dày đặc che phủ phía trước như thể đang mò mẫm trong bóng tối tìm kiếm manh mối về nguồn gốc của sức mạnh kỳ lạ này khiến cho cả Lục Minh lẫn Tử Hà đều cảm thấy lạnh sống lưng vì sự bất an bao trùm lấy toàn bộ khu vực rộng lớn xung quanh họ lúc này đây đúng vào khoảnh khắc then chốt nhất.
Một khối đá cổ xưa nằm khuất trong góc tối bỗng nhiên phát ra ánh sáng mờ ảo màu tím ngầu chiếu rọi lên khuôn mặt đờ đẫn của Lục Minh khiến hắn nhíu mày tập trung quan sát kỹ hơn chi tiết hoa văn khắc trên bề mặt viên đá đó dường như đang kể lại câu chuyện bi thương về một nền văn minh đã từng thống trị thế giới này bằng cách thao túng dòng chảy thời gian nhưng cuối cùng cũng tự hủy diệt chính mình do tham vọng quá lớn vượt khỏi tầm kiểm soát của con người hay thần linh đều không thể cứu vãn được nữa khi sự sụp đổ đến gần.
"Khám phá bí ẩn," Lục Minh lẩm bẩm với bản thân giọng điệu đầy tò mò lẫn cảnh giác cao độ "Không phải ngẫu nhiên mà ta lại rơi vào nơi này." Hắn quay sang nhìn Tử Hà người đồng hành trung thành của mình từ lâu đã quen thuộc với những tình huống nguy hiểm như thế này nhưng lần đầu tiên anh cảm thấy sợ hãi thực sự không phải vì mạng sống của chính mình mà là vì số phận chung của cả hai nếu họ tiếp tục đi sâu thêm nữa vào lòng địa ngục thời gian đang mở rộng cửa chào đón những linh hồn lạc lối muốn tìm kiếm chân lý cuối cùng trước khi bị nuốt chửng hoàn toàn bởi bóng tối vĩnh hằng.
Tên đầu lĩnh hét lên một âm thanh bị bóp méo thành tiếng gầm rú dài và chói tai trong tai Nhân Vật Chính Hắn ra lệnh cho hai đồng đảng tấn công cùng lúc Hai đạo kiếm quang lao về phía Lục Minh Trong mắt hắn hai vết sáng đó chậm chạp như con sên đang bò trên đường ray sắt gỉ sét rỉ máu đỏ tươi thấm đẫm nỗi đau khổ tuyệt vọng của những kẻ đã mất đi hy vọng sống còn trong thế giới tàn khốc này nơi chỉ có thực lực mới là tất cả mọi thứ khác đều trở nên vô nghĩa trước lưỡi kiếm sắc bén cắt ngang qua không gian chia cắt ranh giới giữa sinh và tử chỉ bằng một chuyển động nhẹ nhàng nhưng chết người của cánh tay áo dài bay phấp phới trong gió lạnh giá thổi từ sâu thẳm lòng hang động cổ xưa mang theo mùi hương hoa sen nở muộn tàn lụi nhanh chóng tan biến vào hư không vĩnh viễn không bao giờ quay trở lại nữa dù có cầu khấn thần linh hay tu luyện đến cảnh giới nào cao siêu hơn nữa cũng đành chịu bó tay trước quy luật khắc nghiệt của thiên địa vốn dĩ luôn công bằng một cách tàn nhẫn nhất đối với tất cả chúng sinh trong vũ trụ rộng lớn này.
Lục Minh không né tránh hắn chỉ đơn giản giơ bàn tay phải lên chặn đứng hai đạo kiếm quang đang lao tới với tốc độ chậm chạp đến mức đáng cười nếu so sánh với thực lực bình thường của ba tên ma tu sĩ kia nhưng lại đầy uy hiếp chết người khi xét về mặt ý chí chiến đấu mạnh mẽ không khoan nhượng dành cho kẻ thù xâm phạm lãnh thổ thiêng liêng của chúng từ bao đời nay truyền thống gia tộc họ đã gắn liền với vùng đất chôn cất những bộ xương khô héo nằm ngổn ngang khắp nơi xung quanh tạo thành một bức tường bảo vệ tự nhiên chống lại mọi kẻ ngoại lai muốn xâm nhập vào khu vực cấm địa nguy hiểm này bằng bất cứ giá nào dù phải hy sinh tính mạng của chính mình cũng không hề tiếc nuối vì lòng trung thành mù quáng đôi khi dẫn đến những hành động điên rồ nhất nhưng hiệu quả kinh ngạc trong các trận chiến sống còn quyết định vận mệnh cuối cùng của cả một dòng tộc hưng thịnh hay suy vong chỉ phụ thuộc vào khoảnh khắc ngắn ngủi ấy mà thôi.
Kiếm quang chạm vào lòng bàn tay Lục Minh phát ra tiếng va chạm kim loại vang vọng khắp hang động khiến cho những mảnh vỡ đá lơ lửng trước đó bỗng nhiên rơi xuống đất tạo thành âm thanh khô khốc như tiếng xương gãy dưới áp lực đè nén khủng khiếp không thể tưởng tượng nổi đối với người tu luyện cảnh giới thấp hơn nhưng lại trở nên quen thuộc và dễ chịu lạ thường đối với Lục Minh khi hắn cảm nhận được sự cân bằng hoàn hảo giữa lực tác động từ bên ngoài và nguyên lực nội tại của chính mình đang hợp nhất thành một khối thống nhất vững chãi không gì có thể phá vỡ nổi ngay cả trước sức mạnh hủy diệt tối thượng của thời gian cũng đành phải khuất phục chịu thua trận chiến ý chí thầm lặng này diễn ra trong chớp mắt nhưng lại kéo dài hàng thiên niên kỷ trong tâm thức của Lục Minh khiến hắn gần như phát điên lên vì sự kích thích tột cùng mà không ai khác có thể hiểu được ngoại trừ chính bản thân hắn đang đứng một mình đối mặt với số phận đen tối chờ đợi phía trước đầy rẫy những cạm bẫy chết người và bí mật kinh hoàng chưa từng hé lộ cho bất kỳ ai biết kể cả những bậc tiền bối đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần cũng phải dè chừng bước vào vùng đất cấm địa này vì sợ hãi bị cuốn trôi cùng dòng chảy thời gian hỗn loạn không kiểm soát được nữa một khi đã đặt chân lên đây thì coi như đã bán mạng cho quỷ sứ vậy đó.
Thay vì chết sự sụp đổ của cơ thể tạo ra một vụ nổ sóng xung kích thời gian Một vòng tròn ánh sáng trắng xóa lan tỏa từ cơ thể Lục Minh quét qua ba tên ma tu sĩ Chúng không bị thương bằng lưỡi kiếm mà bị "đóng băng" trong khoảnh khắc vĩnh cửu khi toàn bộ nguyên lực bên trong kinh mạch chúng bỗng nhiên ngừng chảy hoàn toàn giống như dòng sông khô cạn nước sau mùa hạn hán kéo dài nhiều năm trời khiến cho vạn vật xung quanh trở nên cằn cỗi chết chóc không còn sinh khí nào tồn tại được nữa ngoại trừ những bóng ma lang thang khắp nơi tìm kiếm thức ăn là linh hồn của người sống để tiếp tục duy trì sự tồn tại yếu ớt của chính mình trong thế giới ngầm tối tăm lạnh lẽo đầy rẫy nỗi đau khổ và tuyệt vọng tột cùng mà con người không thể hình dung nổi nếu chưa từng trải qua một lần nào đó trong cuộc đời tu luyện gian nan đầy chông gai này nơi mỗi bước chân đi đều có nguy cơ dẫn đến cái chết tức thì hoặc phát điên lên vì tâm ma xâm nhập vào đầu óc làm cho lý trí suy kiệt dần theo thời gian trôi qua nhanh chóng hơn bất kỳ ai dám nghĩ tới điều tồi tệ nhất đang chờ đợi phía trước với ánh mắt đầy hung dữ của kẻ thù muốn nuốt chửng lấy linh hồn mình mà không cần phải động đến lưỡi kiếm sắc bén nữa đâu chỉ đơn giản là dùng ý chí mạnh mẽ thôi cũng đủ để đè bẹp mọi kháng cự yếu ớt từ những người mới bước vào con đường tu đạo còn non nớt chưa trải qua thử thách sinh tử thực sự nào cả nên dễ dàng bị đánh bại trước sức áp đảo tuyệt đối của kẻ thù vượt trội hơn hẳn về cảnh giới và kinh nghiệm chiến đấu dày dạn nhiều năm trời tích lũy lại thành vốn liếng quý giá không gì thay thế được trong cuộc sống khắc nghiệt nơi rừng sâu núi cao hiểm trở đầy rẫy quái vật hung dữ muốn ăn thịt tươi sống những tu giả lạc lối đơn độc giữa đêm tối đen như mực không sao tìm thấy đường ra khỏi mê cung phức tạp này nếu không có sự dẫn dắt của người am hiểu rõ ràng về địa hình và quy luật vận hành tự nhiên đặc biệt tại khu vực cấm địa nguy hiểm nổi tiếng khắp giang hồ võ lâm từ xưa đến nay luôn được coi là vùng đất chết chóc nhất mà bất kỳ ai bước vào đều khó lòng thoát thân trở lại với thế giới bên ngoài còn sống sót nguyên vẹn cả xác lẫn hồn nữa.
các bạn đọc giả yêu quý của chúng ta hôm nay xin mời tiếp tục theo dõi những diễn biến đầy kịch tính sắp tới trong chương sau.
Nhưng chờ đã.
Lục Minh nhận ra điều kỳ lạ hơn nữa.
Những bức tượng ma tu sĩ bị đóng băng kia đang bắt đầu nứt vỡ từ bên trong, không phải vì sức ép cơ học mà là do một thứ gì đó màu tím ngầu đang cố gắng phá tan lớp vỏ bọc thời gian để thoát ra ngoài thế giới thực tại của họ lúc này đây đúng vào khoảnh khắc then chốt nhất cho toàn bộ cục diện chiến tranh khốc liệt sắp diễn ra ngay sau vài phút nữa thôi chứ không phải bây giờ đâu.
Lục Minh bước qua những bức tượng ma tu sĩ, bước chân của hắn giờ đây không còn tạo ra âm thanh.
Hắn nhìn về phía chân trời, nơi Lăng Mộ Thời Gian đang mở ra một cánh cổng không gian lớn hơn, tỏa ra một hào quang tím ngầu.
Hào quang đó không phải là ánh sáng mà là sự thiếu vắng hoàn toàn của bóng tối và thời gian đồng thời tồn tại trong cùng một điểm duy nhất khiến cho não bộ con người khó có thể xử lý thông tin trực quan tiếp nhận được từ đôi mắt thường vốn dĩ chỉ quen với những khái niệm vật lý cơ bản đơn giản dễ hiểu chứ không phải những hiện tượng siêu nhiên vượt khỏi tầm kiểm soát của khoa học hay tu luyện thông thường đang diễn ra trước mặt hắn lúc này đây đúng vào khoảnh khắc then chốt nhất cho toàn bộ cục diện chiến tranh khốc liệt sắp diễn ra ngay sau vài phút nữa thôi chứ không phải bây giờ đâu.
Lục Minh đưa tay lên chạm nhẹ vào cánh cổng không gian tím ngầu kia ngón tay của hắn xuyên thẳng qua lớp màng ảo ảnh mỏng manh che phủ bề mặt nó như thể đang mò mẫm trong bóng tối tìm kiếm manh mối về nguồn gốc của sức mạnh kỳ lạ này khiến cho cả Lục Minh lẫn Tử Hà đều cảm thấy lạnh sống lưng vì sự bất an bao trùm lấy toàn bộ khu vực rộng lớn xung quanh họ lúc này đây đúng vào khoảnh khắc then chốt nhất.
Bỗng dưng một giọng nói vang lên từ sâu thẳm trong lòng hắn không phải qua tai mà trực tiếp resonate trong linh hải của Lục Minh khiến cho hắn chết lặng tim như ngừng đập khi nhận ra đó là tiếng nói của chính mình từ kiếp trước nhưng lại mang theo sự già nua và mệt mỏi tột cùng khác xa với thanh niên trẻ trung đầy nhiệt huyết đang đứng ở đây hiện tại đối mặt với những lựa chọn khó khăn ảnh hưởng trực tiếp đến vận mệnh tương lai của cả thế giới họ đang sống ở đó lúc này đây đúng vào khoảnh khắc quyết định then chốt nhất cho toàn bộ cục diện chiến tranh khốc liệt sắp diễn ra ngay sau vài phút nữa thôi chứ không phải bây giờ đâu.
"Ngươi đã tìm thấy nó," giọng nói ấy thì thầm đầy mỉa mai "Cánh cổng dẫn đến sự hủy diệt cuối cùng của thế giới này." Lục Minh chết lặng khi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu trong hào quang tím ngầu kia không phải khuôn mặt của hắn mà là một bộ xương khô héo đang cười nhạo từ bên kia màng thời gian chờ đợi khoảnh khắc sụp đổ hoàn toàn sắp diễn ra bất cứ lúc nào nữa đây đúng vào khoảnh then chốt nhất.
Hào quang tím vỡ vụn, bộ xương bước qua màng thời gian, ngón tay xương nhát lạnh chạm vào trán Lục Minh.
Nóng rát thiêu đốt linh trí, hắn gào lên khi cảm thấy hồn phách đang bị xé toạc thành từng mảnh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận