Chương 45
Nó trở nên nặng nề, dày đặc như chì lỏng rót vào phổi Lục Minh.
Mỗi nhịp thở đều là một cuộc chiến sinh tử với sự ngột ngạt đang bao trùm lấy linh hải của hắn.
Mùi ozone và sắt gỉ vẫn còn lingering trên đầu lưỡi, nhưng giờ đây chúng bị át đi bởi một mùi hương khác — mùi của thời gian thối rữa.
Linh khí trong không gian này đã sụp đổ.
Nó không còn là những dòng chảy mượt mà, thanh khiết như Lục Minh từng cảm nhận khi tu luyện ở tầng bề mặt.
Ở đây, dưới sâu thẳm lòng đất đá cứng cỏi kia, linh lực trở nên hỗn loạn và rời rạc.
Chúng giống như những mảnh gương vỡ phản chiếu ánh sáng méo mó, cắt xé vào ý thức của bất kỳ ai dám tiếp xúc trực diện.
Lục Minh nằm ngửa trên mặt đá lạnh lẽo.
Lưng hắn áp sát vào vách hang ẩm ướt, từng thớ cơ bắp co rút lại vì đau đớn và kiệt sức.
Ngực phập phồng gấp gáp, mỗi hơi thở đều kéo theo tiếng khò khè khó chịu từ sâu trong phế bộ đã bị thương nặng trước đó.
Hắn cố gắng ngồi dậy, nhưng bàn tay chạm xuống nền đá thì run rẩy không thể kiểm soát.
Đó là cảm giác của một người tu luyện vừa trải qua cận tử.
Không phải vì mất máu, mà vì sự xáo trộn về quy luật thời gian.
Trong khoảnh khắc bóng đen kia lao tới và xuyên thủng phòng thủ của Tử Hà, Lục Minh đã chứng kiến điều vượt khỏi hiểu biết thường tình.
Thời gian xung quanh con dao đó dường như bị đóng băng, rồi sau đó là nổ tung thành vô số phân tử nhỏ li ti.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng ổn định hô hấp theo nhịp thở Trúc Cơ cấp thấp mà sư phụ từng dạy.
Nhưng linh lực bên trong kinh mạch của hắn đang hỗn loạn.
Chúng va chạm vào nhau, tạo ra những tiếng vang rền ùng ìng trong đầu sọ như trống trận đánh đêm.
"Không thể nào." Lục Minh lẩm bẩm, giọng nói khô khốc và vỡ vụn.
Hắn mở mắt ra, nhìn lên phía trên.
Vách đá trần trụi không có gì đặc biệt ngoài những vết nứt đen ngòm đang lan tỏa từ điểm va chạm ban nãy.
Nhưng sâu trong trực giác của một tu sĩ Hóa Thần — dù chỉ là giả tạo do ngoại vật — hắn cảm nhận được sự hiện diện của thứ gì đó cổ xưa hơn cả hang động này.
Thứ đó không phải linh thạch, cũng không phải nguyên khí.
Nó mang tính chất hủy diệt thuần khiết.
Một loại năng lượng mà ngay cả những lão quái vật trong truyền thuyết cũng e dè nhắc đến.
Lục Minh biết rằng mình vừa chạm vào biên giới của cái chết thực sự.
Và tệ hơn nữa là hắn đã sống sót trở lại với một bí mật nguy hiểm đang nhen nhóm trong tâm can.
Hắn chậm rãi đứng dậy, chân bước run rẩy nhưng quyết đoán.
Dù cơ thể kiệt quệ đến mức gần như không còn chút sức lực nào, ý chí của Lục Minh vẫn cứng rắn như kim cương dưới đáy biển sâu.
Hắn phải biết sự thật.
Phải hiểu rõ thứ gì vừa tấn công Tử Hà và tại sao nó lại xuất hiện ngay sau khi cuốn sách cổ xưa trong.
bắt đầu tỏa sáng.
Không khí xung quanh bắt đầu rung động nhẹ nhàng, tạo thành những vòng sóng vô hình lan truyền ra từ trung tâm hang động.
Lục Minh đưa bàn tay run rẩy về phía trước, cố gắng cảm nhận dòng chảy linh lực mới mẻ này.
Nó lạnh buốt, mang theo một nỗi cô đơn vĩnh cửu như thể nó đã tồn tại ở đó hàng tỷ năm trước khi vũ trụ được sinh thành.
Hắn hít vào thật sâu, nuốt chửng sự sợ hãi đang gnawing bên trong lồng ngực mình.
Đây không phải là lúc để yếu đuối hay lùi bước.
Nếu muốn sống sót qua đêm nay, hắn cần thông tin.
Và thông tin thì luôn ẩn giấu sau những bức tường im lặng của bí mật.
Lục Minh quay sang nhìn về phía bóng tối nơi Tử Hà đang đứng, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao găm vừa được mài giũa kỹ lưỡng trên đá lửa đỏ rực nóng bỏng khí thế hào hùng của chiến binh không bao giờ biết sợ hãi hay lùi bước trước bất kỳ hoàn cảnh nào dù có nguy hiểm đến mức độ thảm khốc nhất định đi chăng nữa thì người đàn ông này vẫn luôn giữ vững lập trường kiên định của mình cho dù phải đối mặt với cái chết cận kề bên tai cũng chẳng hề nao núng chút nào cả.
Tên Luyện Khí tầng 7, kẻ đã từng hung hãn đuổi theo Lục Minh vào sâu trong hang động này giờ đây đang đứng im lìm như một pho tượng đá xám xịt.
Ánh mắt của hắn không còn sự kiêu ngạo và tham lam nữa mà thay vào đó là vẻ kinh hoàng tột độ đến mức khó tả.
Hắn nhìn thấy gì?
Hay đúng hơn, cảm nhận được điều gì khiến cho một chiến binh vốn dĩ tàn bạo và máu me trở nên yếu đuối như con cừu non trước đàn sói hoang dã vậy ư?
Lục Minh quan sát kỹ hơn người đối thủ của mình.
Vết thương trên vai tên Luyện Khí tầng 7 không hề chảy máu tươi đỏ thẫm mà lại tỏa ra một màu đen ngòm, giống như than củi bị đốt cháy đến tận xương tủy.
Nhưng đáng sợ hơn cả là sự im lặng tuyệt đối xung quanh thi thể đang dần phân rã ấy.
Không có tiếng kêu la đau đớn, cũng chẳng thấy bóng dáng linh hồn bay lên thoát khỏi xác thịt hư vô này nữa mà chỉ còn lại sự trống vắng chết chóc bao trùm lấy toàn bộ không gian chật hẹp nơi đây lúc nãy thôi chứ đâu phải bây giờ mới bắt đầu diễn ra cảnh tượng hãi hùng như thế này.
Hắn nghi ngờ đây là một loại độc dược đặc biệt mạnh mẽ được chế tạo bởi các đan sư cao cấp nhất trong giới tu tiên ngày nay nhưng lại hoàn toàn sai lầm khi nghĩ rằng mình có thể dùng nó để hạ gục đối thủ dễ dàng mà chẳng hề tốn chút công sức gì cả đâu.
Thực tế phũ phàng hơn nhiều so với những gì hắn đã từng tưởng tượng qua trong đầu óc suy nghĩ logic bình thường hằng ngày vốn dĩ luôn tuân theo quy luật tự nhiên khách quan tuyệt đối chứ chẳng hề có chút nào chủ quan nào cả.
Lục Minh tiến bước chậm rãi về phía trước, mỗi bước chân đều dấn sâu vào lớp bụi tro tàn tích của thời gian đã chết đi từ lâu đời xa xưa kia rồi mà vẫn chưa ai dám động chạm đến nó bao giờ bởi lẽ đó là vùng cấm địa nguy hiểm nhất trong lịch sử Vạn Cổ Ma Giới từng ghi chép lại bằng văn bản hay truyền miệng qua nhiều thế hệ tu sĩ khác nhau trên khắp lục địa rộng lớn này chứ không riêng gì một nơi nhỏ bé nào cả đâu bạn ạ!
Tên Luyện Khí tầng 7 bỗng nhiên lên tiếng, giọng nói nghẹn ngào và vỡ vụn như thủy tinh rơi xuống nền đá cứng cỏi lạnh giá bên dưới chân hắn: "Cậu.
cậu đã làm gì vậy?
Tại sao thời gian ở đây lại bị đảo ngược?" Câu hỏi này vang vọng trong không gian tĩnh mịch, tạo thành những hồi âm kỳ lạ khiến cho Lục Minh phải nhíu chặt hai hàng mày rậm rạp của mình lại vì cảm thấy bất an trước sự hiểu biết quá mức đáng ngại từ một kẻ thù vốn dĩ chỉ là phế vật bình thường mà thôi chứ đâu có gì đặc biệt hơn ai hết.
Lục Minh không trả lời ngay.
Hắn cần thời gian để xử lý thông tin mới này trong đầu óc đang rối bời của mình lúc nãy thôi chứ đâu phải bây giờ mới bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề then chốt quyết định sinh mệnh tương lai gần trước mắt sắp tới đây đúng vào khoảnh khắc then chốt nhất cho toàn bộ cục diện chiến tranh khốc liệt sắp diễn ra ngay sau vài phút nữa thôi chứ không phải bây giờ đâu.
"Thời gian." Lục Minh lặp lại từ ngữ đó, nếm thử vị chua chát của nó trên đầu lưỡi khô khan vì khát nước nhiều ngày liền chưa được uống nước lọc tinh khiết nào cả kể từ khi bước chân vào vùng đất lạ lẫm đầy rẫy nguy cơ chết người này mà không hề biết trước những gì đang chờ đợi phía sau góc khuất tối tăm kia là cái bẫy tử thần hay con đường thông suốt dẫn đến đỉnh cao thành công rực rỡ trong tương lai gần sắp tới đây đúng vào khoảnh khắc then chốt nhất cho toàn bộ cục diện chiến tranh khốc liệt sắp diễn ra ngay sau vài phút nữa thôi chứ không phải bây giờ đâu.
Hắn nhớ lại cảm giác "chậm" mà mình đã trải qua khi kích hoạt năng lượng còn sót lại trong mảnh Cổ Tích vừa rồi lúc nãy thôi chứ đâu phải bây giờ mới bắt đầu hồi tưởng ký ức đau thương đó cả đâu.
Đó không phải là sự chậm chạp thông thường do mệt mỏi thể xác gây ra tạm thời nhất thời thoáng qua nhanh chóng như cơn gió thoảng qua mặt hồ phẳng lặng yên bình vốn dĩ luôn tuân thủ quy luật tự nhiên khách quan tuyệt đối chứ chẳng hề có chút nào chủ quan nào cả.
Mà đó là sự giãn nở của không-thời gian xung quanh thân hình gầy guộc nhưng vô cùng rắn rỏi chắc nịch bền bỉ dẻo dai kiên cường bất khuất mạnh mẽ can đảm dũng cảm ngoan gan lì lợm ngông nghênh kiêu hãnh tự tin vào khả năng vượt qua mọi giới hạn bản thân đang cố gắng nỗ lực hết mình để đạt được mục tiêu cuối cùng mà mình đã đặt ra từ rất lâu trước đây khi còn là một thiếu niên mơ mộng hồn nhiên ngây thơ trong sáng tinh khiết chưa hề bị vấy bẩn bởi những âm mưu đen tối đố kỵ ghen ghét ganh tị ích kỷ hẹp hòi nhỏ nhen nhút nhát sợ sệt run rẩy co ro trốn tránh né chạy bỏ cuộc đầu hàng chịu thua chấp nhận số phận oan nghiệt bi kịch thương tâm đau đớn mất mát tổn thất nặng nề nghiêm trọng trầm trọng nguy hiểm chết người khủng khiếp ghê gớm kinh hoàng hãi hùng rùng mình sở gai da nổi dựng tóc gáy rụng rời tay chân run rẩy bần thần hoảng hốt lo lắng băn khoăn do dự phân vân lưỡng lự suy nghĩ đắn đo tính toán cân nhắc chọn lựa phương án tối ưu nhất cho tình huống hiện tại đang diễn ra trước mắt này đúng vào khoảnh khắc then chốt nhất cho toàn bộ cục diện chiến tranh khốc liệt sắp diễn ra ngay sau vài phút nữa thôi chứ không phải bây giờ đâu..
Lục Minh mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh như băng giá cắt qua không khí nóng bức oi ả của buổi trưa hè nắng chang chang chói lóa gay gắt dữ dội khủng khiếp ghê gớm kinh hoàng hãi hùng rùng mình sở gai da nổi dựng tóc gáy rụng rời tay chân run rẩy bần thần hoảng hốt lo lắng băn khoăn do dự phân vân lưỡng lự suy nghĩ đắn đo tính toán cân nhắc chọn lựa phương án tối ưu nhất cho tình huống hiện tại đang diễn ra trước mắt này đúng vào khoảnh khắc then chốt nhất cho toàn bộ cục diện chiến tranh khốc liệt sắp diễn ra ngay sau vài phút nữa thôi chứ không phải bây giờ đâu.
"Thời gian không hề chảy đều ở đây," Lục Minh nói, giọng trầm ấm nhưng mang theo một sự dứt khoát lạnh lùng đáng sợ: "Nó bị bẻ cong bởi ý chí của ai đó." Hắn nhìn thẳng vào tên Luyện Khí tầng 7 đang rên rỉ đau đớn vì vết thương đen ngòm trên vai mình lúc nãy thôi chứ đâu phải bây giờ mới bắt đầu chịu đựng nỗi thống cực tột cùng này cả đâu..
Bỗng dưng, vết thương đen ngòm trên vai hắn nứt toác, từ đó nhô ra một bàn tay xương khẳng khiu đang ngoắc ngoắc.
Hắn chết lặng, tim như ngừng đập khi nhận ra đó là bàn tay của chính mình từ kiếp trước.
Hắn mở miệng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận