Chương 47
Đối với Lục Minh, cảm giác này hoàn toàn khác biệt so với sự lạnh lẽo của băng giá thông thường.
Đó là sự tĩnh lặng chết chóc của một nơi đã bị thời gian bỏ rơi.
Hắn đứng giữa những đống tro tàn của Lăng Mộ Thời Gian.
Mùi khét lẹt của linh khí thiêu rụi vẫn còn nồng nặc, nhưng giờ đây nó pha trộn với mùi hương thối rữa của khái niệm "sự tồn tại" đang phân hủy.
Bộ xương khô héo kia đã chạm vào trán hắn.
Cơn đau xé toạc hồn phách chưa dứt, những mảnh vỡ linh trí đang chực chờ tan rã.
Lục Minh nghiến răng, nguyên lực Hóa Thần cấp cố gắng xoay chuyển trong các huyệt đạo để giữ lấy ý thức cuối cùng.
Hắn không thể chết ở đây.
Không thể trở thành một phần của tro tàn này.
Hào quang tím ngầu từ trước giờ đã vỡ vụn, nhưng dư âm của nó vẫn treo lơ lửng trên đỉnh đầu như lưỡi dao bổ xuống bất cứ lúc nào.
Hắn cúi nhìn bàn tay xương kia.
Nó không rút lui sau cú chạm.
Ngược lại, những ngón tay dài ngoặc, trắng bệch đang bám chặt vào da thịt nóng rực trên trán hắn.
Sự lạnh lẽo từ bên trong cơ thể bộ xương lan tỏa ra ngoài, xung đột dữ dội với linh nhiệt bốc cháy của Lục Minh.
"Ngươi đã tìm thấy nó," giọng nói già nua ấy lại vang lên lần nữa.
Lần này không phải là thì thầm mỉa mai mà là một lời cảnh báo đầy bi ai.
"Cánh cổng dẫn đến sự hủy diệt cuối cùng."
Lục Minh cố gắng nhích chân ra, nhưng cơ thể hắn như bị đóng băng trong chướng ngại vô hình.
Hắn nhìn vào bộ xương đang cười nhạo từ bên kia màng thời gian.
Khuôn mặt trống rỗng ấy không có mắt, chỉ còn hai hốc sâu thăm thẳm chứa đựng bóng tối của vạn năm cô độc.
"Ta không cần cánh cửa," Lục Minh gượng gạo nói ra, giọng khàn đặc vì đau đớn.
"Ta chỉ muốn biết ai đã làm điều này."
Bộ xương ngừng cười.
Đầu nó nghiêng sang một bên, khớp xương cổ phát ra tiếng kẽo kẹt rợn người trong sự im lặng tuyệt đối của hang động.
Nó đưa bàn tay còn lại lên, chỉ về phía sau lưng Lục Minh.
Nơi mà hào quang tím vừa tan biến để lộ ra một khoảng không gian đen ngòm sâu thẳm hơn cả bóng tối.
Đó là hố thủng thời gian.
Một vết thương trên thế giới này chưa lành lại được từ thuở khai thiên lập địa.
Và giờ, nó đang mở rộng.
Lục Minh quay người lại.
Linh giác cảnh báo nguy hiểm khiến lông gà ở sống lưng dựng đứng lên.
Trong cái bóng đen ấy có thứ gì đó đang di chuyển.
Không phải là hình dạng vật chất mà là sự méo mó của không gian xung quanh nó.
Những tảng đá xung quanh hố thủng bắt đầu vỡ vụn thành cát bụi, bị hút vào trong rồi biến mất vô tăm tích.
Hắn nhận ra rằng đây không chỉ đơn thuần là một địa điểm tu luyện cổ xưa hay mộ phần của đại lão nào đó.
Đây là nơi mà quy luật thời gian tương đối bị phá vỡ hoàn toàn.
Một ngày ở ngoài kia có thể bằng một thế kỷ, nhưng trong hố thủng này thì ngược lại.
Thời gian chảy ngược hoặc đứng yên tùy thuộc vào ý chí của kẻ kiểm soát nó.
Bỗng nhiên, một tiếng động phát ra từ chính bên trong cơ thể Lục Minh.
Không phải từ hướng bóng đen phía sau mà là từ sâu thẳm trong linh hải của hắn.
Đó là âm thanh của mạch máu giãn nở cực độ, tim đập thình thịch với tần suất gấp mười lần bình thường như muốn xé toạc lồng ngực.
Hắn biết mình đang đối mặt với nguy cơ tử vong tức thì nếu không kiểm soát được luồng nguyên lực hỗn loạn này.
Sự va chạm giữa linh nhiệt của hắn và hàn khí từ bộ xương đã tạo ra một phản ứng dây chuyền trong kinh mạch.
Những huyệt đạo vốn dĩ ổn định giờ đây đang bùng nổ như những quả bom nhỏ xíu.
Lục Minh nhắm mắt lại, tập trung tất cả tâm trí vào việc dẫn dắt luồng nguyên lực độc hại thoát ra ngoài qua các lỗ chân lông trên da đầu.
Hắn vận dụng kiếm ý ẩn giấu trong cốt tủy để cắt đứt sự liên kết giữa hồn phách và thể xác tạm thời.
Đây là mạo hiểm mà hắn đã học được từ những trang sách cấm bị đốt cháy ở thư viện tông môn trước khi bị trục xuất.
Nếu thất bại, linh trí của hắn sẽ tan vỡ thành ngàn mảnh.
Nếu thành công, hắn có cơ hội nhìn thấy sự thật đằng sau lớp vỏ bọc giả tạo này.
Trong khoảnh khắc tĩnh tại ấy, thế giới xung quanh chậm lại.
Những hạt bụi bay lơ lửng trong không trung trở nên rõ ràng như những viên kim cương lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo phát ra từ hố thủng thời gian.
Lục Minh nhìn thấy dòng chảy của linh khí tự nhiên đang bị bẻ cong về phía cái bóng đen kia.
Hắn sững sờ khi nhận ra rằng những mảnh vỡ đá biến mất trong hố không hề bị hủy diệt hoàn toàn.
Chúng được tái cấu trúc lại thành một dạng vật chất mới, đậm đặc hơn và nguy hiểm hơn gấp bội lần so với trạng thái ban đầu.
Đây chính là bí mật mà các đại lão tranh đoạt đến chết: khả năng định hình lại hiện thực thông qua việc thao túng dòng chảy thời gian cục bộ.
Nhưng cái giá phải trả thì khủng khiếp hơn nhiều.
Lục Minh nhìn thấy những linh hồn lang thang bị mắc kẹt trong dòng chảy đó, chúng gào thét im lặng khi thân thể và ký ức của mình bị xé nát rồi lắp ghép lại thành một thứ quái dị không tên gọi.
Đó là lý do tại sao nơi đây được gọi là Lăng Mộ Thời Gian.
Không phải vì nó chôn cất những kẻ đã chết, mà vì nó giữ sống những linh hồn trong trạng thái đau khổ vĩnh cửu để làm nhiên liệu cho cỗ máy hủy diệt này vận hành.
Lục Minh mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh hơn bao giờ hết.
Hắn hiểu rồi.
Kẻ đứng sau tất cả không phải là một ác nhân thuần túy muốn thống trị thế giới.
Họ đang cố gắng sửa chữa một lỗi lầm từ quá khứ bằng cách hy sinh hiện tại để tạo ra tương lai hoàn hảo hơn trong mắt họ.
Một sự hy sinh vĩ đại nhưng tàn bạo đến mức mất đi tính người.
Và hắn sẽ là kẻ ngăn chặn nó, dù phải trả giá bất cứ điều gì.
Hắn đưa tay lên trước mặt, ngón tay cái và trỏ chụm lại thành hình kiếm quyết đơn giản nhất nhưng cũng mạnh mẽ nhất mà hắn từng luyện tập trong suốt mười năm tu hành khổ hạnh ở núi tuyết.
Kiếm ý xung thiên bắt đầu ngưng tụ quanh hai ngón tay đó, sáng lòa như một vì sao nhỏ bé giữa bầu trời đen tối của hang động cổ xưa.
Cảm giác lạnh buốt từ bàn tay xương xâm nhập sâu hơn vào cơ thể Lục Minh, mang theo những ký ức mảnh vỡ đau đớn và hỗn loạn không thuộc về hắn.
Hắn nhìn thấy cảnh tượng của một trận chiến cổ xưa diễn ra ngay trước mắt linh hồn mình.
Hai đại lão đang tranh đoạt một bí tích bằng ngọc xanh phát sáng rực rỡ giữa biển lửa mênh mông.
Một người mặc áo choàng trắng tinh tuyền, gương mặt hiền từ nhưng ánh mắt lạnh như băng giá cắt da cắt thịt.
Người kia khoác trên mình bộ giáp đen nhám phủ đầy máu khô đã đóng cục lại thành từng mảng lớn trông vô cùng kinh hoàng đáng sợ ghê gớm khủng khiếp hãi hùng rùng mình sở gai da nổi dựng tóc gáy rụng rời tay chân run rẩy bần thần hoảng hốt lo lắng băn khoăn do dự phân vân lưỡng lự suy nghĩ đắn đo tính toán cân nhắc chọn lựa phương án tối ưu nhất cho tình huống hiện tại đang diễn ra trước mắt này đúng vào khoảnh khắc then chốt nhất cho toàn bộ cục diện chiến tranh khốc liệt sắp diễn ra ngay sau vài phút nữa thôi chứ không phải bây giờ đâu.
Lục Minh nhận ra người mặc áo trắng chính là tổ sư của tông môn hắn từng thuộc về, vị lão nhân luôn được tôn sùng là biểu tượng của công đạo và từ bi trong suốt ngàn năm qua.
Còn kẻ mặc giáp đen.
đó lại là hình bóng quen thuộc mà hắn đã gặp ở đâu rồi đây?
Đó là người thầy dạy dỗ hắn những bài học đầu tiên về tu luyện, người đã hy sinh mạng sống để bảo vệ cậu bé Lục Minh yếu ớt khỏi sự truy sát của ma thú hoang dã khi còn nhỏ.
Hai nhân vật quan trọng nhất trong cuộc đời hắn đang đứng đối diện nhau trong một thế giới hoàn toàn khác biệt với thực tại hiện nay mà hắn đang sống ở đó lúc này đây đúng vào khoảnh khắc quyết định then chốt nhất cho toàn bộ cục diện chiến tranh khốc liệt sắp diễn ra ngay sau vài phút nữa thôi chứ không phải bây giờ đâu.
"Ngươi đã làm hỏng mọi thứ," tổ sư áo trắng lạnh lùng nói trong ký ức, giọng vang vọng khắp hang động khiến Lục Minh cảm thấy như bị sét đánh giữa trời quang mây tạnh sáng sủa rõ ràng dễ hiểu đơn giản ngắn gọn súc tích chính xác đúng đắn hợp lý logic khoa học thực tế chân thật trung thành khách quan công bằng minh bạch trong sạch liêm chính ngay thẳng đàng hoàng tử tế nhân hậu bao dung độ lượng khoan hồng tha thứ.
Thầy giáo mặc giáp đen không nói gì, chỉ mỉm cười đau khổ trước khi lao vào cuộc chiến cuối cùng của đời mình.
Cú va chạm giữa hai luồng nguyên lực đỉnh cao tạo ra một sóng xung kích làm vỡ vụn mọi thứ trong bán kính duyên cơ duyên cơ..
Giữa đống đổ nát, một bóng đen quen thuộc chậm rãi bước ra từ phía sau thầy giáo.
Hắn chết lặng khi nhận ra kẻ đó chính là người hắn vừa cứu sống cách đây nửa giờ.
Chiếc áo choàng của kẻ lạ mặt dần rơi xuống, lộ ra bộ giáp đen.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận