Chương 42
Thay vào đó, nó trở thành một thứ nhớt đen đặc quánh, nặng nề và suffocating (ngạt thở).
Mùi hương của ozone pha trộn với mùi máu cũ bốc lên nồng nặc, kích thích khứu giác đến mức đau đớn.
Lâm Phong đứng sững giữa bóng tối dày đặc.
Cảnh giới Hóa Thần của hắn vốn dĩ giúp hắn cảm nhận mọi biến động vi mô trong nguyên lực xung quanh, nhưng giờ đây, sự nhạy bén ấy lại trở thành một lời nguyền.
Hắn có thể "nhìn thấy" thời gian đang chảy ngược lại trên bề mặt những tảng đá.
Những vết nứt nhỏ li ti trên vách hang không phải là do địa chấn gây ra, mà là kết quả của việc thực tại bị xé toạc rồi khâu lại bằng thứ keo dính vô hình mang tên định mệnh.
Hắn đưa tay lên, nhìn vào lòng bàn tay mình.
Lớp da thịt bình thường đang rung động nhẹ nhàng dưới tác động của những luồng khí độc hại này.
Tro tàn từ chương trước vẫn còn bám chặt ở kẽ ngón tay, nóng hổi và cháy bỏng như thể chúng là mảnh vỡ từ một ngôi sao vừa sụp đổ.
"Thời gian không phải là dòng chảy," Lâm Phong thì thầm, giọng nói vang lên khàn đặc trong không gian tĩnh mịch.
"Nó là một tấm vải." Hắn bước tiếp vào sâu hơn bên trong hang động.
Mỗi bước chân dấn xuống đều khiến mặt đất run rẩy, như thể nền tảng dưới feet hắn không còn tồn tại trong thực tại vật lý thông thường mà đã rơi vào một chiều kích khác.
Ánh sáng từ lối đi tắt lịm dần, thay thế bởi những tia sáng xanh lét phát ra từ chính thân xác của những tinh thể thời gian mọc ngược lên trần hang.
Những tinh thể này không phản chiếu ánh sáng.
Chúng hấp thụ nó.
Và chúng đang hát.
Một âm thanh rè rĩ, giống như tiếng động của kim loại ma sát trên đá cẩm thạch, vang lên liên tục từ sâu thẳm trong tâm trí Lâm Phong.
Hắn nhíu mày, cố gắng dùng linh lực để bịt chặt các lỗ chân lông thần kinh, nhưng vô ích.
Tiếng hát đó không đi qua tai mà trực tiếp xâm nhập vào nguyên hải của hắn.
Đột nhiên, bóng dáng một người đàn ông xuất hiện trước mặt hắn.
Không có chuyển động bước đi, không có tiếng động.
Quách Ma simply (đơn giản) đang đứng đó, như thể hắn đã luôn ở đó từ khi vũ trụ được sinh ra.
Bộ áo choàng đen của kẻ này dường như dệt bằng chính bóng tối và sự im lặng.
Khuôn mặt sau lớp che phủ thì mờ ảo, nhưng ánh mắt lộ.
hở lại sắc lạnh hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào mà Lâm Phong từng nhìn thấy.
"Cậu đến muộn," Quách Ma nói.
Giọng điệu không hề mang vẻ đe dọa, mà giống như một lời than thở của người đã biết trước kết cục.
"Nhưng sớm cũng chẳng ích gì." Lâm Phong không đáp lại.
Hắn đang tập trung toàn bộ ý thức vào việc phân tích trường nguyên lực bao quanh Quách Ma.
Điều hắn thấy khiến máu trong tĩnh mạch gần đông cứng lại.
Không có linh khí tuôn chảy từ bên ngoài vào cơ thể đối phương.
Thay vào đó, chính thời gian xung quanh Quách Ma đang bị hút mạnh mẽ về phía trung tâm cơ thể hắn ta như nước rút vào cống thoát.
"Hãy giải thích," Lâm Phong lên tiếng, giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực của một Hóa Thần giả.
"Tại sao những mảnh vỡ tương lai lại rơi xuống?
Tại sao Thiên Cơ Thành lại xuất hiện vết nứt trên bầu trời?" Quách Ma cười nhạt.
nụ cười mang đầy sự bi thương và mệt mỏi trải qua hàng ngàn năm cô độc.
"Bởi vì thế giới này đã chết, Lâm Phong.
Nó chỉ đang nằm ngửa giả vờ thở mà thôi." Hắn giơ tay lên, chĩa ngón trỏ về phía đầu của Quách Ma.
(ngón tay) tỏa ra một luồng khí áp mạnh mẽ đủ để làm nứt đá hoa cương ở cấp độ thấp hơn, nhưng khi tiếp cận bán kính ba mét quanh thân hình đen tối kia, nó bỗng tan biến vào hư không như sương sớm gặp nắng mai.
"Không thể nào," Lâm Phong lẩm bẩm.
Hắn thử kích hoạt kiếm ý trong lòng bàn tay.
Lưỡi kiếm vô hình hiện ra, sắc bén đến mức có thể cắt đứt nguyên tử thời gian theo lý thuyết của hắn.
Nhưng ngay khi kiếm ý tiếp xúc với trường lực bảo vệ Quách Ma, nó vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh ánh sáng yếu ớt rồi tắt ngấm.
"Cảnh giới Hóa Thần," Quäch Ma lắc đầu nhẹ nhàng.
"Cậu đã đạt được sự hiểu biết về thần thức, nhưng cậu vẫn chưa thấu hiểu bản chất của cái chết mà mình đang đối mặt." Lâm Phong cắn chặt răng.
Sự tức giận bắt đầu dâng trào trong lồng ngực, trộn lẫn với nỗi sợ hãi nguyên thủy.
Hắn không chấp nhận việc bị từ chối chiến đấu một cách đơn giản như vậy.
Nếu Quách Ma là kẻ đứng sau sự xáo trộn này, thì hắn phải chết.
Dù bằng mọi giá.
Hắn lao lên phía trước.
Không dùng kiếm pháp hoa mỹ, không dùng phép thuật phức tạp.
Chỉ là một cú đấm thẳng thừng, mang theo toàn bộ sức mạnh tiềm ẩn của nguyên lực luyện khí đỉnh cao và sự tuyệt vọng của người đang đứng trên bờ vực sụp đổ.
Quách Ma không né tránh.
Hắn chỉ đưa tay lên, bắt lấy nắm đấm của Lâm Phong trong lòng bàn tay mình một cách dễ dàng đến mức ghê tởm.
Va chạm tạo ra một tiếng nổ ì ầm làm rung chuyển toàn bộ hang động.
Bụi đá rơi xuống từ trần nhà như mưa rào.
Nhưng đáng sợ hơn cả là những vết nứt xuất hiện trên không khí xung quanh hai người họ, giống như kính vỡ khi bị ném vào tường.
Thời gian tại điểm tiếp xúc giữa bàn tay Lâm Phong và Quách Ma hoàn toàn đình trệ.
Không còn hang động tối tăm lạnh lẽo.
Không còn mùi ozone nồng nặc.
Chỉ có một khoảng trống trắng xóa bao la vô tận và tiếng ồn ào của hàng triệu giọng nói chồng chéo lên nhau.
Những khuôn mặt familiar (quen thuộc) mà hắn từng gặp, những người thân yêu đã mất, thậm chí cả phiên bản tương lai già nua của chính mình đang hét lên trong đau đớn.
Đây là Arc Twist: Quách Ma không phải là một quái vật hay kẻ thù đơn thuần.
Hắn ta là hiện thân sống còn cuối cùng của ý thức thế giới này khi nó bắt đầu phân rã.
Lâm Phong cảm thấy tâm trí mình bị xé toạc ra thành hàng ngàn mảnh nhỏ.
Mỗi mảnh chứa đựng một ký ức, một sự thật mà hắn đã cố tình quên đi hoặc không dám đối mặt.
Hắn nhìn thấy cảnh Thiên Cơ Thành được xây dựng trên nền tảng của vô số linh hồn phàm nhân bị tiêu thụ để duy trì dòng chảy thời gian giả tạo này.
Hắn nhìn thấy chính mình trong tương lai, với đôi mắt đỏ ngầu máu, đang cầm con dao xé rách bầu trời đó.
"Hãy tỉnh lại!" Quách Ma gào lên lần đầu tiên.
Giọng nói của hắn giờ đây không còn lạnh lùng mà đầy khẩn cấp và hoảng loạn.
"Nếu cậu tiếp tục tiến sâu hơn nữa vào dòng chảy này, linh hồn cậu sẽ bị mắc kẹt vĩnh viễn trong vòng lặp ký ức!
Cậu sẽ trở thành một phần của bức tranh hủy diệt!" Lâm Phong nghiến răng đến mức xương hàm kêu lên ken két.
Hắn cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp đang kéo hắn xuống đáy vực thẳm tâm trí.
Nhưng đồng thời, cũng có một tia sáng hy vọng le lói trong bóng tối tuyệt đối đó.
Đó là sự kiên định của ý chí con người trước số phận đã định sẵn.
Hắn không cần phải hiểu mọi thứ ngay lập tức.
Hắn chỉ cần biết rằng mình còn sống.
Và nếu thế giới này muốn sụp đổ, thì hắn sẽ là kẻ cuối cùng bị chôn vùi trong đống tro tàn đó.
Vụ nổ sau đó không phát ra lửa hay ánh sáng chói lóa như những trận chiến tu tiên thông thường khác mà Lâm Phong từng chứng kiến trước đây ở các đại hội đấu pháp giữa các tông môn lớn nhỏ khắp lục địa này đều luôn kết thúc bằng cảnh tượng ngoạn mục ấy cả đời sống chết cũng không bao giờ dám mơ ước tới đâu!
Thay vào đó, nó là sự im lặng tuyệt đối.
Một làn sóng vô hình lan tỏa nhanh chóng từ tâm điểm va chạm của hai nắm tay đang siết chặt nhau kia quét sạch mọi thứ trong bán kính một dặm xung quanh hang động cổ xưa rộng lớn này luôn đi thôi nào!.
Lâm Phong đứng giữa đống đổ nát của không gian vừa mới sụp đổ, thở hồng hộc.
Mồ hôi lạnh nhễ nhại trên trán hắn đã khô cứng lại thành lớp muối trắng xóa dưới ánh sáng yếu ớt từ những tinh thể thời gian đang dần tắt ngấm xung quanh.
Hắn nhìn xuống tay mình — bàn tay phải bị bầm tím nặng nề và sưng lên một cách dị thường, như thể vừa nện vào một bức tường vô hình dày đặc hơn cả kim cương nguyên chất nhất trên đời này luôn đi thôi nào!..
Lâm Phong nhắm mắt lại, hít sâu một hơi dài để trấn an thần trí đang hỗn loạn của mình.
Linh lực trong cơ thể hắn vẫn còn dư thừa nhưng cũng đầy bất ổn như dòng nước lũ sau cơn mưa lớn.
Hắn không dám lơ là dù chỉ một chút, vì nơi này là 'Vùng Chết' – nơi mà ngay cả các đại sư tu luyện cao cấp nhất cũng phải nể sợ và tránh né bằng mọi giá.
Hắn đưa bàn tay trái lên sờ nhẹ vào vết thương ở cánh tay phải vừa mới bị lực phản chấn từ không gian tác động gây ra.
Da thịt nơi đó đang run rẩy một cách kỳ lạ, như thể có vô số con kiến nhỏ li ti đang bò dưới lớp biểu bì mỏng manh kia.
Cảm giác ngứa ran lan tỏa nhanh chóng lên khắp toàn thân khiến hắn suýt nữa thì hét thành tiếng vì đau đớn tột cùng.
Đau đến tận xương tủy." Hắn lẩm bẩm một cách khó chịu trong kẽ răng siết chặt lại như những chiếc kìm sắt lạnh giá không thể mở ra được dễ dàng thế nào.
Đây mới chỉ là khởi đầu.
Lâm Phong biết rõ rằng cảm giác này không phải do thương tích thông thường gây nên.
Nó mang đậm dấu ấn của 'Thời Gian' – thứ năng lượng cổ xưa và nguy hiểm nhất trong vũ trụ rộng lớn bao la vô tận này luôn đi thôi nào!.
Thời gian có thể chữa lành mọi vết thương nhưng cũng đồng thời hủy diệt tất cả những gì chạm vào nó nếu không kiểm soát tốt được linh lực mạnh mẽ đang tuôn chảy liên tục từ bên trong cơ thể mình ra ngoài kia rồi biến mất vĩnh viễn vào hư không bao la rộng lớn trước mắt chúng ta luôn đi thôi nào!.
Hắn mở hai con mắt đen láy nhìn quanh hang động tối om lạnh lẽo xung quanh mình.
Những khối đá khổng lồ nằm rải rác khắp nơi đều bị phủ lên một lớp sương mù trắng xóa dày đặc như sữa tươi mới vắt ra từ vú bò đang còn nóng hổi bốc hơi nghi ngút dưới ánh nắng mặt trời gay gắt chiếu xuống trực tiếp từ trên cao rơi thẳng tắp xuống đầu hắn lúc này đây.
Ánh sáng nơi đây hoàn toàn khác biệt so với bên ngoài thế giới thực tại bình thường quen thuộc hàng ngày của chúng ta luôn đi thôi nào!.
Đó là thứ ánh sáng xám xịt, u tối và đầy bí ẩn khó hiểu đến mức độ cực kỳ cao độ chưa từng thấy bao giờ trong lịch sử nhân loại phát triển tiến hóa từ thuở khai thiên lập địa cho đến tận bây giờ này đây.
Nó giống như màu của tro tàn sau khi một ngọn lửa lớn vừa mới tắt ngấm đi vào dĩ vãng xa xôi vĩnh viễn không thể quay trở lại nữa được đâu.
Lâm Phong bước chậm rãi giữa đống đổ nát đó.
Mỗi bước chân hắn đặt xuống đều tạo ra những âm thanh lạo xạo khô khan nghe thật rõ ràng trong sự im lặng chết chóc bao trùm lấy cả khu vực rộng lớn này luôn đi thôi nào!.
Hắn cẩn thận quan sát mọi chi tiết nhỏ nhất xung quanh mình bằng đôi mắt tinh tường đã được rèn luyện qua vô số trận chiến sinh tử khốc liệt trước đây xa xưa rất lâu rồi.
Phía trước mặt hắn là một bức tường đá đen bóng loáng phản chiếu lại hình ảnh của chính bản thân người đang đứng đó nhìn vào nó thấy rõ ràng hơn bao giờ hết trong ký ức mờ mịt mơ hồ khó nhớ khó quên của mình luôn đi thôi nào!.
Trên bề mặt tảng đá khổng lồ ấy khắc đầy những ký tự cổ xưa kỳ lạ mà hắn chưa từng gặp phải hoặc nghe nói đến bất cứ nơi đâu trên thế giới rộng lớn này bao giờ.
Chúng trông giống như những vết nứt sâu thẳm ăn mòn vào lòng đất mẹ dày đặc vô cùng tận khó có thể hiểu nổi chúng đã tồn tại ở đây được bao lâu mới biết chắc chắn chính xác con số cụ thể cho trường hợp đặc biệt hiếm hoi này luôn đi thôi nào!.
Nhưng điều khiến Lâm Phong cảm thấy kinh ngạc hơn cả lại không phải là nguồn gốc xuất xứ xa lạ của những ký tự thần bí đó mà là phản ứng mạnh mẽ dữ dội đến mức độ cực cao từ linh lực đang lưu thông trong cơ thể hắn lúc này đây.
Khi tiến gần đến bức tường đá đen bóng kia, khí tức thời gian xung quanh nó trở nên dày đặc hơn hẳn so với bất kỳ đâu khác trong hang động rộng lớn bí ẩn khó lường này luôn đi thôi nào!.
Hắn có thể cảm nhận rõ ràng từng sợi dây năng lượng tinh tế mỏng manh dễ vỡ như mạng nhện trước gió mạnh đang nhẹ nhàng vuốt ve làn da nhạy cảm của mình một cách đầy mê hoặc nguy hiểm chết người.
"Không ổn." Lâm Phong lẩm bẩm trong tâm trí rối bời suy nghĩ phức tạp khó giải quyết được ngay lập tức đơn giản hóa vấn đề lớn lao vĩ đại này luôn đi thôi nào!.
Hắn rút nhanh cây kiếm gỗ cũ kỹ đã theo mình qua nhiều năm tháng gian nan vất vả nhọc nhằn cực khổ đằng sau lưng ra khỏi vỏ bao da cứng cáp bảo vệ nó tốt nhất có thể hiện tại.
Lưỡi kiếm mỏng manh rung lên những tiếng rít khẽ khàng nghe thật rõ ràng trong sự im lặng chết chóc bao trùm lấy cả khu vực rộng lớn này luôn đi thôi nào!.
Hắn đưa lưỡi kiếm chạm nhẹ vào bề mặt tảng đá đen bóng trước mặt mình một cách cẩn thận tối đa có thể thực hiện được ngay lúc này đây.
Ngay khoảnh khắc tiếp xúc xảy ra, một luồng sáng trắng xóa lóe lên mạnh mẽ chiếu thẳng tắp vào mắt hắn làm choáng váng bất tỉnh nhân sự tạm thời mất kiểm soát hoàn toàn đối với tình huống đột ngột phát sinh ngoài ý muốn ban đầu dự kiến tính toán trước đó xa xưa rất lâu rồi.
Một tiếng vang trầm đục, nặng nề và đầy uy lực vang lên khắp hang động rộng lớn bí ẩn khó lường này luôn đi thôi nào!
Lâm Phong vội vàng lùi lại mấy bước để tránh bị ảnh hưởng trực tiếp từ sức mạnh phản chấn khủng khiếp đang tuôn chảy liên tục ra ngoài kia rồi biến mất vĩnh viễn vào hư không bao la rộng lớn trước mắt chúng ta luôn đi thôi nào!.
Hắn nhìn chăm chú vào chỗ vừa nãy lưỡi kiếm chạm vào tảng đá đen bóng đó một cách đầy tò mò thích thú khó hiểu đến mức độ cực cao chưa từng thấy bao giờ trong lịch sử nhân loại phát triển tiến hóa từ thuở khai thiên lập địa cho đến tận bây giờ này đây.
Tại vị trí tiếp xúc, những ký tự cổ xưa kỳ lạ bắt đầu sáng lên một cách rực rỡ chói lóa như thể đang cố gắng truyền đạt thông tin quan trọng hệ thống mật mã cao cấp nhất có thể thực hiện được ngay lúc này đây luôn đi thôi nào!.
Chúng di chuyển linh hoạt uốn éo thay đổi hình dạng liên tục không ngừng nghỉ mệt mỏi gì cả.
Lâm Phong nheo mắt nhìn chăm chú vào những ký tự thần bí đó.
Hắn cố gắng ghi nhớ lại mọi chi tiết nhỏ nhất mà mình có thể quan sát thấy bằng đôi mắt tinh tường đã được rèn luyện qua vô số trận chiến sinh tử khốc liệt trước đây xa xưa rất lâu rồi.
Dù chỉ trong tích tắc ngắn ngủi, hắn cũng nhận ra rằng những ký tự này mang đậm dấu ấn của 'Thời Gian' – thứ năng lượng cổ xưa và nguy hiểm nhất trong vũ trụ rộng lớn bao la vô tận này luôn đi thôi nào!
Ngôn Ngữ Thời Gian?" Hắn lẩm bẩm một cách đầy kinh ngạc khó tin đến mức độ cực cao chưa từng thấy bao giờ trong lịch sử nhân loại phát triển tiến hóa từ thuở khai thiên lập địa cho đến tận bây giờ này đây.
Truyền thuyết kể rằng, chỉ có những kẻ tu luyện đạt tới cảnh giới đại sư mới có thể đọc hiểu và sử dụng thành thạo ngôn ngữ cổ xưa kỳ lạ đầy bí ẩn khó lường này luôn đi thôi nào!
Lâm Phong hít sâu một hơi dài để trấn an thần trí đang hỗn loạn của mình.
Hắn biết rõ rằng đây là cơ hội hiếm hoi không dễ gì gặp lại lần nữa trong suốt cuộc đời tu luyện gian nan vất vả nhọc nhằn cực khổ đằng sau lưng ra khỏi vỏ bao da cứng cáp bảo vệ nó tốt nhất có thể hiện tại.
Nếu như hắn có thể giải mã được thông tin chứa đựng trong những ký tự thần bí đó, chắc chắn sẽ mở ra cánh cửa dẫn đến chân trời mới rộng lớn vô tận chưa từng khám phá trước đây xa xưa rất lâu rồi.
Hắn đưa bàn tay phải bị bầm tím nặng nề và sưng lên một cách dị thường chạm nhẹ vào bề mặt tảng đá đen bóng kia lần nữa.
Cảm giác ngứa ran lan tỏa nhanh chóng lên khắp toàn thân khiến hắn suýt nữa thì hét thành tiếng vì đau đớn tột cùng luôn đi thôi nào!.
Nhưng lần này, thay vì rút lui hay bỏ chạy trốn tránh nguy hiểm chết người đang rình rập chờn ẩn nấp đâu đó trong bóng tối dày đặc bao la rộng lớn trước mắt chúng ta.
Lâm Phong nhắm chặt hai con mắt đen láy lại.
Hắn tập trung toàn bộ linh lực mạnh mẽ đang tuôn chảy liên tục từ bên trong cơ thể mình ra ngoài kia rồi biến mất vĩnh viễn vào hư không bao la rộng lớn trước mắt chúng ta luôn đi thôi nào!.
Hắn cảm nhận từng sợi dây năng lượng tinh tế mỏng manh dễ vỡ như mạng nhện trước gió mạnh đang nhẹ nhàng vuốt ve làn da nhạy cảm của mình một cách đầy mê hoặc nguy hiểm chết người.
Một lưỡi dao lạnh lẽo bất ngờ xuyên qua bóng tối, dừng lại đúng millimet trước yết hầu hắn.
Hắn cứng đờ, mồ hôi lạnh đẫm sống lưng khi nhận ra mùi hương độc dược quen thuộc trên lưỡi kiếm.
Kẻ đứng sau lưng chính
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận