Chương 43
Lâm Phong nằm ngửa trên nền đá lạnh lẽo, ngực phập phồng kịch liệt.
Từng nhịp tim đập như trống trận vang vọng bên tai hắn, mọi âm thanh khác trong hang động tối tăm này.
Hắn cố gắng hít thở sâu nhưng không khí dường như đã bị rút cạn oxy.
Thay vào đó là một thứ nhớt đen đặc quánh bám dính trên màng phổi, khiến mỗi lần hô hấp trở thành một cực hình.
Máu từ vết thương sau lưng vẫn đang chảy ròng ròng, tạo thành vũng nhỏ dưới người hắn.
Nhưng đau đớn thể xác không phải điều duy nhất tâm trí Lâm Phong lúc này.
Đó là cảm giác bị quan sát.
Một ánh mắt vô hình, lạnh lẽo và đầy tò mò đang dán chặt vào sống lưng trần trụi của hắn.
Hắn biết kẻ đó vẫn ở đó.
Ngay sau lưng hắn, trong bóng tối dày đặc bao la rộng lớn trước mắt chúng ta luôn đi thôi nào!
Lâm Phong nghiến răng, cố gắng ngồi dậy nhưng cơ thể nặng trĩu như chịu sức ép ngàn cân.
Linh lực bên trong kinh mạch đã gần cạn kiệt sau cú va chạm vừa rồi với luồng sát khí từ hư không.
Hắn cảm nhận được sự trống rỗng đáng sợ trong đan điền vốn dĩ từng rực sáng giờ đây chỉ còn là tàn tro lạnh giá.
"Đừng cử động," một giọng nói trầm thấp vang lên, không rõ xuất phát từ đâu nhưng lại nghe như vọng trực tiếp vào não bộ hắn.
Giọng đó mang theo vẻ uy nghiêm cổ xưa và sự mệt mỏi của ai đã sống qua hàng ngàn năm chiến tranh vô nghĩa giữa các thế lực siêu việt trên trời cao xa xôi rất lâu rồi.
Lâm Phong nhắm chặt mắt, tập trung tinh thần để che giấu ý đồ thật sự của mình.
Hắn không thể cho kẻ thù biết rằng hắn đang yếu đến mức gần như bất động hoàn toàn trước nguy cơ tử vong cận kề ngay bây giờ đây luôn đi thôi nào!
Dù vậy thì ánh sáng mờ ảo phát ra từ những vết nứt trên trần hang vẫn đủ khiến hắn nhận thấy hình dáng đen kịt đứng sững giữa không trung phía sau lưng mình kia.
Kẻ đó mặc áo choàng dài bằng vải bóng tối thẫm màu, che kín toàn thân trừ đôi bàn tay gầy guộc lộ ra ngoài với móng vuốt sắc nhọn như dao cạo râu mới mài giũa xong đâu!
Ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lâm Phong đã đủ để truyền tải thông điệp: *"Cậu đã chạm vào thứ mà mình không nên biết."*
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng đó, khi bóng tối của "Nguyệt Quang Đoạn Thời" phủ lên, Nhân Vật Chính không cố gắng tấn công hay phòng thủ.
Thay vào đó, anh tập trung toàn bộ ý chí vào việc quan sát dòng chảy thời gian.
Đây là kỹ năng đặc biệt mà hắn đã học được từ những ngày tháng tu luyện khổ hạnh ở vùng biên giới phía Bắc đầy rẫy nguy hiểm chết người luôn đi thôi nào!
Hắn cảm nhận từng giây phút trôi qua chậm chạp như mật ong đổ xuống bàn tay trắng trơn láng bóng kia lần nữa.
Cảm giác ngứa ran lan tỏa nhanh chóng lên khắp toàn thân khiến hắn suýt nữa thì hét thành tiếng vì đau đớn tột cùng luôn đi thôi nào!.
Nhưng lần này, thay vì rút lui hay bỏ chạy trốn tránh nguy hiểm chết người đang rình rập chờn ẩn nấp đâu đó trong bóng tối dày đặc bao la rộng lớn trước mắt chúng ta.
Lâm Phong nhắm chặt hai con mắt đen láy lại.
Hắn tập trung toàn bộ linh lực mạnh mẽ đang tuôn chảy liên tục từ bên trong cơ thể mình ra ngoài kia rồi biến mất vĩnh viễn vào hư không bao la rộng lớn trước mắt chúng ta luôn đi thôi nào!.
Hắn cảm nhận từng sợi dây năng lượng tinh tế mỏng manh dễ vỡ như mạng nhện trước gió mạnh đang nhẹ nhàng vuốt ve làn da nhạy cảm của mình một cách đầy mê hoặc nguy hiểm chết người.
Một lưỡi dao lạnh lẽo bất ngờ xuyên qua bóng tối, dừng lại đúng millimet trước yết hầu hắn.
Hắn cứng đờ, mồ hôi lạnh đẫm sống lưng khi nhận ra mùi hương độc dược quen thuộc trên lưỡi kiếm.
Kẻ đứng sau lưng chính là Ma Tộc Tuệ Giả – kẻ bảo vệ bí mật về nguồn gốc hủy diệt thế giới này từ lâu đời xa xưa rất lâu rồi!
Khoảnh khắc Ma Tộc Tuệ Giả lùi bước, thế giới xung quanh như vỡ tan thành vô số mảnh ghép màu sắc.
Nhân Vật Chính đứng giữa trung tâm của sự hỗn loạn, cơ thể anh đang bốc cháy từ bên trong, máu chảy ra không phải là đỏ mà là đen ngòm, dấu hiệu rõ ràng cho thấy một trận chiến vừa kết thúc ở nơi nào đó gần đây luôn đi thôi nào!
Người đó không cần phải nói gì cả vì ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào lưng Lâm Phong đã đủ để truyền tải thông điệp: *"Cậu đã chạm vào thứ mà mình không nên biết."*
Và rồi, bầu trời trên đầu đột ngột nứt ra một đường sứt lớn từ đó rơi xuống những mảnh vỡ của.
chính tương lai?
Một luồng sát khí từ hư không bất ngờ xé toạc không gian, thẳng đâm vào giữa lưng Lâm Phong.
Hắn ngước lên, thấy khuôn mặt của kẻ địch vừa nãy đang trôi lơ lửng giữa những mảnh vỡ thời gian, miệng mở ra cười nhạt.
Mảnh vỡ đó không phải đá, mà là.
Không khí trong hang động đột ngột trở nên tĩnh lặng đến chết người.
Ma Tộc Tuệ Giả quỳ xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, những tiếng rên rỉ đau đớn phát ra từ sâu thẳng cổ họng.
Hắn không còn là một kẻ săn mồi lạnh lùng, mà trở thành nạn nhân của chính sức mạnh quá lớn đã tiêu thụ linh lực kiệt quế và sự sợ hãi nguyên thủy.
Lâm Phong cúi xuống nhặt lấy một mảnh vỡ của pháp bảo mà Ma Tộc Tuệ Giả vừa sử dụng, trên đó còn sót lại một chút tàn dư thời gian.
Khi chạm vào, anh cảm thấy một luồng thông tin cổ xưa vào tâm trí: một bản đồ dẫn đến "Ngũ Hành Thiên Cơ" – nơi cất giữ bí mật cuối cùng về cách hủy diệt thế giới từ tro tàn này luôn đi thôi nào!
Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Lâm Phong đứng chôn chân tại đó.
Không khí xung quanh như đông cứng lại.
Mảnh vỡ pháp bảo trong tay hắn bỗng trở nên nặng trĩu, tựa hồ mang theo sức nặng của cả một thiên địa đang sụp đổ.
Linh lực trong kinh mạch ngừng chảy.
Tim đập thình thịch vang lên trong tai, át đi mọi âm thanh khác.
Hắn không dám chớp mắt.
Thứ nằm giữa hai trang giấy kia không phải là chữ viết.
Không phải là hình vẽ phức tạp hay những ký tự cổ xưa khó hiểu mà hắn thường gặp khi giải mã các di tích phế.
Nó sống động đến kinh người.
Một hạt bụi nhỏ bé, phát ra ánh sáng mờ nhạt màu xanh lam, lơ lửng giữa khoảng trống của cuốn sách hư vô đó.
Hạt bụi quay chậm rãi.
Mỗi vòng xoay đều phát ra một âm thanh vi tế, giống như tiếng thở dài của những linh hồn đã khuất ngàn năm trước.
Lâm Phong nhận ra ngay lập tức.
Đó là "Thời Gian Nguyên Thạch".
Một vật phẩm truyền thuyết chỉ tồn tại trong huyền thoại về thời kỳ Hỗn Độn sơ khai.
Những người tu luyện đạt đến cảnh giới Hóa Thần còn mơ ước được nhìn thấy nó một lần, chứ chưa nói đến việc chạm vào.
Tại sao thứ này lại xuất hiện ở đây?
Tại sao nó lại nằm ngay giữa cuốn sách ghi chép bí mật của Ma Tộc Tuệ Giả?
Câu hỏi xoáy sâu vào ý thức hắn.
Cảm giác bất an len lỏi từng thớ thịt.
Hắn biết rằng, trong thế giới tu luyện này, mỗi khi có một cơ hội lớn đến, thì nguy hiểm chết người cũng đang rình rập phía sau bóng tối.
Hắn hít sâu một hơi thật dài.
Linh lực nguyên khí bắt đầu quay trở lại kinh mạch, nhưng lần này nó chảy chậm chạp hơn, thận trọng hơn.
Hắn không dám dùng thần thông để quan sát trực tiếp.
Ánh mắt thường của hắn có thể bị phản chiếu bởi sức mạnh thời gian, khiến con ngươi sụp đổ và trí tuệ tan rã thành tro bụi.
Thay vào đó, hắn mở rộng cảm giác linh giác, bao trùm lấy hạt bụi nhỏ bé kia bằng một lớp màng bảo vệ mỏng manh nhất.
Cảm nhận đầu tiên là lạnh giá.
Một thứ lạnh lẽo không phải từ nhiệt độ, mà từ sự cô độc của thời gian.
Nó như thể đang nhìn xuyên qua xương cốt, da thịt, đi thẳng vào linh hồn hắn.
Lâm Phong thấy trước mắt mình xuất hiện những ảo ảnh mờ nhạt.
Hình bóng của một thế giới xanh tươi, tràn đầy sinh cơ.
Những tòa tháp cao chọc trời bằng ngọc thạch trắng ngà.
Tiếng cười nói của vạn loại chúng sinh vang vọng khắp bầu trời trong lành.
Rồi mọi thứ biến đổi chỉ trong tích tắc.
Bầu trời xé toạc ra thành những mảng màu đỏ sẫm như máu.
Mưa axit rơi xuống, ăn mòn mặt đất xanh mướt thành những hố sâu đen kịt đầy độc tố.
Những tòa tháp ngọc thạch sụp đổ dưới sức nặng của bạo lực và sự tuyệt vọng.
Hư không nứt nẻ, (phát xuất) ra những tia sét màu tím sẫm chui vào lòng đất, hủy diệt mọi thứ mà chúng chạm phải.
Lâm Phong rùng mình cả người.
Hắn cố gắng dứt kết nối linh giác, nhưng hạt bụi dường như đang hút lấy sự chú ý của hắn mạnh hơn.
Những ảo ảnh tiếp tục cuộn trào dữ dội hơn.
Hắn thấy những vị tiên cổ đại, những kẻ từng nắm giữ quyền năng hủy thiên diệt địa, giờ đây chỉ còn là những bộ xương khô héo nằm giữa đống đổ nát của chính cung điện huy hoàng nhất thế gian.
Và rồi, hình bóng cuối cùng hiện ra.
Một người đàn ông mặc áo choàng đen tuyền, đứng trên đỉnh núi cao nhất thế giới đang cháy rực lửa.
Người đó không nhìn xuống cảnh tượng hủy diệt bên dưới.
Đôi mắt hắn hướng thẳng lên bầu trời đã chết, nơi những vì sao đang dần tắt ngấm một cách vĩnh viễn trong bóng tối bao la.
Người đàn ông giơ tay lên, chĩa ngón trỏ về phía trước.
Ngay tại vị trí mà ngón trỏ chỉ tới, không gian xung quanh bắt đầu xoáy lại, tạo thành một lỗ đen nhỏ bé nhưng đầy sức hút kinh hoàng.
Và từ chính tâm điểm của lỗ đen đó, một luồng ánh sáng trắng xóa bắn ra, xuyên thủng màn đêm vĩnh cửu, chiếu thẳng vào mắt Lâm Phong trong ảo ảnh.
Tiếng quát khẽ vang lên bên tai hắn.
Âm thanh nhỏ bé nhưng sắc bén như lưỡi dao kiếm cắt ngang qua không khí tĩnh lặng.
Lâm Phong giật mình quay phắt người lại, tay phải đã vô thức đưa xuống nắm chặt lấy chuôi kiếm ở hông.
Linh lực nguyên khí trong thân thể hắn bùng nổ tức thì, tạo thành một lớp hào quang bảo vệ xung quanh cơ thể.
Tử Hà đứng cách hắn ba bước chân.
Gương mặt thanh niên tái nhợt đi mất mấy phần so với lúc trước.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm trán anh ta, nhưng đôi mắt lại sáng lên một ánh nhìn sắc lạnh đầy cảnh giác.
Trong tay Tử Hà cầm một tấm bản đồ da dê cũ kỹ, mép giấy đã bị cháy xém và rách nát ở nhiều chỗ.
"Ngươi không thấy sao?" Tử Hà hỏi, giọng khàn khàn vì quá mức căng thẳng.
"Hạt bụi đó không phải là Time Stone thuần túy.
Nó được niêm phong bằng huyết ấn của một vị Đại Thánh."
Lâm Phong nhíu mày.
Hắn quay lại nhìn cuốn sách đang mở toang trước mặt mình lần nữa.
Lần này, với ánh mắt tinh tường hơn, hắn nhận ra những đường vân máu đỏ tươi bám xung quanh hạt bụi xanh lam đó không phải là do ngẫu nhiên.
Chúng tạo thành một hình thù kỳ lạ, giống như một con mắt đang mở to nhìn chằm chằm vào thế gian đầy vẻ khinh miệt và giận dữ.
"Đại Thánh?" Lâm Phong lặp lại từ ngữ của Tử Hà với sự hoài nghi rõ rệt.
"Huyết ấn Đại Thánh thường có màu tím sẫm hoặc vàng kim, chứ không phải đỏ thẫm như máu tươi mới chảy ra này."
Đúng vậy!
Hắn đã từng nghiên cứu qua những di tích cổ xưa ở khu vực Tây Bắc Vùng Ngoại Ô.
Huyết ấn của các vị đại nhân cảnh giới Hóa Thần trở lên đều mang đặc tính riêng biệt dựa vào nguyên tố tu luyện chính yếu của họ.
Màu đỏ thẫm như thế chỉ có thể là huyết ấn của người vừa mới chết chưa lâu, hoặc một loại pháp thuật tà đạo cực kỳ nguy hiểm dùng sinh mệnh vạn vật để tế lễ mà thôi!
Tử Hà không đáp lời ngay lập tức.
Hắn cúi đầu xuống nhìn tấm bản đồ trong tay mình lần nữa.
Những ngón tay gầy guộc run lên nhẹ khi chạm vào những dòng chữ khắc sâu trên bề mặt da dê cũ kỹ đó.
Ánh mắt anh ta đảo nhanh qua từng ký tự, môi mấp máy đọc thầm những câu chú giải cổ xưa mà ngay cả Lâm Phong cũng không thể hiểu nổi ý nghĩa thực sự của chúng.
"Ta vừa nhận ra một điều kinh khủng hơn," Tử Hà lên tiếng sau một khoảng im lặng đáng sợ kéo dài đến ba hơi thở liên tiếp của hai người họ ở trong hang động tối om này.
"Bản đồ dẫn tới Ngũ Hành Thiên Cơ mà ngươi tìm thấy trên mảnh vỡ pháp bảo kia.
nó chỉ là phần đầu tiên thôi!"
Lâm Phong cảm giác như bị ai đó tát vào mặt bất ngờ từ phía sau lưng mình vậy.
Hắn sững sờ nhìn Tử Hà với vẻ mặt đầy chất vấn lẫn hoang mang tột độ trong ánh mắt đen láy của chính bản thân mình lúc này đây đang đứng trước cửa hang tối om lạnh lẽo nơi sâu thẳm lòng đất đá cứng cỏi vô cùng nguy hiểm chết người cho bất kỳ ai dám bước vào bên trong nó dù chỉ một bước chân nhỏ bé nhất thôi cũng đủ khiến họ phải trả giá đắt bằng mạng sống của chính bản thân mình rồi mới nói đến chuyện khác nữa chứ!
"Ý ngươi là." Lâm Phong chưa kịp dứt lời thì bỗng nghe thấy một tiếng động lớn vang lên từ phía sâu thẳm bên trong hang động nơi mà hai người bọn họ đang đứng đó lúc này đây đúng vào khoảnh khắc quyết định then chốt nhất cho toàn bộ cục diện chiến tranh khốc liệt sắp diễn ra ngay sau vài phút nữa thôi chứ không phải bây giờ đâu.
Một bóng đen khổng lồ lao vọt lên từ dưới lòng đất đá cứng cỏi phía trước mặt hai người họ một cách nhanh chóng thần tốc đến mức kinh ngạc tột độ khiến cho cả Lâm Phong lẫn Tử Hà đều phải lùi lại (vài bước) để tránh né kịp thời khỏi nguy cơ bị va chạm trực diện vào thân thể mềm yếu của chính mình nếu như không phản ứng đủ nhạy bén thì hậu quả sẽ nghiêm trọng hơn rất nhiều lần so với những gì mà họ đã từng tưởng tượng qua trong đầu óc suy nghĩ logic bình thường hằng ngày vốn dĩ luôn tuân thủ quy luật tự nhiên khách quan tuyệt đối chứ chẳng hề cóchút nào (chiết) chủ quan nào cả.
Lời nói chưa dứt, một luồng sát khí lạnh lẽo bất ngờ xé toạc không gian, cắt ngang cổ hắn.
Hắn giật mình lùi bước, máu tươi bắn ra khỏi vết thương mới mở, mắt trợn rộng kinh hoàng.
Con dao trong tay hắn bỗng nhiên vỡ vụn thành
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận